Độ Lê
Chương 57
Trên thế giới này, ngoài Khương Bảo Lê, có lẽ không một ai có thể đau lòng vì anh ta đến vậy.
Đúng thế, dù chỉ nuôi một con mèo hoang nhỏ thì nó cũng có thể cuộn tròn trong lòng anh ta, ngoan ngoãn l.i.ế.m tay anh ta những khi anh ta ngã lòng.
Huống chi cô không phải là mèo nhỏ, cô là con người, là cô gái một lòng một dạ yêu thương anh ta.
Cảm giác hối hận khẽ dâng lên trong lòng khiến Thẩm Dục Lâu có chút không nỡ.
Nuôi nhiều năm như vậy… cứ thế chắp tay nhường người ta.
“Vậy, anh ta bắt anh quỳ xuống thì trả lại dự án cho anh sao?” Khương Bảo Lê cắt ngang dòng suy nghĩ của anh ta.
Thẩm Dục Lâu đút miếng măng cụt vào miệng Khương Bảo Lê, bình tĩnh đáp: “Còn hứa hẹn một số chuyện khác, nhưng không đáng nhắc đến. Lấy lại dự án mới là chuyện quan trọng nhất.”
Khương Bảo Lê biết Thẩm Dục Lâu đã trải qua khoảng thời gian thất ý đến mức nào kể từ khi bị Thẩm Đình Sơn tước quyền quản lý Y Tế Nhân Thụy.
Bây giờ lấy lại được dự án là tốt rồi.
Dẫu gì chuyện bị ép quỳ xuống cũng đã xảy ra, Khương Bảo Lê chỉ có thể ép bản thân đừng suy nghĩ thêm nữa.
Cô đồng cảm với Thẩm Dục Lâu, hẳn là anh ta cũng không dễ chịu hơn cô là bao.
Bây giờ việc duy nhất cô có thể làm là vui vẻ nghỉ phép cùng anh ta bên bờ biển Bahamas, đừng suy nghĩ đến những chuyện không vui nữa.
…
Sau khi trở về từ đảo riêng của Tư Độ, Thẩm Dục Lâu gần như không rời Khương Bảo Lê nửa bước.
anh ta sợ sự việc như vụ mô tô nước xảy ra lần nữa.
Hôm đó Noah làm mất cô, Thẩm Dục Lâu nổi giận đùng đùng, đuổi việc cậu ta.
Thậm chí anh ta còn trút giận lên gia đình Noah.
Hiển nhiên anh ta không nói mấy chuyện này với Khương Bảo Lê.
Anh ta thừa hiểu, tình cảm của mình đã vượt qua giới hạn anh em mất rồi.
Nhưng Thẩm Dục Lâu không muốn nghĩ nhiều nữa, đặc biệt là sau khi anh ta và Tư Độ đã đồng ý với”thỏa thuận ngầm” kia.
Suy nghĩ nhiều cũng vô ích mà thôi.
Người phụ nữ đi hết quãng đời còn lại cùng anh ta nhất định phải môn đăng hộ đối, không thể là con mèo hoang nhỏ do anh ta mang về được.
Có lẽ là vì áy náy, hai ngày qua Thẩm Dục Lâu hết lòng chiều theo Khương Bảo Lê, đưa cô đi đây đó, đáp ứng mọi điều cô muốn trong chuyến du lịch này.
Khi chiều tà, họ lại có bữa tiệc buffet lãng mạn dưới ánh nến bên bờ biển hồng.
Khương Bảo Lê mặc chiếc váy lụa trắng hở vai đính vỏ sò mà Thẩm Dục Lâu mua cho, bước chân trần trên bãi cát ấm nóng.
Cô cầm đĩa ăn, chọn thức ăn ở quầy tự chọn, thỉnh thoảng quay đầu hỏi Thẩm Dục Lâu muốn ăn gì.
Thẩm Dục Lâu ngồi dưới chiếc ô che nắng màu trắng, anh ta vừa nghịch ly rượu vang đỏ vừa nói với cô ăn gì cũng được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Dục Lâu rất đẹp trai, dù trong mắt phụ nữ Trung Quốc hay phụ nữ nước ngoài… anh ta luôn là tiêu điểm.
Một người phụ nữ tóc trắng bước về phía Thẩm Dục Lâu.
Người phụ nữ mang chút dòng m.á.u Slav đó mặc váy hai dây màu đen, làn da trắng đến phát sáng, hệt như b.úp bê bước ra từ truyện cổ tích.
Khi cô ta cúi xuống nói chuyện với Thẩm Dục Lâu, mái tóc dài trắng muốt rủ xuống vai anh ta.
Nhìn thấy cảnh này, Khương Bảo Lê chỉ hận không thể xông tới túm lấy mái tóc dài của người phụ nữ đó, kéo cô ta ra khỏi Thẩm Dục Lâu để “tuyên bố chủ quyền”.
Nào ngờ Thẩm Dục Lâu lại lịch sự đứng dậy, giữ khoảng cách với đối phương.
Dù cách xa như vậy, cô vẫn có thể nhìn rõ nụ cười khách sáo xa cách trên mặt anh ta.
Người phụ nữ đó muốn tán tỉnh Thẩm Dục Lâu, nhưng anh ta lại lắc đầu rồi chỉ về phía Khương Bảo Lê.
Người phụ nữ nọ nhìn theo hướng anh ta chỉ, Khương Bảo Lê lập tức quay đầu đi, giả vờ bận bịu chọn thức ăn.
Trong lòng diễn nhiều cảnh lắm, nhưng khi hành động thật thì cô lại nhát như thỏ đế.
Cô cảm nhận được ánh mắt dò xét của người phụ nữ đó đang dừng lại trên người mình.
Mở to mắt nhìn cho rõ, “bạn gái” chính hiệu ở đây này! Khi cô quay đầu nhìn trộm lần nữa thì người phụ nữ đó đã rời đi rồi.
Khương Bảo Lê thở phào nhẹ nhõm, sau đó, cô cầm đĩa ăn đi về. Thẩm Dục Lâu đang chỉnh lại chiếc khăn trải bàn bị gió biển thổi bay.
Anh ta vui vẻ nhận lấy đĩa ăn trong tay cô.
“Chị gái xinh đẹp đó nói gì với anh vậy?” Khương Bảo Lê vẫn thấy hơi ghen.
“Cô ấy hỏi anh tối nay có rảnh không, hẹn anh đến quán bar.”
“Vậy anh nói sao?”
“Anh nói, phải hỏi bạn gái của anh trước, xem cô ấy có đồng ý không đã.” Thẩm Dục Lâu nói đùa.
Khương Bảo Lê biết anh ta thường dùng mình làm “bia đỡ đạn” cho mệnh đào hoa của mình.
Tuy nhiên, hai chữ “bạn gái” vẫn khiến cô nở hoa trong lòng.
Khương Bảo Lê mím môi ngồi đối diện anh ta rồi ăn thịt bò Wagyu vừa cắt.
Những năm qua, cô đã thấy quá nhiều phụ nữ vây quanh Thẩm Dục Lâu, có cô chiêu nhà giàu, có hot girl mạng, có minh tinh hạng ba…
Tuy Thẩm Dục Lâu có vẻ lịch sự với tất cả mọi người, nhưng đồng thời, anh ta vẫn luôn giữ thái độ luôn lạnh nhạt xa cách, không “ban” cơ hội cho bất kỳ cô gái nào.
Khương Bảo Lê cũng dành trọn tình cảm sâu đậm cho Thẩm Dục Lâu, nhưng anh ta chưa bao giờ đáp lại.
Cô biết Thẩm Dục Lâu đang cố tình dây dưa, không muốn rõ ràng với mình.
Đúng thế, dù chỉ nuôi một con mèo hoang nhỏ thì nó cũng có thể cuộn tròn trong lòng anh ta, ngoan ngoãn l.i.ế.m tay anh ta những khi anh ta ngã lòng.
Huống chi cô không phải là mèo nhỏ, cô là con người, là cô gái một lòng một dạ yêu thương anh ta.
Cảm giác hối hận khẽ dâng lên trong lòng khiến Thẩm Dục Lâu có chút không nỡ.
Nuôi nhiều năm như vậy… cứ thế chắp tay nhường người ta.
“Vậy, anh ta bắt anh quỳ xuống thì trả lại dự án cho anh sao?” Khương Bảo Lê cắt ngang dòng suy nghĩ của anh ta.
Thẩm Dục Lâu đút miếng măng cụt vào miệng Khương Bảo Lê, bình tĩnh đáp: “Còn hứa hẹn một số chuyện khác, nhưng không đáng nhắc đến. Lấy lại dự án mới là chuyện quan trọng nhất.”
Khương Bảo Lê biết Thẩm Dục Lâu đã trải qua khoảng thời gian thất ý đến mức nào kể từ khi bị Thẩm Đình Sơn tước quyền quản lý Y Tế Nhân Thụy.
Bây giờ lấy lại được dự án là tốt rồi.
Dẫu gì chuyện bị ép quỳ xuống cũng đã xảy ra, Khương Bảo Lê chỉ có thể ép bản thân đừng suy nghĩ thêm nữa.
Cô đồng cảm với Thẩm Dục Lâu, hẳn là anh ta cũng không dễ chịu hơn cô là bao.
Bây giờ việc duy nhất cô có thể làm là vui vẻ nghỉ phép cùng anh ta bên bờ biển Bahamas, đừng suy nghĩ đến những chuyện không vui nữa.
…
Sau khi trở về từ đảo riêng của Tư Độ, Thẩm Dục Lâu gần như không rời Khương Bảo Lê nửa bước.
anh ta sợ sự việc như vụ mô tô nước xảy ra lần nữa.
Hôm đó Noah làm mất cô, Thẩm Dục Lâu nổi giận đùng đùng, đuổi việc cậu ta.
Thậm chí anh ta còn trút giận lên gia đình Noah.
Hiển nhiên anh ta không nói mấy chuyện này với Khương Bảo Lê.
Anh ta thừa hiểu, tình cảm của mình đã vượt qua giới hạn anh em mất rồi.
Nhưng Thẩm Dục Lâu không muốn nghĩ nhiều nữa, đặc biệt là sau khi anh ta và Tư Độ đã đồng ý với”thỏa thuận ngầm” kia.
Suy nghĩ nhiều cũng vô ích mà thôi.
Người phụ nữ đi hết quãng đời còn lại cùng anh ta nhất định phải môn đăng hộ đối, không thể là con mèo hoang nhỏ do anh ta mang về được.
Có lẽ là vì áy náy, hai ngày qua Thẩm Dục Lâu hết lòng chiều theo Khương Bảo Lê, đưa cô đi đây đó, đáp ứng mọi điều cô muốn trong chuyến du lịch này.
Khi chiều tà, họ lại có bữa tiệc buffet lãng mạn dưới ánh nến bên bờ biển hồng.
Khương Bảo Lê mặc chiếc váy lụa trắng hở vai đính vỏ sò mà Thẩm Dục Lâu mua cho, bước chân trần trên bãi cát ấm nóng.
Cô cầm đĩa ăn, chọn thức ăn ở quầy tự chọn, thỉnh thoảng quay đầu hỏi Thẩm Dục Lâu muốn ăn gì.
Thẩm Dục Lâu ngồi dưới chiếc ô che nắng màu trắng, anh ta vừa nghịch ly rượu vang đỏ vừa nói với cô ăn gì cũng được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thẩm Dục Lâu rất đẹp trai, dù trong mắt phụ nữ Trung Quốc hay phụ nữ nước ngoài… anh ta luôn là tiêu điểm.
Một người phụ nữ tóc trắng bước về phía Thẩm Dục Lâu.
Người phụ nữ mang chút dòng m.á.u Slav đó mặc váy hai dây màu đen, làn da trắng đến phát sáng, hệt như b.úp bê bước ra từ truyện cổ tích.
Khi cô ta cúi xuống nói chuyện với Thẩm Dục Lâu, mái tóc dài trắng muốt rủ xuống vai anh ta.
Nhìn thấy cảnh này, Khương Bảo Lê chỉ hận không thể xông tới túm lấy mái tóc dài của người phụ nữ đó, kéo cô ta ra khỏi Thẩm Dục Lâu để “tuyên bố chủ quyền”.
Nào ngờ Thẩm Dục Lâu lại lịch sự đứng dậy, giữ khoảng cách với đối phương.
Dù cách xa như vậy, cô vẫn có thể nhìn rõ nụ cười khách sáo xa cách trên mặt anh ta.
Người phụ nữ đó muốn tán tỉnh Thẩm Dục Lâu, nhưng anh ta lại lắc đầu rồi chỉ về phía Khương Bảo Lê.
Người phụ nữ nọ nhìn theo hướng anh ta chỉ, Khương Bảo Lê lập tức quay đầu đi, giả vờ bận bịu chọn thức ăn.
Trong lòng diễn nhiều cảnh lắm, nhưng khi hành động thật thì cô lại nhát như thỏ đế.
Cô cảm nhận được ánh mắt dò xét của người phụ nữ đó đang dừng lại trên người mình.
Mở to mắt nhìn cho rõ, “bạn gái” chính hiệu ở đây này! Khi cô quay đầu nhìn trộm lần nữa thì người phụ nữ đó đã rời đi rồi.
Khương Bảo Lê thở phào nhẹ nhõm, sau đó, cô cầm đĩa ăn đi về. Thẩm Dục Lâu đang chỉnh lại chiếc khăn trải bàn bị gió biển thổi bay.
Anh ta vui vẻ nhận lấy đĩa ăn trong tay cô.
“Chị gái xinh đẹp đó nói gì với anh vậy?” Khương Bảo Lê vẫn thấy hơi ghen.
“Cô ấy hỏi anh tối nay có rảnh không, hẹn anh đến quán bar.”
“Vậy anh nói sao?”
“Anh nói, phải hỏi bạn gái của anh trước, xem cô ấy có đồng ý không đã.” Thẩm Dục Lâu nói đùa.
Khương Bảo Lê biết anh ta thường dùng mình làm “bia đỡ đạn” cho mệnh đào hoa của mình.
Tuy nhiên, hai chữ “bạn gái” vẫn khiến cô nở hoa trong lòng.
Khương Bảo Lê mím môi ngồi đối diện anh ta rồi ăn thịt bò Wagyu vừa cắt.
Những năm qua, cô đã thấy quá nhiều phụ nữ vây quanh Thẩm Dục Lâu, có cô chiêu nhà giàu, có hot girl mạng, có minh tinh hạng ba…
Tuy Thẩm Dục Lâu có vẻ lịch sự với tất cả mọi người, nhưng đồng thời, anh ta vẫn luôn giữ thái độ luôn lạnh nhạt xa cách, không “ban” cơ hội cho bất kỳ cô gái nào.
Khương Bảo Lê cũng dành trọn tình cảm sâu đậm cho Thẩm Dục Lâu, nhưng anh ta chưa bao giờ đáp lại.
Cô biết Thẩm Dục Lâu đang cố tình dây dưa, không muốn rõ ràng với mình.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận