Ngu An Ca bưng chén rượu, khẽ lắc lắc, khóe miệng mang theo vài phần thong dong: “Rượu hôm nay dẫu ngon, nhưng ta không thể tham chén.”

Nàng vừa đưa tay ra, người hầu bên cạnh liền đem b.út lông đặt vào tay nàng. Ngu An Ca hạ b.út viết lên tờ hoa tiên một câu dài dằng dặc, rồi bỗng khựng lại.

Hôm nay nàng tới đây không phải vì bản thân, càng không phải để tranh giành cao thấp với ai, nên chỉ cần viết sao cho tạm ổn, không để người đời chê cười là được.

Nghĩ đến đây, Ngu An Ca nhanh ch.óng vò nát tờ giấy thơ đó, rồi lại hạ b.út viết lại.

Hi, cảm ơn các bạn đã ghé! Cảnh này lọt vào mắt kẻ khác, lại gây nên một trận cười nhạo. Những người có mặt ở đây làm thơ dẫu không nói là một mạch hoàn thành, thì cũng không đến mức như Ngu An Ca, viết được nửa chừng lại vò nát đi.

Thế nhưng Ngu An Ca vẫn luôn điềm nhiên tự tại, không bị những lời mỉa mai của kẻ khác làm phiền, bài thơ viết lại này xem như trôi chảy.

Liễu Văn Hiên cũng lo lắng Ngu An Ca viết không hay sẽ quá mất mặt, nên không kìm được ghé mắt nhìn qua một cái, kinh ngạc phát hiện lực b.út của Ngu An Ca vô cùng kinh người, dẫu không nói là nét chữ hằn sâu mặt giấy, nhưng cũng là nét vẽ cứng cáp như sắt, sắc bén vô cùng.

Liễu Văn Hiên không tự chủ được mà đọc theo nét b.út của Ngu An Ca: “Ngày này nên nói thu hiu hắt.”

Một câu vừa ra, liền khiến những người ngồi đó cười rộ lên.

“Cái này cũng quá tầm thường rồi.”

“Đứa trẻ ba tuổi làm thơ cũng chỉ đến thế mà thôi.”

“Đừng cười, đừng cười, để xem hắn còn có thể viết ra được thứ gì hay ho tiếp theo không!”

Liễu Văn Hiên thầm lo lắng, sau khi Ngu An Ca viết xuống câu thứ hai, hắn nhanh ch.óng đọc lên: “Một trận gió qua ngắm hoa tàn.”

Lần này tiếng cười của mọi người nhỏ đi nhiều, nhưng đều lắc đầu: “Vẫn là tầm thường quá, giống như lời của lão nông nơi thôn dã.”

Dương Thái sư thở dài nói: “Câu thơ như vậy chỉ có thể nói là đúng luật, thiếp mời của Vương gia xem ra là lãng phí rồi.”

Thương Thanh Yến thấy vẻ mặt bình thản ung dung của Ngu An Ca, khẽ cười một tiếng: “Còn chưa viết xong mà, Thái sư gấp gáp cái gì?”

Dương Thái sư có chút kinh ngạc, những câu thơ như của Liễu Trạng nguyên và Sầm Thám hoa mà Nam Xuyên Vương còn chẳng thèm để vào mắt, vậy mà hai câu thơ bình thường không thể bình thường hơn của cái tên công t.ử bột này, Nam Xuyên Vương lại đầy vẻ tin tưởng.

Lúc này, Liễu Văn Hiên đã đọc đến câu thứ ba: “Sáng nay múa sương vung mực vàng.”

Tiếng cười dứt hẳn, mọi người nhìn nhau, đều thấy được sự bất ngờ trong mắt đối phương.

Dương Thái sư gật đầu, trong mắt hiện lên vài phần ngạc nhiên: “Câu này trái lại rất khá, cứ chờ xem câu cuối cùng thế nào.”

Khóe miệng Thương Thanh Yến khẽ nhếch: “Cứ nhìn đi.”

Trong sự chờ đợi của đám đông, Liễu Văn Hiên vô cùng xúc động đọc lên câu cuối cùng: “Hóa ra đ.á.n.h lạnh mặc hoàng bào.”

Cả sảnh tiệc nhất thời im lặng, những kẻ vừa cười nhạo Ngu An Ca đều nín bặt.

Thơ luật giảng cứu khởi thừa chuyển hợp, mà bài thơ này của Ngu An Ca lại một câu sau mạnh mẽ hơn câu trước, đọc đến cuối cùng thậm chí còn thấy dư âm chưa dứt.

Liễu Văn Hiên tán thưởng: “Quả không hổ danh là con nhà võ, phong thái làm thơ tự nhiên khác hẳn người thường! Người đời đều nói cúc là thứ mà ẩn sĩ yêu thích, nhưng Ngu công t.ử lại chọn một lối đi riêng, không nói về sự đạm bạc của cúc mà viết hết ra phong thái hiên ngang lẫm liệt của loài hoa này.”

Những kẻ vừa rồi còn chờ xem kịch vui của Ngu An Ca đều lẳng lặng ngậm miệng, Sầm Gia Thụ nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, mặt lộ vẻ không phục nhưng không cách nào phản bác.

Thơ của Ngu An Ca dẫu hai câu đầu bình bình không có gì lạ, nhưng hai câu sau khí thế hào hùng, ý tứ độc đáo, có thể coi là câu thơ hay.

Xét về tổng thể, bài thơ này không bằng Liễu Văn Hiên và Sầm Gia Thụ, nhưng ai bảo ngay từ đầu mọi người đã chẳng đặt kỳ vọng gì vào nàng, nên khi hai câu cuối vừa ra đã khiến cả hội kinh ngạc.

Dương Thái sư cũng vô cùng sửng sốt, cái tên ăn chơi này lại có thể viết ra những câu như vậy. Sau khi người hầu đem bài thơ của Ngu An Ca đến trước mặt, sự kinh ngạc của Dương Thái sư đã lên đến đỉnh điểm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

“Ngày này nên nói thu hiu hắt, một trận gió qua ngắm hoa tàn, sáng nay múa sương vung mực vàng, hóa ra đ.á.n.h lạnh mặc hoàng bào.”

“Bài thơ này phảng phất một luồng sát khí của quân reo ngựa hí! Lại kết hợp với nét chữ phóng khoáng hiểm hóc này, quả thật là vô cùng hài hòa.”

Dương Thái sư vuốt râu thở dài: “Quả nhiên là lão phu đã nhìn lầm người rồi. Công t.ử của Thần Uy Đại tướng quân dẫu có kém cỏi đến đâu thì cũng không đến mức thực sự là một kẻ bất tài vô dụng.”

Thương Thanh Yến ngẩng đầu nhìn Ngu An Ca từ xa, Ngu An Ca cũng vừa vặn nhìn hắn, còn hếch cằm với hắn một cái, biểu cảm trên mặt như muốn nói: “Thế nào? Không làm ngài mất mặt chứ?”

Thương Thanh Yến mỉm cười, nói với Dương Thái sư: “Tờ thiếp mời kia của bản vương đưa không sai người chứ.”

Dương Thái sư than rằng: “Vẫn là Vương gia có mắt nhìn tinh tường, lão phu bội phục.”

Qua lời truyền đạt của người hầu, Đại hoàng t.ử ở trên gác lâu cũng nghe được bài thơ này. Phương nội thị nói: “Cái tên công t.ử bột này vậy mà không làm mất mặt.”

Đại hoàng t.ử vò tờ giấy thơ trong lòng bàn tay, nhìn bóng dáng Ngu An Ca từ xa, tự lẩm bẩm: “Có chút thú vị đấy.”

Nếu nói người nào trong hội không có cảm giác gì nhất với bài thơ của Ngu An Ca thì chỉ e chính là Tống Cẩm Nhi. Nhìn biểu cảm lúc thì khinh miệt lúc thì tán thưởng của người xung quanh, trong lòng nàng ta cũng chẳng có định luận gì.

Nhưng mà, Tống Cẩm Nhi đảo mắt một vòng, bất luận vị Ngu công t.ử này hay là Sầm Gia Thụ, Liễu Văn Hiên có làm thơ hay đến mấy, lát nữa nhất định cũng phải thua dưới tay nàng ta thôi.

Bài "Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ" mà nàng ta sắp ngâm vịnh đây vốn được xưng tụng là tác phẩm đệ nhất của cả triều Đường, đặt vào hội Không Sơn Nhã Tập này chẳng khác nào lấy sức mạnh thần thánh đi áp đảo người thường.

Tống Cẩm Nhi nói với thị nữ bên cạnh: “Lát nữa ta ngâm thơ, ngươi giúp ta viết lại, giống như Sầm Thám hoa và người hầu của hắn ta vậy, biết chưa?”

Nàng ta không biết dùng b.út lông, chỉ có thể để thị nữ trong hội nhã tập giúp đỡ, may mà những thị nữ này đều được huấn luyện chuyên biệt, tốc độ viết chữ vừa nhanh, nét chữ lại vừa đẹp.

Bài thơ của Ngu An Ca coi như đã tạo nên một làn sóng nhỏ giữa đám đông, sau đó theo một chén rượu khác trôi dọc bờ suối, sự chú ý của mọi người cũng theo đó mà dời đi.

Liên tiếp ba người làm thơ từ đều có cái hay riêng, người tiếp theo e là khó lòng mà nổi bật được. Đa số mọi người đều thầm cầu nguyện chén rượu kia đừng dừng lại trước mặt mình.

Thế nhưng khi chén rượu kia dừng lại, mọi người lại nhìn nhau ngơ ngác.

Dương Thái sư vuốt râu nói: “Đúng là không trùng hợp không thành chuyện mà.”

Chén rượu kia không khéo thế nào lại dừng ngay trước mặt Tống Cẩm Nhi.

Liễu Văn Hiên, Sầm Gia Thụ, Ngu An Ca, Tống Cẩm Nhi, bốn người vốn đều có ân oán với nhau, vậy mà lại tụ lại một chỗ để ngâm thơ.

Dương Thái sư liếc nhìn Thương Thanh Yến bên cạnh: “Vương gia có biết nữ t.ử này không?”

Thương Thanh Yến đáp: “Cũng có nghe qua.”

Dương Thái sư cười ha hả, giọng điệu đầy vẻ tán dương: “Vương gia có biết nữ t.ử này có kỳ tài kinh thế không!”

Thương Thanh Yến tự rót cho mình một chén trà, khóe miệng nở nụ cười nhàn nhạt khiến người ta khó lòng đoán định: “Vậy sao?”

Dương Thái sư hỏi: “Vương gia lẽ nào chưa từng đọc thơ của nàng ta?”

Thương Thanh Yến tự mình nhấp trà không đáp lời, chẳng rõ đang nghĩ gì.

Dương Thái sư cứ ngỡ hắn mặc nhiên thừa nhận nên nói: “Vậy lát nữa ngài hãy đọc cho kỹ, mấy bài thơ của nàng ta lưu truyền ra từ chốn khuê phòng không hề mang chút vẻ yếu đuối nào, mà mỗi bài đều có thể gọi là tuyệt luân, phong cách biến hóa khôn lường, đúng là kỳ tài trong những kỳ tài.”

Còn có một câu Dương Thái sư chưa nói ra, đó là tài làm thơ của Tống Cẩm Nhi so với Nam Xuyên Vương cũng chẳng hề kém cạnh.

Thương Thanh Yến nhìn về phía Ngu An Ca, quả nhiên nàng lại đang dán mắt vào người nữ t.ử cài đầy hoa tươi kia.

"Cộp" một tiếng, Thương Thanh Yến đặt chén trà xuống, vô cảm nói: “Bản vương quả thực phải đọc cho kỹ rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Ngô Hoàng Vạn Tuế - Chương 39 | Đọc truyện chữ