Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 32: “Chị không cần em nữa sao?”

Trần Tri Dư cười đầy khinh thường: “Liên quan gì đến tớ?”

Cô đã không gặp Phó Vân Đàm suốt mười năm, và cũng chẳng hề muốn gặp lại anh ta.

Từ lâu cô đã không còn yêu Phó Vân Đàm nữa, nhưng điều đó không hề ảnh hưởng đến việc cô ghét anh ta.

Cô còn căm ghét cả nhà họ Phó.

Vĩnh viễn không thể quên được mười năm trước họ đã đối xử với nhà họ Trần như thế nào.

Thấy chết không cứu, vong ân bội nghĩa, bội bạc… toàn bộ những chuyện vô liêm sỉ đó đều do người nhà họ Phó làm ra.

Tư Đàn đáp: “Đương nhiên là không liên quan gì đến cậu rồi, tớ chỉ tốt bụng nhắc cậu một tiếng, kẻo anh ta đột nhiên xuất hiện làm cậu giật mình.”

Trần Tri Dư: “Phỉ phui! Mới sáng sớm mà cậu đã nói mấy lời xui xẻo gì thế? Tớ chẳng hề muốn gặp anh ta chút nào.”

“Nhưng anh ta lại muốn gặp cậu.” Tư Đàn nói: “Tớ cảm thấy hình như anh ta vẫn rất quan tâm cậu.”

Trần Tri Dư đáp gọn lỏn hai chữ: “Mắc ói.”

Tư Đàn: “Mắc ói thật luôn ấy, nhưng cậu có ngăn được anh ta từ Mỹ về đây làm cậu mắc ói không? Anh ta đã thật sự muốn tìm cậu thì nhất định có cách tìm ra.”

Trần Tri Dư lạnh lùng hừ một tiếng: “Vậy tớ phải mau mau đi mua một cái chậu than đặt trong quán bar, rảnh thì bước qua một cái để đốt vía.”

Tư Đàn: “Chậu than chỉ là phụ, quan trọng là cậu nên nghĩ kỹ xem phải dỗ cậu em nhà cậu thế nào.”

Trần Tri Dư: “Tại sao tớ phải dỗ cậu ấy?”

Tư Đàn: “Cậu em nhà cậu hay ghen, Phó Vân Đàm mà tới tìm cậu thật thì tám mươi phần trăm là cậu ấy sẽ ghen.”

Trần Tri Dư trả lời chắc nịch: “Không thể nào!”

Tư Đàn nhướng mày: “Sao cậu biết là không thể?”

Trần Tri Dư: “Cậu không hiểu cậu ấy đâu, cậu ấy rất ngây thơ, lương thiện, bao dung rộng lượng, tuyệt đối không phải kiểu người hay ghen.”

Tư Đàn: “…”

Chỉ có cậu nghĩ vậy thôi thì có.

Nếu không ghen thì cậu ấy lại có thể hỏi tớ mấy câu kiểu như “tôi có giống Phó Vân Đàm không” à?

Đúng là chẳng có chút giác ngộ tư tưởng nào, bị cậu cắn cũng đáng!

Tư Đàn thở dài: “Dù sao tớ cũng đã nhắc cậu rồi, nghe hay không tùy cậu.”

Trần Tri Dư vẫn tự tin đầy mình: “Tớ rất có niềm tin vào em trai, cậu ấy…” Cô còn chưa nói xong thì đã bị một hồi chuông điện thoại dồn dập cắt ngang.

Là điện thoại của cô, màn hình hiển thị người gọi: Tiểu Hồng.

Mới hơn tám giờ một chút mà điện thoại đã bị dội bom thế này, đủ thấy ba người họ ầm ĩ đến mức nào.

Trần Tri Dư lập tức cầm điện thoại trên bàn lên, đồng thời ấn nút nghe, vừa mới đưa máy lên tai thì trong điện thoại đã vang lên giọng của Hồng Ba Ba, vừa chói tai vừa gấp gáp: “Rốt cuộc bao giờ chị mới về!”

Trần Tri Dư liên tục trấn an: “Sắp rồi! Ăn sáng xong chị về luôn.”

Hồng Ba Ba: “Chị mà còn không về thì quán bar của chúng ta sắp bị vật thể lạ xâm nhập rồi!”

