Ngư Nữ Làm Giàu Ký
Chương 119: Món ngon cua hồng du (2)
Đợi thu dọn xong nồi niêu bát đĩa, Hải Châu xách sáu c.o.n c.ua hồng du rồi dẫn theo Đông Châu và Phong Bình đi về phía thôn Hồng Thạch.
Vu Lai Thuận bôn ba suốt cả chặng đường chẳng hề nghỉ ngơi, về đến nhà tắm rửa, ăn bữa cơm xong liền đi liên hệ thuyền đ.á.n.h cá. Hàng hóa của ông ta ở bến tàu không bán chạy mà phải dùng thuyền chở về trong thôn rao bán mới được.
“Hiện giờ măng mùa xuân đang nhiều, con cầm nhiều măng khô về một chút đỡ phải tốn tiền mua.” Tần Kinh nương bóc sẵn cho Hải Châu một sọt măng còn có mấy hũ chao mới thu mua được cũng bảo nàng mang đi: “Chỗ quả khô và mía này các con cầm lấy, là thúc của con chuyên môn mang về cho các con đấy.”
“Nương giữ lại bán lấy tiền đi đừng để ông ấy lại kêu ca với con. Ông ấy đường sá xa xôi vất vả mang về tốn bao nhiêu tâm sức.” Hải Châu vội vàng ngăn lại, nàng có chút khó hiểu hỏi: “Sao ông ấy đi một chuyến về mà thay đổi lớn thế? Lại còn mang đồ cho chúng con.”
“Đừng quan tâm ông ấy nghĩ gì, nam nhân thì lúc tốt lúc xấu, con cứ coi như tâm trạng ông ấy đang tốt đi. Ông ấy nguyện ý cho thì con cứ cầm, gặp mặt thì nói vài câu dễ nghe biết đâu lần sau ông ấy lại nghĩ đến các con.”
Vừa nói dứt lời chưa được bao lâu thì Vu Lai Thuận đã về. Mắt Phong Bình đảo một vòng, ngọt ngào gọi một tiếng "thúc" rồi nói:
“Mía này ngọt quá, ngọt hơn cả mía chúng con tự mua.”
Vu Lai Thuận cười hai tiếng, trong lòng rất hưởng thụ nói:
“Thích ăn thì lần sau ta lại mang về cho. Ta ra tận ruộng mía chọn lựa, chọn cây tốt nhất mới mua, ăn ngon hơn loại thương thuyền chở đến nhiều.”
Ông ta thầm nghĩ dù sao mấy đứa trẻ này cũng không có cha, nương ruột lại đi theo ông ta, ông ta thử tốn thêm vài phần tâm tư biết đâu chúng nó lại nhận ông ta làm cha.
“Thuê được thuyền chưa?”
Tần Kinh nương hỏi.
Vu Lai Thuận gật đầu, bế đứa tiểu nhi t.ử đang chạy tới lên nói:
“Đều là người quen cũ cả, ta đi một chuyến là họ nhường ngay cho một chiếc.”
Hai người đang nói chuyện việc nhà, Hải Châu định cáo từ ra về nhưng chưa kịp mở miệng thì ngoài cửa có một người bước vào. Gã nam nhana mặc bộ quần áo ngắn, ống quần ướt sũng đến nửa, vừa vào cửa đã la lối:
“Đường huynh, huynh đi giúp đệ một tay với, mấy tên lưu manh ở Lão Sơn Lĩnh đ.â.m lật thuyền của đệ, cướp hàng của đệ rồi...”
Chợt nhìn thấy Hải Châu, gã thay đổi hẳn giọng điệu hung dữ ra vẻ hiền lành nói:
“Đây là đại chất nữ của ta sao? Ta với cha ruột của cháu là đường huynh đệ đấy.”
Hải Châu liếc nhìn Vu Lai Thuận một cái không đáp lời.
Mặt Đông Châu sa sầm xuống ngay lập tức. Nàng định mở miệng mắng nhưng thấy nương mình ở đó nên nuốt lại lời đã ra đến miệng, đập bàn đứng dậy nói:
“Đại tỷ, chúng ta cần phải về rồi.”
Trong lòng Vu Lai Thuận thót một cái thầm nghĩ hỏng bét, ông ta đường xa vất vả vác quả khô về coi như công cốc rồi.
“Buổi tối ở lại đây ăn cơm đi, để nương con đi mua thịt, ta ra ngoài một lát.” Vu Lai Thuận đặt nhi t.ử xuống đứng dậy nói: “Ta đi theo hắn xem sao, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Gã kia không để ý đến ông ta mà cứ nhìn chằm chằm vào Hải Châu, tiếp tục nói:
“Ta nghe nói đại chất nữ là nghĩa nữ của Đại đề đốc, đại chất nữ đi cùng thúc một chuyến, dọa cho lũ rùa rụt cổ kia c.h.ế.t khiếp đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Ngũ huynh đệ, Hải Châu không có quan hệ gì với Vu gia, không thể giúp ngươi được.” Tần Kinh nương ôn tồn mở miệng, bà xếp hết đồ vào sọt rồi xách đến bên cạnh Hải Châu nói: “Hôm nay trong nhà có việc, không giữ ba tỷ đệ con ở lại ăn cơm được, hôm nào ta dẫn Bình Sinh sang thăm các con sau.”
Vu Lai Thuận nhìn quanh quất, im miệng không dám ho he rốt cuộc thì vẫn thiên vị người ngủ cùng chăn gối hơn. Lúc trước nghe được phong thanh, ông ta cũng có ý định mang chút quà cáp đến chúc mừng định bụng kiếm chút quan hệ. Không ngờ mới nói được hai câu, Tần Kinh nương đã bắt đầu làm mình làm mẩy với ông ta, ôm con đòi về nhà trượng phu trước, ông ta phải thề thốt đủ điều bà ấy mới chịu ở lại.
Hải Châu xách đồ dẫn theo Đông Châu và Phong Bình rời đi. Tần Kinh nương lập tức sa sầm mặt mày, Vu Lai Thuận hậm hực xin lỗi người đường đệ, thuận thế ở lỳ trong nhà không đi theo đ.á.n.h nhau đòi lại bãi nữa.
Đùa à, chạy đến địa bàn của bọn đầu gấu trong thôn mà đ.á.n.h nhau thì chỉ có đổ m.á.u mất mạng, ông ta có ngốc mới dây vào.
Gã nam nhân mặt đầy vẻ xui xẻo vừa c.h.ử.i bới vừa bỏ đi. Tần Kinh nương cũng lập tức đổi sắc mặt, lườm ctrượng phu một cái, nói:
“Tính ra ông cũng còn biết điều đấy.”
“Ta là muốn cùng nàng sống yên ổn, chuyện c.h.é.m c.h.é.m g.i.ế.c g.i.ế.c ta chắc chắn không tham gia.”
Vu Lai Thuận mừng thầm vì cưới được nương t.ử tâm tư thông thấu, ông ta chỉ cần liếc mắt ra hiệu là bà ấy hiểu ngay ý, lập tức đưa bậc thang cho ông ta leo xuống tránh được một tai họa.
Người sống ở thôn Hồng Thạch một nửa là dân ngụ cư, đa phần làm buôn bán đều quen biết nhau cả, một số có quan hệ họ hàng không có họ hàng thì kết nghĩa huynh đệ, dây mơ rễ má với nhau. Mục đích chính là để liên kết lại đối phó với dân bản địa, hễ có mâu thuẫn tranh chấp thì kéo đông người đi phô trương thanh thế, đ.á.n.h nhau cũng có người giúp sức.
Những năm trước Vu Lai Thuận cũng không ít lần tham gia vào mấy vụ cãi cọ ẩu đả, cốt để khi mình bị bắt nạt cũng có người bênh vực. Hiện tại ông ta không sợ bị người ta cướp hàng đ.á.n.h người nữa, nữ nhi riêng của nương t.ử mình là nghĩa nữ của Đại đề đốc, là nghĩa muội của Thiếu tướng quân tuần tra trên biển, ông ta đi đến đâu chỉ cần hô một tiếng dân địa phương cũng phải nể ông ta ba phần.
Nhưng xét đến thái độ của Hải Châu đối với mình, Vu Lai Thuận cân nhắc kỹ, ông ta cũng chỉ có thể lén lút mượn danh tiếng của nàng để dọa lui những kẻ trêu chọc mình chứ tuyệt đối không thể chủ động gây chuyện. Nếu thật sự gây ra chuyện, Hải Châu có khi còn phải xem xét ý kiến của nương nàng xem có cứu hay không chứ cái con nhị nha đầu tính tình quái đản kia e là nó còn vỗ tay khen hay, rồi quay đầu đón nương và tiểu đệ nó đi mất.
“Đang nói chuyện với ông, ông ngẩn người ra cái gì thế?”
Tần Kinh nương véo tai ông ta.
Vu Lai Thuận hoàn hồn:
“Hả? Nàng nói cái gì?”
“Ta nói ông bớt ở bên ngoài ỷ vào thân phận của Hải Châu mà ra oai khoác lác, không được phép rước họa vào thân. Con bé không ăn không uống của Vu gia một hạt gạo nào, cũng chẳng quản chuyện của Vu gia các người đâu.”
Tần Kinh nương nói rõ ràng ngay từ đầu.
“Đương nhiên rồi, đương nhiên rồi.” Vu Lai Thuận miệng đầy lời đồng ý. Chợt nhìn thấy đứa tiểu nhi t.ử đang lén lút bẻ cái càng cua, ông ta chọc nương t.ử một cái: “Có tên trộm nhỏ kìa.”
“Giờ chưa ăn được, tối hâm nóng lại ăn với cháo.”
Tần Kinh nương vội chạy vào nhà.
Vu Lai Thuận ngồi trên ghế vắt chân, thầm nghĩ Bình Sinh chính là mang họ Vu của ông ta, là con cháu Vu gia, haizz...
Mặt trời ló ra khỏi tầng mây, thủy triều trên biển đã rút, các phụ nhân và đám trẻ choai choai trong ngõ í ới gọi nhau xách thùng ra bờ biển, đoàn người đông đúc đi bắt hải sản. Trên đường vắng tanh chỉ còn lại những người bày sạp, chẳng có mấy ai mua đồ.
“Tỷ, tỷ về trước đi, muội cùng Phong Bình trông sạp là được.” Đông Châu nhìn vào trong thau bột, ước chừng đáy thau còn làm được khoảng mười cái bánh nữa. “Muội và Phong Bình đợi thêm lát nữa, có khách đến muội sẽ nặn bánh nướng áp chảo, cái này đơn giản muội nhìn là biết làm rồi.”
--
Hết chương 61.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận