Trong khoảnh khắc ấy, trong đầu tôi chợt hiện lên dáng vẻ của Trần Trạch Lâm.

Nhưng tôi vẫn cứng miệng lắc đầu phủ nhận: "Không có, xuân ấm hoa nở yêu đương nồng nhiệt, còn chẳng bằng cắm mặt đi cày giải thi đấu."

16.

Sau khi tan học về nhà, tôi lật mở cuốn nhật ký ra mới phát hiện chẳng biết từ lúc nào mà trong nhật ký của tôi đã dày đặc toàn là tên của Trần Trạch Lâm.

Tôi bắt đầu cảm thấy sợ nhỡ đâu bố mẹ vào phòng tôi và lục ra được cuốn nhật ký này.

Thế là tôi đành phải đem giấu nó dưới gầm giường, điều này cũng giống hệt như thứ tình cảm tôi dành cho cậu ấy vậy, luôn nơm nớp lo sợ bị người khác phát hiện.

Kỳ nghỉ đông thấm thoát trôi qua, ngày thứ hai sau khi khai giảng tôi đã gặp được Trần Trạch Lâm ở căng tin.

Buổi trưa căng tin đông đúc chật ních người.

Tôi không ngờ cậu ấy lại bưng khay cơm đến ngồi ngay cạnh mình.

Dường như nhận ra sự giữ kẽ lúng túng của tôi, cậu ấy hơi nghiêng đầu: "Hết chỗ rồi, tôi ngồi cạnh cậu không phiền chứ?"

Tôi sững người một lát, lặng lẽ xê dịch khay cơm của mình đôi chút rồi gật đầu đồng ý.

Mặc kệ sự ồn ào huyên náo xung quanh, tôi và cậu ấy dường như đang ở trong một thế giới tĩnh lặng hoàn toàn khác biệt.

Hôm đó, tôi và cậu ấy cứ thế duy trì sự im lặng mà ăn cho xong bữa trưa.

Tôi cắm cúi ăn hì hục, nhưng nhịp tim lại đập nhanh đến mức không sao kìm nén nổi.

"Bạn học Giang Vũ Yên, sao cậu lại còn kén ăn thế?"

Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, tôi chạm phải đôi mắt ngậm cười của cậu ấy, độ cong nơi khóe môi cậu càng lúc càng sâu, giọng điệu có phần lơ đễnh không để tâm.

Tôi nhìn đống súp lơ trong khay cơm của mình rồi lắc đầu.

Tôi chẳng thích ăn súp lơ chút nào.

Cho dù tôi có thích Trần Trạch Lâm thì tôi cũng chẳng thể nuốt nổi miếng súp lơ nào cả.

Nhìn thấy phản ứng của tôi, cậu ấy khẽ nhếch môi, giọng điệu có phần trêu ghẹo thiếu nghiêm túc: "Không thích ăn thì chúng ta không ăn nữa."

Tiếp đó liền tiện tay dọn dẹp khay cơm giúp tôi luôn.

17.

Tháng Ba, hoa đào trong trường bắt đầu nở.

Trong giờ thể d.ụ.c, cô bạn cùng bàn tiện tay bẻ một cành hoa đang nở rộ đưa cho tôi.

Tiếng chuông tan học vang lên, cô ấy chợt nhớ ra tiết sau là môn Vật lý, mà bài thi của cô ấy thì vẫn chưa làm xong.

Thế là cô ấy liền nắm tay kéo tôi hớt hải chạy vội về lớp.

Một tay tôi cầm cành hoa đào, một tay bị cô ấy cưỡng ép lôi đi xềnh xệch.

Đột nhiên, tôi vô ý đ.â.m sầm vào lòng một nam sinh đang đi ngược chiều tới.

Tôi nhìn cành hoa đào trong tay, vì va chạm quá mạnh nên những cánh hoa đã rụng lả tả.

Thế là tôi vô thức thốt lên một câu: "Hoa đào của tớ."

Một giọng nói quen thuộc vọng lại, khoảnh khắc ngẩng đầu lên tôi mới phát hiện ra đó là Trần Trạch Lâm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cậu ấy đang cúi đầu nhìn tôi cười cười: "Hoa đào của cậu sao?"

