"Lúc đó anh chỉ coi cô ấy như một người bạn bình thường, anh không ngờ điều đó lại khiến em sinh ra hiểu lầm."
"Anh không lường trước được việc này sẽ gây tổn thương sâu sắc đến em. Xin lỗi em, từ nay về sau anh tuyệt đối sẽ không bao giờ để em phải chịu thêm bất kỳ một sự tủi thân uất ức nào nữa đâu."
"Giang Vũ Yên, liệu em có thể tiếp tục thích anh nữa không?"
Cái ôm siết c.h.ặ.t vòng tay của anh ấy tựa như một cơn thủy triều cuồn cuộn cuốn lấy tôi vào trong đó, cứ như thể ngay tại khoảnh khắc này bản thân cuối cùng cũng đã tìm được một bến đỗ bình yên cho cuộc đời mình.
Cuốn nhật ký ố vàng nằm ngay phía sau lưng tôi và anh ấy.
Tôi đã từng lầm tưởng rằng, thứ tình yêu dẫu có sâu nặng đậm sâu đến nhường nào, thì rốt cuộc cũng chỉ là một xấp giấy mỏng manh vô tri vô giác mà thôi.
Lại chẳng ngờ khi những mảnh giấy mỏng manh ấy được xếp chồng chất lên nhau, nó lại nghiễm nhiên trở thành minh chứng rõ ràng nhất cho tình yêu mà tôi dành cho anh.
Năm tới, tôi lại phải tiếp tục thích Trần Trạch Lâm rồi.
48.
Cái ngày dẫn Trần Trạch Lâm về nhà ra mắt bố mẹ, anh đứng ngoài cửa với vẻ mặt vô cùng căng thẳng thấp thỏm.
Tôi cứ đinh ninh rằng một đại minh tinh thường xuyên làm bạn với ánh đèn sân khấu ch.ói lòa như anh sẽ chẳng bao giờ biết đến hai chữ căng thẳng là gì cơ chứ.
Anh nhìn thấy ý cười trêu chọc trong mắt tôi, nhịn không được bèn lên tiếng: "Biết thế này thì năm xưa dẫu có c.h.ế.t anh cũng phải cày nát cái môn Vật lý, chọn một chuyên ngành có liên quan đến Vật lý mới phải."
Tôi không nói cho anh biết một sự thật rằng, tôi đã sớm trình bày rõ ràng ngọn ngành câu chuyện này với thầy Giang từ thuở nào rồi.
Mà thầy Giang khi ấy chỉ sầm mặt xuống phán một câu xanh rờn rằng sau này nhất định hai đứa phải đẻ cho ra một đứa con theo đuổi chuyên ngành Vật lý, để tương lai còn gánh vác sứ mệnh cống hiến cho sự nghiệp Vật lý của nước nhà.
Nhìn người đàn ông trước mặt vẫn đang trong trạng thái thấp thỏm bất an, tôi vội vã lên tiếng an ủi: "Yên tâm đi, bố mẹ em chắc chắn sẽ rất thích anh."
Sự thật đã chứng minh, lời tôi nói chẳng hề sai trật đi đâu được.
Sau ba tuần rượu ngà ngà say, thầy Giang nắm c.h.ặ.t lấy tay anh, khóe mắt đỏ hoe rưng rưng dặn dò anh sau này nhất định phải thay ông chăm sóc cho tôi thật tốt.
Vừa nghe thấy câu nói này, anh lập tức xiết c.h.ặ.t lấy tay bố tôi, đầu gật lia lịa như giã tỏi.
Khi trở về nhà, Trần Trạch Lâm nằm vật ra ghế sô pha, cúc áo trên cổ đã được cởi bỏ vài chiếc, đôi ngươi đen láy sâu thẳm, nhưng hàng chân mày lại bị men say nhuộm lên vài phần m.ô.n.g lung tan rã.
"Anh có muốn uống nước không?"
Tôi cúi đầu chạm phải ánh mắt của anh, chỉ thấy anh đang trong trạng thái say khướt ngà ngà, đôi mắt như được bao phủ bởi một tầng hơi sương mờ ảo.
Anh khẽ mỉm cười, giật mạnh cánh tay tôi, kéo tuột tôi vào lòng, cằm tựa lên hõm cổ tôi.
Cánh tay vòng qua eo tôi siết rất c.h.ặ.t, hồi lâu sau, tôi nghe thấy giọng nói trầm đục muộn phiền của người đàn ông vang lên:
"Bạn học Giang Vũ Yên, anh không ngờ rằng mình vẫn còn cơ hội được ở bên cạnh em."
"Hôm nay anh rất vui, thực sự vô cùng hạnh phúc."
"Còn nữa, anh yêu em, thực sự rất yêu em."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gió ngoài cửa sổ thổi vào dịu dàng đến lạ, ánh trăng trên đỉnh đầu cũng mờ ảo m.ô.n.g lung.
Người trên giường đã chìm vào giấc ngủ say từ lâu, còn tôi cặm cụi nắn nót từng chữ từng câu viết xuống những dòng này vào cuốn nhật ký đã ố vàng.
Bạn học Giang Vũ Yên của tuổi mười tám à, tớ biết phản ứng đầu tiên khi thích một người chính là sự tự ti.
Cần phải có một dũng khí to lớn lắm, bởi vì luôn lo sợ những khuyết điểm của bản thân sẽ bị phơi bày.
Luôn muốn đợi đến khi bản thân trở nên hoàn mỹ thêm một chút, tính cách tốt hơn một chút, công việc ổn định hơn một chút.
Nếu cậu cứ mãi chìm đắm trong sự tự ti, cậu sẽ trở nên nhút nhát chẳng dám mở lòng yêu thương.
Thế nhưng không phải chỉ có những người hoàn mỹ mới xứng đáng có được tư cách để yêu thương.
Tình yêu, hóa ra lại chính là khoảnh khắc sự tự ti rũ bỏ bóng tối để hướng về phía ánh sáng.
Nếu có thể, hãy nhớ phải trở thành một người thật dũng cảm nhé.
Trần Trạch Lâm mười tám tuổi, chào cậu.
Thực ra trước nay làm gì có chuyện tình cờ gặp gỡ, tất cả đều là do một mình tớ đã ấp ủ mưu đồ từ lâu.
Xin hãy tha thứ cho tớ, mãi đến tận nhiều năm sau này tớ mới chợt hiểu ra.
Tại sao năm xưa cậu lại hỏi tớ có thích cây ngân hạnh hay không ở giữa một thành phố trồng rợp bóng cây ngô đồng như thế.
Thực ra, tớ rất thích cây ngân hạnh, và cũng rất thích cậu.
Dẫu cho là trong quá khứ, hay ở mãi tương lai.
Ngoại truyện: Góc nhìn của Trần Trạch Lâm
1. Bức thư tình gửi cho em
Lần đầu tiên anh gặp em là trong một tiết học Thể d.ụ.c.
Hôm đó em bị quả bóng rổ đập trúng, đám đông xung quanh ồn ào nhốn nháo cả lên.
"Mày tiêu đời rồi, mày đập trúng con gái cưng của thầy Hiệu trưởng Giang rồi."
Anh ngẩng đầu nhìn sang, lại chỉ thấy em không ngừng xua tay bảo không sao.
Lúc đó, trong lòng anh thầm nghĩ: "Cô bạn này thật thú vị".
Về sau, anh biết em tên là Giang Vũ Yên.
Thì ra em chính là cô bạn gái có thành tích học tập luôn xuất sắc trong lời đồn đại của mọi người.
Kể từ đó, chẳng biết từ lúc nào anh đã bắt đầu cố ý chú ý đến thành tích của em.
====================