Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 120: Giao phó sạp hàng, một mình ra khơi tìm trân bảo (1)
Hải Châu mỉm cười, nàng đã sớm nhìn thấu tâm tư của Đông Châu. Nàng gạt bỏ lớp bột dính trên tay nói:
“Được rồi, tiền bán được thì về tay hai đứa, nếu bán không hết thì mang đi đổi thức ăn hoặc thịt với các thúc các thẩm trên phố, đem về nhà để trưa ăn.”
Đông Châu cùng Phong Bình nghe vậy thì mừng rỡ ra mặt. "Con hổ" trong nhà vừa đi vắng, hai đứa lập tức trở thành tiểu bá vương được quyền làm chủ. Hai tỷ đệ cười khúc khích tiễn người cầm trịch đi, đôi mắt sáng rực nhìn từ đầu phố đến cuối phố, người đi đường còn chưa tới gần đã nghe tiếng chúng rao to mời mua bánh.
Hải Châu đẩy chiếc xe gỗ chở lão rùa đi về phía bến tàu, nàng cố ý đi đường vòng qua phố chính. Ngang qua sạp hàng nhà mình nàng cười hỏi:
“Tiểu lão bản, khai trương chưa?”
Đông Châu cười hì hì giơ hai ngón tay lên ra hiệu.
“Được lắm, đợi một thời gian nữa ta có thể lười biếng ngủ nướng rồi.”
Đông Châu cười lộ cả răng, nàng cũng đang tính toán như vậy. Tỷ tỷ nàng việc nhiều người bận, sau này có thể không cần lo cái sạp nhỏ này nữa, cứ giao cho nàng cùng Phong Bình là được.
“Phong Bình, về sau đệ ở nhà nhóm lửa thì gọi cả Triều Bình theo, đệ dạy nó nhóm lửa, dạy xong chúng ta dẫn nó ra sạp bày hàng.” Đông Châu nhỏ giọng thì thầm, nàng đã nhắm trúng Triều Bình rồi, “Đến lúc đó nếu tỷ tỷ bận việc khác thì ba đứa chúng ta sẽ ra đây bán bánh.”
Phong Bình gật đầu lia lịa:
“Được, chắc chắn nó sẽ đồng ý.”
Quán rượu Trường Minh đã mở cửa, Hải Châu gọi tiểu nhị đang dọn hàng lại, dặn:
“Lúc nào rảnh rỗi thì mang đến nhà ta hai vò rượu vàng, tìm muội muội ta mà tính tiền.”
Đông Châu lập tức đứng dậy đáp:
“Được, muội biết rồi, muội sẽ ở sạp chờ.”
Chưởng quầy quán ăn đứng ở cửa ngáp dài, thấy Hải Châu đi ngang qua liền hỏi hôm nay nàng có bắt được cua hồng du không.
“Hôm nay ta mới ra biển, để mai hẵng hay.”
“Nghe nói hai ngày trước ngươi bắt được một con cá lạc? Hôm nay xuống biển nhớ lưu ý giúp ta, bắt được con nào thì mang lên, giá cả dễ thương lượng.”
Hải Châu không đáp lời.
“Có được hay không? Ngươi cho ta một câu đi. Ta biết ngươi cũng mở quán ăn nhưng cái quán của ngươi mở chỉ là để thỏa mãn niềm vui của bản thân, việc buôn bán của hai nhà chúng ta cũng không xung đột.” Chưởng quầy quán ăn đi theo Hải Châu hạ thấp giọng nói: “Mỗi lần xuống biển ngươi giúp chúng ta tìm chút nguyên liệu thượng hạng, ta sẽ giới thiệu khách hàng cho ngươi.”
Hải Châu có chút động lòng, quay sang nhìn ông ta thêm một cái.
“Thật đấy, quán ăn của ngươi mở trong ngõ nhỏ, chỉ có thể dựa vào mùi thơm để dẫn khách, muốn kiếm tiền thì phải chờ đến bao giờ. Ngươi giúp ta, ta cũng sẽ giúp ngươi.”
“Ông muốn loại nguyên liệu thế nào?”
Hải Châu hỏi.
“Ngươi yên tâm, ta không đưa ra mấy yêu cầu kỳ quái làm khó người khác đâu. Ngươi lặn xuống đáy biển, bắt được tôm to cua lớn thì chia cho ta một nửa, cứ to hơn loại ngư dân hay vớt được là được, kể cả hàu sống loại lớn ta cũng thu.”
Mắt thấy sắp đi hết con phố, chưởng quầy vẫn không ngừng bước cứ thế đi theo Hải Châu đến tận bến tàu. Nhìn biển rộng mênh m.ô.n.g vô bờ, chẳng biết dưới mặt nước kia ẩn giấu bao nhiêu thứ tốt, ông ta thầm nghĩ giá như mình cũng có bản lĩnh như Hải Châu thì tốt biết mấy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Cá chình, cá mú cọp, cá điêu, cá vược... mấy loại linh tinh khác ta đều lấy hết.”
Ông ta nhấn mạnh.
“Có bao nhiêu ta sẽ chia cho ông, không có thì thôi.”
Hải Châu nói, nàng tháo tấm ván chắnđẩy lão rùa xuống xe.
Chưởng quầy vội chạy lại giúp nàng một tay cùng khiêng lão rùa lên thuyền.
Chờ lâu thuyền rời bến, ông ta thuận tay đẩy chiếc xe gỗ về lại cho Đông Châu.
