Lúc bấy giờ các bạn học xung quanh đều bảo rằng người không thể tùy tiện nảy sinh tà niệm nhất trong cái trường này chính là em.
Anh đứng ở bên cạnh trầm mặc không nói lời nào.
Bởi vì anh thực sự khát khao muốn được ở bên cạnh em.
Nhưng lại sợ sẽ làm phiền đến em.
Có một lần, thứ hạng trong khối của em bị tụt xuống vị trí 36.
Tối hôm đó anh đã nhìn thấy em đang lén lút khóc rưng rức bên cạnh hồ hoa sen.
Anh đã đứng một bên quan sát rất lâu.
Cuối cùng, anh vẫn muốn tiến tới dỗ dành em một chút.
Bạn học Giang Vũ Yên à, em không cần phải cảm thấy mất mặt đâu.
Anh chỉ muốn nói với em rằng em rất xuất sắc.
Em phải dũng cảm lên một chút nhé.
Anh sắp phải đi tập huấn rồi.
Gần nửa năm trời sẽ không được gặp lại em nữa.
Lần đó, anh đã đắn đo suy nghĩ mãi.
Rốt cuộc cũng thu hết dũng khí viết cho em một bức thư.
Khoảnh khắc gửi đi, anh đã bắt đầu ôm ấp sự kỳ vọng.
Thế nhưng cái ngày đi trả bài tập, anh lật tung vở của tất cả mọi người trong lớp em mà vẫn không tìm thấy lời hồi âm của em.
Anh thực sự rất thất vọng.
Thế nên sau đó em mới bắt gặp dáng vẻ đang hút t.h.u.ố.c của anh.
Thực ra lúc đó anh khá là hoảng loạn.
Anh sợ em sẽ chán ghét một kẻ hút t.h.u.ố.c như anh.
Nhưng em lại cất tiếng hỏi anh vì sao không vui.
Trong khoảnh khắc ấy, anh như thể đang giận dỗi đ.á.n.h liều nói thẳng vào vấn đề, bảo với em rằng anh bị người con gái mình thích từ chối mất rồi.
Chẳng ngờ em vậy mà lại khuyên anh đi thích người khác.
Anh thực sự rất tức giận.
Trong nửa năm đi tập huấn đó, một mặt anh cứ suy nghĩ không biết giờ này em đang làm gì ở trường nhỉ.
Mặt khác lại không ngừng tự nhắc nhở bản thân đừng tiếp tục thích em nữa.
Thế nhưng có một ngày, anh tình cờ nhìn thấy một chiếc kẹp tóc hình hoa đào.
Vừa nhìn thấy nó lần đầu tiên anh đã cảm thấy nó vô cùng hợp với em.
Anh lại nhớ đến bóng dáng em tay cầm cành hoa đào vô ý ngã nhào vào lòng anh ngày hôm đó.
Thôi bỏ đi, em thì có lỗi gì cơ chứ, em chỉ là không thích anh mà thôi.
Còn anh thì vẫn luôn rất thích em.
Kết thúc đợt tập huấn trở lại trường, nghe nói em đã được tuyển thẳng rồi.
Vốn dĩ cứ đinh ninh rằng em sẽ lên Bắc Kinh.
Bạn học Giang Vũ Yên à, anh phải làm sao bây giờ.
Ngày tốt nghiệp đang từng chút một cận kề, lẽ nào từ nay về sau anh sẽ chẳng bao giờ được nhìn thấy em nữa.
Điểm thi nghệ thuật đã có rồi.
Thành tích của anh cũng không tồi.
Em đã nói một câu chúc mừng anh.
Anh tha thứ cho em rồi đấy.
Phân chia phòng thi ngẫu nhiên, cuối cùng anh cũng được chung phòng thi với em rồi.
Lần này em ngồi ngay phía trước anh.
Anh có thể nhìn thấy mái tóc đuôi ngựa bồng bềnh của em.
Anh rất muốn bắt chuyện với em.
Nhưng lại chẳng thể tìm ra bất kỳ cái cớ nào cả.
Thế là anh chỉ đành vụng về dùng chính cục tẩy của mình để hỏi: "Có phải cậu làm rơi tẩy không?"
Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy mình thực sự giống hệt như một gã ngốc.
Lễ trưởng thành ngày hôm đó em diện một chiếc váy màu xanh lục, đứng dưới ánh nắng trông em vô cùng rạng rỡ và xinh đẹp.
Hôm đó có rất nhiều nam sinh trong lớp anh đã để ý tới em.
Anh tức điên lên được.
Liền cảnh cáo bọn họ bớt dập tắt những ý đồ xấu xa đen tối đó đi.
Ngày khám sức khỏe, em đứng ngay phía sau anh.
Anh rất muốn trêu đùa em một chút.
Lúc em đỏ mặt nhìn anh lại khiến tim anh đập loạn nhịp liên hồi.
Hôm chụp ảnh kỷ yếu, vốn dĩ anh đã định tìm em xin chụp chung một tấm ảnh.
Nhưng lại sợ em sẽ cảm thấy đường đột.
Thật may quá, thầy giáo Toán đã trao cho anh cơ hội này.
Bức ảnh đó anh đã ngắm nghía rất lâu.
Bạn học Giang Vũ Yên à, lúc em cười trông thực sự rất đáng yêu.
Ngày thi đại học kết thúc, anh đã đứng đợi rất lâu trong khuôn viên trường.
Bạn học Giang Vũ Yên à, anh thực sự rất khao khát muốn được gặp lại em thêm một lần nữa.
Thật may mắn, ông trời đã trao cho anh cơ hội này.
Khoảnh khắc em bước lên xe buýt, anh đã nhìn thấy bóng lưng của em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày hôm đó em và anh cùng ngồi trên một chuyến xe buýt trong sự tĩnh lặng trầm mặc.
Anh ngồi ngay phía sau em, hết lần này đến lần khác ngước mắt nhìn em.
Lần này thực sự phải nói lời tạm biệt với em rồi.
Bạn học Giang Vũ Yên à, anh đã từng hỏi em có thích cây ngân hạnh hay không? Thực ra điều anh muốn nói là, anh rất thích cây ngân hạnh, và cũng rất thích em.
Bức thư được kẹp trong vở bài tập Toán của em chỉ có vỏn vẹn 119 chữ.
Và đây, mới thực sự là bức thư tình anh viết dành tặng em.
2. Về những năm tháng của anh
Tốt nghiệp xong, anh đã lên Bắc Kinh.
Cuộc sống đại học vô cùng phong phú và cũng rất đỗi trọn vẹn.
Anh đã tham gia rất nhiều hoạt động câu lạc bộ.
Nhất thời hứng thú nên đã thành lập một ban nhạc ngay trong trường.
Những tháng ngày trôi qua tĩnh lặng như nước chảy, thi thoảng anh lại nhớ về quãng thời gian học ở trường số 1.
Nhớ về những hành lang nơi anh và em đã từng lướt qua nhau vào những năm tháng ấy.
Nhớ về dáng vẻ nghiêm túc của em trong lúc tập thể d.ụ.c giữa giờ.
Câu chuyện về em bắt đầu từ mùa thu, và kết thúc vào mùa hạ.
Bạn học Giang Vũ Yên à, anh chúc em, từ nay về sau một tiếng vang dội, tương lai rạng rỡ sải bước tận mây xanh.
Anh vững tin rằng, rồi sẽ có một ngày anh có thể lãng quên em.
Cho đến một lần ở trước cổng trường, xuyên qua đám đông chen chúc anh đã nhìn thấy một góc nghiêng khuôn mặt giống em đến lạ kỳ.
Anh hoảng hốt vội vã muốn lao qua đám đông để tìm kiếm em.
Chớp mắt một cái, lại phát hiện ra bóng hình ấy đã sớm tan biến vào hư không.
Anh đứng chôn chân tại chỗ ngơ ngẩn rất lâu, cuối cùng đành tự giễu cười một tiếng.
Anh suýt chút nữa đã quên mất rằng đây không phải là Nam Thành.
Thực ra anh đã từng lén lút đặt chân đến thành phố của em.
