Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 221: Về quê cũ (2)
Mỏ neo cắm phập xuống bùn, Tề lão tam cõng Tề lão nhị xuống trước, Hải Châu theo sau xuống thuyền đi mở cửa. Khóa sắt rỉ sét loang lổ, bàn ăn trong sân phủ một lớp bụi cát dày, chân tường cỏ dại mọc um tùm, cửa bếp không biết sao lại mọc lên một đám hẹ dại.
Cánh cửa phòng ngủ bị gió thổi sập, khung cửa cũng bong ra khỏi tường. Tề lão tam đặt nhị ca lên giường trước rồi chạy lên thuyền khiêng xe lăn xuống.
Đông Châu và Phong Bình dắt Triều Bình xuống thuyền, đứng ngoài cửa nhìn vào trong sân chần chừ mãi không bước vào.
Hải Châu đi ra nhìn chúng một cái, nói:
“Sao không vào?”
“Tỷ, muội muốn đi thăm cha trước.”
Đông Châu nói.
“Ừ…” Bước chân Hải Châu chậm lại, “Để tỷ vào nói với nãi nãi một tiếng.”
Trên thuyền có sẵn giấy vàng đã chuẩn bị, Đông Châu và Phong Bình lên thuyền lấy xuống.
Hải Châu vào nói với Tề A Nãi một tiếng, nàng để Triều Bình lại, dẫn Đông Châu và Phong Bình đi ngược dòng sông lên phía thượng nguồn.
“Đệ cũng muốn đi.” Triều Bình đuổi theo, “Đệ cũng muốn đi thăm nương đệ.”
Bước chân Tề A Nãi khựng lại, nói:
“Dẫn nó đi cùng đi.”
Hóa ra đứa trẻ này trong lòng cũng biết rõ.
Đi dọc theo thượng nguồn con sông, đi khoảng một nén nhang thì phía tây xuất hiện một khu rừng cây thấp. Hải Châu theo phương hướng trong trí nhớ dẫn ba đứa đệ muội đi vào. Ánh nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống, những ngôi mộ ẩn trong rừng cây cũng không có vẻ âm u.
Tìm được mộ của Tề lão đại, nước mắt Đông Châu và Phong Bình lập tức trào ra, hai người đồng thời quỳ xuống trước mộ khóc nức nở.
“Đại tỷ, nương đệ chôn ở đâu?”
Triều Bình hỏi giọng tiểu hài t.ử.
Hải Châu bước sang trái hai bước, chỉ vào nấm mồ thấp nói với nó:
“Cái này là của nương đệ đấy, đệ nói chuyện với bà ấy đi.”
Triều Bình nhìn nàng một cái, nó chẳng biết gì cả, cúi đầu nhìn chằm chằm bia mộ một lúc rồi cũng quỳ xuống.
Hải Châu bận rộn đốt tiền giấy ở hai bên, nàng im lặng không nói gì. Chờ tiền giấy cháy hết, nàng quỳ trước mộ Tề lão đại dập đầu ba cái.
Đông Châu và Phong Bình cũng dập đầu theo. Triều Bình thấy vậy cũng dập đầu. Nói là đi thăm nương nhưng ánh mắt nó nhìn nấm mồ đầy xa lạ, từ đầu đến cuối cũng không khóc.
“Về thôi.”
Hải Châu dắt Triều Bình, đứng sang một bên đợi Đông Châu và Phong Bình.
Đông Châu và Phong Bình lau nước mắt đứng dậy, túm lấy vạt áo Hải Châu vừa đi vừa khóc hu hu. Ra khỏi rừng cây phát hiện Tề lão tam đang đứng đợi bên ngoài, hai đứa chạy tới ôm lấy đùi hắn khóc òa lên.
Tề lão tam thở dài, ngồi xổm xuống một tay bế một đứa, không nói một lời ôm người đi về.
Hải Châu dắt Triều Bình theo sau, nàng hỏi nó đang nghĩ gì.
Triều Bình lắc đầu,
“Đệ không biết.”
Đôi khi có thể khóc ra được dường như cũng là một loại hạnh phúc.
Cơm trưa ăn ở nhà bà thẩm họ của Hải Châu. Hải Châu ở nhà mình có thể làm chủ lên tiếng nhưng về quê lại thành đứa tiểu hài t.ử, ăn cơm cũng phải ngồi bàn tiểu hài t.ử. Nàng dứt khoát không chen lời, ăn no xong liền cùng Đông Châu rời mâm.
“Có cần sửa nhà không tỷ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đông Châu hỏi.
Hải Châu lắc đầu,
“Tối chúng ta ngủ trên thuyền lại chẳng ở lâu, tốn công sửa sang cửa nẻo sân vườn làm gì, lần sau về lại hỏng tan hoang cho xem. Muội thấy sao?”
Đông Châu cảm thấy quê nhà là nơi để tưởng niệm nhưng lại thấy tỷ tỷ nói cũng đúng, bèn gật đầu:
“Nghe theo tỷ.”
