Chỉ là tôi không ngờ lần này lại có thể chạm mặt Trần Trạch Lâm ở nơi này.

Tôi cuống cuồng lau đi giọt nước mắt vương trên khóe mi, chỉ sợ bị cậu ấy phát hiện ra.

Khoảnh khắc ấy, tôi bỗng nhiên chẳng còn thấy buồn bã đến thế nữa, mà bắt đầu cùng cậu ấy thả mồi cho cá ăn.

Hay nói đúng hơn là, cứ ở bên cạnh cậu ấy là tâm trạng tôi lại trở nên tốt đẹp.

Cho cá ăn xong, một lúc sau cậu ấy lại thò tay ra giả vờ như đang rắc mồi.

Tôi không ngờ bầy cá vốn dĩ đã tản đi hết vậy mà lại tụ tập lại tranh nhau đớp mồi.

Tôi trợn mắt há hốc mồm nói với cậu ấy: "Sao cậu lại còn lừa cả cá thế?"

Cậu ấy mỉm cười, đứng dậy rồi nói với tôi:

"Bạn học Giang Vũ Yên à, chỉ là một lần thi cử mà thôi, cậu ngàn vạn lần đừng tạo áp lực cho mình lớn đến vậy."

"Thỉnh thoảng cậu cũng phải để cho các bạn học khác có chút cảm giác thành tựu trong học tập chứ, cậu nói có đúng không?"

"Kể từ nay về sau ấy à, sống lưng phải thẳng lên một chút, bước lên phía trước một chút nhé."

"Cậu phải nhớ kỹ rằng cậu rất xuất sắc, thật sự rất xuất sắc đấy."

Quãng thời gian sau đó giống hệt như một thước phim được tua nhanh với tốc độ gấp đôi vậy.

Bây giờ hồi tưởng lại, những ký ức có liên quan đến cậu ấy cứ thế gầm rít lướt qua.

Thời học sinh, tôi chẳng được coi là một người thú vị cho cam.

Vậy mà cậu ấy lại luôn dành cho tôi sự ủng hộ và khích lệ vô cùng to lớn vào những khoảnh khắc nhất định.

19.

"Người dẫn chương trình cho đêm hội tốt nghiệp khối 12 năm nay vậy mà lại là Trần Trạch Lâm và Mạnh Thư đấy!"

"Không thể không nói chứ hai người bọn họ đứng cạnh nhau cũng xứng đôi vừa lứa phết đấy."

"Ghen tị quá đi mất, ước gì tớ cũng có được khuôn mặt như của Mạnh Thư."

Trường học tổ chức đêm hội tốt nghiệp cho khối 12, xung quanh là đám đông ồn ào náo nhiệt, cậu ấy và Mạnh Thư đảm nhận vị trí MC.

Lớp chúng tôi được sắp xếp ngồi ở hàng ghế đầu tiên.

Sau khi đi vệ sinh quay lại, tôi phát hiện các bạn xung quanh ai nấy đều đang vung vẩy gậy phát sáng.

Thế nhưng tôi dáo dác nhìn quanh một vòng lại phát hiện trong lớp đã chẳng còn dư cây nào nữa rồi.

Thế nên tôi đành chọn cách ngậm miệng không nói gì mà lặng lẽ ngồi xuống.

"Chỗ tôi vẫn còn gậy phát sáng này." Cậu ấy bước đến bên cạnh tôi, tiện tay ném luôn cây gậy đang cầm vào lòng tôi.

Tôi sững sờ đôi chút, cảm thấy khá bất ngờ.

Cậu ấy quay đầu nhìn về phía tôi, nở nụ cười thấu hiểu: "Bạn học Giang Vũ Yên, đừng có nói lời cảm ơn với tôi nữa nhé, tôi phải đi đọc lời dẫn trước đây."

Cậu ấy mặc bộ vest màu đen được cắt may vô cùng vừa vặn, kề vai sát cánh đứng cạnh Mạnh Thư.

Thỉnh thoảng lại cúi đầu lắng nghe cô ấy nói chuyện.

