Trên ghế sofa, Mục lão thái thái ôm lấy Tiểu Thời Quang, còn cậu nhóc ngược lại mở to mắt nhìn xung quanh, dáng vẻ vô cùng tò mò.
“Ayda, thật sự là giống y như Cảnh Thiên hồi nhỏ!” Mục lão thái thái vui vẻ nói: “Đến đây, tiểu bảo bối, gọi bà cố, bà…cố!”
Mục Cảnh Thiên cùng Hạ Tử Hy đưa mắt nhìn nhau cười.
Mục phu nhân ngồi xuống bên cạnh Mục lão thái thái, một bên trông Tiểu Thời Quang, một bên nhìn sang Hạ Tử Hy: “Tiểu Hy,

một năm nay của con trải qua như thế nào?”
“Con sống rất tốt!”
“Một mình nuôi con nhất định rất cực khổ, nhìn xem con hiện tại đã ốm đi rất nhiều!”
“Tiểu Thời Quang rất tốt, không chút nghịch ngợm nào cả, cho nên con cũng đỡ lo phần nào!”
“Tiểu Hy!”
“Vâng?”
“Bất kể như thế nào, bất kể từ

nay về sau xảy ra chuyện gì, đều không được làm như vậy nữa!” Mục phu nhân nói
Không nghĩ đến, những lời này không hề có ý trách cứ, ngược lại là an ủi cùng quan tâm, Hạ Tử Hy như thế nào lại không cảm động.
Cô gật đầu: “Mẹ, mẹ yên tâm, bất kể vì nguyên nhân gì, con cũng sẽ không giống như trước đây nữa!” Hạ Tử Hy trả lời.
Mục phu nhân lúc này mới yên tâm gật đầu: “Con có thể nói như vậy, mẹ cũng yên tâm rồi!”

người dán sát thân thể vào nhau, hô hấp có chút gấp gáp: “Như thế nào?” anh nhìn cô hỏi, ánh mắt thâm thúy. “Cảnh Thiên, cảm ơn anh…” Hạ Tử Hy nhìn anh nói, trong ánh mắt tràn ngập cảm động. Mục Cảnh Thiên nhìn cô cười, bàn tay xoa nhẹ lên mái tóc: “Điều anh muốn không phải là lời cảm ơn, mà là em, Hạ Tử Hy không được rời xa khỏi anh!” Mục Cảnh Thiên thật sự cảm thấy sợ hãi. Hạ Tử Hy lắc đầu: “Sẽ không,

sau này cũng sẽ không!” Mục Cảnh Thiên tiến lại gần, tiếp tục hôn lên môi cô. Khi cảm xúc dâng trào, lúc này cánh cửa đột nhiên vang lên. “Thiếu gia, phu nhân muốn cậu xuống lầu một lát!” dì Lý bên ngoài nói. Chuyện tốt bị cắt ngang, Mục Cảnh Thiên tất nhiên có chút không vui, nhưng nghĩ đến Hạ Tử Hy cũng đang mệt mỏi, liền buông tha cho cô.

“Em đi tắm trước, anh xuống nhà một chút!” “Được!” Hạ Tử Hy gật đầu, Mục Cảnh Thiên lúc này mới quyến luyến buông cô ra, sau đó mở cửa bước ra bên ngoài.

Hạ Tử Hy sau khi tắm rửa xong liền đổi sang một bộ quần áo màu nhạt thoải mái, lúc này Mục Cảnh Thiên cũng đã quay lại. Hạ Tử Hy lau khô tóc nhìn anh: “Có chuyện gì?” “Sửa lại giường cho Tiểu Thời Quang!” Mục Cảnh Thiên mỉm cười nói, trong ánh mắt tràn ngập sự thỏa mãn. Hạ Tử Hy gật đầu, tiếp tục dùng khăn lông lau khô tóc.

- Chương 1281 | Đọc truyện tranh