Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất

Chương 31: “Cậu thật sự thích cậu nhóc thối đó à?”

Đối diện với vẻ sững sờ đến há hốc mồm của Trần Tri Dư, Quý Sơ Bạch khẽ nhíu mày, trong đôi mắt đẹp hiện lên vài phần căng thẳng và lo lắng, giọng nói cũng trở nên dè dặt cẩn thận: “Chị… không lẽ… chị không muốn chịu trách nhiệm?”

Sao chị lại không muốn chịu trách nhiệm chứ?

Chị ước gì có thể nhanh chóng tóm được em rồi đi lĩnh nốt 1.5 triệu còn lại!

Trần Tri Dư vội vàng lên tiếng: “Chị kh…”

Chữ “không” đã sắp thốt thành lời, nhưng lời vừa ra tới miệng, cô chợt ý thức được điều gì đó: không thể bộc lộ ý muốn chịu trách nhiệm của mình quá vội vàng được, nếu không thì dã tâm Tư Mã Chiêu sẽ lộ rõ quá, còn khiến bản thân trông chẳng biết giữ ý gì cả.

Hơn nữa, nếu đồng ý quá nhanh, cậu em sẽ không còn cảm giác mong chờ đối với cô nữa, cho nên nhất định phải dùng thái độ mập mờ kiểu “không từ chối, không chủ động, không chịu trách nhiệm”, như vậy mới có thể khiến cậu em luôn nhớ nhung cô.

Huống hồ cô vẫn chưa chắc cậu em chỉ đơn thuần muốn mình chịu trách nhiệm, hay là thật sự thích mình.

Nhiệm vụ của cô là lừa tình, khiến anh nếm đủ khổ sở của tình yêu, trọng điểm là sự phản bội về mặt tình cảm, chứ không phải tổn thương ở phương diện đạo đức.

Vì thế, chỉ khi cậu em rung động vì cô, cô mới có thể thành công lấy được 3 triệu.

Để có thể hoàn toàn hạ gục cậu em, Trần Tri Dư cứng rắn sửa lại những lời sắp thốt ra: “Em đừng nghĩ lung tung, không phải chị không muốn chịu trách nhiệm, chị chỉ cảm thấy em không thể tùy tiện như vậy được. Chị thì không sao, thế nào cũng được, nhưng em thì khác.” Giọng cô dịu dàng nghiêm túc, lời lẽ chân thành: “Thật ra chuyện xảy ra sáng nay chỉ có thể coi là ngoài ý muốn, em không cố ý, chị càng không cố ý, cho nên em không cần phải quá để tâm chuyện này.”

Ánh mắt Quý Sơ Bạch lộ ra vài phần mơ hồ: “Vậy ý của chị là…?”

Trần Tri Dư: “Chị nghĩ em nên suy nghĩ kỹ lại, rốt cuộc là thật sự muốn chị chịu trách nhiệm, hay chỉ là để bụng chuyện sáng nay.”

Quý Sơ Bạch: “Nếu em thật sự muốn chị chịu trách nhiệm, thì chị sẽ chịu trách nhiệm sao?”

Trần Tri Dư không đưa ra thái độ rõ ràng, vẫn duy trì tư thế “không chủ động, không từ chối, không chịu trách nhiệm” của một cô gái tồi, nhưng giọng nói lại vô cùng quan tâm: “Em muốn chị chịu trách nhiệm như thế nào?”

Sắc mặt Quý Sơ Bạch bỗng trở nên nghiêm túc, anh trịnh trọng giải thích: “Chị đừng hiểu lầm, không phải là chịu trách nhiệm về mặt đó.”

Trần Tri Dư: “…”

Vậy còn có thể là chịu trách nhiệm về mặt nào nữa?

Quý Sơ Bạch: “Ý của em là, hy vọng sau này chị có thể trân trọng em hơn, đừng giống như sáng nay, muốn đuổi em đi là đuổi luôn.”

Trần Tri Dư hiểu ra, từ đầu tới cuối đều là cô tự mình đa tình. Vốn dĩ cậu em chẳng có ý định lấy thân báo đáp gì cả, mà chỉ lo cô sẽ đuổi anh đi mà thôi.

Cô bỗng hơi lúng túng, cũng cảm thấy uất ức và thất bại, cảm giác như con vịt đã luộc chín rồi lại đột nhiên bay mất.

Sao tên hòa thượng thối này lại chẳng có chút ý nghĩ nào với cô vậy chứ?

Con người ai cũng có tâm lý phản nghịch và thích thử thách, càng không có được thì lại càng muốn có.

Quý Sơ Bạch càng thờ ơ với cô, Trần Tri Dư lại càng muốn khiêu chiến anh.

Cô nghiến răng, kiềm chế cơn bực bội xuống, nở một nụ cười dịu dàng chu đáo: “Sao có thể chứ? Trừ khi em chủ động rời đi, nếu không chị tuyệt đối sẽ không đuổi em đi.”

“Chị… sẽ không lừa em chứ?” Trong giọng nói của Quý Sơ Bạch mang theo vài phần không tin tưởng, cộng thêm vẻ thâm tình căng thẳng bất an, trông thật sự rất đáng thương.

Trần Tri Dư thề thốt đảm bảo: “Chị chưa bao giờ lừa ai!”

Quý Sơ Bạch: “Chị thật sự chưa từng lừa ai sao?”

Một câu hỏi chạm thẳng linh hồn.

Đối diện với ánh mắt thuần khiết vô tội của cậu em hòa thượng, Trần Tri Dư bất giác bắt đầu chột dạ.

Sao cô có thể chưa từng lừa ai được chứ?

Huống chi, trong thế giới của người trưởng thành, ai mà chẳng lừa người khác?

Không lừa người khác thì sao bươn trải trong xã hội được?

Đối với cô của hiện tại, mấy chuyện như nói dối, khoác lác, tán phét đều dễ như ăn kẹo.

Cô dùng tròn mười năm để rèn luyện nên cái miệng khoác lác không cần nháp như thế này.

Dù chột dạ nhưng cũng không ảnh hưởng đến khả năng phát huy của cô, cô lại lần nữa cam đoan chắc nịch: “Đúng vậy, chưa từng lừa ai.”