Trần Tri Dư: “…”

Vật thể lạ xâm nhập là gì cơ?

Cô vừa khó hiểu vừa bất lực: “Rốt cuộc là chuyện gì? Sao mọi người lại cãi nhau? Chị mới đi chưa đến hai ngày mà.”

“Xảy ra chuyện vào chính tối hôm chị đi đó!” Hồng Ba Ba đáp: “Tối thứ sáu có một cô gái đi cùng bạn trai đến quán bar mình uống rượu, ban đầu vẫn bình thường, sau đó không biết thế nào, bạn trai cô ta bắt đầu ra tay đánh cô ta, đánh cực kỳ ác. Cô gái bị đánh ngã xuống đất rồi mà vẫn bị tên đó dùng chân đá vào bụng, Tiểu Vương và Mèo Garfield phải hợp sức mới kéo được tên đó ra, lúc em lại đỡ cô gái đó dậy thì mặt cô ta toàn là máu! Nếu bọn em không ngăn bạn trai cô ta lại, cô ta đã bị đánh chết rồi!”

Trần Tri Dư mới nghe thôi đã tức, đàn ông đánh phụ nữ thì là cái thá gì chứ?

Cô giận dữ hỏi: “Mọi người có báo cảnh sát không?”

Tiểu Hồng: “Có, báo ngay lúc đó luôn, cảnh sát tới rất nhanh, nhưng chị đoán xem thế nào?”

Trần Tri Dư sốt ruột: “Chị không đoán ra, em mau nói đi.”

“Sau khi cảnh sát tới thì Lưu Lâm Lâm lại nói là hiểu lầm! Cô ta còn nói với cảnh sát rằng vết thương trên mặt là do tự ngã!” Tiểu Hồng càng kể càng tức, còn có chút hận rèn sắt không thành thép: “Lưu Lâm Lâm đúng là đồ ngu!”

Có thể thấy Lưu Lâm Lâm chính là tên của vị khách nữ kia.

Trần Tri Dư cũng hận rèn sắt không thành thép theo cô ấy: “Chẳng phải quán bar mình có camera sao?”

Tiểu Hồng: “Cảnh sát cũng nói vậy, nhưng Lưu Lâm Lâm lại nói, cô ta với bạn trai chỉ đùa giỡn thôi, không phải đánh nhau thật, chỉ đánh chơi thôi.”

Trần Tri Dư: “…”

Không còn gì để nói.

Hoàn toàn không còn gì để nói.

Quá vô lý!

Tiểu Hồng tiếp tục chửi: “Người bị hại là Lưu Lâm Lâm đã nói như thế, cảnh sát cũng không có cách nào. Sau khi cảnh sát đi, bạn trai cô ta còn mắng ba đứa em là lo chuyện bao đồng, còn nói gì mà sẽ tìm người g**t ch*t bọn em.”

Trần Tri Dư tức đến không chịu nổi: “Cậu ta dám!”

Hồng Ba Ba: “Chắc chắn anh ta không dám đâu, chỉ khoác lác thôi, nhìn cái bộ dạng đó là biết anh ta loser cỡ nào rồi, nếu có bản lĩnh thật thì cũng không đến mức đi đánh phụ nữ.”

Trần Tri Dư vẫn còn tức: “Mọi người không mắng lại à?”

Tiểu Hồng: “Sao lại không mắng? Bọn em lập tức cử Tiểu Vương ra trận, Tiểu Vương không phụ kỳ vọng, mắng anh ta đến mức mẹ không nhận ra luôn!”

Trần Tri Dư cảm thấy dễ chịu hẳn.

Tuy trông Tiểu Vương nhã nhặn, nhưng sức chiến đấu rất ổn, đặc biệt là khoản cãi nhau với người khác, chưa thua ai bao giờ.

Tiểu Hồng: “Tên đó không mắng lại Tiểu Vương, định ra tay đánh cậu ấy, bị Mèo Garfield đấm một phát bay luôn. Em còn tranh thủ hắt cả ly rượu vang người khác uống dở lên mặt anh ta.”

Trần Tri Dư cười: “Phối hợp khá đấy.” Nhưng cô lại càng thắc mắc hơn: “Vậy rốt cuộc ba người cãi nhau vì chuyện gì?”

Tiểu Hồng: “Vì hai người kia bị khờ, não tàn!”

Trần Tri Dư: “…”

Con thuyền tình thân này đúng là nói lật là lật.

Tiểu Hồng: “Tên đó không đánh lại ba tụi em, bị Lưu Lâm Lâm kéo đi, lúc đi miệng còn chửi bới om sòm. Nếu không phải còn khách khác trong quán thì ba đứa em đã đuổi theo mắng anh ta rồi!”

Trần Tri Dư: “Vậy rốt cuộc ba người cãi nhau vì chuyện gì?”

Tiểu Hồng: “Chị đừng vội, cứ nghe em kể từ từ, không thì chị không hiểu diễn biến sau đó đâu!”

Trần Tri Dư bất lực: “Rồi rồi rồi, em kể đi.”

Tiểu Hồng: “Em cứ nghĩ hai người họ đi rồi là xong chuyện, ai ngờ! Chị đoán xem sao? Tối qua Lưu Lâm Lâm lại tới nữa! Vậy mà cô ta lại tới nữa!” Càng nói cô ấy càng tức, thậm chí cuối cùng biến thành gào thét phẫn nộ.

Trần Tri Dư: “Sao cô gái đó vẫn còn mặt mũi tới?”

Tiểu Hồng: “Da mặt cô ta dày lắm, không chỉ tới mà còn muốn ở lại quán bar mình làm phục vụ.”

Trần Tri Dư: “Hả?”

Tiểu Hồng: “Em chưa từng thấy ai vô liêm sỉ đến thế!”

Trần Tri Dư không cần suy nghĩ: “Không thể giữ cô gái đó lại, lý lịch không rõ ràng, bạn trai lại là thằng thần kinh, như bom hẹn giờ vậy, không biết chừng ngày nào đó lại tới quán gây chuyện.”

Tiểu Hồng: “Em cũng nói vậy! Nhưng Mèo Garfield với Tiểu Vương lại bị cô ta mê hoặc! Nhất quyết đòi giữ cô ta lại!”

Trần Tri Dư vô cùng kinh ngạc: “Tại sao?”

“Vì cô ta là một đứa tâm cơ!” Tiểu Hồng tức tối chửi một câu trước, rồi mới bắt đầu kể nguyên nhân sự việc: “Tối qua cô ta vừa đề nghị muốn làm phục vụ ở quán bar, em không cần nghĩ đã từ chối ngay. Thái độ của Tiểu Vương với Mèo Garfield lúc đó cũng khá kiên quyết, khi ấy ba đứa em vẫn cùng một chiến tuyến. Nhưng! Nhưng! Nhưng!” Trong cơn giận dữ, Tiểu Hồng liên tiếp nói ba chữ “nhưng”, càng nói càng nghiến răng mạnh hơn: “Lưu Lâm Lâm lại nhân lúc em không để ý, lần lượt đi tìm Mèo Garfield và Vương Tam Thủy để cầu xin! Sau đó Mèo Garfield và Vương Tam Thủy đã phản bội!”

Trần Tri Dư ngơ luôn: “Cô gái đó nói gì với hai người họ vậy? Phản bội hơi nhanh rồi đó?”

Tiểu Hồng: “Thì kể khổ đó! Kể thân thế mình đáng thương thế nào, mình sống vất vả ra sao, còn nói giờ đã đường cùng rồi, cầu xin hai người họ giúp cô ta.”

Trần Tri Dư: “Cô ta không nói với em mà chỉ nói với hai người họ thôi à?”

Tiểu Hồng: “Có, nhưng em bảo cô ta cút.” Cô ấy bực bội: “Em chẳng buồn nghe cô ta khóc lóc kể khổ, lòng trắc ẩn của em cũng không phải để dành cho loại người như cô ta!”

Trần Tri Dư đã hiểu đại khái đầu đuôi câu chuyện: “Vậy bây giờ là một mình em cãi nhau với hai người họ à?”

Tiểu Hồng: “Không, ai cũng cãi nhau với hai người còn lại, toàn là mũi tên hai chiều.”

Trần Tri Dư: “…”

Được lắm, đúng là được lắm.

Ba người đúng là giỏi thật!

Cô thở dài một hơi: “Chẳng phải Mèo Garfield và Tiểu Vương đồng nhất ý kiến, đều đồng ý cho Lưu Lâm Lâm ở lại sao? Sao hai người họ lại cãi nhau?”

Tiểu Hồng: “Tuy hai người họ đồng nhất ý kiến, nhưng Tiểu Vương nói động cơ Mèo Garfield đồng ý cho Lưu Lâm Lâm ở lại không trong sáng, cậu ấy nghi ngờ Mèo Garfield để ý Lưu Lâm Lâm rồi.”

Trần Tri Dư bị dọa cho giật mình: “Thật á?”

Tiểu Hồng đáp: “Cái này thì em không chắc, em không nhìn ra, nhưng Tiểu Vương nói vậy. Sau đó Mèo Garfield cãi nhau với cậu ấy, vì Mèo Garfield không thừa nhận mình để ý Lưu Lâm Lâm.”

“…”

Đúng là kiểu cãi nhau của học sinh tiểu học.

Trần Tri Dư mệt mỏi vô cùng, lại thở dài một hơi: “Được rồi, được rồi, chị biết rồi, chắc trưa nay chị về tới nơi, đến lúc đó họp lại giải quyết chuyện này.”

Hồng Ba Ba vẫn chưa cúp máy, vội vàng hỏi: “Chị sẽ đứng về phía em chứ?”

Trần Tri Dư không cần suy nghĩ: “Đương nhiên rồi, em là Tiểu Hồng mà chị yêu quý nhất mà!”

Lúc này Tiểu Hồng mới hài lòng cúp điện thoại.

Trần Tri Dư vẫn chưa đặt điện thoại xuống, dựa theo hiểu biết của cô về ba người họ, chẳng mấy chốc cô sẽ nhận được cuộc gọi từ hai người còn lại.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, hai phút sau điện thoại lại đổ chuông, lần này là Vương Tam Thủy gọi tới.

Mục đích Vương Tam Thủy gọi điện giống hệt Hồng Ba Ba, trước tiên trình bày sự việc dưới góc độ của mình, sau đó tố cáo hai người còn lại là não tàn, cuối cùng hỏi Trần Tri Dư: “Chị sẽ đứng về phía em chứ?”

Câu trả lời của Trần Tri Dư là: “Đương nhiên rồi, em là Tam Thủy mà chị yêu quý nhất mà!”

Vương Tam Thủy hài lòng cúp điện thoại.

Lại hai phút nữa trôi qua, Mèo Garfield gọi điện thoại tới, quy trình y như cũ, trước tiên kể lại sự việc, sau đó tố cáo hai người kia là não tàn, cuối cùng hỏi: “Cô sẽ đứng về phía tôi chứ?”

Câu trả lời của Trần Tri Dư vẫn như trước: “Đương nhiên rồi, anh là Garfield mà tôi yêu quý nhất mà!”

Mèo Garfield hài lòng cúp điện thoại.

Lúc này Trần Tri Dư mới đặt điện thoại xuống, rồi thở dài một hơi thật sâu.

Một câu chuyện đơn giản như vậy, cô nghe liên tiếp tới ba lần, lại còn là ba góc nhìn khác nhau, kết quả là khiến cô cảm thấy ba người họ chẳng ai sai cả, ai cũng có lý của mình, hoàn toàn không thể phán đoán ai đúng ai sai.

Thấy vậy, Tư Đàn hỏi một câu: “Sao thế?”

Trần Tri Dư kể sơ qua tình hình.

Tư Đàn bị chọc cười: “Ba người đó cũng thú vị thật.” Cô ấy lại hỏi: “Cậu định xử lý thế nào? Tay trái tay phải đều là thịt cả, thiên vị ai cũng không được. Haiz, đến quan thanh liêm cũng khó xử chuyện nhà mà.”

Trần Tri Dư bực bội: “Cậu bớt cười trên nỗi đau của người khác đi!” Nói rồi, cô đứng dậy khỏi ghế: “Tớ phải đi thu dọn đồ đạc đây, nếu còn không về thì ba người họ đánh nhau mất.” Đang định quay người rời đi, cô lại chợt nhớ ra điều gì đó, quay sang nói với Tư Đàn: “Lát nữa bọn tớ không ăn ở đây đâu, khỏi cần chuẩn bị bữa sáng cho tớ.”

Tư Đàn: “Cậu định đi đâu ăn?”

Trần Tri Dư: “Đi uống canh thịt dê.”

Tư Đàn: “Cậu vừa khỏi bệnh đã đi uống canh thịt dê à?”

“Có phải mình tớ uống đâu, còn có em trai nữa mà.” Trần Tri Dư nói: “Tối qua quả thực cậu ấy rất vất vả, tớ phải bồi bổ cho cậu ấy đàng hoàng.”

Tư Đàn gật đầu: “Đúng là cần bồi bổ thật, hôm kia hầu hạ cậu cả đêm, hôm qua lại chăm sóc cậu cả đêm, người sắt cũng không chịu nổi cậu hành thế này.”

“…”

Cứng rồi, nắm đấm lại cứng rồi!

Con mụ đầu óc đen tối này!

Trần Tri Dư vừa tức vừa bất lực: “Tớ đã nói với cậu rồi mà…”

Tư Đàn cắt ngang lời giải thích của cô: “Lần sau đến nhớ tự mang đồ kế hoạch hóa gia đình theo, lần này tớ không lấy tiền cậu.”

Trần Tri Dư: “…”

Được, được, được.

Coi như tớ chưa nói gì.

Cô không thèm để ý đến cô ấy nữa, xoay người bỏ đi.

Khi quay lại phòng, Quý Sơ Bạch vẫn chưa tỉnh, Trần Tri Dư cũng không nỡ gọi anh dậy, bèn về phòng ngủ thu dọn hành lý trước. Đợi thu xếp xong xuôi, cô mới đi gọi anh dậy.

Tư thế ngủ của Quý Sơ Bạch rất đẹp, đường nét thanh thoát, đôi mắt khép hờ, hàng mi vừa dày vừa dài. Dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi mỏng xinh đẹp, trông giống hệt một vị tiên giáng trần đang nhắm mắt dưỡng thần, khiến người ta sinh lòng ngưỡng mộ.

Trần Tri Dư ngồi xổm bên sofa, chăm chú nhìn anh một lúc lâu, rồi mới đưa tay đẩy nhẹ cánh tay anh: “Dậy đi.”

Cô không mạnh tay, giọng cũng không lớn, hoàn toàn không đánh thức được Quý Sơ Bạch đang ngủ say.

Hết cách, cô chỉ đành dùng sức đẩy anh, lớn tiếng gọi: “Dậy đi!”

Quý Sơ Bạch hơi nhíu mày, nhưng không mở mắt, ngược lại còn kéo chăn trùm kín đầu.

Trần Tri Dư dở khóc dở cười, sao giống trẻ con vậy?

Cô đưa tay chọc chọc cánh tay anh: “Em có dậy không? Không dậy thì chị tự đi đấy nhé?”

Lần này cuối cùng cô cũng nhận được câu trả lời, chỉ hai chữ ngắn gọn súc tích: “Chị dám.”

Giọng của cậu ấm nhà họ Quý hơi khàn, phát âm chậm rãi, ngữ điệu lười biếng, trong giọng nói mang theo vài phần buồn ngủ khó che giấu, nhưng lại toát lên sự uy h**p không thể bỏ qua.

Trần Tri Dư nghĩ thầm: Đúng là to gan rồi, dám uy h**p tôi cơ à? Bà đây 28 rồi, còn bị một cậu em thối như cậu uy h**p được chắc?

Cô không sợ uy h**p, dứt khoát đứng dậy khỏi sàn: “Có gì mà chị không dám.” Thế nhưng ngay lúc cô sắp quay người bỏ đi, một bàn tay thon dài trắng nõn bỗng thò ra từ trong chăn, nắm lấy cổ tay cô. Ngay sau đó, cô nghe thấy giọng của em trai: “Chị không cần em nữa sao?”

Lần này, trong giọng nói của em trai đã bớt đi vài phần buồn ngủ và lười biếng, mà thêm vào đó là sự tủi thân và đáng thương.

Đặc biệt là chữ “chị”, khiến tim Trần Tri Dư lại bắt đầu run lên.

Dù không nhìn thấy mặt Quý Sơ Bạch, cô vẫn có thể tưởng tượng ra dáng vẻ yếu ớt với hàng mày nhíu lại, đôi mắt cụp xuống của anh. Cô lập tức dừng bước, dịu dàng đáp: “Sao chị lại không cần em được chứ?”

Quý Sơ Bạch vẫn không buông tay cô: “Chẳng phải chị nói rồi sao, muốn để em lại đây một mình.”

Trần Tri Dư vội vàng giải thích: “Chị dọa em thôi, muốn em mau dậy.”

Quý Sơ Bạch: “Được, em nghe lời chị, bây giờ dậy liền.” Nói xong, anh mới buông cổ tay cô, ngoan ngoãn vén chăn, ngồi dậy khỏi sofa.

Trần Tri Dư dịu dàng thúc giục: “Mau đi vệ sinh cá nhân đi, quán bar xảy ra chuyện rồi, chúng ta phải về sớm.”

Quý Sơ Bạch lập tức hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Trần Tri Dư kể lại đầu đuôi câu chuyện một cách đơn giản, rồi nói: “Thật ra cũng không phải chuyện gì quá gấp, chị chỉ sợ ba người họ đánh nhau thôi.”

Quý Sơ Bạch bị chọc cười.

Trần Tri Dư do dự một chút, hỏi: “Em thích họ không?”

Quý Sơ Bạch nghiêm túc đáp: “Rất thích, lúc ở cùng họ em rất vui.”

Anh thật sự rất thích quán bar của cô, cũng rất thích ba người kia. Sau một thời gian tiếp xúc, anh cũng hiểu vì sao cô lại để tâm tới quán bar này đến vậy.

Chỉ cần là thứ cô để tâm, anh đều sẽ dốc hết sức cùng cô bảo vệ.

Trần Tri Dư thở phào nhẹ nhõm: “Em thích họ là được.”

Nếu em không thích ba người họ, chị đành phải nhịn đau mà đuổi em đi rồi.

Ngừng một chút, Trần Tri Dư lại nghiêm túc bổ sung: “Nhưng em đừng chiều họ quá, không thì ba người đó bay thẳng lên trời sánh vai với mặt trời luôn đó!”

Quý Sơ Bạch lại bị chọc cười.

Đợi Quý Sơ Bạch vệ sinh cá nhân xong, hai người cùng đi ăn sáng, rồi lái xe trở về Đông Phụ.

Lúc về là Quý Sơ Bạch lái xe, vì Trần Tri Dư vừa mới khỏi bệnh, anh lo cô lái đường dài sẽ mệt nên không để cô lái.

Hơn 10 giờ xuất phát từ huyện Lâm Thủy, khoảng 12 giờ đến Đông Phụ, 12 rưỡi thì tới Nam Kiều.

Ban ngày quán bar không mở cửa nên không bật nhiều đèn, ánh sáng lờ mờ, bầu không khí yên tĩnh.

Trần Tri Dư định lặng lẽ quan sát tình hình trước rồi mới quyết định lát nữa nên làm gì. Vì thế trước khi vào quán bar, cô đứng ở cửa sổ nhìn lướt qua bên trong, rồi buồn bã thở dài, quả nhiên tình hình không ổn.

Bình thường ban ngày ba người họ không ăn hay ngủ thì cũng túm tụm lại đánh mạt chược hoặc đấu địa chủ, ngay cả chơi Vương Giả Vinh Diệu cũng phải ngồi chung một bàn. Thế mà lúc này, ba người lại chẳng ai ngồi gần ai, còn cách nhau một khoảng rất xa: Tiểu Hồng ngồi ở sát phía đông quán bar, Tiểu Vương ngồi ở sát phía tây, Mèo Garfield ngồi sau quầy bar ở sát phía nam.

Tiểu Hồng đang xem anime, Tiểu Vương đánh guitar, Mèo Garfield thì lướt video, bầu không khí nhìn thì có vẻ yên bình, nhưng thực chất căng như dây đàn.

Nếu lúc này có thể phối một bản nhạc nền, Trần Tri Dư nhất định sẽ chọn cho ba người họ một đoạn “Thập diện mai phục”, nếu không thì thật sự không xứng với bầu không khí chết chóc này.

Thứ phá vỡ bầu không khí vi diệu đó là cây đàn guitar của Tiểu Vương.

Dây đàn đang căng bỗng nhiên đứt một sợi, phát ra một tiếng ù chói tai.

Tiểu Hồng và Mèo Garfield nghe thấy tiếng bèn ngẩng đầu lên, đồng loạt trừng mắt với Tiểu Vương.

Tiểu Vương nhắm mắt làm ngơ, coi như không thấy, không hề dao động, tiếp tục loay hoay với cây đàn của mình, tựa như một vị đại hiệp dù núi Thái Sơn có sập ngay trước mắt thì sắc mặt vẫn không thay đổi.

Tiểu Hồng hừ một tiếng đầy coi thường: “Ai đó làm ơn đừng tùy tiện gây tiếng ồn làm ô nhiễm tai người khác!”

Tiểu Vương đột ngột ngẩng đầu, nhìn chằm chằm Hồng Ba Ba, trả đũa không chút nể nang: “Tôi không giống ai đó, xem hoạt hình không đeo tai nghe, vừa ngu người vừa phiền.”

Màn thể hiện của Tiểu Vương vẫn vô cùng ổn định.

Tiểu Hồng lập tức phát cáu: “Vương Tam Thủy, cậu muốn chết hả? Nói ai xem hoạt hình cơ? Nói ai ngu người cơ? Có tin tôi xử cậu luôn không?”

Vương Tam Thủy: “Cái đồ nấm lùn nhà cậu mà đòi xử tôi? Có tin tôi nhổ trụi tóc cậu luôn không?”

Hồng Ba Ba đập bàn đứng dậy, chuẩn bị tung chiêu mắng Vương Tam Thủy, nhưng đúng lúc này, Mèo Garfield cũng nhập cuộc: “Hai người nào đó, muốn cãi nhau thì ra ngoài mà cãi, đừng ảnh hưởng đến người khác, phiền chết đi được.”

Cục diện vốn đã chẳng hòa thuận nay lại càng phong ba bão táp, đại chiến sắp bùng nổ. Ba người lập tức bước vào chế độ mắng nhau, mức độ ồn ào chẳng khác nào khu chợ vào giờ cao điểm buổi sáng, mức độ kịch liệt có thể so với bác gái đang chửi đổng — không ai chịu nhường ai.

Tóm lại, ba người này đã phát huy tình anh em cây khế đến cực hạn.

Thấy ba người họ sắp đánh nhau đến nơi, Trần Tri Dư vội vàng kéo cửa quán bar, dẫn theo Quý Sơ Bạch lao vào trong.

Cô vừa xuất hiện, quán bar vốn khói lửa mù mịt pháo nổ đùng đoàng lập tức yên tĩnh trở lại. Ngay giây sau, ba người liền tạo thành thế bao vây, xông về phía Trần Tri Dư và Quý Sơ Bạch. Chưa tới nơi đã bắt đầu tố cáo hai người còn lại, người này còn lớn tiếng hơn người kia, người này còn phẫn nộ hơn người kia.

Đầu Trần Tri Dư sắp nổ tung, cảm giác như vừa chọc vào ổ gà.

Không nhịn nổi nữa, cô quát một tiếng: “Tất cả im miệng cho tôi!”

Bà chủ phát huy uy lực, ba người lập tức ngoan ngoãn, im bặt như gà, nhưng trong ánh mắt vẫn tràn đầy khinh thường và phẫn nộ đối với hai người còn lại.

Trần Tri Dư tức đến không chịu nổi, đưa tay chỉ từng người trong số họ, vừa chỉ vừa mắng: “Ba người giỏi thật, chỉ vì một Lưu Lâm Lâm mà cãi nhau ầm ĩ đến mức này!”

Ba người không nói lời nào, từ từ cúi đầu xuống, nhưng không chắc là thật sự xấu hổ hay chỉ dựa theo tình hình mà làm bộ.

Nhưng với sự hiểu biết của Trần Tri Dư về ba người này, cô cảm thấy khả năng họ làm bộ còn lớn hơn.

Cô thở dài một hơi thật sâu, lời nói chắc nịch: “Tất cả lên lầu, họp!”

Ba người nghe vậy thì đồng loạt quay người, ngoan ngoãn đi về phía cầu thang.

Trần Tri Dư không đi theo họ, mà nhỏ giọng nói với Quý Sơ Bạch: “Em chờ một lát, khi nào chị bảo em lên thì hãy lên.”

Quý Sơ Bạch hiểu cô đã có sắp xếp riêng, khẽ gật đầu: “Vâng.”

Đến phòng khách nhỏ tầng hai, ba người vẫn ngồi cách xa nhau. Sofa của Tiểu Vương gần như bị kéo sát tới cửa sổ, sofa của Mèo Garfield thì gần như sát cầu thang, Tiểu Hồng thì bê ghế đẩu ngồi trước tivi. Trần Tri Dư cảm thấy, nếu có viên phấn, ba người này có thể vạch ra một đường ranh giới trên sàn.

Đợi Trần Tri Dư ngồi xuống sofa, Hồng Ba Ba hỏi cô một câu: “Sao Tiểu Quý không lên?”

Trần Tri Dư: “Đừng vội, bây giờ tôi sẽ nói một chút về vấn đề liên quan đến Quý Sơ Bạch.” Cô ngừng lại một chút, nói: “Trước đó chúng ta đã thỏa thuận là cho cậu ấy thử việc một tháng, sau một tháng thì bỏ phiếu, nếu toàn phiếu thông qua thì để cậu ấy ở lại. Bây giờ sắp hai tháng rồi, cũng đến lúc bỏ phiếu rồi.”

Giọng cô đường hoàng chính trực, nhưng Hồng Ba Ba vẫn nghe ra điểm bất thường: “Chị nhắc tới chuyện này vào lúc này là có ý gì?”

Sắc mặt Trần Tri Dư không đổi, nghiêm túc nói: “Nếu mọi người đều đồng ý để cậu ấy ở lại, vậy cậu ấy nhất định phải tham gia cuộc họp tiếp theo. Còn nếu không đồng ý, thì không cho cậu ấy tham gia.” Nói đến đây, giọng cô đột nhiên đổi chiều: “Nhưng nếu không cho cậu ấy tham gia, thì sẽ thiếu một phiếu bầu.”

Tiểu Vương tiếp lời: “Chẳng lẽ chị còn muốn dùng quyền bỏ phiếu của cậu ấy để uy h**p tụi em?”

Mèo Garfield: “Cô làm vậy là thừa nước đục thả câu đó!”

Trần Tri Dư: “Chẳng phải mọi người đều rất quý cậu ấy sao?”

Hồng Ba Ba: “Không giống nhau! Chị bớt đánh tráo khái niệm đi. Tụi em đồng ý để cậu ấy ở lại là tự nguyện, chứ không phải bị uy h**p!”

Trần Tri Dư nhún vai: “Tùy mọi người thôi, nhưng tôi cũng nhắc cho mọi người biết, bây giờ chúng ta có bốn người, rất dễ xuất hiện tình huống hòa 2-2. Nếu thêm một người thì tình hình sẽ hoàn toàn khác. Quý Sơ Bạch ủng hộ ai thì người đó thắng. Mọi người tự cân nhắc đi.”

Cô vừa dứt lời, căn phòng khách nhỏ rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi. Ba người nín thở nhìn nhau, hai giây sau lập tức tranh nhau giơ tay, đồng thanh: “Tôi/em đồng ý!”

*Tác giả có lời muốn nói:

Tiểu Vương: “Bà chủ, em giơ tay trước!”

Tiểu Hồng: “Tào lao! Rõ ràng là em!”

Garfield: “Nói bậy, rõ ràng là tôi!”

Ông chủ Quý: “Ai ngừng cãi nhau trước, tiền thưởng tháng sau tăng gấp đôi.”

Mèo Garfield: “Mọi người đều biết Nam Kiều là một đại gia đình vui vẻ hòa thuận.”

Tiểu Vương: “Đúng! Tình cảm giữa ba chúng tôi tốt lắm!”

Tiểu Hồng: “Đúng, anh em ruột khác bố khác mẹ!”

Bà chủ: “Xí!”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất - Chương 32 | Đọc truyện chữ