Ánh mắt của mọi người xung quanh ngay tức thì đồng loạt đổ dồn về phía tôi và cậu ấy.

Tôi có phần gượng gạo cứng đờ vẫy vẫy tay: "Quả thực là trùng hợp quá."

"Bạn học Giang Vũ Yên, dây giày của cậu bị tuột rồi kìa."

Tôi lập tức vội vã cúi gằm mặt xuống nhìn dây giày của mình, lại phát hiện nó vẫn đang yên vị ở hình dáng một chiếc nơ bướm hoàn hảo.

"Trần Trạch Lâm, sao cậu lại lừa tớ." Tôi ngẩng đầu lên dùng ánh mắt đầy hoang mang nhìn về phía cậu ấy.

"Bạn học phía sau ơi, đừng có nói chuyện riêng nữa, mau vào đo nhịp tim đi."

Tiếng của bác sĩ đã cắt ngang cuộc đối thoại giữa tôi và cậu.

Kéo tâm trí trở lại mới phát hiện ra người bạn học đứng phía trước cậu ấy đã đo xong từ thuở nào rồi.

Cậu khẽ mỉm cười, thanh âm trầm ấm êm tai: "Trêu cậu chút thôi, lát nữa sẽ nói lời xin lỗi với cậu sau nhé, tôi vào đo nhịp tim trước đã."

"Bạn học à, sao tim em đập nhanh quá vậy? Thả lỏng người ra, chỉ là đo nhịp tim bình thường thôi mà." Bác sĩ vừa cầm ống nghe vừa lên tiếng thắc mắc với cậu.

Tôi đứng ở đằng sau, ngắm nhìn mái tóc bồng bềnh mềm mại của cậu ấy, chẳng hiểu vì sao tôi lại cảm thấy cậu ấy có nét gì đó giống hệt như chú mèo hoang trong trường mà cậu vẫn thường xuyên cho ăn dạo nọ.

Ba phút sau, cuối cùng bác sĩ cũng bảo xong rồi.

Tới phiên tôi, tôi ngơ ngác ngẩng đầu lên, tiện mắt đưa đảo quanh một vòng, hai luồng ánh mắt bất thình lình va vào nhau trong không trung không chệch đi đâu được.

Dưới ánh mặt trời, cậu ấy đứng cách đó không xa, đôi môi mấp máy, mỉm cười nhả ra ba chữ: "Xin lỗi nhé", rồi xoay người cất bước rời đi.

"Ây da, cái cô bạn học này sao tim cũng đập loạn cào cào lên thế này?"

"Cháu với cái cậu bạn nam lúc nãy giống hệt nhau, suýt chút nữa thì thành rối loạn nhịp tim luôn rồi đấy."

29.

Tháng Năm, nhà trường tổ chức chụp ảnh kỷ yếu tốt nghiệp.

Hôm đó sau khi hoàn thành phần chụp ảnh tập thể chung của lớp, tôi bắt đầu dáo dác nhìn ngó xung quanh.

Cuối cùng, len lỏi giữa đám đông, tôi cũng tìm thấy bóng dáng của Trần Trạch Lâm.

Cậu ấy bị vây quanh ở giữa một đám người, xung quanh có rất nhiều người đang gào thét nằng nặc đòi chụp chung với cậu một bức ảnh.

Tối hôm qua tôi đã thu hết dũng khí thề thốt với lòng mình rằng hôm nay nhất định phải chủ động đến chụp chung với cậu một bức ảnh kỷ niệm.

Thế là sau khi tôi lần lượt chụp ảnh xong xuôi với từng bạn học trong lớp liền đến đứng chờ ở vị trí cách đó không xa.

Thầm nghĩ trong đầu cứ đợi cậu ấy chụp xong tôi sẽ lập tức xông pha tới chủ động đề nghị xin chụp chung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Vũ Yên, thầy vừa nãy còn đang tìm em đây này, lại đây mau, chụp với thầy một bức ảnh nào."