Tôi nghe thấy các bạn học xung quanh không ngừng xuýt xoa khen ngợi hai người họ là một cặp trai tài gái sắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Giữa đám đông ồn ào náo nhiệt, tôi ngắm nhìn nụ cười rạng rỡ đang ngập tràn trên gương mặt cô ấy.

Bàn tay siết c.h.ặ.t cây gậy phát sáng nhưng dù thế nào cũng chẳng thể đè nén được nỗi xót xa chua chát dâng trào trong lòng.

Hôm đó, Trần Trạch Lâm đã bước lên sân khấu hát bài "Ám hiệu" của Châu Kiệt Luân.

Tôi nghe thấy tiếng Mạnh Thư đang gọi lớn tên cậu ấy từ dưới khán đài.

Có lẽ yêu thầm chính là đại từ thay thế cho thanh xuân.

Tôi ngưỡng mộ bất kỳ ai có thể dũng cảm theo đuổi, quang minh chính đại thốt lên lời yêu thích với người khác.

Còn tôi thì lại chẳng đủ dũng khí.

Tôi thường cảm thấy yêu thầm là một sự lựa chọn sáng suốt, là một sự lựa chọn chẳng ai hay biết của riêng bản thân mình.

May mà Trần Trạch Lâm không biết tôi thích cậu ấy.

Thật tốt là Trần Trạch Lâm không hề biết tôi thích cậu ấy.

20.

Thời gian giống như được lên dây cót, không ngừng không nghỉ lao vun v.út về phía trước.

Chớp mắt một cái, thời gian cách kỳ thi Đại học chỉ còn lại vỏn vẹn một năm.

Mới khai giảng chưa được bao lâu, đã nghe tin các học sinh năng khiếu nghệ thuật phải đi tập huấn rồi.

Tôi cầm cuốn vở bài tập trên tay mà tâm hồn cứ treo ngược cành cây.

Đi một chuyến là mất gần nửa năm trời, vậy điều đó đồng nghĩa với việc tôi sẽ không được gặp Trần Trạch Lâm nữa.

Trần Trạch Lâm vẫn y như mọi khi, đem xấp bài tập trong tay đưa lại cho tôi.

Nhưng lần này ngay khoảnh khắc tôi xoay người rời đi, cậu ấy đột nhiên gọi với lại: "Bạn học Giang Vũ Yên, chú ý mấy cuốn vở trong tay cậu nhé, cầm cho chắc vào."

Tôi nhìn lượng bài tập vẫn giống hệt như ngày thường, khẽ gật đầu đáp lại.

Tôi có hơi nghi hoặc một chút, nhưng cũng không mấy để tâm.

Bởi vì vừa bước tới ngã rẽ đã đụng ngay thầy giáo dạy Toán, thầy ấy liền tiện tay cầm luôn về văn phòng.

Nhưng chẳng hiểu vì sao tôi lại có thể cảm nhận được dường như tâm trạng hôm nay của Trần Trạch Lâm đang rất tốt.

"Vũ Yên, hôm nay cậu gặp chuyện gì vui à, sao đi nộp bài tập về mà lại vui vẻ thế?"

Cô bạn cùng bàn buông cây b.út trên tay xuống, nhìn tôi với vẻ mặt vô cùng thắc mắc.

Tôi vui vì sự vui vẻ của Trần Trạch Lâm.

Những lần gặp gỡ mà cậu ấy ngỡ chỉ là sự trùng hợp tình cờ ấy, thực chất lại là do tôi đã phải dùng đến trăm phương ngàn kế mới có thể sánh bước kề vai.

21.

Lúc học buổi tối, tôi nhìn tờ đề thi trong tay mà tâm trí cứ rối bời lộn xộn.

Tuy rằng sẽ phải mất một khoảng thời gian rất dài nữa mới có thể gặp lại Trần Trạch Lâm.

Nhưng tôi hy vọng ước mơ của cậu ấy sẽ trở thành sự thực.

 

====================
Chương 8 - Chương 8 | Đọc truyện tranh