Nhưng Tề A Nãi và người trong tộc lại không nghĩ vậy. Ăn cơm xong, Ngũ đường thúc liền dẫn nam nhân trong tộc không ra khơi mang thang gỗ và rìu b.úa đến. Phụ nhân rảnh rỗi cũng qua giúp nhổ cỏ, cỏ nhổ xong phơi ngay ngoài cửa, lúc làm cỗ làm tiệc vừa khéo dùng để nhóm lửa.
“Hải Châu, lần này đi các cháu để lại cho thẩm một chìa khóa, thẩm thường xuyên qua xem, cửa hỏng hay mái nhà dột thì thúc cháu rảnh rỗi sẽ sửa ngay.”
Ngụy Kim Hoa nói.
“Vâng.” Hải Châu đồng ý, một lát sau nàng đứng dậy nói: “Cháu ra bến tàu mua ít thức ăn về, tối nay mọi người ở lại ăn cơm nhà cháu nhé.”
“Được rồi, cháu bớt khách sáo đi.” Ngụy Kim Hoa giữ nàng lại, “Lại chẳng phải người ngoài, làm giúp chút việc mà bắt phải ăn bữa cơm sao được.”
“Lúc Tam thúc cháu làm cỗ thì cháu thêm hai món ngon rượu ngon là được rồi.” Một lão bá đang sửa khung cửa nói, “Nhà cháu giờ đến bát đũa còn gom không đủ, bàn ghế càng không có nên đừng bày vẽ phiền phức, tối nay ai về nhà nấy ăn.”
Hải Châu nhìn quanh một vòng, đúng là thế thật, nàng bèn im lặng.
Ngụy Kim Hoa lúc đi xách nước vỗ nhẹ nàng một cái, Hải Châu đi theo ra ngoài,
“Thẩm, thẩm muốn nói gì với cháu sao?”
“Về đến quê rồi, chuyện trong nhà ngoài ngõ cứ để nãi nãi và thúc cháu lo liệu, việc trong tộc nhiều lắm cháu không hiểu đâu.”
Hải Châu vốc nước, gật đầu lia lịa,
“Vậy cháu coi như chân chạy vặt nghe sai bảo thôi.”
“Thế là đúng rồi.”
Hải Châu một lần nữa được chứng kiến sức mạnh của dòng họ, chỉ nửa ngày đã sửa xong nhà cửa. Tối ăn cơm ở nhà Ngũ đường thúc, trên bàn cơm nói vài câu là chốt được ngày làm cỗ, chỉ cho một ngày chuẩn bị vừa khéo làm cỗ mời khách vào đúng Tết Trung Thu.
Hải Châu phát hiện thật sự không cần nàng nhúng tay lo liệu bèn mặc kệ hoàn toàn. Nàng dẫn Đông Châu, Phong Bình và Triều Bình xuống sông bơi lội. Triều Bình lần đầu xuống sông, vừa xuống nước đã vùng vẫy chìm nghỉm.
Tề lão nhị ngồi trên bờ nhìn, nói với Hải Châu:
“Tìm cho nó tấm ván gỗ để nó bám vào, không cần đỡ nó đâu, vùng vẫy vài lần là biết bơi thôi.”
Dứt lời nói với Triều Bình:
“Con đừng sợ, huynh tỷ con ở ngay cạnh sẽ không để con c.h.ế.t đuối đâu. Con thử thả lỏng, nín thở xem, chìm xuống rồi cũng sẽ nổi lên được, con thử đi.”
Hải Châu ném tấm ván cửa hỏng xuống sông, nàng cũng nhảy xuống theo. Nước sông trong và cạn, nàng không dám lặn mà chỉ ngửa đầu bơi trên mặt nước.
Đông Châu và Phong Bình đều biết bơi, lúc mới xuống nước động tác còn hơi lạ lẫm, bơi vài vòng là thành thạo ngay. Hai đứa liền thử nín thở lặn xuống. Có Hải Châu canh chừng bên cạnh, hai tỷ đệ cũng không lo bị sặc nước, hơi có gì không ổn vùng vẫy mạnh là có người cứu ngay.
Tề lão nhị nhìn một lúc rồi gọi Hải Châu lên, hắn nói với Đông Châu và Phong Bình:
“Ra biển mà ngã xuống thuyền thì không ai theo sát cứu các con được đâu, các con tự lượng sức mình nín thở, không chịu nổi thì ngoi lên.”
“Không chịu nổi là con hoảng, không ngoi lên được ấy chứ.” Đông Châu nín thở đỏ cả mặt, nói chuyện hơi thở dốc, nàng ấy ngửa mặt hỏi: “Con mà hoảng loạn thì làm thế nào?”
“Tự nghĩ cách đi, từ nhỏ luyện chính là khả năng phản ứng, ra biển người cứu được các con chỉ có chính các con thôi. Hoảng loạn thì phải bình tĩnh lại nghĩ cách, đừng hy vọng người trên bờ sẽ nhảy xuống cứu con.”
Tề lão nhị lạnh lùng nói.
Đông Châu bĩu môi, nàng ấy liếc nhìn Hải Châu.
Hải Châu buông tay, nàng cũng hết cách, nàng cũng sợ bị mắng lắm.
--
Hết chương 112.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận