Cậu ấy sững sờ một giây, rồi lập tức định thần lại: "Giang Vũ Yên, tôi sẽ làm được."

Kết quả thi năng khiếu nghệ thuật đã có từ lâu, cả cậu ấy và Mạnh Thư đều thi rất tốt.

Nghe nói cậu ấy muốn đến Bắc Kinh học.

Tôi thừa biết sau khi tốt nghiệp tôi sẽ rất khó để có cơ hội gặp lại cậu ấy nữa.

Tôi không thể hoàn thành được tâm nguyện của mình, nhưng tôi mong rằng người mà tôi thích sau cùng sẽ đạt được sự viên mãn.

Học kỳ 2 năm lớp 12 nhà trường bắt đầu tổ chức thi thử Đại học với tần suất dày đặc.

Trước đây trường Trung học số 1 đều dựa vào thứ hạng thành tích để chia phòng thi.

Thế nhưng chẳng ngờ để thích ứng với mô hình thi Đại học thực tế mà đợt này trường bắt đầu tiến hành phân bổ ngẫu nhiên.

Vốn dĩ tôi đã tự làm công tác tư tưởng, chuẩn bị sẵn tâm lý cho việc suốt cả những năm cấp ba sẽ chẳng bao giờ được xếp chung một phòng thi với Trần Trạch Lâm rồi.

Chẳng ngờ lần này bước vào phòng thi lại đập vào mắt hình ảnh cậu ấy đang ngồi lù lù ngay sau lưng tôi.

Cậu ấy cũng bày ra dáng vẻ có chút bất ngờ nhướng mày với tôi: "Bạn học Giang Vũ Yên, thật tình cờ quá."

Vốn dĩ hai người đều duy trì sự im lặng không lên tiếng.

Cho đến khi cậu ấy cất lời hỏi: "Bạn học Giang Vũ Yên, đây là cục tẩy của cậu sao?"

Không có gì bất ngờ, kỳ thi lần này tôi đã thiết lập luôn kỷ lục điểm số thấp nhất lịch sử của đời mình.

Cũng may thầy Giang không hề bận tâm đến thành tích của tôi.

Thật may đây không phải là thi Đại học chính thức, nếu như thi Đại học mà cậu ấy ngồi ngay sau lưng tôi thì tôi xong đời mất thôi.

Về sau, trải qua biết bao nhiêu kỳ thi thử, tôi chẳng còn được xếp chung vào một phòng thi với cậu ấy thêm lần nào nữa.

Hối hận muốn c.h.ế.t đi được, sớm biết vậy thì đã bảo là cục tẩy của tôi rồi.

27.

Lễ đếm ngược 100 ngày trước kỳ thi, nằm ngoài dự đoán, cậu ấy lại là người đại diện lên đọc lời tuyên thệ.

Ánh nắng ngày hôm đó vô cùng ch.ói mắt, Trần Trạch Lâm đứng trên bục, bàn tay phải nắm c.h.ặ.t giơ lên cao, từng chữ từng câu rành rọt, vô cùng kiên định và nghiêm túc.

Kể từ sau khi được tuyển thẳng, khối lượng bài vở của tôi đã giảm bớt đi rất nhiều, thầy Giang không còn ngày ngày bắt ép kiểm tra bài tập và đề thi của tôi nữa.

Thế là tôi bắt đầu nghiền ngẫm rất nhiều sách lịch sử, những biến thiên thay triều đổi đại phức tạp rối rắm, những cuộc tranh bá của những bậc kiêu hùng thời loạn lạc, những nhân vật phong lưu thiên cổ được lưu danh trong những trang sử vàng.

Con lăn của thời gian đã in hằn những dấu vết khác nhau lên bánh xe lịch sử, cậu và tôi đều chỉ là những hạt bụi trần nhỏ bé giữa dòng lịch sử mênh m.ô.n.g.

Nhưng tôi tin chắc rằng cuộc tương phùng của hai hạt bụi nhỏ bé này lại mang một ý nghĩa đặc biệt nào đó, ít nhất là đối với riêng bản thân tôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Khung cảnh bên ngoài cửa sổ xanh ươm dạt dào sức sống, thỉnh thoảng lại văng vẳng tiếng ve kêu râm ran.

Nhà trường để tạo cơ hội cho học sinh được xả stress đôi chút nên đã tiến hành tổ chức Lễ trưởng thành.

Không còn nghi ngờ gì nữa, Lễ trưởng thành đã mang đến cho toàn thể học sinh khối 12 một khoảng không để thở phào nhẹ nhõm.

Bản thân ở tuổi mười tám đã chính thức sải bước tiến vào một chặng đường mới của cuộc đời.

Hôm đó, giống như tất thảy mọi người, tôi cũng vô cùng háo hức kích động.

Tôi đã chọn lựa kỹ càng để diện một chiếc váy màu xanh lục, xõa tung mái tóc vốn thường bị buộc gọn gàng lên.

Các bạn học trong lớp thi nhau xuýt xoa khen tôi xinh xắn.

Tôi thầm nghĩ trong đầu, nếu lúc này mà có thể gặp được Trần Trạch Lâm thì tốt biết mấy.

Mối tình yêu thầm tuổi thanh xuân chính là như thế đấy.

Mọi cô gái đều luôn khao khát người mình thương có thể chiêm ngưỡng được những khoảnh khắc rạng rỡ xinh đẹp nhất của bản thân.

Trong lúc mọi người cùng nhau bước qua cánh cửa trưởng thành, tôi đã chạm mặt cậu ấy.

Khi lướt qua hàng ngũ lớp họ, tôi đã nhìn thấy nam sinh đứng cạnh huých tay lay lay cậu ấy.

Cậu ấy ngẩng đầu lên nhìn tôi với vẻ mặt hơi bất ngờ, giọng nói từ tính mà trong trẻo, nơi khóe mắt đuôi mày ngập tràn nét cười nhàn nhạt.

"Bạn học Giang Vũ Yên, hôm nay cậu xinh lắm."

"Cảm ơn nhé, cậu cũng vậy."

Cậu ấy chăm chú nhìn đăm đăm vào gương mặt tôi, rồi nhẹ nhàng thủng thẳng ngâm nga: "Ký đắc lục la quần, xứ xứ liên phương thảo."

Cho dẫu có đi đến tận cùng góc biển chân trời, mỗi lần trông thấy những bãi cỏ thơm ngát xanh rì, liền có cảm giác như thể nàng đang mặc chiếc váy xanh lục bềnh bồng thướt tha đáp xuống từ không trung, những ái ân quyến luyến vô bờ bến cũng vì thế mà có được một chốn tựa nương mỏng manh.

"Cậu buồn nôn quá đi mất, Trần Trạch Lâm à." Nam sinh đứng cạnh rùng mình một cái, không nhịn được bèn lên tiếng bắt bẻ.

Dưới ánh mặt trời, tôi và cậu ấy nhìn nhau mỉm cười.

28.

Cuộc kiểm tra sức khỏe tổng quát trước thềm thi Đại học của trường số 1 quy định học sinh sẽ tự động lập nhóm để đi khám.

Ngày đi khám sức khỏe, tôi lại đụng mặt Trần Trạch Lâm, lúc đo nhịp tim, cậu ấy đứng xếp hàng ngay phía trước tôi.

"Trần Trạch Lâm, đây chẳng phải là học bá nhỏ của lớp 1 sao?" Bạn học đứng đằng trước cậu ấy cất giọng có phần trêu đùa bỡn cợt.

Cậu ấy hơi ngoảnh đầu lại với vẻ mặt đầy bất ngờ, trong khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cậu ấy khẽ mỉm cười: "Trùng hợp thật đấy, bạn học Giang Vũ Yên."

 

====================
Chương 11 - Chương 11 | Đọc truyện tranh