Nghe Nói Ca Ca Ta Trở Thành Thần

Chương 12: Ta gặp được Thương Ngô

Ta đã thấy cảnh sắc ấy qua những bức tranh sơn thủy của ca ca, qua những đường kim mũi chỉ thêu thùa của mẫu thân, và qua cả những nét mực họa đồ tinh tế. Ta đã vượt qua một quãng đường rất dài, từ Lâm An để đến với vùng đất Thương Ngô.

Ngay khoảnh khắc bước chân lên mảnh đất này, ta cảm nhận được linh hồn của nó. Sông ngòi núi non, chim ch.óc thú muôn đều toát lên vẻ nguy nga hùng vĩ nhưng cũng đầy áp lực và trang nghiêm.

Ta thấy núi non rung chuyển, thấy nước đổ cuồn cuộn, thấy bầy chim ríu rít báo tin. Chúng đều đang nói rằng: Tân Thương Ngô đã tới, người này khác hẳn với những đời trước, người này có thể sẽ trở thành một vị thần thực thụ.

Huynh ấy đang trả lời những câu hỏi khảo hạch của thần linh, đang bước vào đợt rèn luyện cuối cùng của đất trời.

Ta lại đi tiếp một quãng đường dài. Ta bắt gặp một người đang hóa vàng mã, gương mặt tràn đầy sầu bi. Những tờ giấy gặp ánh lửa than trong chậu cháy đen rồi bay lãng đãng trong gió.

"Ta đang đốt vàng mã cho người ta yêu, chàng ấy tên là Thương Ngô."

Ta đứng hình như sét đ.á.n.h ngang tai. Nàng u sầu ngước mắt lên nhìn, rồi lại cúi đầu ném thêm một xấp giấy nữa vào lửa: "Chàng đã thành thần, chàng không nhận được tiền giấy dưới địa phủ đâu. Ta chỉ đang đốt cho người tình đã c.h.ế.t trong lòng mình mà thôi."

Con tiên hạc bên cạnh ta bỗng cất tiếng kêu: "Đây là cửa ải thứ hai đếm ngược của Thương Ngô, ngài ấy phải đoạn tuyệt mọi nhân duyên ở thế gian rồi!"

Muông thú xung quanh reo hò cổ vũ: "Hãy đoạn tuyệt với nhân gian đi, để trở thành một Thương Ngô mới, một vị thần chân chính!"

Ta hiểu rằng, đây chính là sự kết thúc của huynh ấy với cõi trần. Và ta, có lẽ là người thân cuối cùng của huynh ở nhân gian này.

Ta lại đi tiếp thật lâu. Phía trước không xa, sấm sét nổ vang trời. Mây đen kéo đến nghịt trời như màn đêm buông xuống. Ta đã thấy ca ca của mình. Huynh ấy đứng trên sườn núi, vươn cao cánh tay, ngước đầu nhìn về phía ánh sáng trên đỉnh núi cao.

Ta biết, Thương Ngô bị nhốt trong Tàng Thư Các là để đọc hết sách thế gian, để có thể trả lời mọi câu hỏi mà thiên địa đưa ra. Huynh ấy phải giải đáp những câu hỏi về sơn hải, về đất trời, về kiếp nhân sinh cuồn cuộn. Mỗi một vong linh, mỗi ngọn núi, mỗi hạt bụi đều sẽ đặt câu hỏi cho huynh ấy.

Ta nghĩ huynh ấy sắp thành công rồi, bởi trên người huynh đã thấp thoáng hào quang của thần tộc.

"Thương Ngô!" Ta hướng về phía huynh ấy mà hét lớn.

Muông thú kinh hãi:

"Kẻ kia là ai?"

"Đừng làm gián đoạn việc thành thần của đại nhân Thương Ngô!"

"Ngài ấy chỉ còn một cửa cuối cùng, một câu hỏi cuối cùng nữa thôi!"

"Đại ca!" Ta nhìn người ở phương xa: "Xin hãy nói cho đệ biết, tại sao mọi chuyện lại trở nên như thế này?"

Ca ca ôn hòa bước về phía ta.

"Vất vả cho đệ rồi" huynh nói: "đường xá xa xôi, đệ đã vất vả rồi."

"Huynh thực sự muốn trở thành thần sao?"

"Đúng vậy, để con cháu chúng ta không còn phải đi con đường này nữa, không cần lặn lội từ Lâm An đến Thương Ngô nữa."

Ánh mắt huynh nhìn quanh, kiên định mà dịu dàng: "Ta sẽ trở thành một vị thần có tuổi thọ dài lâu. Từ nay về sau, con trai đệ, cháu trai đệ đều không cần gánh vác số mệnh này nữa. Ta sẽ vĩnh viễn trấn thủ nơi đây, trở thành thần của Thương Ngô."

"Đây chính là trách nhiệm lớn lao nhất mà ta phải hoàn thành với tư cách là một Thương Ngô."

Ta rơi lệ: "Vì để thành thần, vì ước định của Thương Ngô mà mẫu thân đã qua đời."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thương Ngô có chút khổ sở: "Nương không nên c.h.ế.t, lẽ ra bà nên coi như không có đứa con trai này, nên toàn tâm toàn ý sống vì đứa con trai út là đệ."

Huynh thở dài: "Nhưng bà là mẫu thân, nên bà đã chọn cái c.h.ế.t."

Ta nhận ra, có lẽ huynh ấy thực sự sắp thành thần rồi, vì tình cảm nhân gian trong huynh đang dần nhạt phai. Ta nỗ lực muốn nói thêm vài câu với người ca ca ruột thịt, người anh duy nhất còn lại của mình, muốn nghe huynh dạy bảo lần cuối trước khi huynh hóa thần.

"Đệ đã tìm thấy Giao nhân, nhưng nàng ấy đã c.h.ế.t, ca ca T.ử Ngôn cũng đã mất rồi." Ta kể cho huynh nghe nỗi thương tâm của mình.

"T.ử Du, ta biết theo đuổi một điều gì đó là việc rất lãng mạn. Đệ theo đuổi Giao nhân ba năm, ba năm này đệ đã trưởng thành hơn, nhận thức sâu sắc hơn, nhìn đời tinh tế hơn, nhưng đệ lại luôn quên mất trách nhiệm. Những thời gian và tinh lực đó không bàn tới, nhưng còn T.ử Ngôn ca ca của đệ, huynh ấy có thể trở lại được không?"

Ta cuối cùng cũng oà khóc nức nở.

"T.ử Ngôn c.h.ế.t, đệ không cần tự trách. Huynh ấy là bậc nam nhi cốt cách hiên ngang, sớm muộn cũng sẽ phải đối đầu với ngoại bang. Huynh ấy đã làm trọn trách nhiệm của một người anh, trách nhiệm của một vương công t.ử. Chính lòng tham của đế vương và những trách nhiệm không hồi kết đã hại c.h.ế.t huynh ấy. Nếu điều đó làm đệ thấy nhẹ lòng hơn, thì hãy nhớ lấy: T.ử Du, con người sống là phải gánh vác trách nhiệm."

Thiên lôi cuồn cuộn giáng xuống. Từ bi, vô ngã, trách nhiệm, thiên địa từng lớp từng lớp khảo vấn Thương Ngô. Giọng huynh ấy trở nên gấp gáp hơn.

"T.ử Du, đệ biết không? Thực ra đệ chính là cái bóng của ta."

"Đó mới chính là mục đích ta tạo ra đệ, T.ử Du, đệ là cái bóng của ta."

Câu nói ấy như tiếng sấm nổ bên tai!

"Cái gì?" Ta sững sờ.

Người ca ca ôn hòa của ta lặp lại bằng giọng điệu bình thản: "Đúng vậy, mẫu thân không hề sinh hạ tiểu đệ, đệ chính là cái bóng của ta."

Huynh ấy nói ra sự thật: "Năm ta bảy tuổi, mẫu thân m.a.n.g t.h.a.i đệ đệ, nhưng thực ra cơ thể bà rất yếu, không thể sinh con được. Phụ thân rất ưu sầu vì đại phu nói đó là một t.h.a.i nhi đã c.h.ế.t trong bụng, không có khả năng chào đời.”