Mùa đông ở đó lạnh buốt giá.
Bạn học Giang Vũ Yên à, một người lớn lên ở miền Nam như em liệu có thể chống chọi nổi với cái giá rét mùa đông như thế này không.
Nghe nói tỷ lệ nam nữ ở trường em cực kỳ chênh lệch.
Bạn học Giang Vũ Yên à, em đáng yêu như vậy chắc hẳn sẽ có người đem lòng thương mến em thôi.
Anh đã rất ít khi quay trở lại Nam Thành.
Kể từ sau khi tốt nghiệp, anh cũng chẳng bao giờ được nhìn thấy em thêm lần nào nữa.
Tuy nhiên, anh vẫn luôn kiên định một niềm tin rằng cả em và anh đều sẽ trở thành những người xuất sắc hơn.
Sau này, ban nhạc do anh dẫn dắt cũng bắt đầu có chút danh tiếng.
Anh vẫn thường hay nghĩ, liệu em có thể nhìn thấy anh không nhỉ?
Về sau, anh nghe người ta kể em đã từ bỏ môn Vật lý rồi.
Bạn học Giang Vũ Yên à, em của hiện tại liệu có còn lén lút khóc thầm giấu giếm thầy Giang nữa không?
Tất cả những câu hỏi này anh đều chẳng tài nào có được câu trả lời.
Nhưng anh nguyện chúc em có thể sống trọn vẹn kiếp này theo đúng cái cách mà em mong muốn.
Tốt nghiệp xong anh vẫn chọn ở lại Bắc Kinh.
Anh bắt đầu bộc lộ tài năng và tỏa sáng trong giới giải trí.
Anh bắt đầu có lịch trình chạy show dày đặc không ngơi nghỉ.
Nghe nói sau đó em đã đến Thượng Hải để học lên thạc sĩ.
Lại nghe nói sau đó em đã sang tận London.
Xuân qua thu tới, tháng ngày thoi đưa.
Bạn học Giang Vũ Yên à, đã lâu lắm rồi anh chẳng còn nhớ đến em nữa.
Những năm qua anh đã đặt chân đến rất nhiều thành phố.
Nhưng lại hiếm có thời gian để quay trở về Nam Thành.
Trong năm này, rốt cuộc anh cũng có thể tổ chức một buổi concert tại Nam Thành.
Nam Thành vẫn vẹn nguyên như cũ, đại lộ ngô đồng vẫn giống hệt như năm nào, vẫn tiếp tục đan dệt nên những cành lá xum xuê rậm rạp.
Anh chợt nhớ đến.
Chớp mắt thời cấp ba của anh đã trôi qua được mười năm ròng rã.
Những năm tháng qua anh đã cất giọng hát lên rất nhiều bài ca.
Nhưng ngay khoảnh khắc đứng trên sân khấu ngày hôm nay.
Anh lại cố chấp hoài niệm không biết liệu em có xuất hiện dưới hàng ghế khán giả kia để lắng nghe buổi biểu diễn của anh hay không.
Dẫu không có thì cũng chẳng sao cả.
Xin được gửi tặng bài hát này cho Trần Trạch Lâm của tuổi mười tám.
Chàng trai của năm ấy đã từng ảo mộng về viễn cảnh em sẽ đến tham dự buổi hòa nhạc của cậu ấy.
"Trạch Lâm, giáo viên chủ nhiệm hồi cấp ba mời cậu về trường tham gia lễ kỷ niệm thành lập, có cần tôi từ chối giúp cậu không?"
Người đại diện đẩy cửa bước vào, cắt ngang dòng suy tư của anh.
"Hay là từ chối nhé? Chúng ta vẫn còn lịch trình mới phải chạy..."
Anh phóng tầm mắt ngắm nhìn khung cảnh đường phố quen thuộc bên ngoài cửa sổ, trong thoáng chốc mơ hồ hoảng hốt lại nhớ về những năm tháng xa xăm ấy.
Cuối cùng, anh lắc lắc đầu: "Không cần từ chối đâu."
Và lần này, câu chuyện giữa anh và cô ấy mới thực sự được bắt đầu.
