Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên
Chương 117: Bảo tàng Vạn Tượng (15) - Mô hình
Vưu Miểu quay ngoắt đầu lại, nhìn thẳng về phía bức tượng đồng. Thế nhưng bức tượng đồng vốn dĩ trông cực kỳ bé nhỏ, chẳng mấy nổi bật khi đứng cạnh Quả Cầu Thiên Khung khổng lồ, lúc này lại không còn ở vị trí ban đầu nữa.
Và rồi, cô cũng nghe thấy cái tiếng kim loại ma sát mà Trình Huyễn Ngọc vừa phát giác ra. Thứ âm thanh đó lẩn khuất giữa tiếng rắc rắc của trục kim loại quay, từ từ xích lại gần phía này.
“Tượng đồng mất tích rồi!” Hồ Bất Mị cũng bàng hoàng thét lên.
Cô ấy đứng cách đó một đoạn nên bao quát được toàn cảnh. Không chỉ bức tượng đồng chẳng còn ở vị trí cũ, mà trong tầm mắt cô ấy quét qua, khắp mọi ngóc ngách của sảnh nhỏ cũng chẳng thấy tăm hơi nó đâu. Cô ấy siết c.h.ặ.t v.ũ k.h.í trong tay, ngặt nỗi lại rơi vào thế “rút kiếm ngơ ngác nhìn quanh” vì chẳng có mục tiêu để xả chiêu.
Vưu Miểu như cảm nhận được điều gì đó, đột ngột ngẩng phắt đầu lên. Cô vừa vặn bắt gặp một khuôn mặt đang dán sát vào Quả Cầu Thiên Khung, nương theo đà xoay của quả cầu mà lao vun v.út về phía mình.
Bức tượng đồng c.h.ế.t tiệt đó, chẳng biết đã trèo lên quả cầu đồng tự lúc nào! Hơn nữa, nhờ kích thước đồ sộ của quả cầu che chắn, nó mới có thể áp sát cô một cách im hơi lặng tiếng như vậy!
Khuôn mặt đúc bằng kim loại ấy giờ phút này chẳng còn vương lại chút cứng đơ vô hồn nào của kim loại. Trên mặt nó thường trực một nụ cười sống động rợn người. Nó co rút cơ thể rồi nhún mình b.úng một cái, cả khối tượng đồng nặng vài trăm cân cứ thế lao ầm ầm về phía Vưu Miểu.
—— Chẳng phải đã bảo thế giới bên này quỷ quái sẽ không chủ động xuất hiện sao? Lẽ nào bên trong bức tượng đồng kia cũng bị đúc lẫn x.á.c c.h.ế.t?!
Trong đầu Vưu Miểu gào thét hàng trăm câu hỏi tu từ, nhưng thực tại phũ phàng chẳng cho cô thời gian để từ từ khám phá. Cô chỉ kịp rút phăng thanh đao hoa tuyết giắt sau lưng, lùi về sau một bước hòng đỡ trọn cú vồ này.
Bức tượng đồng bị bật văng sang một bên, trên thân nó hằn lên một vết xước phủ đầy băng giá. Còn Vưu Miểu lại phải nghe thấy một tiếng vỡ nát khiến trái tim cô tan nát cõi lòng.
Hạch vĩnh cửu của cô, cái món bảo bối [Lục Xuất] quý giá đến mức có thể dùng từ vô giá để hình dung, thế mà lại bị cú va đập vừa rồi làm cho nứt toác ra...
Phải rồi, hạch vĩnh cửu cũng đâu phải kim cang bất hoại. Giống y như cái hồi lưỡi hái của Ô Nguyệt bị lời nguyền t.ử vong của quỷ Mặt Xanh phá hủy vậy. [Lục Xuất] tuy được buff hệ băng bá đạo, nhưng vật liệu của nó lại chẳng chịu nổi lực va đập trâu bò.
Nếu không phải nể nang cái hình tượng ngầu lòi lúc lên truyện tranh sau khi thoát phó bản, thì giờ này Vưu Miểu đã ôm tim gào thét t.h.ả.m thiết rồi.
Không biết [Lục Xuất] có thể tự phục hồi giống như thanh [Chém Hết] của Ô Nguyệt hay không, nhưng chắc mười mươi một điều là thứ này không thể dùng để đối phó với tượng đồng được nữa rồi.
Bức tượng đồng rơi bịch xuống đất đ.á.n.h rầm một tiếng, nhưng nó vẫn không hề từ bỏ ý định tấn công. Nó xoay ngoắt người, vồ tới một lần nữa giống hệt như chiêu thức cũ.
Nó vừa nặng trịch lại cứng ngắc. Vưu Miểu tiện tay vơ luôn cái cọc kim loại của dải rào chắn để đỡ một nhát, ai dè cái ống kim loại rỗng ruột ấy cứ thế bị đập bẹp dí. Điều oái oăm nhất là, cái thứ quỷ quái kia lại còn cực kỳ lanh lẹ. Vậy nên cô chẳng thể áp dụng cái trò chèn góc để g.i.ế.c nó như lúc đối phó với bức tượng đá kia.