“Nhưng nương vẫn vui sướng chuẩn bị quần áo cho trẻ nhỏ. Có một năm, nương nằm mơ thấy ta đi đến một nơi xa xăm không ai biết tới, giấc mơ đó khiến bà lo âu. Bà càng để tâm đến ta hơn, và càng kiên định muốn sinh đứa bé đó ra."

"Lúc đó ta đã đọc rất nhiều sách trong Tàng Thư Các, từ kinh điển Nho gia đến những chuyện chí quái bí ẩn. Ta hiểu nỗi lo của cha và trong lòng cũng nảy ra một ý tưởng: Ta có thể biến cái bóng của mình thành một sự tồn tại độc lập, như một phân thân vậy."

"Nhưng cái bóng chỉ có thể làm vật chứa, nó không có hồn phách đúng không? Phụ thân ta vì thân thế của mình nên đối xử rất tốt với các thiếp thất, họ và mẫu thân có tình cảm rất sâu đậm.”

“Đệ có biết, vị di nương thiếp thất kia thực chất là một con giun tinh (địa long), một con giun cả đời chỉ có thể phân thân một lần để bảo mạng. Di nương năm xưa để tránh thiên địch đã dùng một lần, bà ấy đã đem thuật phân thân bảo mạng của con trai ruột mình chuyển sang người ta.”

“Nhờ thế hồn phách của ta được nuôi dưỡng thành hai phần, cái bóng của ta trở thành vật chứa, tụ hội với hồn phách mà hóa thành hình hài trẻ thơ, trở thành một sự tồn tại mới."

"Dù giữa chừng có chút sự cố khiến một hồn một phách bay mất đến nơi xa xôi, nhưng điều đó không ảnh hưởng gì, đệ vẫn như một đứa trẻ bình thường. Mẫu thân quả nhiên sinh ra một t.ử thai, khi bà ngất đi và chưa biết sự thật, di nương đã bế đệ đến bên cạnh bà, từ đó đệ trở thành T.ử Du."

"T.ử Du, đệ là em trai ta, cũng là cái bóng của ta. Đệ đã từng theo đuổi Giao nhân, đệ cũng đã nhận được tình yêu từ phụ thân, mẫu thân, ta, di nương và cả T.ử Ngôn. Khi tạo ra đệ, chúng ta thực lòng mong đệ được tự do.”

“Phụ thân có lòng riêng, muốn đệ trở thành một sự tồn tại hoàn toàn khác với ta, hoàn toàn tự do, nên ông vô vàn chiều chuộng đệ, để đệ thỏa sức vui chơi. Còn ta, ta cũng có toan tính của mình: Ta mong đệ sẽ thay thế ta. Ta gánh vác trách nhiệm với thiên địa, còn đệ gánh vác trách nhiệm làm tròn đạo hiếu của một người con."

Một đạo thần quang giáng xuống. Thương Ngô khẽ rên lên một tiếng nhưng huynh không gục ngã, hào quang quanh thân lại càng rực rỡ hơn.

Huynh nhìn ta lần cuối, giọng nói đã trở nên uy nghiêm: "Đệ phải trở về thôi. Đệ, cũng chính là Thương Ngô. Bất cứ ai biết đứng ra gánh vác trách nhiệm của chính mình, đều được gọi là Thương Ngô."

Huynh bước lên nơi cao hơn của đỉnh núi, nơi thần quang lấp lánh, sấm giật điện rền. Mọi sinh linh trên mảnh đất này đều dồn ánh mắt về phía huynh. Huynh dang rộng hai tay, đón nhận sự thẩm vấn cuối cùng, tỏa ra ánh sáng thần thánh cực hạn.

Ta không biết chắc liệu Thương Ngô có vượt qua được sự thẩm phán đó hay không, liệu mảnh đất hoang vu này từ nay có được thần linh che chở hay không.

Ta chỉ biết rằng, ta phải trở về, về để gánh vác vương phủ Lâm An, về để hoàn thành trách nhiệm của chính mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nghe Nói Ca Ca Ta Trở Thành Thần - Chương 12 | Đọc truyện chữ