---

“Thành thiếu, Tiêu tiên sinh và Phí tiên sinh đã đến.” Vương Sĩ Kỳ gõ cửa.

“Vào đi.” Giọng của Thành Văn Nhất vọng ra từ sau cánh cửa.

Bước vào trong, Tiêu Lam nhận thấy phong cách của căn phòng này khác hẳn với vẻ kín đáo bên ngoài.

Toàn bộ không gian lấy tông màu trắng làm chủ đạo, tuy cũng không dùng vàng hay kim cương vốn là đặc trưng của giới nhà giàu mới nổi, nhưng phong cách tổng thể rõ ràng là phô trương hơn hẳn, toát ra một khí chất tương đồng với chính bản thân Thành Văn Nhất.

Thành Văn Nhất đang ngồi bên cửa sổ, trên người lại là một bộ vest trắng may đo cao cấp khác hẳn lúc nãy, vẫn đẹp trai một cách đầy kiêu hãnh như mọi khi.

Anh ta nâng ly rượu về phía hai người Tiêu Lam để chào đón: “Hoan nghênh.”

Tiêu Lam gật đầu với anh ta: “Để anh đợi lâu rồi.”

Lạc cũng khẽ nghiêng đầu xem như lời chào hỏi.

Đợi hai người ngồi xuống, trợ lý bưng trà và điểm tâm lên rồi lặng lẽ lui ra, nhường lại không gian cho ba người.

Thành Văn Nhất tựa lưng vào sofa, tư thế ngồi trông rất thư thái.

Anh ta nhìn Tiêu Lam: “Trước khi bàn về Tiêu Thành Nham, nếu có thắc mắc gì anh cứ việc hỏi tôi, vì sau đó chưa chắc anh đã còn tâm trạng như thế này đâu.”

Tiêu Lam cũng tỏ ra vô cùng bình thản, không hề vội vàng truy hỏi chuyện Tiêu Thành Nham ngay từ đầu: “Chi bằng cứ nói về những chuyện liên quan đến anh trước đi.”

Thành Văn Nhất nhướng mày: “Tôi sao?”

Tiêu Lam cười nói: “Tôi rất có hứng thú với anh và Luân Hồi.

Mô thức của Luân Hồi cực kỳ đặc biệt trong số các tổ chức người chơi.”

Thành Văn Nhất không hề có ý né tránh khi bàn về Luân Hồi, anh ta hỏi ngược lại Tiêu Lam: “Anh có biết điểm chung của các người chơi là gì không?”

Tiêu Lam đưa mắt nhìn Lạc.

Lạc hiểu ý ngay lập tức, dùng giọng nói trầm thấp đầy từ tính của mình thong thả phát biểu: “Đột ngột mất tích, sau đó không lâu lại xuất hiện, rồi thường sẽ xin nghỉ việc để sống tách biệt, xa lánh các mối quan hệ xã hội trước đây và cố gắng giảm thiểu tiếp xúc với người khác.

Sau đó hành tung lúc ẩn lúc hiện, cho đến khi...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

một ngày nào đó hoàn toàn trở thành người mất tích.”

“Đúng vậy, chính vì thế mà sợi dây liên kết giữa họ và thực tại buộc phải ngày càng mỏng manh, nhưng con người thì ai chẳng có những điều vướng bận.” Thành Văn Nhất nhấp một ngụm rượu, “Tuy nhiên thế giới Giáng Lâm lại không cho phép người chơi sử dụng năng lực được ban tặng trong trò chơi để can thiệp vào thực tại.

Trước đây đã có không ít người vì cảm thấy mình không còn hy vọng qua màn nên đã liều lĩnh chọn con đường tội phạm ở thế giới thực để để lại chút tiền cho gia đình, cuối cùng đều bị thế giới Giáng Lâm hạ lệnh xử lý.”

“Nhưng tôi thì khác.

Chỉ cần dựa vào gia thế vốn có, tôi đã có thể cung cấp cho họ sự giúp đỡ cần thiết, rồi đổi lấy một chút lợi ích cũng là lẽ thường tình, chẳng phải sao?”

Tiêu Lam nhìn xoáy vào mắt anh ta: “Dựa theo tính cách của anh, thủ đoạn này xem chừng quá đỗi ôn hòa rồi.

Thành Văn Nhất mà tôi biết không giống một nhà từ thiện cho lắm.”

Thành Văn Nhất mỉm cười: “Tất nhiên tôi cũng có thể dựa vào thế lực ở thực tại để đe dọa họ làm việc cho mình, trước đây cũng có người từng thử qua rồi.

Nhưng những kẻ thử làm vậy cuối cùng đều c.h.ế.t cả, phần lớn là c.h.ế.t trong trò chơi do bị cấp dưới phản phệ.

Chẳng ai cam tâm tình nguyện bị người khác chèn ép, kẻ càng mạnh thì lại càng không cam lòng, chỉ có lợi ích mới là sợi dây liên kết bền vững nhất.”

“Nhân viên cũng giống như gia súc vậy, cho họ một môi trường an nhàn để nuôi nhốt, họ sẽ không ngừng tạo ra giá trị cho anh.

Đó mới là sự phát triển bền vững.”

“Tôi cũng chỉ giúp đỡ gia đình họ ở thực tại, còn cái giá phải trả sẽ được thanh toán trong trò chơi.” Thành Văn Nhất nói, “Dù sao với thân phận của tôi, cũng chẳng cần phải dựa dẫm vào người chơi giúp đỡ ở ngoài đời thực.”

Nếu Mộc Dương ở đây, cậu ta chắc chắn sẽ thốt lên: “Sếp ơi, sếp lại đang khoe giàu đấy à?”.

Tiếc thay, cậu thiếu niên lúc này đang mải mê phấn đấu vì chiếc máy chơi game, chẳng còn hơi sức đâu mà cà khịa ông chủ nhà mình.

Sử dụng thế lực của mình ở thực tại để "hớt tay trên" của thế giới Giáng Lâm, phải công nhận rằng Thành Văn Nhất thực sự rất gan dạ, và cũng nắm bắt rất rõ giới hạn chịu đựng của thế giới Giáng Lâm.

Anh ta tập hợp các người chơi nhưng không dùng sức mạnh của họ để gây ảnh hưởng đến thế giới thực, ở ngoài đời anh ta chẳng khác nào một nhà từ thiện đi cứu trợ người nghèo.

Hồng trần cuồn cuộn
Sóng gió bủa vây
Tâm như chỉ thủy
Tự tại chốn này.

Thế nhưng trong thế giới Giáng Lâm, những kẻ bị lợi ích thực tế thu hút này lại tạo thành một tổ chức người chơi vô cùng lớn mạnh.

Thậm chí, chính tiềm lực tài chính của Thành Văn Nhất đã khiến Luân Hồi có tính chất khó có thể thay thế, sự gắn kết của các thành viên cũng vì thế mà bền c.h.ặ.t hơn.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

[Đam Mỹ] Tôi Dựa Vào Nghèo Khó Để Phá Đảo Trò Chơi Chạy Trốn - Chương 327 | Đọc truyện chữ