Trải qua vài pha né đòn cực hạn liên tiếp, bức tượng đồng cuối cùng cũng nhận ra người phụ nữ xinh đẹp, trông có vẻ yếu ớt trước mặt này là một kẻ vô cùng khó nhằn. Khuôn mặt nó hơi ngẩng lên, chuyển hướng vồ thẳng vào một quả hồng mềm khác mà nó đã tia trúng.
Hồ Bất Mị làm gì ngờ được mình lại tự dưng lãnh trọn spotlight thành mục tiêu mới. Cô ấy chỉ kịp vội vã ngửa người ra sau, ngặt nỗi cơ lưng lại yếu xìu nên ngã uỵch luôn xuống đất. Nhưng cũng nhờ cái cú ngã vấp váp này, cô ấy lại ăn may thoát được cú vồ sát mặt đất của bức tượng đồng.
Tin vui là đã né được đòn tấn công. Tin buồn là vì né nhào né lộn quá đà, đầu cô ấy đập bốp một cái vào bệ đỡ của Quả Cầu Thiên Khung. Nổ đom đóm mắt, lại còn đính kèm triệu chứng chấn động não nhẹ, cô ấy đã dùng hành động thực tế để chứng minh mình đích thị là một quả hồng mềm thứ thiệt.
Trình Huyễn Ngọc nhíu mày lắng nghe chuỗi âm thanh binh binh loảng xoảng xung quanh, cố gắng mường tượng lại cục diện chiến đấu. Một cái bóng đen dư thừa chẳng biết đã đứng lù lù cạnh anh ta từ lúc nào. Nhân lúc tạp âm vừa dịu đi một chút, cái bóng thoắt cái lao v.út ra. Vài cánh tay đen ngòm vươn dài tóm gọn lấy bức tượng đồng một cách chuẩn xác không lệch một ly.
Và cũng đúng vào khoảnh khắc này, Vưu Miểu đã xách cây rìu cứu hỏa vừa chôm được xông tới.
Cái đồ chơi này trâu bò hơn đứt thanh đao hoa tuyết. Nhờ màn khóa mục tiêu hỗ trợ của Trình Huyễn Ngọc, Vưu Miểu vung rìu c.h.é.m thẳng một nhát ngay ch.óc cổ bức tượng.
Lưỡi rìu cứu hỏa bị mẻ cụt lủn, cái đầu bằng đồng cũng rụng rớt xuống đất, thế nhưng bức tượng đồng vẫn không ngừng giãy giụa. Hồ Bất Mị ở bên cạnh sấn tới, lẳng lặng chìa ra một món đồ —— thì ra là một mô hình Sao Thổ mà cô ấy trộm ra từ bao giờ. Cũng làm bằng kim loại, bên ngoài còn quấn thêm một vòng sáng mỏng manh nhưng sắc lẹm. Vưu Miểu mỉm cười tán dương cô ấy một cái, rồi bê nguyên cái Sao Thổ nặng trịch ngang ngửa tượng đồng, dồn hết sức bình sinh đập mạnh tới.
Đập một nhát, rồi hai nhát, Vưu Miểu nện đến mức rã rời cả tay, cuối cùng mới nện bức tượng đồng thành một đống bầy nhầy chẳng rõ hình thù, thứ đó rốt cuộc cũng chịu nằm im bất động.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Hồ Bất Mị ôm cái đầu vẫn còn choáng váng xáp lại gần, cẩn thận xem xét đống đồng nát kia, rốt cuộc cũng chắc mẩm bên trong chẳng có t.h.i t.h.ể nào.
Không có t.h.i t.h.ể, chứng tỏ nơi này chẳng có con quỷ nào từ thế giới bên kia sang. Vậy sao cái thứ này lại đột nhiên động đậy được? Lẽ nào luật lệ lại thay đổi rồi? Chỉ vừa mới nghĩ ngợi một chút, Hồ Bất Mị đã thấy cái não đang bị chấn động của mình lại nhói lên. Thế nhưng đúng lúc này, cô ấy bỗng nghe thấy Trình Huyễn Ngọc đứng bên cạnh bật cười thành tiếng.
“Đến mức ép nó phải đích thân xuất mã, xem ra thứ giấu bên trong quả thực vô cùng quan trọng.” Đôi mắt vô hồn của Trình Huyễn Ngọc hướng về phía Quả Cầu Thiên Khung, “Cố tiểu thư, phiền cô xem thử xem quả cầu kia có mở ra được không?”
“Chắc là được.” Vưu Miểu - người vốn đã nghiên cứu quả cầu đồng này cả nửa ngày trời - đáp lời, “Anh nghĩ thứ vừa rồi là Quỷ hạch sao?”
Trình Huyễn Ngọc không đáp mà hỏi ngược lại: “Cố tiểu thư, không biết cô đã từng nghe nói đến 'Thuyết Sáng Thế' chưa?”
