Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên

Chương 116: Bảo tàng Vạn Tượng (14) - Mật mã

Câu này trúng tủ rồi! Mới làm cùng Thích Vân Nguy ban nãy xong!

Vưu Miểu lúc này sướng rơn y như đứa học sinh đi thi đại học trúng tủ đề văn. Ngay từ lúc Trình Huyễn Ngọc chìa mấy cái huy bài đồng ra, não bộ cô đã tự động load đống số đó thành các chữ cái tương ứng. Sáu con số, lần lượt là Y, R, I, W, I, Z...

Khoan đã, đống này thì ghép thành từ vựng kiểu gì? Đúng lúc này, bài phân tích của Trình Huyễn Ngọc cũng đi đến cùng một ngõ cụt y hệt cô: “...Nhưng mà, đến đoạn này tôi lại va phải một chướng ngại vật. Dù rõ rành rành là chúng ta chưa gom đủ nguyên bộ huy bài đồng, nhưng cái mớ này rất khó để xếp thành một manh mối ra hồn —— nó có quá ít nguyên âm, còn phụ âm thì đa phần toàn mấy chữ cái khó phát âm. Cho nên, chắc chắn là tôi đã bỏ lỡ mất một dữ kiện then chốt nào đó rồi.”

Trình Huyễn Ngọc chăm chú nhìn Vưu Miểu, đôi mắt sáng rực lên hệt như vừa lấy lại được thị lực: “Bây giờ thì tôi vỡ lẽ rồi. Thứ mà tôi bỏ sót hóa ra lại bị giấu nhẹm ở thế giới bên kia, chính là những chi tiết mà cô đã phát hiện ra.”

“Ý anh là, cái thứ tự các khu trưng bày do mấy cái xác ngoài sảnh vạch ra á?” Vưu Miểu cũng ngay lập tức nảy số.

“Chuẩn luôn. Chuyện cô gán giá trị cho các t.h.i t.h.ể đã gợi ý cho tôi. Nếu t.h.i t.h.ể có thể được gán giá trị, vậy thì năm khu trưng bày của Bảo tàng Vạn Tượng chẳng nhẽ lại không thể, và rồi chúng ta sẽ lại nặn ra thêm được một con số nữa sao?”

Vưu Miểu nhạy bén suy nghĩ một hồi, rồi thong thả cất lời: “Ý tưởng này của anh cũng bén phết, nhưng mà... Tôi gán giá trị cho t.h.i t.h.ể là bởi vì giá trị của nó chẳng hề ăn nhập gì tới kết quả, tôi chỉ cần thu thập một cái trạng thái 0 hay 1 mà thôi. Thế nhưng năm khu trưng bày này anh tính gán giá trị kiểu gì? Làm thế nào để cam đoan con số tính ra ăn khớp với chân tướng của Quỷ cảnh?”

“Tôi chịu.” Trình Huyễn Ngọc thú nhận, “Tôi cũng bị kẹt đúng đoạn này. Hay là chúng ta cứ thử ốp bừa vài con số xem sao?”

Thế thì có mà thử đến mùa quýt!

Vưu Miểu cảm thấy mọi chuyện ngày càng bung bét. Cô chẳng rảnh háng đâu mà cắm rễ ở đây làm mấy bài toán rách tận hai ngày trời. Đành phải tua nhanh trí nhớ về kịch bản gốc, hòng bới móc được tí manh mối nào đó mà Trình Huyễn Ngọc chưa biết.

Trong diễn biến của phó bản này, Giang Thuật từng mò mẫm tới được phòng an ninh của Bảo tàng Vạn Tượng, bên trong đó có chứa bản thiết kế thi công của bảo tàng. Vì diện tích của bảo tàng cực kỳ khủng, nên thời điểm đó đã chia nhỏ cho nhiều đội thi công cùng đấu thầu. Hơn nữa, toàn bộ các khu trưng bày không hề được bấm máy khởi công cùng một lúc.

Cô nhớ mang máng, khu được xây dựng đầu tiên ắt hẳn là khu chính, tức là Khu Tinh tượng bây giờ. Theo sau đó mới là Khu Thư họa, khu Khí Cụ, khu Hiện Đại, và chốt sổ là Khu Tự nhiên. Nếu đ.á.n.h số dựa trên hồ sơ thầu, thì năm khu trưng bày này sẽ được đ.á.n.h số thứ tự từ khu 0 đến khu 4.