Quý Sơ Bạch thở dài trong lòng, nhưng sắc mặt lại vô cùng chân thành, giọng nói ngoan ngoãn: “Được, em tin chị.”

Trần Tri Dư nói khoác mà không biết ngượng: “Em tin chị là đúng rồi.” Sau đó cô dịu giọng thúc giục: “Mau uống canh đi, để lát nguội mất.”

Canh thịt dê rất ấm, một bát canh dê vào bụng, hơi lạnh trong người tan đi không ít.

Uống xong canh, Trần Tri Dư buộc mái tóc dài lên thành đuôi ngựa.

Quán canh cách cổng khu thắng cảnh núi Kim Lạc không xa, đi bộ mất khoảng chừng mười phút.

Ăn sáng xong, Trần Tri Dư và Quý Sơ Bạch vừa chậm rãi đi dạo, vừa hướng về phía núi Kim Lạc.

Trong không khí cuối thu tràn ngập hơi lạnh ẩm ướt, sáng nay lúc ra ngoài tóc Trần Tri Dư chưa khô hẳn nên bị nhiễm lạnh, tuy uống canh dê xong ấm hơn đôi chút, nhưng cũng chỉ là tạm thời, cái lạnh trong không khí thì vẫn kéo dài.

Sắp tới cổng khu thắng cảnh, cô không nhịn được hắt xì mấy cái, còn hơi sổ mũi. Đúng lúc này, bỗng có một bé gái chừng bảy tám tuổi chạy tới trước mặt, trên tay cầm mấy chiếc mũ len đan đủ màu sắc, giọng nói trong trẻo dễ nghe: “Chị ơi, trời lạnh rồi, chị có muốn mua một chiếc mũ không ạ?”

Đôi mắt của bé gái sáng ngời đen láy, ánh mắt trong veo sạch sẽ như hồ nước mùa xuân.

Trần Tri Dư bị ánh mắt ấy làm rung động.

Cô của ngày xưa cũng có một đôi mắt sạch sẽ trong veo như thế.

“Bao nhiêu tiền một chiếc?” Cô cười hỏi.

Bé gái: “20 ạ.”

Trần Tri Dư: “Chỉ 20 thôi à?” Trước kia khi cô bày sạp hàng ngoài phố, loại mũ len đan thế này cô có thể bán được 50, dù giá nhập chỉ có 15.

Bé gái gật đầu lia lịa: “Dạ, 20 ạ, em và chị gái cùng nhau đan.” Nói xong, bé còn chỉ về phía không xa: “Kia là chị gái em!”

Trần Tri Dư nhìn theo hướng ngón tay của bé thì thấy một cô bé khác, trông cũng không lớn hơn bé trước mặt này là bao, khoảng mười một mười hai tuổi.

Cô bé ngồi trên mặt đất, phía dưới trải một tấm chăn mỏng, hai tay mỗi tay cầm một que đan dài bằng gỗ, đang đan một chiếc mũ nam màu đen. Trước mặt cô bé còn trải một tấm vải màu xanh đậm, trên đó bày ngay ngắn đủ loại mũ len.

Khung cảnh này khiến ký ức của Trần Tri Dư lập tức quay về chín năm trước.

Cho đến nay, cô vẫn nhớ rõ cảnh tượng lần đầu tiên mình ra phố bày sạp, từng chi tiết đều rõ mồn một, thậm chí cả ngày tháng và thời gian cũng nhớ rất rõ: 8 giờ tối ngày 20 tháng 7, chín năm trước.

Năm đó cô mười chín tuổi.

Phía sau cổng bắc của Đại học Đông Phụ có một con phố sầm uất náo nhiệt, ven đường ngoài bán đồ ăn vặt ra thì còn có rất nhiều sạp bán đồ lặt vặt.

Con phố này quanh năm đông đúc, bất kể nghỉ đông hay nghỉ hè, nhưng vào thời gian sinh viên đi học lượng khách sẽ đông hơn.

Kỳ nghỉ hè năm nhất, cô giấu anh trai đi nhập một lô hàng, tối đến đeo ba lô tới con phố này, trải một tấm thảm ở một vị trí không mấy thu hút để bày sạp.

Sở dĩ chọn chỗ không mấy thu hút là vì lần đầu đi bày sạp, cô không vượt qua được rào cản tâm lý, thậm chí còn lo gặp phải người quen, nên còn đeo cả khẩu trang đen.

Tiền nhập hàng là tiền cô kiếm được từ việc làm thêm bình thường.

Sinh viên đại học không có nhiều con đường làm thêm, nhất là sinh viên năm nhất, cùng lắm chỉ là gia sư, phục vụ, hoặc lễ tân sự kiện. Cô đều từng làm những công việc này, nhưng thu nhập đều rất ít ỏi.

Làm phục vụ mệt gần chết mà một ngày mới kiếm được 80; làm gia sư hai tiếng, mỗi tiếng chỉ được 80, trong đó còn phải chia một nửa cho trung tâm gia sư nơi cô làm việc; thu nhập từ lễ tân sự kiện cao nhất, một ngày 200, nhưng sự kiện thì không phải ngày nào cũng có, cho dù ngày nào cũng có, cô cũng không thể làm suốt được, vì còn phải đi học.

Trong thời gian đi học, phải lấy việc học làm chính, như vậy mới có thể nhận được học bổng.

Vì thế gia sư trở thành lựa chọn hàng đầu của cô khi làm thêm, hết một năm học, cô đã tích góp được hơn 5000 tệ nhờ việc tranh thủ làm thêm ngoài giờ học.

Sau đó không biết nghe ai nói rằng bày sạp bán đồ ở phố ăn vặt phía sau trường kiếm được rất nhiều tiền, cô hơi động lòng, muốn thử một lần, thế là vừa nghỉ hè đã liên hệ với một xưởng làm trang sức nhỏ ở Nghĩa Ô, nhập 3000 tệ tiền hàng.

Ngày đầu tiên bày sạp, cô không bán được món nào, một là vì vị trí quá hẻo lánh, hai là vì xấu hổ, ngại không dám lớn tiếng rao hàng với khách đi đường như những người bán hàng khác.

Tối hôm đó, cô ôm cánh tay ngồi lặng lẽ cả đêm trên lề đường, hoàn toàn không có cảm giác tồn tại.

Tuy khởi đầu không thuận lợi, nhưng tối hôm sau cô vẫn đến, vì không muốn để hàng tồn đọng, dù sao cũng tốn 3000 tệ, không kiếm được tiền thì cũng không thể lỗ vốn được.

Trước khi gia đình phá sản, cô hoàn toàn không để tâm đến 3000 tệ ít ỏi này, nhưng bây giờ thì khác, 3000 tệ cô cũng phải chi tiêu tiết kiệm.

Vì không muốn lặp lại thất bại của ngày đầu tiên, ngày hôm sau cô ép mình bỏ cái sĩ diện không đáng tiền đi, đồng thời tháo khẩu trang ra, tuy vẫn không dám lớn tiếng rao hàng, nhưng ít ra khi có khách đi ngang qua, cô dám nhỏ giọng gọi một câu: “Bạn có muốn xem trang sức không?”

Sau đó cô phát hiện, gọi như vậy không ổn, cho dù những vị khách đó nghe thấy tiếng cô cũng chỉ dừng lại vài giây xem hàng, chứ không có ý định mua, thế là cô đổi câu mời chào thành: “Bạn nhìn xem có cần gì không? Nhẫn, bông tai và dây chuyền đều có hết.”

Sau khi đổi cách mời chào, quả nhiên hiệu quả tốt hơn rất nhiều, một tối bán được hai chiếc nhẫn, một chiếc 12 tệ, một chiếc 15 tệ, tuy giá gần như bị chém mất một nửa, nhưng cô vẫn kiếm được 7 tệ.

Có 7 tệ này ủng hộ, đến ngày thứ ba, gan cô lớn hơn một chút, từ sớm đã đeo ba lô tới phố ăn vặt, chiếm được một vị trí tốt, hơn nữa còn tự nhiên học được cách rao hàng, tuy kỹ năng đối phó với việc trả giá vẫn chưa ổn lắm, nhưng tối hôm đó cô kiếm được 60 tệ.

Sau này gan cô ngày càng lớn, da mặt ngày càng dày, cho dù gặp người quen cũng không còn sợ nữa, thậm chí còn có thể vừa cười vừa kể với bạn bè, bạn học của mình về những chuyện kỳ quặc gặp phải khi bày sạp.

Khoảng nửa tháng sau, bỗng một ngày có một khách nữ tới, là một bạn học sinh, cô gái để ý một đôi bông tai.

Cô gái hỏi giá bao nhiêu?

Cô đáp mà không cần suy nghĩ: “60 nhé.”

Thật ra giá nhập chỉ có 20.

Lúc đầu cô không dám bán giá cao như vậy, một là vì chột dạ, hai là vì nhát gan, sợ bị người ta phát hiện mình là con buôn gian trá. Tối ngày đầu tiên cô định giá đôi bông tai này là 30, một tuần sau định giá 40, nửa tháng sau, gan ngày càng to, giá lên tới 60 như bây giờ.

Ánh mắt cô gái nhìn chằm chằm đôi bông tai: “Có thể rẻ hơn chút không?”

Làm ăn cần biết quan sát sắc mặt, cô nhìn ra cô gái thật sự thích món này, bèn trả lời: “Thấp nhất 55, giá tớ nhập vào đã cao rồi, rẻ hơn nữa là không lãi được đồng nào của cậu đâu.” Lúc nói câu này, sắt mặt cô không đổi, tim không đập nhanh, như thể đang nói thật vậy.

Nhưng nếu đối phương không có ý định mua, câu trả lời của cô sẽ là: “Buôn bán nhỏ, không trả giá.”

Không mặc cả với khách không có ý định mua, đó là kinh nghiệm bày sạp của cô trong gần nửa tháng này.

Cô gái: “Có thể thấp hơn nữa không?”

Cô hỏi ngược lại: “Cậu muốn ra giá bao nhiêu?”

Tuổi của cô gái xấp xỉ cô, hiển nhiên cũng là người không có mấy kinh nghiệm xã hội, nhíu mày do dự một chút, cô gái thử thăm dò: “50 nhé?”

Chỉ giảm có 5 tệ, cô hoàn toàn có thể chấp nhận mức giá này, thế là cô làm ra vẻ khó xử, thở dài một tiếng, nói đầy vẻ bất lực: “Thôi được, bán cho cậu vậy, tớ thấy cậu vừa mắt, không tính lãi với cậu nữa.”

Cô gái trả giá thành công, còn khá vui vẻ, hớn hở lấy ra 50 tệ, mua đôi bông tai này.

Trần Tri Dư tặng cô gái một hộp đựng bông tai, lại cho thêm một túi đựng nhỏ.

Khi cô gái xách chiếc túi nhỏ màu hồng rời đi, trong lòng Trần Tri Dư còn rất vui, nghĩ rằng mình lại kiếm được một khoản tiền. Nhưng sau khi niềm vui qua đi, cô mới chợt nhận ra, vừa rồi mình diễn quá tự nhiên, lời lừa gạt thốt ra không hề ngập ngừng hay do dự chút nào.

Trong vô thức, cô đã biến thành một Trần Tri Dư khác, một Trần Tri Dư mà cô từng bài xích, ghét bỏ, khinh thường.

Nhưng cô lại chẳng thấy áy náy hay xấu hổ chút nào, thậm chí còn có chút tự hào, bởi vì cô đã kiếm được tiền, hơn nữa là dựa vào bản lĩnh của chính mình để kiếm tiền.

Mùa hè năm đó, cô bày sạp hơn một tháng, kiếm được gần 6000 tệ, còn kiếm được nhiều hơn cả đi dạy gia sư.

Hơn nữa, ban đêm cô đi bày sạp cũng không ảnh hưởng tới việc ban ngày cô đi làm gia sư.

Chỉ trong một kỳ nghỉ hè, cô đã tích góp đủ học phí và sinh hoạt phí cho năm hai, đồng thời rèn luyện được kỹ năng nói dối không chớp mắt.

Từ đó về sau, cuộc đời cô giống như một chuyến tàu trật đường ray, sau khi lao khỏi quỹ đạo ban đầu, liền điên cuồng lao trên cánh đồng mênh mông vô tận.

Cô vứt bỏ sự tao nhã từng có, vứt bỏ thói kiêu ngạo từng có, vứt bỏ sự trịch thượng và ngây thơ không hiểu sự đời ngày xưa, đồng thời cũng dỡ bỏ danh xưng “Cô gái họ Trần”, trở thành một bà chủ quán bar không đáng tin cậy.

Cô cũng không muốn trở thành một kẻ lừa đảo tầm thường, nói dối quen miệng, nhưng nếu không tầm thường, cô không thể sống nổi. Bởi vì tiền bạc vốn dĩ đã rất tầm thường, nếu không để bản thân nhuốm đầy mùi tiền, hòa mình vào dòng đời thế tục, thì sẽ không kiếm được tiền.

Nhưng cô cần tiền, cần trả nợ, cần dốc hết khả năng để giúp anh trai giảm bớt gánh nặng.

Mười năm nay, vì mưu sinh, cô lừa gạt không ít người, trong đó cũng bao gồm nhiệm vụ 3 triệu… vì tiền mà lừa gạt tình cảm của Quý Sơ Bạch.

Mười năm trước, cô chủ nhà họ Trần nhất định sẽ không làm chuyện như vậy, không chỉ vì việc này rất thiếu đạo đức, bị người ta khinh thường, mà còn vì cô chẳng thèm số tiền 3 triệu ít ỏi ấy, chẳng qua cũng chỉ bằng giá một sợi dây chuyền của cô mà thôi.

Nhưng Trần Tri Dư của hiện tại lại làm như vậy, bởi vì cô không có tiền.

Đời người luôn có nhiều sự bất lực đến thế.

Nhìn thấy hai chị em bày sạp bán mũ, Trần Tri Dư chợt nghĩ tới chính mình ngày trước, không có lý do gì để không mua ủng hộ: “Vậy chị lấy năm mũ, ba mũ nam, hai mũ nữ.”

Ra ngoài một chuyến, dù sao cũng phải mang về cho nhóm ba người chút gì đó.

Đây là đơn hàng đầu tiên của bé gái trong ngày hôm nay, một lần bán được năm chiếc mũ, cô bé vui đến mức không khép được miệng: “Chị muốn kiểu mũ nào ạ? Chỗ chị em còn nhiều lắm, chị có thể qua chọn.”

Trần Tri Dư rất phối hợp với bé gái: “Được.” Nói xong, cô cùng bé gái đi về phía sạp của hai chị em họ.

Cô chọn cho mình một chiếc mũ màu vàng, cho Hồng Ba Ba một chiếc màu đỏ, Garfield màu nâu, Tiểu Vương màu xám.

Cuối cùng, cô chọn cho Quý Sơ Bạch một chiếc mũ màu đen: “Đội thử xem.”

Quý Sơ Bạch rất nghe lời cô, nhận lấy chiếc mũ cô đưa, đội lên đầu mình, tóc trước trán bị vành mũ ép xuống một chút, che mất nửa trán. Trên người anh mặc một chiếc áo khoác jean xanh đậm, bên trong là hoodie đen, chiếc mũ này rất hợp với bộ đồ của anh.

Trần Tri Dư khẳng định chắc nịch: “Rất ngầu!”

Hơn nữa vừa đẹp trai vừa ngầu, hoàn toàn khác với hình tượng tiểu hòa thượng lạnh lùng thường ngày.

Nhưng dù là phong cách nào, cũng đều rất mãn nhãn.

Cô nói: “Trong núi lạnh lắm, cứ đội thế đi, đẹp mà.” Đang nói thì chóp mũi cô lại bắt đầu ngứa, không nhịn được hắt xì một cái.

“Em không lạnh.” Quý Sơ Bạch tháo mũ xuống, đội lên đầu Trần Tri Dư, không cho phép phản bác: “Chị phải đội.”

Trần Tri Dư cạn lời: “Chị cũng có mũ riêng mà.” Hơn nữa cô buộc tóc đuôi ngựa, đội mũ không đẹp, đang định tháo mũ xuống thì Quý Sơ Bạch bỗng nói với cô một câu: “Chị… chê em à?”

Anh hơi cụp mắt, sắc mặt ảm đạm, vô cùng đáng thương.

Trần Tri Dư vô cùng đau lòng: “Đâu có! Sao chị lại chê em được chứ? Chị thương em còn không kịp nữa là!”

Quý Sơ Bạch mím môi: “Vậy tại sao chị không chịu đội mũ của em.”

Trong giọng nói của anh còn mang theo chút tủi thân, giống như bị tổn thương rất lớn, khiến Trần Tri Dư cảm thấy mình thật không ra gì, lập tức đáp: “Chị đội mà! Chị rất sẵn lòng đội!”

Quý Sơ Bạch: “Thật sao?”

Trần Tri Dư: “Thật! Trừ khi em bảo chị tháo ra, nếu không chị sẽ đội mãi trên đầu.”

Quý Sơ Bạch thở phào một hơi: “Chị không chê em là được.”

Trần Tri Dư cũng thở phào một hơi, coi như dỗ được cậu em rồi.

Tuy cô không mấy tình nguyện đội mũ, nhưng cũng không thể không thừa nhận, đội mũ vào quả thật ấm hơn lúc nãy rất nhiều.

Thanh toán xong, Trần Tri Dư bỏ bốn chiếc mũ còn lại vào ba lô của mình, rồi cùng Quý Sơ Bạch đi vào khu thắng cảnh.

Khoảnh khắc bước qua cổng khu thắng cảnh, Trần Tri Dư đã bị cảnh tượng trước mắt làm chấn động.

Những cây ngân hạnh cao lớn phủ khắp sườn núi, cành lá rậm rạp, tầng tầng lớp lớp. Gió thu thổi qua, hàng cây đồng loạt đung đưa, phóng tầm mắt nhìn ra như một biển sóng vàng rực rỡ, lộng lẫy chói mắt.

Trong gió thu, lá vàng bay múa, xoay tròn trong không trung rồi hạ xuống, lững lờ rơi trên mặt đất.

Trên con đường núi lát đá xanh trải đầy lá ngân hạnh vàng óng.

Đây cũng là lần đầu tiên Trần Tri Dư tới núi Kim Lạc.

Dạo bước trong đó vào tiết cuối thu, quả thực có một cảm giác rất đặc biệt.

Hai mươi phút đầu, cô liên tục chụp ảnh, đi một bước chụp một bước, nhìn kiểu gì cũng thấy đẹp, hận không thể chuyển cả ngọn núi về nhà.

Nhưng chụp một hồi, cô lại chán.

Đâu đâu cũng là màu vàng kim, chụp tiếp cũng chẳng có gì mới mẻ.

Hơn nữa, nhìn cùng một màu quá lâu, mắt sẽ khó chịu, đầu cũng hơi mơ màng, choáng váng.

Leo núi được nửa chừng, họ thấy một đình nghỉ chân, Trần Tri Dư đề nghị nghỉ một lát, đương nhiên Quý Sơ Bạch không có ý kiến.

Đầu Trần Tri Dư vô cùng choáng, mặt cũng nóng ran, như thể vừa uống hai chai Nhị Oa Đầu.

Giữa đình có một bộ bàn ghế đá, sau khi ngồi xuống, cô hỏi Quý Sơ Bạch một câu: “Em có choáng đầu không?”

Quý Sơ Bạch: “Không.”

Trần Tri Dư lấy làm lạ: “Vậy sao đầu chị choáng thế nhỉ? Do nhìn lá ngân hạnh nhiều quá à?”

Nghe nói nhìn tuyết lâu sẽ hoa mắt chóng mặt hoặc mù tạm thời, chứ chưa nghe nói nhìn lá cây lâu lại thành ra thế này?

Vừa dứt lời, cô lại hắt xì thêm hai cái.

Quý Sơ Bạch lập tức đứng dậy khỏi ghế, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô, đặt tay lên trán cô.

Nóng rực.

“Chị sốt rồi.” Giọng anh vừa sốt ruột vừa nhanh, khi nói còn quỳ một gối trước mặt cô, ra lệnh một cách ngắn gọn: “Lên đây.”

Vốn đã không mấy tỉnh táo, Trần Tri Dư càng mơ hồ hơn: “Hả?”

Giọng điệu Quý Sơ Bạch bình tĩnh, không cho phép phản bác: “Em cõng chị về.”

Trần Tri Dư không suy nghĩ đã từ chối: “Không cần, chị tự đi về được.”

Không phải vì ngại, mà là vì không quen.

Đã rất lâu rồi cô không được săn sóc như vậy khi bị ốm, ngay cả bản thân cô cũng không để tâm.

Cho nên khi đối diện với sự quan tâm của Quý Sơ Bạch, phản ứng đầu tiên của cô là từ chối.

Trước mười tám tuổi, cô đối xử với mọi loại bệnh tật đều như nhau, sốt cảm cũng coi như ung thư, nhất định phải có người chăm sóc, có người quan tâm, nếu không thì chính là không yêu cô.

Khi đó, mỗi lần sốt hay cảm, cô đều kiếm chuyện với Phó Vân Đàm. Cô yêu cầu anh ta không chỉ quan tâm cô, mà còn phải lo lắng cho cô, lúc nào cũng nhớ tới cô, phải đáp ứng mọi yêu cầu, gọi là có mặt ngay. Nếu anh ta dám lộ ra dù chỉ một chút không kiên nhẫn hay bất lực, cô lập tức cảm thấy anh ta không yêu mình, sau đó bắt đầu làm loạn, làm trời làm đất các kiểu, chia tay, chặn, xóa liên lạc.

Bao gồm cả mỗi lần đến kỳ kinh nguyệt, cô cũng làm loạn như vậy.

Cô nhớ có một lần đến kỳ, đau bụng dữ dội, cô không học tiết thể dục mà ngồi một mình trong lớp suốt một tiết.

Trước tiết thể dục, cô nhờ Phó Vân Đàm đi lấy hộ một cốc nước nóng, kết quả Phó Vân Đàm quên mất, ôm bóng rổ chạy thẳng đi, thế là cô giận, mà dần càng giận hơn.

Sau khi hết tiết thể dục, Phó Vân Đàm mang về cho cô một gói đường đỏ, cô ném thẳng vào thùng rác, Phó Vân Đàm ngơ ngác, nhìn cô với vẻ mặt bất lực: “Em lại sao nữa?”

Khoảnh khắc đó cô cực kỳ tủi thân, cảm thấy Phó Vân Đàm chẳng hề yêu mình, không có chút kiên nhẫn nào với mình, thế là bắt đầu đòi chia tay.

Cô làm loạn bao lâu, anh ta dỗ cô bấy lâu.

Khởi nguồn của mọi chuyện, chẳng qua chỉ là một cốc nước nóng.

Khi đó, cô cực kỳ để tâm đến cốc nước ấy, lấy nó làm tiêu chuẩn đo lường tình yêu anh ta dành cho cô, nhưng bây giờ nghĩ lại, lúc đó bản thân đúng là ngu ngốc.

Bây giờ thì đừng nói là đến kỳ, cho dù cảm sốt cũng chẳng coi là chuyện gì to tát, gắng chịu một chút là qua.

Không ai quan tâm thì thôi vậy, dù sao cũng không phải việc gì lớn.

Làm bộ làm tịch chính là đặc quyền của cô chủ nhà họ Trần mười năm trước, Trần Tri Dư của hiện tại hoàn toàn không cần đến.

Quý Sơ Bạch không nghe lời cô, vẫn cứ ngồi xổm trước mặt cô: “Leo lên.”

Trần Tri Dư bất lực thở dài: “Không cần em cõng, chị tự về được, nếu em còn chưa đi hết thì cứ tiếp tục đi dạo trong núi, không cần để ý chị.”

Quý Sơ Bạch quay đầu nhìn cô, sắc mặt nghiêm túc, giọng nói mang theo vài phần cảnh cáo: “Em bảo chị leo lên.”

Trần Tri Dư: “…”

Quý Sơ Bạch: “Cõng hay bế, chị tự chọn một cái đi.”

Không ngờ lại bị một cậu nhóc uy h**p?

Trần Tri Dư rất không phục, thốt ra một câu thoại kinh điển mà các đại ca trong phim truyền hình thường dùng: “Em đang dạy đời chị đấy à?”

Quý Sơ Bạch chẳng buồn để ý cô, anh đứng dậy, đồng thời cúi người, trực tiếp bế ngang cô khỏi ghế đá.

Trần Tri Dư hoàn toàn không phòng bị, giật nảy mình: “Em làm gì vậy!”

Quý Sơ Bạch hất cằm về phía rìa đình nghỉ chân: “Chị nhìn xem kia là gì.”

Trần Tri Dư quay đầu liếc nhìn một cái.

Bên kia đình, là vách núi.

Quý Sơ Bạch bỗng lên tiếng: “Còn không ngoan, em sẽ ném chị xuống.”

Giọng anh bình thản, nhưng hung dữ.

Trần Tri Dư ngước mắt nhìn anh, nói bằng giọng coi thường: “Em đang dọa chị à?”

Quý Sơ Bạch không nói gì, dứt khoát ôm cô đi về phía sâu trong đình.

Ban đầu Trần Tri Dư còn tưởng anh đang đùa, cho đến khi anh ôm cô đi tới rìa đình, cô mới nhận ra đây không phải trò đùa, mà là uy h**p và đe dọa trắng trợn!

Nhưng cô lại thành công bị uy h**p, bởi vì cô hơi sợ độ cao.

Dưới mông là lan can của đình, ra ngoài thêm chút nữa chính là vách núi đầy gió lạnh.

Trần Tri Dư ôm chặt lấy cổ Quý Sơ Bạch, hoàn toàn không dám nhìn xuống, vùi đầu vào cổ anh, bắt đầu la hét, nghiến răng nghiến lợi: “Quý Sơ Bạch! Quý Sơ Bạch! Mau bế chị vào đi! Bế vào!”

Quý Sơ Bạch không hề lay động, anh cúi đầu nhìn cô, cố nhịn cười: “Sau này còn dám không nghe lời nữa không?” Thật ra anh bế cô rất vững, tuyệt đối sẽ không để cô rơi xuống.

Trần Tri Dư co rúm trong lòng anh, run lẩy bẩy, không dám động đậy chút nào, trong lòng uất ức muốn chết, nhưng tính mạng nhỏ bé nằm trong tay người ta, cô đành phải chịu thua: “Không dám nữa, không dám nữa đâu.”

Quý Sơ Bạch: “Nếu còn phạm lỗi thì sao?”

Trần Tri Dư vội vàng bảo đảm: “Chị có thể viết bản kiểm điểm! Ký tên lăn vân tay luôn!”

Lúc này Quý Sơ Bạch mới tha cho cô, bế cô trở lại trong đình.

Khoảng khắc rời xa vách núi, Trần Tri Dư không khỏi thở phào một hơi, sau đó ngẩng đầu lên, cắn răng nghiến lợi lườm Quý Sơ Bạch, hai mắt gần như phun lửa.

Tên hòa thượng thối này!

Tên hòa thượng thối đáng đâm ngàn dao này!

Tưởng bà đây không xách nổi dao nữa rồi hả?

Quý Sơ Bạch nhướng mày: “Có ý kiến?”

Trần Tri Dư: “…”

Đúng đấy.

Không xách nổi thật rồi.

Cô nghiến răng, mặt mũi sa sầm lại, nặn ra hai chữ từ kẽ răng: “Không có!”

Quý Sơ Bạch: “Không có thì tốt.” Nói xong, anh định bế cô xuống núi.

Trần Tri Dư: “Đợi đã!”

Bước chân Quý Sơ Bạch khựng lại: “Sao vậy?”

Trần Tri Dư thấy hơi ngại: “Hay là… em cõng chị đi.”

Nếu buộc phải chọn giữa bế và cõng, vậy cô thà chọn cõng còn hơn.

Bế thì kỳ quá.

“Được.” Quý Sơ Bạch đặt cô xuống, lại khuỵu gối, nửa ngồi xổm trước mặt cô.

Đã nhiều năm rồi không được ai cõng, Trần Tri Dư vẫn chưa quen cảm giác này. Cô ngẩn người một lúc, rồi mới nằm rạp lên lưng anh, đưa tay vòng qua cổ anh.

Quý Sơ Bạch ôm chặt hai chân cô, vững vàng đứng dậy.

Bước chân anh rất nhanh, nhưng không hề lắc lư mà vừa vững vừa khỏe. Trần Tri Dư hoàn toàn không cảm thấy xóc nảy. Hơn nữa, dáng người anh thẳng tắp, bờ vai rộng, cô có thể thoải mái tựa đầu mình lên vai anh.

Giống như quay trở lại khoảng thời gian trước năm mười tám tuổi, quãng ngày được người khác nâng niu trong lòng bàn tay.

Do sốt cao, hai má cô đỏ bừng, đầu óc choáng váng, cả người vừa mệt vừa không có sức. Không lâu sau, cô đã dựa vào vai anh ngủ thiếp đi, giấc ngủ không sâu, mơ mơ màng màng, nhưng lại rất khó tỉnh.

Giữa chừng có một lần cô nghe thấy anh gọi mình: “Chị?”

Cô rất buồn ngủ, rất mệt, hoàn toàn không muốn đáp lại tiếng gọi của bất kỳ ai, nhưng cô không muốn làm anh thất vọng, thế là gắng gượng tinh thần, miễn cưỡng “ừ” một tiếng.

Ngay sau đó, cô nghe thấy anh nói với mình: “Cố thêm chút nữa, sắp tới rồi!”

Trong giọng nói của anh tràn đầy lo lắng và sốt ruột, bước chân cũng nhanh hơn trước một chút.

Thật ra cô rất muốn khuyên anh một câu: đừng vội, đừng lo, cứ đi chậm thôi, chút bệnh vặt này chẳng có gì to tát cả.