“... Chưa.”
“Đây là một giả thuyết do Bộ phận Nghiên cứu Khoa học của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố đưa ra. Họ cho rằng, sự tồn tại của Quỷ cảnh là do một thực thể tối cao nào đó tạo nên. Lý do là trong tất cả các Quỷ cảnh, dù Quỷ hạch có khát khao che giấu bản thân đến mức nào đi chăng nữa, thì nó vẫn luôn để lại cho các nhà thám hiểm một vài dấu vết mờ nhạt để lần ra vị trí của chúng. Bản thân hiện tượng này đã rất kỳ lạ rồi, đúng không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước đây Vưu Miểu chưa từng suy nghĩ kỹ về vấn đề này, nhưng giờ nghe Trình Huyễn Ngọc phân tích, cô cũng thấy quả thực có điểm kỳ quặc.
Mối quan hệ giữa Quỷ hạch và con người có phần giống như trò chơi trốn tìm, nhưng vì năng lực của Quỷ hạch vượt trội hơn con người quá nhiều, nên trong những tình huống bình thường, chúng hoàn toàn có thể ẩn mình một cách hoàn hảo rồi thoải mái đại sát tứ phương. Thế nhưng, trong mỗi Quỷ cảnh lại luôn tồn tại một số luật lệ nhất định nhằm bảo vệ con người. Chỉ cần đủ dũng cảm và thông minh, con người thường xuyên có thể tìm ra cách phá giải Quỷ cảnh.
Nếu đặt trong tiểu thuyết, thì đây là một thiết lập cần thiết để đảm bảo cốt truyện được tiếp diễn. Thế nhưng, nếu gạt bỏ đi cái tiền đề “Đô Thị Quỷ Dị” là một cuốn tiểu thuyết, thì thiết lập này lại vô cùng quái gở.
Trình Huyễn Ngọc nói tiếp: “Vì thế, một bộ phận nghiên cứu viên cho rằng, đó là bởi vì bên trên con người và Quỷ hạch vẫn còn tồn tại một thế lực hùng mạnh khác. Thế lực đó thao túng cả thế giới này, mọi sự giãy giụa, chiến đấu của chúng ta, chung quy cũng chỉ là món đồ tiêu khiển của nó. Kẻ đó không đứng về phía Quỷ hạch, cũng chẳng đứng về phe con người, Ngài ấy chỉ đứng xem kẻ nào có thể cống hiến một màn biểu diễn đặc sắc hơn trong khuôn khổ luật chơi mà Ngài ấy đặt ra, thì kẻ đó sẽ giành được chiến thắng cuối cùng.”
Giả thuyết này rất dễ hiểu, đến cả Hồ Bất Mị cũng lộ vẻ trầm ngâm. Thế nhưng, Vưu Miểu nghe xong lại không kiềm được cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng.
Nhân vật 2D liệu có một ngày đột nhiên thức tỉnh ý thức cá nhân hay không?
Họ có nhận ra mình thực chất chỉ là những “nhân vật giấy” được sáng tạo ra không? Nếu có, họ sẽ làm gì?
Liệu họ sẽ giống như lời Trình Huyễn Ngọc nói, cống hiến những màn diễn xuất rực rỡ hơn trong khuôn khổ đã được định sẵn, hay sẽ không cam tâm chịu khuất phục trước số phận an bài, liều mạng đ.á.n.h cược một phen, thậm chí không tiếc đồng quy vu tận cùng kẻ khác?
Vưu Miểu sực nhớ tới giả thuyết “Thế giới này đã bắt đầu bị xâm nhập từ lâu rồi” mà Ảnh T.ử từng nhắc đến, cô lại càng cảm thấy rùng mình kinh hãi.
May thay lúc này Trình Huyễn Ngọc không thể nhìn thấy, nên anh ta cũng đinh ninh sự im lặng của Vưu Miểu là do cô đang suy nghĩ. Anh ta không dông dài sang chủ đề khác, mà vòng ngược trở lại với Quỷ cảnh trước mắt: “Hành vi của Quỷ hạch này cũng có thể dùng Thuyết Sáng Thế để giải thích. Chắc chắn nó không hề muốn bại lộ sự tồn tại của bản thân. Nhưng vì một nguyên nhân nào đó, nó vẫn phải để lại manh mối cho các nhà thám hiểm. Chẳng hạn như mấy cái huy bài đồng mật mã thu được sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t quỷ quái. Hay ví dụ như việc giấu những con số then chốt để phá giải mật mã vào trong một không gian song song hoàn toàn không thể thu thập được huy bài đồng.”
Vưu Miểu làm bộ trầm ngâm: “Nói vậy tức là, luật lệ của không gian này là không có quỷ quái, nhưng cũng không có huy bài đồng. Và khi thấy chúng ta sắp sửa lấy được một món đạo cụ then chốt nào đó, nó mới không tiếc thân mình chui ra để ngăn cản, đúng không?”
Trình Huyễn Ngọc đáp lại bằng một nụ cười mỉm, sau đó lặp lại câu hỏi: “Vậy nên, có cách nào để mở cái thứ này ra không?”
Vưu Miểu lại tiến đến cạnh Quả Cầu Thiên Khung. Thậm chí chẳng thèm động đến rìu cứu hỏa, cô chỉ vươn tay ra, hai ngón tay trắng nõn nà, mềm mại chỉ khẽ dùng sức một chút, “Rắc! Rắc!” hai tiếng, mấy cái bản lề ẩn đã bị cô bẻ gãy gọn gàng. Sau đó, quả cầu đồng khổng lồ bị cô dùng sức lực trâu bò cạy há ra một khe hở.
Đúng như dự đoán trước đó, bên trong quả cầu đồng thau là vô số dải đèn led và mô-tơ điện. Chỉ có điều, nằm chễm chệ bên trên những thiết bị bình thường ấy, lại là một mô hình ngôi nhà nhỏ cao chừng nửa mét.
“Chà.”
“Á.”
Cả hai người phụ nữ nhìn thấy vật này đều khẽ buông một tiếng cảm thán. Nghe chẳng giống bất ngờ cũng chẳng giống sợ hãi, ngược lại giống như vừa phát hiện ra thứ gì đó cực kỳ thú vị, khiến cho người duy nhất mù tịt không thấy gì như Trình Huyễn Ngọc bị khơi gợi sự tò mò đến tột độ.
“Bên trong đó có đồ à? Là cái gì vậy?”
“Có, là mô hình của một ngôi nhà.”
Vưu Miểu và Hồ Bất Mị vô cùng ăn ý cùng bước lên, mỗi người bê một bên nhấc ngôi nhà lên. Cả hai rón rén bê nó từ bên trong ra đặt xuống mặt đất bên ngoài, cẩn thận đến mức đảm bảo không tạo ra dẫu chỉ một chút rung lắc nào.
“Lại còn là mô hình của chính cái bảo tàng này nữa chứ!” Hồ Bất Mị cố nén sự phấn khích, thì thầm.
Dấn thân vào Quỷ cảnh lâu như vậy, bất kể là dân chơi hệ cao thủ như Vưu Miểu, Trình Huyễn Ngọc, hay người tham gia bình thường như Hồ Bất Mị, ai nấy cũng đều thuộc nằm lòng cấu trúc của Bảo tàng Vạn Tượng. Thế nên vừa nhìn thấy mô hình ngôi nhà kia, cả hai đã nhận ra ngay đó là cái gì.
Hồ Bất Mị xoa xoa hai tay vào nhau, sau đó cẩn thận bẻ nhẹ phần mái nhà của bảo tàng.
Mở được rồi.
Phần mái nhà được dỡ xuống. Cô ấy kích động ngắm nghía những món đồ vật thu nhỏ tinh xảo bên trong giống hệt như đúc với hiện thực, sau đó ánh mắt rất nhanh đã dừng lại ở Khu Tinh tượng, chính xác là rơi vào vị trí của sảnh nhỏ hình tròn.
Tại đó cũng có một Quả Cầu Thiên Khung bằng đồng cao vỏn vẹn vài centimet, và loanh quanh bên cạnh quả cầu đồng là ba mô hình người tí hon. Bọn họ đang ngồi xổm tụm lại với nhau, chẳng rõ là đang nghiên cứu cái thứ gì.
“Woa, là chúng ta này.” Hồ Bất Mị thì thầm, “Cái mô hình nhà này hoàn toàn là một phiên bản thu nhỏ của hiện thực, mọi người nói xem, liệu chúng ta có thể dùng thứ này để điều khiển cả cái bảo tàng không?”
Nói đoạn, cô ấy còn chìa một ngón tay ra, chọc chọc vào người “Hồ Bất Mị” tí hon trong đó một cái.
Đáng tiếc thay, cô ấy chẳng hề cảm thấy sau lưng mình bị ai đó chạm vào. Xem ra việc tác động vật lý lên mô hình không có cách nào can thiệp được vào thực tại.
Hồ Bất Mị có hơi tiếc nuối khẽ thở dài một tiếng. Kế đó, ánh mắt cô ấy mới dời sang những căn phòng khác.
Nơi thứ hai mà cô ấy ngó tới là Khu Tự nhiên, vốn dĩ chỉ muốn xem xem cái chỗ mình từng lùng sục qua này liệu có bỏ sót thứ gì không. Nhưng chỉ một cái liếc mắt đưa qua, Hồ Bất Mị có cảm giác hệt như bị ai đó dội thẳng một gáo nước đá lạnh buốt từ đỉnh đầu xuống, khiến toàn thân cô ấy đông cứng lại!
Dưới tán một bụi cây lá rộng, có đặt một cái chậu hoa cỡ bự chứa đầy chất lỏng màu đỏ ngòm. Và ngay bên trong chậu hoa đó, đang có nửa cái đầu từ từ ngoi lên khỏi mặt nước, một đôi mắt mang ánh nhìn âm u đang lén lút dòm ngó hoàn cảnh bên ngoài.