“Tôi hiểu rồi.” Vưu Miểu chậm rãi mở lời, “Có thể gán giá trị bám theo dòng thời gian. Gán Khu Tinh tượng là 0, còn các Khu Thư họa, Khí Cụ, Hiện Đại, Tự Nhiên lần lượt đ.á.n.h số từ 1 đến 4. Dựa vào quy luật phải đi qua Khu Tinh tượng và Khu Tự nhiên mới lòi ra hai cái xác đều ở tư thế thuận chiều, chúng ta sẽ có được một con số là 04.”

Trình Huyễn Ngọc: ???

Có giỏi che đậy, ngụy trang đến cỡ nào đi chăng nữa, trên gương mặt của Trình Huyễn Ngọc lúc này vẫn không kiềm được nét bàng hoàng sửng sốt: “Làm sao mà Cố tiểu thư biết được vậy?”

“Câu hỏi hay đấy, để tôi bịa ngay cho anh một lý do.” Vưu Miểu thầm nghĩ rồi buột miệng nói ngay: “Bởi vì tôi lớn lên ở thành phố này mà. Tôi sống ở đây đến tận năm mười tuổi, sau đó vì vài biến cố mới phải rời đi.”

Cô lanh lẹ đ.á.n.h trống lảng: “Tôi biết phải dùng con số vừa nhận được như thế nào rồi. Anh biết mật mã Caesar không?”

Cô không chắc thế giới này có Caesar hay không, đành phải liệt kê lại 6 con số trên huy bài đồng lúc nãy ngay trước mặt hai người, sau đó lần lượt trừ đi 4, để thu được 6 chữ cái tiếng Anh mới: U, N, E, S, E, V…

Mặc dù nhìn qua là biết ngay vẫn còn khuyết chữ, nhưng mấy chữ cái này ghép lại quả thực trông ra dáng một từ vựng hơn hẳn.

Trình Huyễn Ngọc trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi nói: “Chúng ta vẫn còn thiếu vài chữ cái nữa. Nhưng chắc là không nhiều. Tôi đã liệt kê vài trường hợp có thể xảy ra, cô xem thử đi... Kết hợp với đặc thù của bảo tàng này, tôi nghĩ từ này có khả năng là manh mối cao nhất.”

Anh ta nhúng ngón tay vào nước trong hồ, viết lên mặt đất vài từ tiếng Anh ngay ngắn, vuông vức đến mức chẳng ai dám tin đây là nét chữ của một kẻ mù, cuối cùng anh ta chỉ vào một từ trong số đó —— Universe.

Thiên địa? Vạn tượng? Vũ trụ?

Đúng rồi! Vũ trụ!

“Thứ chúng ta cần tìm nằm ở Khu Tinh tượng!” Vưu Miểu buột miệng thốt lên.

Trình Huyễn Ngọc mỉm cười gật đầu, rõ ràng anh ta cũng cực kỳ tán thành nhận định này của Vưu Miểu.

“Nhưng mà... tôi đã lùng sục kỹ Khu Tinh tượng rồi, bên trong đến bóng ma cũng chẳng có. Nếu không thì tôi đâu phải cất công đi đến tận Khu Tự nhiên mới bị kéo vào đây chứ.” Hồ Bất Mị rốt cuộc cũng tìm được cơ hội chen lời, giọng nói yếu ớt vang lên.

Cô ấy cũng cạn lời với chính mình rồi. Vốn tưởng kinh nghiệm sinh tồn một năm qua của mình cũng không ít, vào Quỷ cảnh dẫu không làm được “đùi to” cho người khác ôm thì ít ra cũng không đến nỗi ngáng chân đồng đội. Ai dè nghe xong màn đàm đạo phân tích vừa rồi cô ấy mới cay đắng nhận ra, đứng trước mặt đại lão hàng auth, mình mãi mãi chỉ là cái móc khóa làm cảnh.

Nào là gán giá trị khu trưng bày, nào là mật mã Caesar, cô ấy nghe giải thích thôi mà não đã nhảy số không kịp rồi, nói gì đến chuyện tự thân suy luận. Nếu đổi chỗ cho Cố Ảnh, một thân một mình bị kéo vào cái thế giới không có gì cả này, đừng nói là tìm người bên ngoài để trao đổi thông tin, e là lúc nhìn thấy bức tượng đá bị moi t.i.m kia cô ấy đã “đăng xuất” ngay và luôn rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Thế nên, Hồ Bất Mị nhanh ch.óng xốc lại tinh thần, tự giác lùi về vị trí “kẻ tung người hứng”, đồng thời cố gắng đóng góp vài ý kiến biết đâu lại có ích.

“Cứ đi xem thử đã rồi tính.” Trình Huyễn Ngọc nói, “Cách dịch tiếng Anh và ngôn ngữ của chúng ta vốn dĩ đã có nhiều điểm khác biệt, nếu không đặt vào ngữ cảnh cụ thể, chúng ta cũng chẳng biết từ này rốt cuộc ám chỉ cái gì.”

Tiếp đó, Trình Huyễn Ngọc rốt cuộc cũng được nếm mùi thế nào gọi là “không gian hỗn loạn”. Trình Huyễn Ngọc cũng là người đã học thuộc lòng bản đồ bảo tàng đến mức nhắm mắt cũng đi được. Đáng lý ra dù bị mù, anh ta vẫn có thể bước đi trong bảo tàng như đi trên đất bằng. Nhưng ngặt nỗi hiện tại không gian đã bị xáo trộn, anh ta lập tức biến thành một gã mù chính hiệu, chỉ có thể để người khác dắt đi.

Có điều người dìu anh ta tay nghề hơi non, hại anh ta vấp ngã rồi va đập hết mấy lần.

Vưu Miểu - người vừa cố tình buông tay lần thứ tư để xem Trình Huyễn Ngọc đập mặt vào tường - thầm gật gù trong bụng. Rốt cuộc cũng tin được bảy phần là tên này mù thật rồi.

Bằng không thì, với cái kỹ năng đập mặt vào tường không một khe hở diễn xuất này, trình độ của anh ta cũng hơi bị đỉnh quá rồi đấy.

Khu Tinh tượng từng là khu trưng bày chính của Bảo tàng Vạn Tượng, vậy nên không gian ở đây cũng vĩ đại nhất. Khoảng không trong nhà cao tới mười một mét khiến người ta vừa bước vào đã choáng ngợp trước sự trống trải, bao la. Trần nhà hình bán cầu còn được ứng dụng công nghệ Hologram tiên tiến nhất để mô phỏng bầu trời đầy sao trong vũ trụ. Những bức tường sơn màu xanh thẳm khảm bản đồ sao làm từ đá quý nhân tạo, càng khiến người ta có ảo giác như đang thực sự trôi dạt giữa dải ngân hà. Dù biết tỏng mình đang kẹt trong Quỷ cảnh, Vưu Miểu vẫn cảm thấy vô cùng mãn nguyện nếu được nán lại đây tham quan thêm một lát.

Việc Hồ Bất Mị nói cô ấy không tìm thấy manh mối nào ở Khu Tinh tượng cũng là có lý do cả. Bởi vì đại đa số hiện vật trưng bày ở đây đều là mô hình các vì sao. Cho dù là người ở thế giới của Vưu Miểu hay người ở thế giới Đô Thị Quỷ Dị, e là cũng chưa từng nghe tới chuyện một hành tinh biến thành quỷ bao giờ.

À đúng rồi, hình như Trình Huyễn Ngọc có một cái Quỷ hạch gọi được cả thiên thạch thì phải, biết đâu anh ta đã từng thấy thật?

“Tôi đã lục sục ở đây hơn một tiếng đồng hồ rồi, vì không thấy biển cấm sờ nên tôi còn táy máy sờ thử mấy cái, quả thực chẳng có gì lạ cả, sau đó mới rẽ sang Khu Tự nhiên.” Hồ Bất Mị hạ giọng thì thào. Không phải cô ấy cố tình làm điệu, mà là bất cứ du khách nào bước vào Khu Tinh tượng, đứng trước phong cách trang trí này đều sẽ tự thấy bản thân thật nhỏ bé, bất giác cất giọng nhẹ bớt đi.

“Biển cấm sờ...” Trình Huyễn Ngọc trầm ngâm, “Tôi cũng từng đến đây rồi, tôi nhớ rõ ràng là có một chỗ cắm biển cấm sờ, nó nằm sâu tít bên trong cơ.”

Cách bày trí của Khu Tinh tượng được đầu tư vô cùng công phu. Ngay cả lớp sàn đen tuyền dưới chân cũng tích hợp cảm biến trọng lượng, mỗi bước đi đều kích hoạt hiệu ứng ánh sao lấp lánh. Bọn họ cứ thế đạp lên những vì sao mà tiến bước, cuối cùng dừng chân tại một sảnh nhỏ hình tròn khá rộng rãi.

Tại đây đặt một Quả Cầu Thiên Khung bằng đồng thau khổng lồ cao hơn hai mét, trên bề mặt quả cầu khắc chi chít những ngôi sao vô cùng tinh xảo. Đứng cạnh quả cầu đồng thau là một bức tượng người đúc bằng đồng, trông cực kỳ bé nhỏ khi đặt cạnh mô hình hành tinh khổng lồ. Bức tượng người đang ngửa đầu chiêm ngưỡng hành tinh, khuôn mặt được đúc sống động như thật tràn ngập vẻ khao khát và ước vọng. Nó tượng trưng cho khát vọng khám phá vũ trụ bao la của loài người nhỏ bé suốt hàng ngàn năm qua.

“Đây là Quả Cầu Thiên Khung mà năm xưa Khu Tinh tượng đã bỏ ra một cái giá trên trời để đặt làm riêng. Nghe nói trên đó khắc toàn bộ những vì sao có thể quan sát bằng mắt thường từ Trái Đất trong suốt bốn mùa. Chính vì các chi tiết chạm khắc quá tinh xảo nên mới có biển cấm sờ.” Trình Huyễn Ngọc giải thích.

Vưu Miểu và Hồ Bất Mị quả thực có nhìn thấy biển cấm sờ trong sảnh nhỏ. Nghĩ lại thì, chắc cũng vì cái biển này nên lúc còn ở thế giới bên ngoài, bọn Trình Huyễn Ngọc mới không kiểm tra kỹ quả cầu này.

“Chẳng lẽ cái từ universe kia ám chỉ thứ này sao?” Hồ Bất Mị suy đoán.

“Để tôi qua xem thử.” Vưu Miểu nói đoạn liền sải chân trèo qua dải dây thừng rào chắn du khách.

Nếu ở bên ngoài, chắc chắn cô sẽ không hành xử kiểu này. Nhưng ở thế giới bên đây, bao nhiêu lần kinh nghiệm xương m.á.u đã chứng minh luật lệ ở đây chỉ để trưng cho vui, dĩ nhiên cô chẳng có gì phải kiêng dè nữa.

Càng tới gần, quả cầu đồng thau càng tỏ ra đồ sộ. Vưu Miểu đưa tay khẽ chạm vào, lúc này mới phát hiện quả cầu đồng hóa ra có thể xoay được. Hơn nữa, xét về trọng lượng, rất có thể bên trong quả cầu rỗng tuếch.

“Ế? Hình như nó đang phát sáng kìa.” Hồ Bất Mị thốt lên một tiếng khe khẽ.

Cố Ảnh đang đứng ngay cạnh Quả Cầu Thiên Khung, vốn dĩ trên đỉnh đầu đã có ánh đèn rọi xuống nên cô có thể không nhìn rõ. Nhưng Hồ Bất Mị đang đứng ở góc tối, cô ấy nhìn rành rành rằng, nương theo vòng xoay của Cố Ảnh, những vì sao trên bề mặt quả cầu đồng thau đang dần bừng lên ánh sáng.

Quả Cầu Thiên Khung chầm chậm xoay tròn, ánh sao luân chuyển, hệt như dải ngân hà vắt ngang chín tầng mây đang lững lờ trôi trên đỉnh đầu, vẽ nên một khung cảnh mộng mơ và duy mỹ không sao tả xiết.

Thế nhưng lúc này, Vưu Miểu lại đang mải mê nghĩ về một khía cạnh khác —— Quả cầu đồng xoay thì sao sẽ sáng, chứng tỏ quả cầu này rỗng ruột mười mươi rồi, chắc mẩm bên trong có lắp đặt mấy món đồ chơi kiểu máy phát điện quay tay. Nếu đã như vậy, cái universe mà manh mối nhắc tới, có khi nào ám chỉ chính không gian bên trong Cầu Thiên Khung này không?

“Bộ sưu tập quý giá” giấu trong quả cầu chính là lối ra, thậm chí là bản thể của Quỷ hạch luôn chăng?

Vừa nảy ra ý nghĩ đó, Vưu Miểu lập tức dồn hết tâm trí vào việc làm thế nào để dỡ tung cái quả cầu đồng thau này ra xem thử.

Sự chú ý của Vưu Miểu đặt hết vào Quả Cầu Thiên Khung, Hồ Bất Mị thì lại bị đám sao sáng lấp lánh hớp hồn. Chỉ có mỗi Trình Huyễn Ngọc vì bị mù nên đ.â.m ra cực kỳ nhạy bén với âm thanh, mùi vị và các yếu tố khác.

Chính vì vậy, anh ta mới nghe ra được một âm thanh lạc điệu, xen lẫn giữa tiếng cọt kẹt của trục xoay bằng đồng thau.

Đó cũng là tiếng kim loại cọ xát vào nhau, nhưng hoàn toàn không mang nhịp điệu đều đặn của trục cơ khí xoay tròn. Nó giống như tiếng ma sát diện rộng giữa hai khối kim loại vốn dĩ không được phép dịch chuyển...

“Cố tiểu thư! Cẩn thận bức tượng đồng!” Trình Huyễn Ngọc hét lớn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Đô Thị Quỷ Dị: Cầm Trong Tay Kịch Bản Cải Biên - Chương 116 | Đọc truyện chữ