Dẫu sao thì ở các tổ chức người chơi khác, họ chẳng thể nào tìm được một ông chủ giàu nứt đố đổ vách để lo liệu cho gia đình mình như thế này.
Tiêu Lam đúc kết: “Đây chính là cái gọi là kẻ trung gian ăn chênh lệch?”
Thành Văn Nhất: “...”
Sao tự dưng cảm thấy khí chất của mình bay biến sạch sành sanh, nghe như một gã buôn đồ cũ thế này? Tiêu Lam hỏi: “Tôi nghe nói phong cách làm việc của các thành viên Luân Hồi đều có chút bất chấp thủ đoạn?”
“Đó đâu phải mệnh lệnh của tôi.” Thành Văn Nhất tỏ vẻ mình rất vô tội, “KPI vốn là chế độ được đặt ra để khích lệ nhân viên mà.
Hiệu suất càng cao thì phần thưởng càng nhiều, vì mục tiêu mà bỏ thêm chút tâm tư nỗ lực chẳng phải là chuyện bình thường sao?
Dù đôi khi sự nỗ lực đó có hơi quá đà một chút.”
Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.
Nói một cách đơn giản là — những "con sen" công sở chiến đấu vì KPI là bất khả chiến bại.
Thấy ánh mắt nhìn mình như nhìn một ông chủ đen tối của Tiêu Lam, Thành Văn Nhất khẽ nhếch môi: “Chính vì họ nỗ lực như thế, nên Luân Hồi mới nắm giữ được những tin tức mà phần lớn các tổ chức khác không có.”
Tiêu Lam vẫn giữ thái độ điềm tĩnh: “Rất sẵn lòng lắng nghe.”
Một bộ dạng kiểu như: "Nếu anh đã muốn nói thế thì tôi sẽ đại từ đại bi mà nghe thử xem".
Thấy Tiêu Lam vẫn thản nhiên, Thành Văn Nhất cũng tùy ý nói: “Luân Hồi từng cố gắng tổng kết lại các bản hướng dẫn vượt màn.”
Trước đây Tiêu Lam từng thắc mắc, trò chơi có nhiều phó bản như vậy, người chơi cũng có xác suất vào cùng một phó bản, vậy tại sao lại không nghe nói đến sự tồn tại của các bản hướng dẫn?
Giờ nghe Thành Văn Nhất nói, dường như ẩn tình bên trong không hề đơn giản.
Tiêu Lam bắt lấy từ khóa trong lời nói của anh ta: “Từng?”
Thành Văn Nhất gật đầu: “Thời gian đó Luân Hồi đã ghi chép tổng cộng 1258 phó bản, mà đó chỉ là một phần nhỏ trong tất cả các phó bản thôi, không ai biết sân chơi của thế giới Giáng Lâm rốt cuộc có bao nhiêu cái.”
“Nhưng khi chúng tôi tổng kết lại các bản ghi chép thì phát hiện ra — cùng một trò chơi, nhưng các lượt chơi khác nhau với những người chơi khác nhau lại cho ra kết quả hướng dẫn có sự sai khác, thậm chí có những cái còn trái ngược hoàn toàn.
Và không chỉ là một lượt chơi riêng lẻ, tình trạng này xảy ra ở rất nhiều sân chơi mà các thành viên Luân Hồi từng tham gia.”
Tiêu Lam: “Phó bản đang biến đổi sao?”
Thành Văn Nhất: “Đúng vậy, cùng một phó bản, cùng một nhiệm vụ, nhưng yêu cầu chi tiết có thể hoàn toàn khác nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thậm chí lựa chọn an toàn trong ghi chép của người A lại trở thành cái bẫy c.h.ế.t ch.óc đối với người B.”
Tiêu Lam nói: “Nói vậy thì căn bản không thể nào tổng kết ra hướng dẫn được.”
Thành Văn Nhất nhìn ra ngoài cửa sổ: “Phải, thế giới Giáng Lâm là một thế giới không ngừng biến đổi.
Đừng coi nó như một hệ thống cứng nhắc, đó chính là kết luận cuối cùng từ dữ liệu tổng hợp của Luân Hồi.”
Thế giới Giáng Lâm rốt cuộc là cái gì?
Thứ đang bao trùm lên đầu tất cả người chơi như một cơn ác mộng này vừa mạnh mẽ, vừa bí ẩn, lại khiến người ta không sao nắm bắt nổi.
Cả hai bên tạm thời không nói gì, trong phòng rơi vào một khoảng lặng ngắn ngủi.
Lúc này, từ cửa sổ vang lên một tiếng động khẽ.
Tuyết Lỵ, vốn đã chạy ra ngoài chơi trước đó, vừa hay đang trèo qua cửa sổ đi vào.
Một khối lông trắng muốt nhẹ tênh như lông vũ đáp xuống sàn nhà.
“Miu~” Tuyết Lỵ cất tiếng chào chủ nhân của mình.
Quay đầu lại, nó thấy Tiêu Lam nên cũng kêu lên một tiếng: “Miu~”
Điều này làm Tiêu Lam nhớ lại việc Đệ Nhất Phú Quý từng nói ông chủ Luân Hồi mang một con mèo từ trong trò chơi ra, nhưng Đệ Nhất Phú Quý không nói con mèo này có thể tự do đi lại giữa trò chơi và thực tại, nên trước đây anh vẫn luôn nghĩ con mèo đó không phải là Tuyết Lỵ.
Tiêu Lam nhìn sang Thành Văn Nhất: “Đây là Tuyết Lỵ à?”
Thành Văn Nhất đặt ly rượu xuống: “Tuyết Lỵ là vật thí nghiệm trong nỗ lực thoát khỏi thế giới Giáng Lâm của tôi.
Tuy đã rời khỏi trò chơi nhưng không hoàn toàn thành công, sợi dây liên kết giữa nó và thế giới Giáng Lâm vẫn tồn tại, khi vào trò chơi nó vẫn sẽ đi cùng tôi.”
Tuyết Lỵ nhìn Lạc, vì Lạc đang bị áp chế ở thực tại nên nó cảm thấy con quái vật lớn này giờ đây không còn đáng sợ như trước nữa.
Lấy hết can đảm, Tuyết Lỵ thử tiến lại gần Tiêu Lam, dùng cái đầu xù lông cọ cọ vào ống quần anh: “Miu~”
Thấy Tuyết Lỵ thế mà lại không sợ hãi khi đến gần mình, Tiêu Lam vẫn không kiềm được mà đưa tay vuốt ve bộ lông trắng muốt của nó.
Lông của Tuyết Lỵ vừa bông xốp vừa mềm mại, mượt mà hơn cả lụa là, chạm vào thấy ấm áp, còn có thể cảm nhận được tiếng gừ gừ đầy thỏa mãn của nó, quả thực là sự tận hưởng cực hạn của nhân gian.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận