Độ Lê

Chương 56

Và lúc này, xuyên qua ô cửa sổ sát đất, cô gái đang nhặt vỏ sò bên bờ biển cũng nhìn thấy cảnh Thẩm Dục Lâu quỳ gối chịu nhục trong phòng.

Những chiếc vỏ sò màu mật ong trong tay cô chợt rơi đầy đất.

Khương Bảo Lê cảm thấy một luồng m.á.u nóng dâng thẳng lên đỉnh đầu, cô không còn quan tâm đến những vỏ sò vừa nhặt được nữa.

Cô hung hăng chạy một mạch vào biệt thự.

Thẩm Dục Lâu vừa lúc bước ra khỏi phòng làm việc. Anh ta đứng ở cuối hành lang, nhìn thấy Khương Bảo Lê từ xa.

Cô gái nhỏ nhắn với bờ vai khẽ run rẩy.

Thẩm Dục Lâu biết tính cô, thế nên anh ta vội bước nhanh tới, muốn kéo cô đi.

Nhưng cô vẫn đứng yên tại chỗ, nắm lấy tay áo của anh ta, c.h.ặ.t đến mức mu bàn tay trắng bệch, tạo thành những nếp nhăn sâu.

“Có phải… anh ta ức h.i.ế.p anh không?” Dù giọng nói mang theo tiếng nức nở, nhưng vẫn không giấu được nỗi tức giận nghẹn ngào.

“Không sao.” Giọng Thẩm Dục Lâu rất bình tĩnh, trên mặt cũng chẳng có biểu cảm gì, như thể thật sự không có chuyện gì xảy ra vậy, “Anh sẽ nói với em trên đường đi.”

Anh ta muốn kéo Khương Bảo Lê đi, nhưng cô vẫn đứng yên.

Thẩm Dục Lâu luôn giỏi kiểm soát cảm xúc, nếu không phải vừa rồi nhìn thấy cảnh anh ta quỳ xuống thì cô sẽ thật sự tin là chẳng có chuyện gì xảy ra.

“Tên khốn đó dựa vào cái gì chứ?” Khương Bảo Lê muốn xông vào phòng tìm Tư Độ tính sổ.

“Lê Bảo!” Thẩm Dục Lâu nắm c.h.ặ.t cổ tay cô.

Tay anh ta rất lạnh, lực cũng rất mạnh, “Ngoan, đừng đi.”

Khương Bảo Lê có thể cảm nhận được bàn tay của người nọ… đang run rẩy.

Hôm nay, anh ta đã chịu đựng quá nhiều rồi.

Nhưng cô vẫn thấy tức lắm, thái dương cứ giật giật liên hồi, l.ồ.ng n.g.ự.c bí bách không có chỗ giải tỏa.

Dựa vào cái gì? Dựa vào cái gì mà Tư Độ có thể tùy ý ức h.i.ế.p người khác như vậy? Người khác… thì thôi đi.

Nhưng Thẩm Dục Lâu là người cô trân trọng nhất mà!

Vừa nghĩ đến cảnh anh ta quỳ xuống lúc nãy, Khương Bảo Lê sắp nổ tung rồi.

Cô điên cuồng đẩy đổ những bức tượng xung quanh, đập vỡ những bình hoa sứ rồi gào thét như phát điên.

Nếu không phải Thẩm Dục Lâu nắm c.h.ặ.t lấy cô thì cô sẽ xông vào liều mạng với Tư Độ ngay lập tức!

“Đồ biến thái c.h.ế.t tiệt!”

“Cả đời không ai yêu!”

“Tư Độ, sao anh không c.h.ế.t đi?”

“Bình tĩnh lại!” Thẩm Dục Lâu vừa nắm c.h.ặ.t t.a.y cô vừa thì thầm “Anh lấy lại dự án được rồi, đừng để anh thất bại trong gang tấc.”

Nghe thấy câu này, Khương Bảo Lê như bị rút cạn sức lực, cuối cùng… cũng không giãy giụa nữa.

Cô biết khát vọng sâu thẳm nhất trong lòng Thẩm Dục Lâu.

Nhưng…

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cô hận lắm!

Hận vì mình quá bất lực…

Nước mắt trên gương mặt nhỏ cứ tuôn rơi mãi, người cô run rẩy như sàng gạo.

Mãi đến khi Thẩm Dục Lâu ôm cô vào lòng, dùng sức mạnh của mình để kìm c.h.ặ.t lấy cô.

“Lê Bảo, không sao rồi, không sao rồi.” Anh ta nhẹ nhàng vuốt lưng cô, không ngừng an ủi để cô bình tĩnh lại.

Khương Bảo Lê vừa ôm anh ta vừa khóc nức nở, nỗi buồn và cả sự tan vỡ trong lòng cô… như được trút hết lên Thẩm Dục Lâu.

Cô thà c.h.ế.t một trăm lần một nghìn lần cũng không muốn Thẩm Dục Lâu quỳ xuống trước người đàn ông kia lần nào nữa.

Thẩm Dục Lâu ôm lấy cơ thể run rẩy của cô, anh ta nhắm mắt lại, kìm nén cảm xúc thoải mái đang trào dâng.

Chưa bao giờ anh ta thấy mình được yêu thương nhiều như lúc này.

Dù là người có lòng dạ sắt đá thì cũng không thể không mảy may rung động.

Huống chi anh ta đâu phải làm từ sắt đá, anh ta tự tay nuôi cô lớn, trở thành nơi nương tựa và tin tưởng duy nhất của cô.

Khương Bảo Lê được Thẩm Dục Lâu dẫn ra khỏi biệt thự.

Trong vườn hoa, Khương Bảo Lê cảm thấy có ánh mắt đang nhìn mình từ phía sau nên không khỏi quay đầu lại.

Tư Độ cầm một ly rượu, tựa vào cửa sổ sát đất bằng thủy tinh.

Khi Khương Bảo Lê quay đầu lại, anh nâng ly rượu lên chào từ đằng xa, khóe miệng còn nở một nụ cười.

Mắt Khương Bảo Lê đỏ ngầu, hận không thể dùng ánh mắt của mình lăng trì người nọ.



Trên du thuyền trở về, Khương Bảo Lê không ngừng nức nở, những tờ giấy vo tròn trên chiếc bàn nhỏ đã chất thành một ngọn núi be bé.

Thẩm Dục Lâu sai người cắt một đĩa trái cây tươi, có cả măng cụt mà cô thích nhất.

Anh ta tự tay bóc vỏ rồi đút từng miếng thịt quả trắng nõn nà cho Khương Bảo Lê.

Cô vừa khóc vừa ăn, chẳng bỏ sót miếng nào.

Móng tay Thẩm Dục Lâu gần như đỏ ửng vì nước măng cụt.

“Được rồi, anh còn chưa khóc mà em khóc cái gì?” Thẩm Dục Lâu lau nước mắt cho cô.

Khương Bảo Lê đau lòng lắm.

Cô không thể chịu được việc Thẩm Dục Lâu quỳ gối trước mặt bất kỳ ai, sự đả kích này không khác gì động đất cấp tám đang rung động trong lục phủ ngũ tạng của cô.

“Anh ta đang sỉ nhục anh đấy! Đúng là tên khốn mà! Tên ác ma đó chẳng những xấu tính mà còn thích xé nát những thứ tốt đẹp trong lòng người khác nữa chứ!”

Thẩm Dục Lâu không nói một lời, anh ta hơi nâng cằm, nhìn chằm chằm vào cô.

Cô gái nhỏ khóc nhiều quá nên ch.óp mũi đỏ ửng, trông cô tựa như đóa hoa dại ven đường tả tơi sau cơn mưa giông.

Trước mặt anh ta, cô chưa bao giờ giả tạo hay che giấu điều gì, lúc nào cô cũng có thể bộc lộ những cảm xúc chân thật nhất của mình.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Độ Lê - Chương 56 | Đọc truyện chữ