Nghe Nói Ca Ca Ta Trở Thành Thần

Chương 11: Lời Tự Bạch của Thương Ngô

Ta thường xuyên suy ngẫm. Làm thế nào để trở thành một vị thần, và sự khác biệt giữa người với thần là gì? Từ năm ba tuổi, ta đã bị nhốt trong Tàng Thư Các. Ta đọc sách suốt mười mấy năm, và cũng tại nơi ấy, ta đã trăn trở suy nghĩ suốt mười mấy năm trời. Ta từng cho rằng, đó là sự hiểu biết, lòng từ bi và trách nhiệm. Nhưng rồi ta nhận ra, chỉ đọc sách thôi là chưa đủ, ta cần phải dấn thân vào những trải nghiệm thực tế.

Cứ mỗi ba thế hệ, nhà họ Chu lại có một người bước lên con đường đi về phương Nam. Những vị tiền bối đi trước ta đều dùng tuổi thọ của con người để bảo hộ nhân gian, nhưng ta nghĩ, họ vẫn chưa thực sự trở thành thần.

Họ cũng giống ta, sinh ra đã mang theo kỳ vọng cao cả, ngày đêm không nghỉ trong Tàng Thư Các để chuẩn bị trả lời những câu hỏi khảo hạch của thần linh.

Chắc chắn đã có sai sót ở đâu đó, có điều gì đó chưa đủ. Có lẽ là trải nghiệm chưa đủ, hoặc con đường tu hành từ người thành thần vẫn còn khiếm khuyết.

Ta muốn bản thân phải khác biệt với họ. Ta muốn hoàn thành trọn vẹn trách nhiệm của một Thương Ngô chân chính, trách nhiệm của một vị thần. Một đời người rốt cuộc là thế nào, và thần linh thì ra sao?

Nàng Giao nhân đang viết thư, phong thư đề tên tiểu đệ của ta. Nàng cầm b.út lông viết được vài chữ rồi lại vứt đi.

Chữ nàng viết không đẹp, nhưng nàng rất thích viết, giống như cách nàng yêu thương vạn vật và hướng về nhân gian này vậy. Nàng bảo nàng quyết định sẽ báo mộng cho tiểu đệ, nói rằng chúng ta đang ở Nguyệt Hoang Quốc.

"Cần gì phải để nó tốn công vô ích như vậy?" Ta cầm cuốn sách hỏi nàng. Tiểu đệ dù có cưỡi ngựa nhanh đến mấy cũng chẳng tài nào đuổi kịp chúng ta.

Nàng ấy quả thực rất lanh lợi, nàng đáp rằng đây là kế "điệu hổ ly sơn". Khi trở về, chúng ta nhất định phải đi ngang qua huyện Trạch, báo mộng như vậy là để tránh đụng mặt nhau tại đó.

Tiểu đệ đã lặn lội từ Lâm An đến Mông Thành, rồi từ Mông Thành tới huyện Trạch. Nó dò hỏi tin tức khắp phố phường, thế mà thực sự đã đi qua đủ mọi thành thị lớn nhỏ, đi từ năm mười hai tuổi cho đến tận năm mười lăm tuổi.

Nàng ấy buộc c.h.ặ.t một hồn một phách của tiểu đệ vào mình, nên mới nắm rõ hành tung của nó như vậy.

T.ử Du từng bị thất lạc một sợi hồn phách. Sợi hồn ấy phiêu dạt đến nơi phương xa nơi biển trời giao tiếp, được một nàng Giao nhân nhặt lấy, cẩn thận cất vào túi gấm. Vì thế, nàng đã rời bỏ sóng khơi, đặt đôi chân trần lên bãi cát để đi tìm chủ nhân của linh hồn ấy.

Giao nhân lần theo dấu vết mà đến, nàng nhận ra linh khí của ta, thứ khí tiết ngút trời trong thành Lâm An. Phụ thân đã nỗ lực che giấu sự tồn tại của ta, nhưng thực tế, trong mắt thần linh và yêu quái, điều đó chẳng thể nào giấu nổi.

Ta nghĩ, vị công chúa ở kinh đô lúc bấy giờ cũng nhận ra điều này. Nàng ấy cười nói tự nhiên, phát hiện ra sự che giấu của phụ thân nhưng nàng cũng giúp giữ kín, khiến vương tộc không hề hay biết gì để phụ thân phải lo sợ.

Khi công chúa qua đời, ta đã đau lòng rất lâu. Vị thần nơi đó nói với ta rằng, ông đã giáng xuống một trận tuyết lớn để vùi lấp t.h.i t.h.ể nàng trong băng giá.

Ông thở dài bảo ta, nơi ấy sắp xảy ra chiến tranh rồi. Thứ binh khí có thể đối kháng với thần linh đang được đúc nên từ m.á.u của công chúa và sự ngu muội của quân vương, mang theo ngọn lửa chiến tranh ngút trời và ý chí chiến đấu bất tận.

Giao nhân tìm đến vương phủ ở Lâm An. Nàng hóa thân thành một chú cá, theo dòng sông nhỏ dẫn vào hồ nước trong phủ, cuối cùng cũng tìm đến được Tàng Thư Các của ta.

"Đây có phải hồn phách của huynh không?" Nàng giơ túi gấm bằng vỏ sò lên, rồi lại lắc đầu: "Không đúng, hồn phách của huynh rất vẹn toàn, lại còn có thần quang nữa."

Nàng có chút bối rối: "Ta chỉ biết sợi hồn này đến từ Lâm An, tỏa ra thần quang. Thấy trên người huynh ở Lâm An tỏa hào quang rực rỡ nên ta cứ ngỡ là của huynh. Sợi hồn này trông rất giống huynh."

Nàng nhìn quanh vương phủ: "Không ngờ người trong phủ này ai cũng mang theo những đốm sáng tản mác."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đúng vậy, chúng ta là hậu duệ của thần. Những hậu duệ đã rời bỏ mảnh đất của mình để chuyển đến Lâm An.

"Đó chắc là của đệ đệ ta." Ta ôn tồn đáp lại người khách từ phương xa, "Để ta trả giúp cho, tối nay nó sẽ về."

Nàng ngẩn ngơ một hồi, rồi lại thu túi gấm về: "Ta đổi ý rồi."

"Hửm?"

"Ta luôn khao khát phong cảnh nhân gian, muốn lên đất liền. Nếu trả lại hồn phách này, ta sẽ chẳng còn lý do gì để ở lại đây nữa." Nàng nghiêm túc cất kỹ vỏ sò: "Ta không trả nữa, ta muốn đi xem nhân gian trông như thế nào."

Lòng ta bỗng xao động. Ta nghĩ, kế hoạch mà mình chuẩn bị bao năm nay cần có một người đồng hành. "Ngươi đi cùng ta đi, ta cũng muốn đi ngắm nhìn nhân gian."

Ta nghĩ về tổ tiên mình, những đời Thương Ngô trước đây. Điều họ chưa từng làm chính là du ngoạn nhân gian.

Họ thậm chí không thực sự sống, họ tồn tại chỉ để thành thần, nhưng cuối cùng lại chỉ trở thành một bức tượng thờ trống rỗng, đến cả tuổi thọ cũng chẳng thể kéo dài.

Ta đi đến Nguyệt Hoang Quốc, bái phỏng thần linh với hy vọng được chỉ điểm bến mê. Ta đến Mông Thành để tìm kiếm sự thành kính của con người đối với thần.

Mông Thành là nơi tôn sùng thần linh nhất; giữa vùng đất hoang vu này, khi các vị thần dần tàn lụi và hàng trăm quốc gia mới trỗi dậy, nếu nói còn nơi nào kính trọng thần nhất, thì đó chỉ có thể là Mông Thành.

Ta lưu lại trong một ngôi chùa cổ ở Mông Thành, quan sát dòng người qua lại cầu khẩn. Ta nghe thấy trăm ngàn nỗi khổ cực của nhân gian.

Tại huyện Trạch, ta đã cứu một người phụ nữ, nàng ấy cứ thế đi theo ta đến tận Nguyệt Hoang Quốc.

"Ta sẽ không có tình yêu đâu" Ta ôn tồn bảo nàng: "Ngươi cũng không cần báo đáp ân tình của ta."

Ta dấn thân vào nhân gian để trải nghiệm, nhưng ta không thể chìm đắm trong đó, vì sau cùng ta vẫn phải trở thành thần.

Nếu nói về tình cảm, ta nghĩ mình sẽ rất sẵn lòng yêu vị công chúa ở kinh đô kia. Trái tim vốn chẳng màng d.ụ.c vọng bao năm qua của ta cũng thấy nàng thật xinh đẹp, một vẻ đẹp đến từ sự thấu hiểu tâm hồn.

"Thưa đại nhân," Người phụ nữ ấy trả lời: "Ngài nói đến việc cảm nhận vạn vật và cảm xúc, thì việc được yêu cũng là một loại cảm giác vậy."

Giao nhân nói đỡ cho ta: "Thôi nào, phép thuật 'Thủy Mành' cứu ngươi là của ta, ta cũng là ân nhân của ngươi mà. Ta cho phép ngươi đi theo."

Nàng nói nhỏ với ta: "Ta tán thành lời àng ta nói. Tương lai nàng ta ra sao, đó là trách nhiệm của chính nàng ta."

Ta nghĩ nàng ấy nói đúng, mỗi người đều phải tự chịu trách nhiệm cho cuộc đời mình. Chúng ta sống trên đời, chính là để thực hiện trách nhiệm làm con, làm huynh.

Ta là Thương Ngô, ta phải chịu trách nhiệm với mảnh đất và bầu trời kia. Ta đi khắp nhân gian, nếm trải tình đời nóng lạnh, ta đang học những điều mà Tàng Thư Các chưa từng dạy, để thực sự trở thành một vị thần, một sự tồn tại biết gánh vác trách nhiệm.

Cuối cùng, ta đã đặt chân đến vùng đất Thương Ngô, sẵn sàng tiếp nhận sự khảo hạch của thần linh.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Nghe Nói Ca Ca Ta Trở Thành Thần - Chương 11 | Đọc truyện chữ