Lúc này cô bạn cùng bàn hiển nhiên chẳng còn tâm trạng đâu mà quản xem là hoa đào của ai nữa, buông vội một câu xin lỗi rồi vội vã lôi tôi rời đi.

Buổi chiều tôi đi giao bài thi Toán, Trần Trạch Lâm lại xuất hiện trước cửa lớp học của họ, tiện tay đón lấy xấp bài tập trong tay tôi.

"Xin lỗi nhé, hôm nay đ.â.m trúng cậu mà tớ còn chưa kịp nói lời xin lỗi."

Cậu ấy mỉm cười: "Bạn học Giang Vũ Yên, sao cậu không trách tôi đã làm rụng mất hoa đào của cậu vậy?"

Hai người nhìn nhau, không hẹn mà cùng bật cười.

Chào hỏi xong, tôi vui vẻ rời đi.

"Bạn học ơi... áo đồng phục của tớ cho cậu mượn dùng một lát này."

Vừa đi được chưa bao xa, đột nhiên có một bạn nữ gọi tôi lại.

Khoảnh khắc xoay người lại, tôi nhìn thấy Mạnh Thư đang đứng sau lưng mình.

"Quần đồng phục của cậu bị dính chút m.á.u rồi, cậu cứ buộc tạm ngang eo đi đã." Cô ấy cầm chiếc áo đồng phục trên tay đưa tới trước mặt tôi.

Nhận thức được vấn đề, tôi lập tức cảm thấy vô cùng luống cuống: "Cảm ơn... chuyện đó, cảm ơn cậu nhiều."

Cô ấy hoàn toàn không để tâm, mà chỉ mỉm cười rồi tiện tay buộc luôn chiếc áo đồng phục quanh eo giúp tôi.

"Không có gì đâu, thật ra chuyện này là do Trần Trạch... cái cậu nam sinh vừa nãy phát hiện ra đấy, cậu ấy nhờ tớ nhắc cậu một tiếng."

Tôi tức thì sững sờ tại chỗ, cậu ấy đã nhìn thấy rồi.

"Cậu ấy sợ cậu sẽ ngại ngùng khó xử, không sao đâu, cậu không cần phải bận tâm, đây là một chuyện hết sức bình thường mà."

"Áo đồng phục cậu cứ cầm lấy đi, không cần trả lại cho tớ đâu."

Hôm đó tôi nhìn chiếc áo đồng phục buộc quanh eo cùng bóng lưng khuất dần của cô ấy.

Phải thừa nhận rằng cô ấy quả thực là một người rất tốt.

Tôi thường xuyên ghen tị với Mạnh Thư, giá như tôi cũng có thể tỏa sáng rạng rỡ và tươi tắn như ánh mặt trời giống như cô ấy thì tốt biết mấy.

Buổi tối về đến nhà, tôi thu mình trùm chăn kín mít rồi len lén rơi nước mắt.

Tôi biết rõ đây chỉ là hiện tượng sinh lý hết sức bình thường, nhưng tôi vẫn không hề muốn để cậu ấy chứng kiến cảnh tượng lúng túng và đáng xấu hổ này của mình.

18.

"Bạn học Giang Vũ Yên, cậu làm mấy con cá sợ chạy mất dép hết rồi kìa." Cậu ấy mua bánh mì, đến ngồi xuống bên cạnh rồi lên tiếng trêu chọc tôi.

"Có muốn cùng nhau cho cá ăn không?"

Trong trường có một hồ sen, xung quanh vô cùng yên tĩnh.

Mỗi khi tâm trạng không tốt tôi đều sẽ chạy ra đó.

Họa vô đơn chí, tôi không ngờ thành tích kỳ thi tháng lần này của mình lại thê t.h.ả.m đến thế.

Vừa bước ra khỏi văn phòng của thầy Giang, tôi không kìm được mà bắt đầu cảm thấy suy sụp chán nản.

 

====================
Chương 7 - Chương 7 | Đọc truyện tranh