Hải Châu ngồi xổm bên cạnh lão rùa, nhìn mặt biển hỏi:
“Lão rùa, hôm nay chúng ta đi hướng nào, ngươi ngẩng đầu chỉ một hướng đi.”
Lão rùa nằm im bất động, một lát sau vẫn không thấy nàng múc nước tạt cho mình, nó vươn cổ lên, chuẩn bị bò ra mũi thuyền nhảy xuống biển.
Phương hướng đã định, Hải Châu múc nước tưới lên người nó sau đó kéo buồm lên, con thuyền nhanh ch.óng rời khỏi tầm mắt mọi người.
Mùng ba tháng ba, hôm nay vừa vặn gặp ngày con nước lớn, đầu sóng trên biển khá to. Một con sóng lớn ập tới, mũi thuyền chồm lên cao, nước triều từ đuôi thuyền tràn lên boong. Hải Châu bị lắc lư một cái lảo đảo phải bám lấy cột buồm mới đứng vững. Lão rùa thì xui xẻo hơn, bị xóc lật ngửa bụng lăn mấy vòng từ mũi thuyền vào giữa lòng thuyền.
Hải Châu nhân thế hạ buồm xuống, giúp lão rùa lật lại thân mình rồi đẩy nó xuống biển trước. Nàng nhanh ch.óng buộc túi lưới vào người, cầm theo chiếc rìu nhọn rồi từ đuôi thuyền nhảy xuống.
Mặt biển nước cuộn trào, cá tôm bị khuấy đảo, đầu óc choáng váng trôi theo dòng nước rồi bị sóng triều cuốn về phía biển sâu.
Lão rùa dùng sức quạt vây lặn xuống tầng nước sâu, trọng lượng của nó không nhẹ nhưng cũng không địch lại uy lực của thủy triều, một cơn sóng có thể cuốn nó đi xa bảy tám dặm.
Hải Châu dùng cán d.a.o cản lại một chút, túm lấy vây lão rùa kéo lên, một tay ôm lấy nó, sau đó ngừng giãy giụa để mặc cả người và rùa cùng cá tôm bị sóng cuốn đi như một cọng tảo biển trôi dạt không phương hướng.
Khi sóng triều chợt giảm bớt lực đạo, một người một rùa lập tức chìm xuống. Hải Châu buông lão rùa ra, có một lực đẩy nâng nàng nổi lên, nàng vỗ lão rùa một cái rồi nói:
“Ngươi cũng nặng thật đấy, lại béo lên rồi à?”
Trước mặt bỗng xuất hiện một đàn cá, màu sắc sặc sỡ khiến người ta hoa mắt. Hải Châu vội vàng lặn xuống đáy biển, lão rùa bơi theo sau nàng tránh đi đàn cá dày đặc kia.
Vùng biển này khá sâu, lớp nước phía trên xanh thẳm, xuống đến tầng dưới thì chuyển sang màu xanh đen. Do có nhiều đá ngầm nên đáy biển hình thành một rừng đá, trông như hang động đá vôi trong lòng biển, ngâm mình trong nước quanh năm không mục nát.
Xà cừ có lẽ sẽ không sống ở môi trường này nhưng Hải Châu vẫn dẫn lão quy bơi vào xem thử. Những cột đá hình thù kỳ quái, chỉ có đám cá nhỏ ăn rêu bám trên mặt đá. Xuống sâu hơn chút nữa, gần sát đáy biển có hải tảo và cát sỏi, sinh vật hoạt động mới nhiều lên.
Lão rùa đột nhiên đổi hướng, Hải Châu bơi theo phát hiện bên cạnh một bụi hải tảo cao hơn cả người nàng có đến cả trăm con nhím biển (cầu gai). Nhím biển đang ăn hải tảo, một bên cát, một c.o.n c.ua đang xé xác một con nhím biển để ăn, gạch nhím biển trôi nổi trong nước lại bị hải quỳ hút vào khoang miệng.
Lão rùa đội một con nhím biển to bơi đến bên cạnh Hải Châu. Nàng thành thạo cạy vỏ cho nó ăn, sau đó tháo túi lưới ra, dùng cả hai cái túi, hơn nửa đàn nhím biển này đều lọt vào tay nàng.
Nàng đợi lão rùa ăn xong lại cạy thêm cho nó hai con nữa, bắt luôn c.o.n c.ua đang định chia phần kia rồi một người một rùa bơi lên mặt nước.
Một đàn chim hải âu bay ngang qua, thấy mặt biển nhô lên một cái đầu người, chúng kêu quang quác hai tiếng rồi vỗ cánh bay xa.
Trên bầu trời mây đen đang tụ tập, phía trên tầng mây là ánh mặt trời rực rỡ vạn trượng, từng tia từng tia nắng xuyên qua khe hở mây đen chiếu rọi xuống. Hải Châu ngửa đầu nhìn lên hoảng hốt cứ ngỡ mình đang đi lạc vào rừng cây, dưới tán dù cao ngất tận mây, ánh mặt trời soi sáng khu rừng âm u ẩm ướt.
Trời đất bao la, con người ở giữa thật nhỏ bé tựa cát bụi.
Người đã trôi cách lâu thuyền khá xa, Hải Châu tắm mình trong thứ ánh sáng m.ô.n.g lung bơi về phía con thuyền. Bơi mệt thì nàng nằm ngửa trên mặt biển nghỉ một lát, để dòng hải lưu đẩy nàng chầm chậm trôi đi.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận