“Bảo bối, con tỉnh rồi?” nhìn thấy bé con tỉnh dậy, Mục Cảnh Thiên hưng phấn hôn nhẹ lên má: “Ba đưa con về nhà!”
Tiểu Thời Quang tiếp tục quan sát bốn phía, cả khuôn mặt háo hức, sống ờ pháp nữa năm, hiện tại đột nhiên trở về, nhìn thứ gì cũng bày ra dáng vẻ tò mò.
“Để em ôm con!” Hạ Tử Hy nói.
Mục Cảnh Thiên gật đầu lại hôn lên mặt Tiểu Thời Quang, sau đó có chút không nỡ đem bé con

giao cho Hạ Tử Hy.
Hạ Tử Hy ôm lấy bé con, cũng không nhịn được hôn một chút, sau đó giúp đứa bé chỉnh lại quần áo: “Bảo bối, đợi lát nữa con sẽ được gặp ông bà nội, còn có bà cố!”
Nghe thấy những lời này của Hạ Tử Hy, trong lòng Mục Cảnh Thiên cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, thoải mái nở nụ cười.
Còn về phía Mục gia,

Sau khi nghe thấy Mục Cảnh Thiên cùng Hạ Tử Hy quay trở về, Mục lão thái thái kích động không thôi, sớm đã ở nhà chờ đợi.
Nhưng chờ đợi lâu như vậy vẫn không thấy người quay trở về, chỉ đứng chờ trước cửa, Mục lão thái thái đã chờ đợi rất lâu.
“Mẹ, con đã gọi điện thoại, hiện tại đang trên đường trở về, mẹ đừng gấp gáp như vậy!” Mục phu nhân nhìn Mục lão thái thái nói.
“Ây da, chúng ta vẫn nên đến sân bay đón người, như vậy mẹ có

họ, sau đó bật cười. Lúc này, tất cả tầm nhìn đều bị Tiểu Thời Quang thu hút. Ba người Mục phu nhân cùng Mục lão thái thái còn có Mục Trăn đều nhìn về phía Tiểu Thời Quang, không nhịn được lên tiếng: “Đây là…” Hạ Tử Hy kìm nén nước mắt, mỉm cười nói: “Đây là con của cháu cùng Cảnh Thiên, đứa bé tên là Thời Quang!” “Thời Quang…” Mục phu nhân gọi lên cái tên này, vô cùng yêu

thích nhìn đứa bé trước mặt, “Thật sự là rất đáng yêu, mẹ còn cho rằng con mang thai con trai, không nghĩ đến là con gái…” Hạ Tử Hy: “…” Từ khi bé con được ba tháng tuổi đã bị không ít người nhầm lẫn là bé gái. “Mẹ, là con trai!” Mục Cảnh Thiên đứng một bên đính chính lại. “Hả?” Mục phu nhân lảo đảo, kinh ngạc nhìn hai người bọn họ, “Là…là con trai sao?”

Hạ Tử Hy mỉm cười gật đầu. “Bất kể là con trai hay con gái, tất cả đều là cháu nội của mẹ; đến đây, để bà cố ôm nào!” Mục lão thái thái vui mừng nói, sau đó vươn tay đón lấy đứa bé từ trong tay Hạ Tử Hy. Không biết có phải vì quan hệ máu mủ hay không, Tiểu Thời Quang cũng không cảm thấy xa lạ, Mục lão thái thái vừa vươn tay, đứa bé liền vui vẻ vươn cánh tay nhỏ về phía bà. Có lẽ cũng vì hoàn cảnh xung quanh, Tiểu Thời Quang nhìn đâu

cũng thấy kỳ lạ, vui vẻ. “Đúng vậy, bất kể là con trai hay con gái, đều là cháu nội của mẹ!” Mục phu nhân cũng vui vẻ nói, một bên giúp Mục lão thái thái trông Tiểu Thời Quang vừa nói, thật sự là càng nhìn càng yêu. “Đừng đứng trước cửa nữa, bước vào đi rồi nói!” Mục Trăn nói. Mục Cảnh Thiên cũng gật đầu: “Đúng rồi, vào trong rồi nói tiếp!” Hạ Tử Hy gật đầu, sau đỏ bước vào bên trong.

- Chương 1280 | Đọc truyện tranh