(Hoàn)
Anh đứng ở bên cạnh trầm mặc không nói lời nào.
Bởi vì anh thực sự khát khao muốn được ở bên cạnh em.
Nhưng lại sợ sẽ làm phiền đến em.
Có một lần, thứ hạng trong khối của em bị tụt xuống vị trí 36.
Tối hôm đó anh đã nhìn thấy em đang lén lút khóc rưng rức bên cạnh hồ hoa sen.
Anh đã đứng một bên quan sát rất lâu.
Cuối cùng, anh vẫn muốn tiến tới dỗ dành em một chút.
Bạn học Giang Vũ Yên à, em không cần phải cảm thấy mất mặt đâu.
Anh chỉ muốn nói với em rằng em rất xuất sắc.
Em phải dũng cảm lên một chút nhé.
Anh sắp phải đi tập huấn rồi.
Gần nửa năm trời sẽ không được gặp lại em nữa.
Lần đó, anh đã đắn đo suy nghĩ mãi.
Rốt cuộc cũng thu hết dũng khí viết cho em một bức thư.
Khoảnh khắc gửi đi, anh đã bắt đầu ôm ấp sự kỳ vọng.
Thế nhưng cái ngày đi trả bài tập, anh lật tung vở của tất cả mọi người trong lớp em mà vẫn không tìm thấy lời hồi âm của em.
Anh thực sự rất thất vọng.
Thế nên sau đó em mới bắt gặp dáng vẻ đang hút t.h.u.ố.c của anh.
Thực ra lúc đó anh khá là hoảng loạn.
Anh sợ em sẽ chán ghét một kẻ hút t.h.u.ố.c như anh.
Nhưng em lại cất tiếng hỏi anh vì sao không vui.
Trong khoảnh khắc ấy, anh như thể đang giận dỗi đ.á.n.h liều nói thẳng vào vấn đề, bảo với em rằng anh bị người con gái mình thích từ chối mất rồi.
Chẳng ngờ em vậy mà lại khuyên anh đi thích người khác.
Anh thực sự rất tức giận.
Trong nửa năm đi tập huấn đó, một mặt anh cứ suy nghĩ không biết giờ này em đang làm gì ở trường nhỉ.
Mặt khác lại không ngừng tự nhắc nhở bản thân đừng tiếp tục thích em nữa.
Thế nhưng có một ngày, anh tình cờ nhìn thấy một chiếc kẹp tóc hình hoa đào.
Vừa nhìn thấy nó lần đầu tiên anh đã cảm thấy nó vô cùng hợp với em.
Anh lại nhớ đến bóng dáng em tay cầm cành hoa đào vô ý ngã nhào vào lòng anh ngày hôm đó.
Thôi bỏ đi, em thì có lỗi gì cơ chứ, em chỉ là không thích anh mà thôi.
Còn anh thì vẫn luôn rất thích em.
Kết thúc đợt tập huấn trở lại trường, nghe nói em đã được tuyển thẳng rồi.
Vốn dĩ cứ đinh ninh rằng em sẽ lên Bắc Kinh.
Bạn học Giang Vũ Yên à, anh phải làm sao bây giờ.
Ngày tốt nghiệp đang từng chút một cận kề, lẽ nào từ nay về sau anh sẽ chẳng bao giờ được nhìn thấy em nữa.
Điểm thi nghệ thuật đã có rồi.
Thành tích của anh cũng không tồi.
Em đã nói một câu chúc mừng anh.
Anh tha thứ cho em rồi đấy.
Phân chia phòng thi ngẫu nhiên, cuối cùng anh cũng được chung phòng thi với em rồi.
Lần này em ngồi ngay phía trước anh.
Anh có thể nhìn thấy mái tóc đuôi ngựa bồng bềnh của em.
Anh rất muốn bắt chuyện với em.
Nhưng lại chẳng thể tìm ra bất kỳ cái cớ nào cả.
Thế là anh chỉ đành vụng về dùng chính cục tẩy của mình để hỏi: "Có phải cậu làm rơi tẩy không?"
Trong khoảnh khắc ấy, anh thấy mình thực sự giống hệt như một gã ngốc.
Lễ trưởng thành ngày hôm đó em diện một chiếc váy màu xanh lục, đứng dưới ánh nắng trông em vô cùng rạng rỡ và xinh đẹp.
Hôm đó có rất nhiều nam sinh trong lớp anh đã để ý tới em.
Anh tức điên lên được.
Liền cảnh cáo bọn họ bớt dập tắt những ý đồ xấu xa đen tối đó đi.
Ngày khám sức khỏe, em đứng ngay phía sau anh.
Anh rất muốn trêu đùa em một chút.
Lúc em đỏ mặt nhìn anh lại khiến tim anh đập loạn nhịp liên hồi.
Hôm chụp ảnh kỷ yếu, vốn dĩ anh đã định tìm em xin chụp chung một tấm ảnh.
Nhưng lại sợ em sẽ cảm thấy đường đột.
Thật may quá, thầy giáo Toán đã trao cho anh cơ hội này.
Bức ảnh đó anh đã ngắm nghía rất lâu.
Bạn học Giang Vũ Yên à, lúc em cười trông thực sự rất đáng yêu.
Ngày thi đại học kết thúc, anh đã đứng đợi rất lâu trong khuôn viên trường.
Bạn học Giang Vũ Yên à, anh thực sự rất khao khát muốn được gặp lại em thêm một lần nữa.
Thật may mắn, ông trời đã trao cho anh cơ hội này.
Khoảnh khắc em bước lên xe buýt, anh đã nhìn thấy bóng lưng của em.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ngày hôm đó em và anh cùng ngồi trên một chuyến xe buýt trong sự tĩnh lặng trầm mặc.
Anh ngồi ngay phía sau em, hết lần này đến lần khác ngước mắt nhìn em.
Lần này thực sự phải nói lời tạm biệt với em rồi.
Bạn học Giang Vũ Yên à, anh đã từng hỏi em có thích cây ngân hạnh hay không? Thực ra điều anh muốn nói là, anh rất thích cây ngân hạnh, và cũng rất thích em.
Bức thư được kẹp trong vở bài tập Toán của em chỉ có vỏn vẹn 119 chữ.
Và đây, mới thực sự là bức thư tình anh viết dành tặng em.
2. Về những năm tháng của anh
Tốt nghiệp xong, anh đã lên Bắc Kinh.
Cuộc sống đại học vô cùng phong phú và cũng rất đỗi trọn vẹn.
Anh đã tham gia rất nhiều hoạt động câu lạc bộ.
Nhất thời hứng thú nên đã thành lập một ban nhạc ngay trong trường.
Những tháng ngày trôi qua tĩnh lặng như nước chảy, thi thoảng anh lại nhớ về quãng thời gian học ở trường số 1.
Nhớ về những hành lang nơi anh và em đã từng lướt qua nhau vào những năm tháng ấy.
Nhớ về dáng vẻ nghiêm túc của em trong lúc tập thể d.ụ.c giữa giờ.
Câu chuyện về em bắt đầu từ mùa thu, và kết thúc vào mùa hạ.
Bạn học Giang Vũ Yên à, anh chúc em, từ nay về sau một tiếng vang dội, tương lai rạng rỡ sải bước tận mây xanh.
Anh vững tin rằng, rồi sẽ có một ngày anh có thể lãng quên em.
Cho đến một lần ở trước cổng trường, xuyên qua đám đông chen chúc anh đã nhìn thấy một góc nghiêng khuôn mặt giống em đến lạ kỳ.
Anh hoảng hốt vội vã muốn lao qua đám đông để tìm kiếm em.
Chớp mắt một cái, lại phát hiện ra bóng hình ấy đã sớm tan biến vào hư không.
Anh đứng chôn chân tại chỗ ngơ ngẩn rất lâu, cuối cùng đành tự giễu cười một tiếng.
Anh suýt chút nữa đã quên mất rằng đây không phải là Nam Thành.
Thực ra anh đã từng lén lút đặt chân đến thành phố của em.
Mùa đông ở đó lạnh buốt giá.
Bạn học Giang Vũ Yên à, một người lớn lên ở miền Nam như em liệu có thể chống chọi nổi với cái giá rét mùa đông như thế này không.
Nghe nói tỷ lệ nam nữ ở trường em cực kỳ chênh lệch.
Bạn học Giang Vũ Yên à, em đáng yêu như vậy chắc hẳn sẽ có người đem lòng thương mến em thôi.
Anh đã rất ít khi quay trở lại Nam Thành.
Kể từ sau khi tốt nghiệp, anh cũng chẳng bao giờ được nhìn thấy em thêm lần nào nữa.
Tuy nhiên, anh vẫn luôn kiên định một niềm tin rằng cả em và anh đều sẽ trở thành những người xuất sắc hơn.
Sau này, ban nhạc do anh dẫn dắt cũng bắt đầu có chút danh tiếng.
Anh vẫn thường hay nghĩ, liệu em có thể nhìn thấy anh không nhỉ?
Về sau, anh nghe người ta kể em đã từ bỏ môn Vật lý rồi.
Bạn học Giang Vũ Yên à, em của hiện tại liệu có còn lén lút khóc thầm giấu giếm thầy Giang nữa không?
Tất cả những câu hỏi này anh đều chẳng tài nào có được câu trả lời.
Nhưng anh nguyện chúc em có thể sống trọn vẹn kiếp này theo đúng cái cách mà em mong muốn.
Tốt nghiệp xong anh vẫn chọn ở lại Bắc Kinh.
Anh bắt đầu bộc lộ tài năng và tỏa sáng trong giới giải trí.
Anh bắt đầu có lịch trình chạy show dày đặc không ngơi nghỉ.
Nghe nói sau đó em đã đến Thượng Hải để học lên thạc sĩ.
Lại nghe nói sau đó em đã sang tận London.
Xuân qua thu tới, tháng ngày thoi đưa.
Bạn học Giang Vũ Yên à, đã lâu lắm rồi anh chẳng còn nhớ đến em nữa.
Những năm qua anh đã đặt chân đến rất nhiều thành phố.
Nhưng lại hiếm có thời gian để quay trở về Nam Thành.
Trong năm này, rốt cuộc anh cũng có thể tổ chức một buổi concert tại Nam Thành.
Nam Thành vẫn vẹn nguyên như cũ, đại lộ ngô đồng vẫn giống hệt như năm nào, vẫn tiếp tục đan dệt nên những cành lá xum xuê rậm rạp.
Anh chợt nhớ đến.
Chớp mắt thời cấp ba của anh đã trôi qua được mười năm ròng rã.
Những năm tháng qua anh đã cất giọng hát lên rất nhiều bài ca.
Nhưng ngay khoảnh khắc đứng trên sân khấu ngày hôm nay.
Anh lại cố chấp hoài niệm không biết liệu em có xuất hiện dưới hàng ghế khán giả kia để lắng nghe buổi biểu diễn của anh hay không.
Dẫu không có thì cũng chẳng sao cả.
Xin được gửi tặng bài hát này cho Trần Trạch Lâm của tuổi mười tám.
Chàng trai của năm ấy đã từng ảo mộng về viễn cảnh em sẽ đến tham dự buổi hòa nhạc của cậu ấy.
"Trạch Lâm, giáo viên chủ nhiệm hồi cấp ba mời cậu về trường tham gia lễ kỷ niệm thành lập, có cần tôi từ chối giúp cậu không?"
Người đại diện đẩy cửa bước vào, cắt ngang dòng suy tư của anh.
"Hay là từ chối nhé? Chúng ta vẫn còn lịch trình mới phải chạy..."
Anh phóng tầm mắt ngắm nhìn khung cảnh đường phố quen thuộc bên ngoài cửa sổ, trong thoáng chốc mơ hồ hoảng hốt lại nhớ về những năm tháng xa xăm ấy.
Cuối cùng, anh lắc lắc đầu: "Không cần từ chối đâu."
Và lần này, câu chuyện giữa anh và cô ấy mới thực sự được bắt đầu.
(Hoàn)