Không biết từ lúc nào thầy giáo dạy Toán đã xuất hiện lù lù ngay trước mặt tôi.

Thầy ấy dùng vẻ mặt vô cùng vồ vập nhiệt tình kéo giật lấy tôi đòi chụp hình.

"Đợi chút đã, để thầy tìm ai đó chụp chung cho hai thầy trò mình một pô."

"Suốt hai năm qua làm cán sự bộ môn Toán cho thầy đã vất vả cho em rồi."

Tôi lập tức xua xua tay liên hồi: "Dạ không vất vả chút nào đâu ạ, thưa thầy đây là trách nhiệm mà em nên làm."

"Ây, Trần Trạch Lâm, lại đây..."

Giây phút ấy cả người tôi cứng đờ, đực ra tại chỗ, tôi dù có vắt óc suy nghĩ cũng không thể ngờ được thầy Toán lại đi gọi Trần Trạch Lâm tới chụp ảnh hộ cho tôi và thầy ấy.

Xấu hổ quá đi mất, tôi hoàn toàn chẳng biết nên bày ra cái tư thế tạo dáng gì cho hợp lý nữa.

Đối lập hoàn toàn với sự lúng túng bó chân bó tay của tôi, cậu ấy lại tỏ ra vô cùng thong dong điêu luyện.

Cậu ấy liếc nhìn tôi một cái: "Thầy ơi, có chuyện gì vậy ạ?"

Thầy Toán vung tay lên mạnh một cái, ném luôn chiếc điện thoại sang cho cậu ấy: "Chụp cho thầy và cô học trò cưng của thầy một tấm ảnh nào."

"Thầy ơi, em cũng muốn trở thành học trò cưng của thầy đây này, để em nhờ người nào đó chụp cho ba chúng ta một kiểu ảnh đi ạ." Trần Trạch Lâm đón lấy điện thoại rồi nhướng nhướng mày, dùng cái giọng điệu cà lơ phất phơ để trêu ghẹo cợt nhả.

Thầy giáo Toán tức thì sững sờ trong giây lát, rồi cười ha hả bảo: "Được được được, hai đứa các em đều là những cô cậu học trò cưng của thầy cả."

Thế là, thầy giáo Toán chiếm chệ đứng sừng sững ở vị trí trung tâm, còn tôi và cậu mỗi người đứng một bên hoàn thành xong bức ảnh chụp chung này.

"Trần Trạch Lâm, mau qua đây chụp cho tớ một kiểu đi." Ở một vị trí cách đó không xa, giọng nói của Mạnh Thư vang tới.

"Đợi chút." Cậu ấy ngoảnh đầu nhìn về phía tôi: "Vậy... tôi đi trước nhé".

Tôi chôn chân đứng im lìm tại chỗ, ở cách đó không xa Mạnh Thư đang ném chiếc máy ảnh qua cho cậu, ra hiệu chỉ đạo cậu ấy xem nên đứng ở góc độ nào thì hợp lý nhất.

Cứ cho là vớt vát lại vậy, tính ra đây cũng được coi là một bức ảnh chụp chung của tôi và cậu ấy nhỉ.

Cái ngày phải nói lời chia tay đang từng chút từng chút tiến lại gần, chẳng hiểu sao một chút tôi cũng chẳng mong ngóng gì đến chuyện tốt nghiệp cả, tôi chỉ khao khát giá như những tháng ngày cấp ba của mình có thể kéo dài ra thêm một chút nữa.

30.

Nam Thành giữa độ hạ chí oi bức đến ngạt thở, bầu trời xanh trong vắt, những đám mây trắng cũng như cuộn theo từng luồng khí nóng hầm hập.

Trước kỳ thi đại học, chúng tôi bắt đầu thu dọn đồ đạc để rời trường.

 

====================
Chương 12 - Chương 12 | Đọc truyện tranh