Và rồi, cô cũng nghe thấy cái tiếng kim loại ma sát mà Trình Huyễn Ngọc vừa phát giác ra. Thứ âm thanh đó lẩn khuất giữa tiếng rắc rắc của trục kim loại quay, từ từ xích lại gần phía này.
“Tượng đồng mất tích rồi!” Hồ Bất Mị cũng bàng hoàng thét lên.
Cô ấy đứng cách đó một đoạn nên bao quát được toàn cảnh. Không chỉ bức tượng đồng chẳng còn ở vị trí cũ, mà trong tầm mắt cô ấy quét qua, khắp mọi ngóc ngách của sảnh nhỏ cũng chẳng thấy tăm hơi nó đâu. Cô ấy siết c.h.ặ.t v.ũ k.h.í trong tay, ngặt nỗi lại rơi vào thế “rút kiếm ngơ ngác nhìn quanh” vì chẳng có mục tiêu để xả chiêu.
Vưu Miểu như cảm nhận được điều gì đó, đột ngột ngẩng phắt đầu lên. Cô vừa vặn bắt gặp một khuôn mặt đang dán sát vào Quả Cầu Thiên Khung, nương theo đà xoay của quả cầu mà lao vun v.út về phía mình.
Bức tượng đồng c.h.ế.t tiệt đó, chẳng biết đã trèo lên quả cầu đồng tự lúc nào! Hơn nữa, nhờ kích thước đồ sộ của quả cầu che chắn, nó mới có thể áp sát cô một cách im hơi lặng tiếng như vậy!
Khuôn mặt đúc bằng kim loại ấy giờ phút này chẳng còn vương lại chút cứng đơ vô hồn nào của kim loại. Trên mặt nó thường trực một nụ cười sống động rợn người. Nó co rút cơ thể rồi nhún mình b.úng một cái, cả khối tượng đồng nặng vài trăm cân cứ thế lao ầm ầm về phía Vưu Miểu.
—— Chẳng phải đã bảo thế giới bên này quỷ quái sẽ không chủ động xuất hiện sao? Lẽ nào bên trong bức tượng đồng kia cũng bị đúc lẫn x.á.c c.h.ế.t?!
Trong đầu Vưu Miểu gào thét hàng trăm câu hỏi tu từ, nhưng thực tại phũ phàng chẳng cho cô thời gian để từ từ khám phá. Cô chỉ kịp rút phăng thanh đao hoa tuyết giắt sau lưng, lùi về sau một bước hòng đỡ trọn cú vồ này.
Bức tượng đồng bị bật văng sang một bên, trên thân nó hằn lên một vết xước phủ đầy băng giá. Còn Vưu Miểu lại phải nghe thấy một tiếng vỡ nát khiến trái tim cô tan nát cõi lòng.
Hạch vĩnh cửu của cô, cái món bảo bối [Lục Xuất] quý giá đến mức có thể dùng từ vô giá để hình dung, thế mà lại bị cú va đập vừa rồi làm cho nứt toác ra...
Phải rồi, hạch vĩnh cửu cũng đâu phải kim cang bất hoại. Giống y như cái hồi lưỡi hái của Ô Nguyệt bị lời nguyền t.ử vong của quỷ Mặt Xanh phá hủy vậy. [Lục Xuất] tuy được buff hệ băng bá đạo, nhưng vật liệu của nó lại chẳng chịu nổi lực va đập trâu bò.
Nếu không phải nể nang cái hình tượng ngầu lòi lúc lên truyện tranh sau khi thoát phó bản, thì giờ này Vưu Miểu đã ôm tim gào thét t.h.ả.m thiết rồi.
Không biết [Lục Xuất] có thể tự phục hồi giống như thanh [Chém Hết] của Ô Nguyệt hay không, nhưng chắc mười mươi một điều là thứ này không thể dùng để đối phó với tượng đồng được nữa rồi.
Bức tượng đồng rơi bịch xuống đất đ.á.n.h rầm một tiếng, nhưng nó vẫn không hề từ bỏ ý định tấn công. Nó xoay ngoắt người, vồ tới một lần nữa giống hệt như chiêu thức cũ.
Nó vừa nặng trịch lại cứng ngắc. Vưu Miểu tiện tay vơ luôn cái cọc kim loại của dải rào chắn để đỡ một nhát, ai dè cái ống kim loại rỗng ruột ấy cứ thế bị đập bẹp dí. Điều oái oăm nhất là, cái thứ quỷ quái kia lại còn cực kỳ lanh lẹ. Vậy nên cô chẳng thể áp dụng cái trò chèn góc để g.i.ế.c nó như lúc đối phó với bức tượng đá kia.
Trải qua vài pha né đòn cực hạn liên tiếp, bức tượng đồng cuối cùng cũng nhận ra người phụ nữ xinh đẹp, trông có vẻ yếu ớt trước mặt này là một kẻ vô cùng khó nhằn. Khuôn mặt nó hơi ngẩng lên, chuyển hướng vồ thẳng vào một quả hồng mềm khác mà nó đã tia trúng.
Hồ Bất Mị làm gì ngờ được mình lại tự dưng lãnh trọn spotlight thành mục tiêu mới. Cô ấy chỉ kịp vội vã ngửa người ra sau, ngặt nỗi cơ lưng lại yếu xìu nên ngã uỵch luôn xuống đất. Nhưng cũng nhờ cái cú ngã vấp váp này, cô ấy lại ăn may thoát được cú vồ sát mặt đất của bức tượng đồng.
Tin vui là đã né được đòn tấn công. Tin buồn là vì né nhào né lộn quá đà, đầu cô ấy đập bốp một cái vào bệ đỡ của Quả Cầu Thiên Khung. Nổ đom đóm mắt, lại còn đính kèm triệu chứng chấn động não nhẹ, cô ấy đã dùng hành động thực tế để chứng minh mình đích thị là một quả hồng mềm thứ thiệt.
Trình Huyễn Ngọc nhíu mày lắng nghe chuỗi âm thanh binh binh loảng xoảng xung quanh, cố gắng mường tượng lại cục diện chiến đấu. Một cái bóng đen dư thừa chẳng biết đã đứng lù lù cạnh anh ta từ lúc nào. Nhân lúc tạp âm vừa dịu đi một chút, cái bóng thoắt cái lao v.út ra. Vài cánh tay đen ngòm vươn dài tóm gọn lấy bức tượng đồng một cách chuẩn xác không lệch một ly.
Và cũng đúng vào khoảnh khắc này, Vưu Miểu đã xách cây rìu cứu hỏa vừa chôm được xông tới.
Cái đồ chơi này trâu bò hơn đứt thanh đao hoa tuyết. Nhờ màn khóa mục tiêu hỗ trợ của Trình Huyễn Ngọc, Vưu Miểu vung rìu c.h.é.m thẳng một nhát ngay ch.óc cổ bức tượng.
Lưỡi rìu cứu hỏa bị mẻ cụt lủn, cái đầu bằng đồng cũng rụng rớt xuống đất, thế nhưng bức tượng đồng vẫn không ngừng giãy giụa. Hồ Bất Mị ở bên cạnh sấn tới, lẳng lặng chìa ra một món đồ —— thì ra là một mô hình Sao Thổ mà cô ấy trộm ra từ bao giờ. Cũng làm bằng kim loại, bên ngoài còn quấn thêm một vòng sáng mỏng manh nhưng sắc lẹm. Vưu Miểu mỉm cười tán dương cô ấy một cái, rồi bê nguyên cái Sao Thổ nặng trịch ngang ngửa tượng đồng, dồn hết sức bình sinh đập mạnh tới.
Đập một nhát, rồi hai nhát, Vưu Miểu nện đến mức rã rời cả tay, cuối cùng mới nện bức tượng đồng thành một đống bầy nhầy chẳng rõ hình thù, thứ đó rốt cuộc cũng chịu nằm im bất động.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Hồ Bất Mị ôm cái đầu vẫn còn choáng váng xáp lại gần, cẩn thận xem xét đống đồng nát kia, rốt cuộc cũng chắc mẩm bên trong chẳng có t.h.i t.h.ể nào.
Không có t.h.i t.h.ể, chứng tỏ nơi này chẳng có con quỷ nào từ thế giới bên kia sang. Vậy sao cái thứ này lại đột nhiên động đậy được? Lẽ nào luật lệ lại thay đổi rồi? Chỉ vừa mới nghĩ ngợi một chút, Hồ Bất Mị đã thấy cái não đang bị chấn động của mình lại nhói lên. Thế nhưng đúng lúc này, cô ấy bỗng nghe thấy Trình Huyễn Ngọc đứng bên cạnh bật cười thành tiếng.
“Đến mức ép nó phải đích thân xuất mã, xem ra thứ giấu bên trong quả thực vô cùng quan trọng.” Đôi mắt vô hồn của Trình Huyễn Ngọc hướng về phía Quả Cầu Thiên Khung, “Cố tiểu thư, phiền cô xem thử xem quả cầu kia có mở ra được không?”
“Chắc là được.” Vưu Miểu - người vốn đã nghiên cứu quả cầu đồng này cả nửa ngày trời - đáp lời, “Anh nghĩ thứ vừa rồi là Quỷ hạch sao?”
Trình Huyễn Ngọc không đáp mà hỏi ngược lại: “Cố tiểu thư, không biết cô đã từng nghe nói đến 'Thuyết Sáng Thế' chưa?”
“... Chưa.”
“Đây là một giả thuyết do Bộ phận Nghiên cứu Khoa học của Viện Nghiên Cứu Nguyên Tố đưa ra. Họ cho rằng, sự tồn tại của Quỷ cảnh là do một thực thể tối cao nào đó tạo nên. Lý do là trong tất cả các Quỷ cảnh, dù Quỷ hạch có khát khao che giấu bản thân đến mức nào đi chăng nữa, thì nó vẫn luôn để lại cho các nhà thám hiểm một vài dấu vết mờ nhạt để lần ra vị trí của chúng. Bản thân hiện tượng này đã rất kỳ lạ rồi, đúng không?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trước đây Vưu Miểu chưa từng suy nghĩ kỹ về vấn đề này, nhưng giờ nghe Trình Huyễn Ngọc phân tích, cô cũng thấy quả thực có điểm kỳ quặc.
Mối quan hệ giữa Quỷ hạch và con người có phần giống như trò chơi trốn tìm, nhưng vì năng lực của Quỷ hạch vượt trội hơn con người quá nhiều, nên trong những tình huống bình thường, chúng hoàn toàn có thể ẩn mình một cách hoàn hảo rồi thoải mái đại sát tứ phương. Thế nhưng, trong mỗi Quỷ cảnh lại luôn tồn tại một số luật lệ nhất định nhằm bảo vệ con người. Chỉ cần đủ dũng cảm và thông minh, con người thường xuyên có thể tìm ra cách phá giải Quỷ cảnh.
Nếu đặt trong tiểu thuyết, thì đây là một thiết lập cần thiết để đảm bảo cốt truyện được tiếp diễn. Thế nhưng, nếu gạt bỏ đi cái tiền đề “Đô Thị Quỷ Dị” là một cuốn tiểu thuyết, thì thiết lập này lại vô cùng quái gở.
Trình Huyễn Ngọc nói tiếp: “Vì thế, một bộ phận nghiên cứu viên cho rằng, đó là bởi vì bên trên con người và Quỷ hạch vẫn còn tồn tại một thế lực hùng mạnh khác. Thế lực đó thao túng cả thế giới này, mọi sự giãy giụa, chiến đấu của chúng ta, chung quy cũng chỉ là món đồ tiêu khiển của nó. Kẻ đó không đứng về phía Quỷ hạch, cũng chẳng đứng về phe con người, Ngài ấy chỉ đứng xem kẻ nào có thể cống hiến một màn biểu diễn đặc sắc hơn trong khuôn khổ luật chơi mà Ngài ấy đặt ra, thì kẻ đó sẽ giành được chiến thắng cuối cùng.”
Giả thuyết này rất dễ hiểu, đến cả Hồ Bất Mị cũng lộ vẻ trầm ngâm. Thế nhưng, Vưu Miểu nghe xong lại không kiềm được cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng.
Nhân vật 2D liệu có một ngày đột nhiên thức tỉnh ý thức cá nhân hay không?
Họ có nhận ra mình thực chất chỉ là những “nhân vật giấy” được sáng tạo ra không? Nếu có, họ sẽ làm gì?
Liệu họ sẽ giống như lời Trình Huyễn Ngọc nói, cống hiến những màn diễn xuất rực rỡ hơn trong khuôn khổ đã được định sẵn, hay sẽ không cam tâm chịu khuất phục trước số phận an bài, liều mạng đ.á.n.h cược một phen, thậm chí không tiếc đồng quy vu tận cùng kẻ khác?
Vưu Miểu sực nhớ tới giả thuyết “Thế giới này đã bắt đầu bị xâm nhập từ lâu rồi” mà Ảnh T.ử từng nhắc đến, cô lại càng cảm thấy rùng mình kinh hãi.
May thay lúc này Trình Huyễn Ngọc không thể nhìn thấy, nên anh ta cũng đinh ninh sự im lặng của Vưu Miểu là do cô đang suy nghĩ. Anh ta không dông dài sang chủ đề khác, mà vòng ngược trở lại với Quỷ cảnh trước mắt: “Hành vi của Quỷ hạch này cũng có thể dùng Thuyết Sáng Thế để giải thích. Chắc chắn nó không hề muốn bại lộ sự tồn tại của bản thân. Nhưng vì một nguyên nhân nào đó, nó vẫn phải để lại manh mối cho các nhà thám hiểm. Chẳng hạn như mấy cái huy bài đồng mật mã thu được sau khi g.i.ế.c c.h.ế.t quỷ quái. Hay ví dụ như việc giấu những con số then chốt để phá giải mật mã vào trong một không gian song song hoàn toàn không thể thu thập được huy bài đồng.”
Vưu Miểu làm bộ trầm ngâm: “Nói vậy tức là, luật lệ của không gian này là không có quỷ quái, nhưng cũng không có huy bài đồng. Và khi thấy chúng ta sắp sửa lấy được một món đạo cụ then chốt nào đó, nó mới không tiếc thân mình chui ra để ngăn cản, đúng không?”
Trình Huyễn Ngọc đáp lại bằng một nụ cười mỉm, sau đó lặp lại câu hỏi: “Vậy nên, có cách nào để mở cái thứ này ra không?”
Vưu Miểu lại tiến đến cạnh Quả Cầu Thiên Khung. Thậm chí chẳng thèm động đến rìu cứu hỏa, cô chỉ vươn tay ra, hai ngón tay trắng nõn nà, mềm mại chỉ khẽ dùng sức một chút, “Rắc! Rắc!” hai tiếng, mấy cái bản lề ẩn đã bị cô bẻ gãy gọn gàng. Sau đó, quả cầu đồng khổng lồ bị cô dùng sức lực trâu bò cạy há ra một khe hở.
Đúng như dự đoán trước đó, bên trong quả cầu đồng thau là vô số dải đèn led và mô-tơ điện. Chỉ có điều, nằm chễm chệ bên trên những thiết bị bình thường ấy, lại là một mô hình ngôi nhà nhỏ cao chừng nửa mét.
“Chà.”
“Á.”
Cả hai người phụ nữ nhìn thấy vật này đều khẽ buông một tiếng cảm thán. Nghe chẳng giống bất ngờ cũng chẳng giống sợ hãi, ngược lại giống như vừa phát hiện ra thứ gì đó cực kỳ thú vị, khiến cho người duy nhất mù tịt không thấy gì như Trình Huyễn Ngọc bị khơi gợi sự tò mò đến tột độ.
“Bên trong đó có đồ à? Là cái gì vậy?”
“Có, là mô hình của một ngôi nhà.”
Vưu Miểu và Hồ Bất Mị vô cùng ăn ý cùng bước lên, mỗi người bê một bên nhấc ngôi nhà lên. Cả hai rón rén bê nó từ bên trong ra đặt xuống mặt đất bên ngoài, cẩn thận đến mức đảm bảo không tạo ra dẫu chỉ một chút rung lắc nào.
“Lại còn là mô hình của chính cái bảo tàng này nữa chứ!” Hồ Bất Mị cố nén sự phấn khích, thì thầm.
Dấn thân vào Quỷ cảnh lâu như vậy, bất kể là dân chơi hệ cao thủ như Vưu Miểu, Trình Huyễn Ngọc, hay người tham gia bình thường như Hồ Bất Mị, ai nấy cũng đều thuộc nằm lòng cấu trúc của Bảo tàng Vạn Tượng. Thế nên vừa nhìn thấy mô hình ngôi nhà kia, cả hai đã nhận ra ngay đó là cái gì.
Hồ Bất Mị xoa xoa hai tay vào nhau, sau đó cẩn thận bẻ nhẹ phần mái nhà của bảo tàng.
Mở được rồi.
Phần mái nhà được dỡ xuống. Cô ấy kích động ngắm nghía những món đồ vật thu nhỏ tinh xảo bên trong giống hệt như đúc với hiện thực, sau đó ánh mắt rất nhanh đã dừng lại ở Khu Tinh tượng, chính xác là rơi vào vị trí của sảnh nhỏ hình tròn.
Tại đó cũng có một Quả Cầu Thiên Khung bằng đồng cao vỏn vẹn vài centimet, và loanh quanh bên cạnh quả cầu đồng là ba mô hình người tí hon. Bọn họ đang ngồi xổm tụm lại với nhau, chẳng rõ là đang nghiên cứu cái thứ gì.
“Woa, là chúng ta này.” Hồ Bất Mị thì thầm, “Cái mô hình nhà này hoàn toàn là một phiên bản thu nhỏ của hiện thực, mọi người nói xem, liệu chúng ta có thể dùng thứ này để điều khiển cả cái bảo tàng không?”
Nói đoạn, cô ấy còn chìa một ngón tay ra, chọc chọc vào người “Hồ Bất Mị” tí hon trong đó một cái.
Đáng tiếc thay, cô ấy chẳng hề cảm thấy sau lưng mình bị ai đó chạm vào. Xem ra việc tác động vật lý lên mô hình không có cách nào can thiệp được vào thực tại.
Hồ Bất Mị có hơi tiếc nuối khẽ thở dài một tiếng. Kế đó, ánh mắt cô ấy mới dời sang những căn phòng khác.
Nơi thứ hai mà cô ấy ngó tới là Khu Tự nhiên, vốn dĩ chỉ muốn xem xem cái chỗ mình từng lùng sục qua này liệu có bỏ sót thứ gì không. Nhưng chỉ một cái liếc mắt đưa qua, Hồ Bất Mị có cảm giác hệt như bị ai đó dội thẳng một gáo nước đá lạnh buốt từ đỉnh đầu xuống, khiến toàn thân cô ấy đông cứng lại!
Dưới tán một bụi cây lá rộng, có đặt một cái chậu hoa cỡ bự chứa đầy chất lỏng màu đỏ ngòm. Và ngay bên trong chậu hoa đó, đang có nửa cái đầu từ từ ngoi lên khỏi mặt nước, một đôi mắt mang ánh nhìn âm u đang lén lút dòm ngó hoàn cảnh bên ngoài.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận