Ngoại Thất - Khúc Chử Miên
Chương 117
Lãng phí thời gian tốt đẹp ư?
Tần Thư ngẩn người. Nàng đến nơi này đã hơn mười năm rồi. Những năm đầu mới tới là khoảng thời gian khó khăn, khổ sở nhất; nhưng từ sau khi gặp Lục Trạch, những năm nay dường như trôi qua nhanh vô cùng. Nghĩ kỹ lại, cũng chẳng có chuyện gì khiến nàng phải khắc cốt ghi tâm, những chuyện cũ cứ mờ mờ ảo ảo như một khối sương mù, bao nhiêu đau đớn oán hận đều tựa như bị ngăn cách bởi một tấm kính mờ phủ đầy hơi nước.
Nàng im lặng hồi lâu không đáp, liền thấy Lục Trạch đặt nụ hôn lên đôi mày của nàng, rồi than nhẹ một tiếng: “Tần Thư, nợ nàng kiếp này ta hẹn kiếp sau sẽ trả, còn đời này, nàng hãy cứ thuận theo ta đi.”
Tần Thư nhắm mắt lại, vừa lúc nghe thấy tiếng nha hoàn bên ngoài bẩm báo: “Phu nhân, Lão thái thái đến ạ.”
Nàng lúc này mới giật mình thức tỉnh, ngồi bật dậy, thấy trâm cài chẳng biết đã bị Lục Trạch rút ra từ lúc nào, mái tóc mây xõa xuống, lớp son trên môi cũng bị hắn m*t sạch, ngay cả hàng cúc áo trên ngực cũng bị tháo ra vài hạt. Nàng mắng: “Đã thành ra cái dạng này rồi mà chàng vẫn còn chưa chịu đứng đắn sao?”
Nàng nhất thời sốt sắng, đến tận mang tai cũng đỏ bừng lên. Ngữ khí ấy lọt vào tai Lục Trạch tự nhiên lại thành tiếng nũng nịu thân mật; hắn nhếch môi cười, nghe thấy tiếng bước chân bên ngoài liền chỉ tay vào bên trong: “Vào trong lánh mặt một chút đi, bộ dạng này của nàng e là không thể gặp ai được, mấy bà tử tinh đời kia chỉ cần nhìn qua một cái là nhận ra ngay thôi.”
Tần Thư lườm hắn một cái, vừa định bước vào bên trong thì thoáng thấy vết son nơi khóe miệng Lục Trạch. Nàng rút khăn tay, mạnh tay lau sạch cho hắn rồi mới trốn vào nội thất, từ xa vẫn còn nghe thấy tiếng cười trầm đục đầy đắc ý của hắn.
Bên trong là một gian phòng nghỉ nhỏ, tim Tần Thư đập thình thịch liên hồi. Nàng ngồi trước gương đồng, quả nhiên thấy mặt mày đầy xuân sắc, dấu vết phong tình hiện rõ. Một chiếc khuy hình hoa mai trên vạt áo đã bị Lục Trạch làm hỏng, để lộ ra vết đỏ thắm vừa mới bị hắn m*t ra. Nàng thẫn thờ ngồi lặng đi hồi lâu, tựa như vừa bị một phen kinh động.
Bên ngoài thoáng nghe thấy tiếng đối đáp lờ mờ giữa Lão thái thái và Lục Trạch, Tần Thư càng cảm thấy tâm phiền ý loạn. Nàng đẩy cửa bước ra hành lang, thấy dưới hành lang đặt một chiếc xuân tháp hẹp, cùng vài quyển sách rơi vãi lung tung.
Nàng nhặt lên xem thử, thấy đó là một cuốn 《Chu Dịch》, những dòng chữ dày đặc khiến nàng nhìn đến nhức cả mắt. Ở góc khuất còn có một cuốn bìa trơn, mở ra xem, chỉ thấy mấy chữ nhỏ 《Phòng Trung Bát Thuật》; nàng thở dài một tiếng thật nhẹ, rồi quăng nó sang một bên.
Chẳng biết đã bao lâu trôi qua, Thủy Tụ ôm một bọc quần áo từ bên ngoài đi vào: “Cô nương, đại nhân phân phó nô tỳ mang vào cho người, Lão phu nhân đã về rồi ạ.”
Tần Thư thay y phục, tùy ý búi lại kiểu tóc rồi bước ra ngoài. Nàng thấy Lục Trạch đã ngồi dậy, lưng tựa vào chiếc gối dựa hơi sờn cũ, một tay đang cầm quyển sách.
Nghe thấy tiếng bước chân của Tần Thư, hắn đặt quyển sách xuống, khóe môi hơi mỉm cười: “Ta còn tưởng hôm nay nàng định cứ thế trốn biệt không chịu ra ngoài nữa chứ?”
Lúc này Tần Thư chẳng buồn để ý đến hắn, nàng đứng trước giường, thấy sắc mặt hắn đã tốt lên nhiều, lại bắt đầu hoài nghi phải chăng vết thương của hắn vốn không nặng đến thế, chỉ là đang chuyện bé xé ra to để khiến nàng mủi lòng mà thôi. Nàng nhàn nhạt nói: “Chàng nghỉ ngơi đi, mai ta lại tới thăm chàng.”
Lục Trạch nắm lấy tay Tần Thư, đám nha hoàn trong phòng thấy vậy đều lặng lẽ lui ra ngoài. Hắn quan sát sắc mặt của Tần Thư, thấy nàng cũng không đến mức quá mức thiếu kiên nhẫn, liền chậm rãi tách mấy ngón tay nàng ra, khẽ v**t v* trong lòng bàn tay rồi hỏi: “Tần Thư, lẽ nào nàng định giận ta cả đời sao?”
Tần Thư đáp lại theo bản năng: “Chẳng lẽ không nên sao?”
Lục Trạch rướn người dậy, kéo Tần Thư ngồi xuống, trong ánh mắt tràn ngập ý cười: “Nàng bằng lòng dùng cả đời này để giận ta, đó chính là phúc phận cả đời của ta rồi.”
Tần Thư bị hắn dẫn dụ vào vòng xoáy ngôn từ, những lời này thật sự sến súa quá đi, nàng liền khô khan đáp lại: “Vừa nãy còn đau đến mức vã mồ hôi lạnh, giờ thì hay rồi, đã có thể ngồi dậy được luôn…”
Nàng lời còn chưa dứt đã bị Lục Trạch kéo mạnh tới, ép xuống giường. Trước mắt nàng lúc này đều là đôi mày thanh tú và cương nghị của hắn. Bốn mắt nhìn nhau, vạn vật xung quanh tựa như đều trở nên tĩnh lặng, chẳng ai là người lên tiếng trước.
Lục Trạch vừa cúi đầu định hôn xuống, thì bị một ngón tay búp măng của Tần Thư chặn lấy làn môi: “Lục Trạch, chàng hãy để ta suy nghĩ kỹ lại đã.”
Lục Trạch hỏi: “Muốn nghĩ bao lâu? Một tháng, hay là một năm?”
Tần Thư hờ hững đáp: “Chàng đợi không nổi sao?”
Lục Trạch nhướng mày: “Cả đời này ta cũng đều đợi được!”
Đêm ấy, Tần Thư vẫn ngủ lại tại Tư Thoái Đường như cũ. Nàng gần như thức trắng cả đêm, mãi đến tận lúc trời tảng sáng mới mơ màng chợp mắt được một lát. Tuần tỷ nhi vừa tỉnh dậy từ sớm tinh mơ đã lạch bạch chạy vào, liền bị Tần ma ma dỗ dành rồi bế ra ngoài.
Tình hình bên này của nàng ra sao, vốn dĩ luôn có người bẩm báo cho Lục Trạch tường tận: “Nha hoàn trực đêm nói rằng, phu nhân sau khi trở về thì thao thức cả đêm không ngủ, mãi đến sáng mới miễn cưỡng thiếp đi. Hiện tại người của đại thông phiếu hiệu đang đợi ở thiên sảnh để thưa chuyện với phu nhân ạ.”
Lục Trạch cười khẽ một tiếng, rồi phân phó: “Bất luận kẻ nào cũng không được làm phiền phu nhân, có chuyện gì cứ đợi nàng ấy tỉnh dậy rồi hãy nói.”
Giang Tiểu hầu vào hồi bẩm: “Người ở am ni cô tới thưa chuyện, nói là Trừng nương tử đã ngã bệnh, là căn bệnh cũ, e rằng chẳng còn được bao lâu nữa. Nàng ta nói muốn được trở về Tuyền Châu, lánh xa trần thế để trở về nguồn cội, cầu xin gia ân điển.”
Lục Trạch nhíu mày, giọng điệu lạnh lùng tuyệt tình: “Nàng ta vừa không danh vừa không phận, chẳng có nửa điểm can hệ gì tới ta cả. Muốn đi đâu thì cứ việc đi, chẳng cần đến ân điển của ta.”
Giang Tiểu hầu hiểu ý. Gã vốn có giao tình nhiều năm với Trừng Tú, thấy nàng ta vốn dĩ có tiền đồ tốt đẹp, nhưng lại tự giày vò bản thân đến nông nỗi này, trong lòng không nỡ, bèn tự mình sắp xếp xe ngựa rồi đến am ni cô ngoài ngoại thành gặp nàng ta một lần.
Trừng Tú hiện đã xuống tóc quy y, khoác trên mình một bộ tăng bào. Thấy Giang Tiểu hầu đến, nàng ta chắp tay hành lễ: “Giang thí chủ, phiền ngài tiễn bần ni một đoạn rồi.”
Giang Tiểu hầu từ khi ở Tây Bắc đã cưới vợ sinh con. Những người thân tín như bọn họ, Đinh Vị thì được gia cho ra làm Tham tướng ở Liêu Đông, dẫu là thân phận tôi tớ thì cũng đa phần đã thành gia lập thất. Duy chỉ có Trừng Tú, nay đã ngoài ba mươi mà vẫn cô độc một mình. Gã thở dài một tiếng: “Trừng Tú, cô hà tất phải khổ như vậy?”
Trừng Tú ngước mắt nhìn: “Chẳng phải ban đầu ngươi đối với phu nhân cũng ôm giữ tâm tư khác đó sao? Năm đó khi nàng ấy trốn khỏi phủ Trấn Giang, ngươi đừng nói là mình không hề nhắm một mắt mở một mắt đấy nhé? Tình cảm ngươi dành cho nàng ấy, cũng giống hệt như tâm tư ta dành cho gia vậy, hà tất gì phải tới khuyên ta?”
Giang Tiểu hầu lắc đầu: “Chỉ tiếc là, gia vốn dĩ không hề có ý đó.”
Trừng Tú cúi đầu: “Đây chính là điểm mà vận số của ta không được tốt.”
Giang Tiểu hầu nhìn nàng ta: “Cô và phu nhân tuy đều xuất thân là tì nữ, nhưng phu nhân và cô thực sự rất khác nhau. Bất luận là rời xa ai thì phu nhân đều có thể sống tốt.”
Trừng Tú cười cười, đầu óc có chút mơ hồ: “Ta nào có phải xuất thân tì nữ? Ta vốn là tiểu thư trong một gia đình thư hương tại Tuyền Châu, cha mẹ đều thuộc danh gia vọng tộc…”
Hai bà tử bên cạnh vội vàng đỡ nàng ta lên xe ngựa. Giang Tiểu hầu vẫy vẫy tay, rồi xoay người đi về phía phủ Quốc công, trong lòng thầm nghĩ: Thực ra cũng có một điểm tương đồng, cả hai đều là những kẻ không chịu chấp nhận số phận, chỉ là cách thức thực hiện khác nhau mà thôi.
Khi Tần Thư thức giấc thì đã là buổi chiều tà, trong phòng tĩnh lặng như tờ, một dải nắng chiều ấm áp rọi lên khung cửa sổ. Nàng không muốn dậy, lại nhắm mắt nghiêng mình vào phía trong.
Nằm mơ màng một lát thì Tần ma ma bước vào, bà ấy vén bức màn sa xinh xắn lên rồi cười nói: “Đã làm mẹ của đám trẻ cả rồi mà còn ngủ một mạch đến chiều, lại còn định nằm lì nữa sao?”
Tần ma ma cả đời không con cái, lại cùng mang họ Tần nên đối đãi với Tần Thư chẳng khác nào con gái ruột. Thấy Tần Thư không đáp lời, bà đặt y phục sang một bên rồi nói: “Lão nô biết, người là không muốn gặp cô gia. Nếu cô nương không chê lão nô thô kệch ngu muội, thì có chuyện gì cứ việc nói với lão nô đi ạ.”
Tần Thư im lặng, hồi lâu sau mới lên tiếng: “Ta chỉ sợ nếu mình đi rồi, với tính khí của chàng ấy lại chẳng chịu đối đãi tử tế với hai đứa trẻ; còn nếu như không đi, thì lại…”
Những lời phía sau Tần Thư không nói tiếp nữa, Tần ma ma bèn hỏi: “Thì lại làm sao?”
Tần Thư nghẹn ngào: “Chỉ là… trong lòng rốt cuộc vẫn chẳng thể nguôi ngoai!”
Tần ma ma v**t v* mái tóc dài của Tần Thư: “Lão nô tuy không rõ những ân oán thuở trước, nhưng vị cô gia này mấy năm nay, hễ cô nương mở lời thì không có điều gì là không thuận theo người cả. Đám sĩ đại phu ngoài kia phong lưu phóng túng, kẻ thì chơi hoa thưởng nguyệt, kẻ lại tặng mỹ nữ trong các buổi yến tiệc, cô gia đều trả về hết thảy. Còn về Hành ca nhi và Tuần tỷ nhi, từ khi cô nương tỉnh lại, cô gia cũng đều nhất nhất sửa đổi theo ý người. Hôm nọ lão nô có hỏi Thủy Tụ, nghe nói trước kia cô nương từng nảy sinh sát tâm với cô gia, vậy mà người cũng chẳng hề để tâm tính toán…”
Bà ấy từng câu từng chữ đều là đang nói tốt cho Lục Trạch: “Theo ý lão nô, cô gia trước kia đã đắc tội với cô nương, thì nay chính là lúc nên sai phái ngài ấy làm đông làm tây, để ngài ấy ngày ngày chuộc lỗi mới phải.”
Nàng rốt cuộc vẫn là thương xót hai đứa trẻ nhiều hơn, Tần Thư khẽ cười, nàng vươn vai một cái rồi hỏi: “Hai đứa nhỏ đâu rồi?”
Tần ma ma đưa y phục tới: “Đã bị cô gia gọi sang Hoàn Nghiên Trai rồi, nghe nói là muốn khảo hạch công khóa của tiểu công tử. Tuần cô nương cứ bám lấy ca ca nên cũng đi cùng luôn.”
Sau khi đổ mồ hôi, khắp người đều dấp dính khó chịu, Tần Thư ngâm mình trong hồ nước đến tận khi đầu ngón tay nhăn nheo thì mới chịu bước ra. Nàng thong thả dùng bữa xong, lại gặp người của Đại Thông phiếu hiệu truyền đạt xong công chuyện, lúc này mới đi về về phía Hoàn Nghiên Trai.
Đến dưới bậc thềm, thấy bên trong đèn đuốc sáng trưng, nàng nghe tiếng Lục Trạch hỏi: “Tam cương là gì? Bát mục lại là gì?”
Hành nhi đứng cung kính trước giường, đáp: “《Đại Học》có vân: minh đức, thân dân, chỉ ư chí thiện, ấy là Tam cương; cách vật, trí tri, thành ý, chính tâm, tu thân, tề gia, trị quốc, bình thiên hạ, ấy là Bát mục.”
Tần Thư vốn không muốn vào quấy rầy lúc này, chỉ là nha hoàn đã nhận được phân phó của Lục Trạch, lập tức vén rèm lên rồi bẩm báo: “Đại nhân, phu nhân đã tới rồi ạ.”
Tiếng khảo hạch bên trong liền ngừng lại. Tần Thư bước chân vào, thấy ba cha con đều đang nhìn mình. Tuần nhi đang ngồi bên cạnh Lục Trạch, trên tay nghịch ngợm những thẻ bài sặc sỡ, liền giang tay ra đòi Tần Thư bế: “Mẹ!”
Nàng chẳng biết con bé đã ăn thứ gì mà trên miệng đỏ rực một mảng. Tần Thư lấy khăn tay lau sạch cho con, rồi chau mày nói: “Chẳng phải đã dặn dò rồi sao, không được cho cô nương ăn kẹo mà?”
Lục Trạch có chút ngượng ngùng đáp: “Là ta cho con bé ăn, cũng chỉ ăn có một miếng nhỏ thôi.”
Tần Thư nhàn nhạt liếc hắn một cái, rồi giao Tuần tỷ nhi cho vú nuôi: “Bế con bé về ngủ đi, giờ này còn chưa ngủ, để lâu thành thói quen thì không tốt đâu.”
Vị vú nuôi này là do tự tay Tần Thư tuyển chọn, vốn là người đôn hậu chân chất, cũng không cần bà phải cho bú mớm mà chỉ lo việc hầu hạ cô nương sớm tối. Bà vâng lời bế lấy Tuần tỷ nhi, vừa dỗ dành vừa lui ra ngoài.
Hành ca nhi cũng gấp sách lại, cung kính thưa: “Nhi tử xin cáo lui, ngày mai lại tới thăm phụ thân ạ.”
Tần Thư dắt tay con ra ngoài, lại tỉ mỉ hỏi han một lượt, cuối cùng mới hỏi: “Con và cha con dạo này chung sống có tốt không?”
Nếu là ngày trước, cậu bé nhất định sẽ cung kính đáp: “Dạ rất tốt.” Nhưng lúc này, cậu lại mím môi nói với Tần Thư: “Cũng thường thôi ạ!”
Tần Thư bật cười thành tiếng, trong lòng đã hiểu rõ, nàng khẽ gõ nhẹ vào trán con: “Đi nghỉ đi, buổi tối không được đọc sách nữa. Con còn nhỏ, dễ làm hỏng mắt lắm.”
Hành ca nhi cười cười gật đầu, rồi lại hỏi: “Mẹ định đi Giang Nam sao?” Cậu bé ngập ngừng một chút rồi nói tiếp: “Là cha nói với con, nói người muốn đi Giang Nam để xử lý việc của Đại Thông phiếu hiệu, còn hỏi con có nguyện ý cùng người đi một chuyến không?”
Tần Thư không vội trả lời, chỉ nghe Hành ca nhi nói: “Cha còn hỏi con, nếu như cùng muội muội theo mẹ đi Giang Nam, thì phải tìm sẵn một vị tiên sinh ở bên đó cho con mới tốt. Cha nói Giang Nam văn phong thịnh trị, thư viện lừng danh cũng nhiều, chỉ cần xem ý tứ của con thế nào, dẫu sau này không trở về nữa cũng chẳng lo trễ nải việc học.”
Tần Thư không tin nổi: “Cha con thật sự nói thế sao?”
Hành ca nhi gật đầu, hỏi: “Mẹ thật sự muốn đi Giang Nam sao? Thật sự sẽ không trở về nữa sao?”
Tần Thư khẽ mỉm cười, vén rèm tiễn cậu bé ra ngoài: “Con lẽ nào còn không nghe ra đó là những lời hờn dỗi của cha con sao?” Nàng có bị ngốc đâu mà tin lời hắn nói.
Hành ca nhi ngẩn ra, lập tức phản ứng lại được ngay, những lời này vốn chẳng phải nói cho cậu nghe, mà là mượn miệng cậu để nói cho mẹ nghe đây mà.