Nhưng cô thực sự không mở nổi miệng, cũng lười lên tiếng. Giờ cô quá mệt, lại vô cùng khó chịu, chỉ muốn nhắm mắt ngủ.

Không biết đã qua bao lâu, cô nghe thấy giọng của Tư Đàn, giọng điệu sắc bén, đầy kinh ngạc: “Cậu ấy sao thế?”

Quý Sơ Bạch: “Bị sốt rồi, gần đây có bệnh viện không?”

Tư Đàn: “Muốn đến bệnh viện thị trấn thì phải đi xe. Cậu cứ cõng cậu ấy lên tầng trước đi, tôi đến phòng khám lấy thuốc cho cậu ấy.”

Quý Sơ Bạch: “Cảm ơn.” Lời còn chưa dứt, anh đã cõng cô đi về phía cầu thang. Bước chân vừa gấp vừa nhanh, lúc lên cầu thang trực tiếp gộp ba bậc làm một, chẳng mấy chốc đã cõng Trần Tri Dư lên đến tầng ba.

Về đến phòng, anh cõng cô vào phòng ngủ, đặt cô lên giường, giúp cô cởi giày và áo khoác rồi đắp chăn cho cô, còn cẩn thận chỉnh lại mép chăn.

Sau đó anh tháo chiếc mũ trên đầu cô xuống, lại đặt tay lên vùng trán đầy mồ hôi của cô.

Hình như còn nóng hơn lúc nãy.

Anh cực kỳ sốt ruột, nhưng lại không biết phải làm sao, đành đi đun một ấm nước nóng trước, chờ Tư Đàn mang thuốc tới.

Khoảng mười lăm phút sau, Tư Đàn mang thuốc hạ sốt đến.

Trần Tri Dư uống thuốc xong lại ngủ tiếp.

Tư Đàn thấy Quý Sơ Bạch ở đây chăm sóc cô, nên không ở lại làm bóng đèn nữa, chỉ nói với anh một câu “Có việc gì cứ gọi tôi” rồi rời đi.

Quý Sơ Bạch luôn trông nom bên cạnh Trần Tri Dư, cứ cách một lúc lại đặt tay lên trán cô một lần, xem cô còn sốt hay không.

Đến sáu giờ chiều, anh lại gọi cô dậy một lần, đút cơm cho cô ăn rồi cho uống thuốc.

Trần Tri Dư vẫn chưa hạ sốt, cô không có khẩu vị gì, ăn được hai miếng cháo là không muốn ăn nữa, uống thuốc xong lại ngủ tiếp.

Dưới tác dụng của thuốc, giấc ngủ lần này của cô rất sâu. Khi cô tỉnh lại thì đã là đêm khuya, trong phòng ngủ tối đen như mực.

Cô toát mồ hôi khắp người, trên người dính dính rất khó chịu, nhưng cơn sốt đã hạ, cảm giác choáng váng hoa mắt cũng không còn nữa.

Chỗ nào cũng ổn, chỉ là hơi đói, muốn ăn cơm.

Cô muốn ngồi dậy khỏi giường, nhưng không thành công, vì bên cạnh có thứ gì đó đè lên chăn của cô.

Cô quay đầu nhìn thì chợt sững sờ… là Quý Sơ Bạch.

Anh đang ngủ.

Lúc này mắt cô đã quen với bóng tối, rèm cửa chưa buông, ngoài cửa sổ có ánh trăng chiếu vào.

Trong phòng tràn ngập ánh sáng xanh nhàn nhạt.

Gương mặt của Quý Sơ Bạch tuấn tú, làn da trắng lạnh, ngũ quan góc cạnh rõ ràng, tựa như một vị thần được tạc từ ngọc.

Trần Tri Dư chưa từng tiếp xúc với anh ở khoảng cách gần như vậy, cô nhất thời nhìn đến ngây người.

Chắc hẳn câu nói “Có bậc quân tử hiền tài. Như cắt như giũa, như mài như trau” là để miêu tả kiểu người đẹp như anh nhỉ?

Trần Tri Dư không nhịn được, đưa tay ra, cẩn thận chọc chọc vào chóp mũi anh.

Quý Sơ Bạch đang ngủ dường như cảm nhận được điều gì đó, hơi nhíu mày, hàng mi bắt đầu rung động, trông như sắp tỉnh.

Trần Tri Dư lập tức rút tay lại, nhắm mắt giả vờ ngủ.

Quý Sơ Bạch chậm rãi mở mắt ra.

Vì lo cho cô, anh không yên tâm ra phòng khách ngủ, đành mặc nguyên quần áo nằm bên cạnh cô, nhưng ngủ rất nông.

Sau khi tỉnh, việc đầu tiên anh làm là đưa tay sờ trán cô.

Nhiệt độ đã bình thường, cuối cùng cô cũng hạ sốt rồi. Quý Sơ Bạch không khỏi thở phào một hơi, khẽ hôn lên trán cô một cái, rồi nhẹ nhàng ngồi dậy khỏi giường, đi giày, đứng dậy, lặng lẽ rời khỏi phòng ngủ.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa phòng khép lại, Trần Tri Dư mở to mắt, hít thở mạnh, như thể vừa được vớt lên từ dưới nước.

Trong lòng dâng lên một cảm giác rất lạ, giống như có thứ gì đó kéo căng sợi dây cảm xúc trong tim cô. Luồng hơi nóng mà cô vất vả lắm mới thoát khỏi lại một lần nữa lan khắp toàn thân.

Khác với hơi nóng do sốt lúc nãy, lần này là hơi nóng khiến người ta bồn chồn không yên.

Ngay cả hơi thở cũng nóng rực, như bị lửa thiêu.

Vừa rồi… anh hôn trộm cô sao?

Hay là lúc đứng dậy không cẩn thận đụng trúng?

Dựa theo tính cách thuần khiết lương thiện của cậu em hòa thượng, chắc anh không làm ra chuyện nhân lúc người khác bệnh mà hôn trộm đâu nhỉ?

Nhưng ngoài anh ra, hình như cũng chẳng có ai làm chuyện thuần khiết đến mức không thể thuần khiết hơn này, chính là hôn trộm con gái mà chỉ hôn trán.

Vậy rốt cuộc là anh hôn trộm, hay là vô tình đụng trúng?

Trần Tri Dư rơi vào rối rắm, lúc thì nghĩ chắc là hôn trộm, vì hình như anh cũng có ý với cô, nếu không thì sao lại quan tâm cô như vậy? Sao lại chăm sóc cô từng li từng tí khi cô bị bệnh?

Lúc lại nghĩ chắc chắn là vô tình đụng trúng, vì cậu em hòa thượng đã có người mình thích rồi, lại còn thuần khiết như thế, sao có thể hôn trộm cô được?

Cứ rối rắm tới lui như vậy, mãi đến tận rạng sáng hôm sau.

Dù sao cũng không ngủ được, Trần Tri Dư dứt khoát dậy. Vừa mở cửa phòng ngủ, cô chợt thấy Quý Sơ Bạch đang ngủ trên ghế sofa.

Lúc này trời mới tờ mờ sáng, tối qua anh chăm sóc cô đến nửa đêm, mệt đến không chịu nổi, nằm trên sofa ngủ luôn, đến áo khoác cũng chưa kịp cởi.

Trần Tri Dư sợ anh bị lạnh, bèn quay lại phòng ngủ, ôm chăn ra, nhẹ nhàng đắp lên người anh rồi mới ra ngoài.

Cô tưởng Tư Đàn vẫn chưa dậy, tính ngồi một mình ở sảnh một lúc. Không ngờ khi cô đến sảnh, Tư Đàn đã đang ăn sáng rồi.

Trong sảnh, ngoài Tư Đàn ra thì có mấy bàn khách cũng đang ăn sáng để chuẩn bị đi leo núi.

Trần Tri Dư đi thẳng tới chỗ Tư Đàn, ngồi xuống đối diện cô ấy: “Cậu dậy sớm ghê.”

Tư Đàn nuốt một miếng bánh bao: “Người siêng năng như chúng tớ luôn ngủ sớm dậy sớm.”

Trần Tri Dư không muốn nói chuyện linh tinh với cô ấy: “Hôm nay tớ phải về rồi.”

Tư Đàn: “Sao không chơi thêm mấy ngày?”

Trần Tri Dư thở dài: “Còn không về thì nhà cửa sập mất.”

Nửa đêm cô không ngủ được, bèn cầm điện thoại lên xem một chút, kết quả xem xong càng không ngủ nổi. Hồng Ba Ba, Mèo Garfield và Vương Tam Thủy cãi nhau trong nhóm, còn cứ cãi một câu lại tag cô một lần, bắt cô phân xử.

Trần Tri Dư bị tag đến mấy trăm lần.

Cô đoán ba người này cãi nhau trong nhóm là vì đang chiến tranh lạnh, lúc đối mặt thì chẳng ai thèm để ý ai, chỉ có thể lên mạng quyết đấu.

Nhìn lịch sử trò chuyện, nguyên nhân cãi nhau là vì một khách nữ, nhưng họ cãi từ chuyện nọ sang chuyện kia, thông tin vừa vụn vặt vừa ít, cô không thể hiểu rốt cuộc là chuyện gì. Hơn nữa nửa đêm cũng không tiện nhắn riêng hỏi họ, lại thêm tính cả ba đều khá nóng nảy, trừ khi hỏi trực tiếp trước mặt, nếu không nói chưa được mấy câu lại bắt đầu cãi nhau trong nhóm. Vì vậy chỉ đành đợi đến lúc về cô mới giải quyết.

Tư Đàn không hiểu: “Nhà cửa sập là sao?”

Trần Tri Dư bất lực: “Ba bạn nhỏ nhà ta cãi nhau rồi.”

Tư Đàn: “Tình cảm của ba người họ tốt thế mà cũng cãi nhau được à?”

Sắc mặt Trần Tri Dư không đổi, cô đưa ra bình luận: “Lúc tốt thì cực kỳ tốt, mà lúc cây khế thì cũng cực kỳ cây khế.”

Tư Đàn bị chọc cười.

Trần Tri Dư thở dài: “Tớ phải về sớm thôi, ăn sáng xong là về luôn. Đừng nhớ tớ nhé, có nhớ cũng uổng công, vì tớ sẽ không nhớ cậu đâu.”

Tư Đàn: “Nhớ cậu á? Tớ chẳng thèm! Cậu mơ giữa ban ngày gì thế?”

Trần Tri Dư cười.

Tư Đàn cũng cười.

Hai người họ ngồi bên cửa sổ, mặt trời vàng rực chậm rãi mọc lên từ phía đông, ánh nắng chiếu lên gương mặt của cả hai.

Tư Đàn nhìn cô, hỏi: “Cậu thật sự thích cậu nhóc thối đó à?”

Trần Tri Dư ngơ ngác trước câu hỏi của cô ấy, thậm chí có chút luống cuống: “Hả?”

Tư Đàn: “Đến cả tớ còn nhận ra cậu rất để tâm tới cậu ấy, chẳng lẽ chính cậu lại không nhận ra sao?”

Trong lòng Trần Tri Dư thầm nghĩ: 3 triệu đó, tớ không để tâm được à?

Nhưng cô đã ký thỏa thuận bảo mật, không thể nói sự thật, cho dù là Tư Đàn cũng không được, chỉ đành bất lực đáp: “Cậu nói sao thì là vậy đi.”

Tư Đàn: “Cậu có so sánh cậu ấy với Phó Vân Đàm không?”

Trần Tri Dư hỏi ngược lại: “Tại sao lại so sánh cậu ấy với Phó Vân Đàm? Phó Vân Đàm là cái thá gì? Cũng xứng đem ra so với cậu ấy à?”

Tư Đàn im lặng một lúc, cuối cùng vẫn quyết định nói cho cô biết chuyện đó: “Mấy hôm trước Phó Vân Đàm có liên lạc với tớ qua WeChat, hỏi thăm tình hình của cậu.”

Trần Tri Dư: “Tại sao anh ta lại hỏi thăm tình hình của tớ?”

Tư Đàn: “Anh ta sắp từ Mỹ trở về rồi.”

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Lọt Vào Tay Anh - Trương Bất Nhất - Chương 31 | Đọc truyện chữ