Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm

Chương 1737: Lại hái lá mè (2).

[Cái gì mua được bằng tiền thì còn dễ, vấn đề là tôi không có tiền.]

[Ủa sao top 1 ban đầu rớt xuống hạng 10 rồi?]

[Sợ gì, top 1 ban đầu đang ở trong làng làm việc đấy. Kiều Kiều, năm nay trong làng còn tuyển người không?]

[Tuyển người nhìn tôi nhìn tôi! Bị công ty lớn sa thải, trâu ngựa tiêu chuẩn! Giờ còn chưa biết làm gì đây!]

Mọi người tranh nhau nói, vừa náo nhiệt vừa không ngừng donate.

Vân Đóa nhìn mãi, c.uối cùng cũng dần quen.

Cô ta nghĩ, mấy streamer triệu follow khác khi livestream chắc cũng có “top 1” của riêng mình, Kiều Kiều nhiều thêm vài người thì có gì đâu? Rất bình thường mà.

Giới streamer vốn là như vậy.

Nhưng refresh thêm lần nữa, trời ơi, internet rõ ràng có hệ thống tiền tệ riêng à?! Sao mấy người này ném tiền như rắc nước vậy?!

Còn Kiều Kiều thì đã nhanh ch.óng quên sạch chuyện donate.

Trước mắt là cả ruộng lá mè xanh mướt đang chờ cậu thoải mái hái, mà cái túi vải trắng buộc ở eo vẫn chưa có chiếc lá nào.

Cậu đeo găng tay, hai tay hái thoăn thoắt, còn không quên lớn tiếng nhắc mọi người:

“Nhớ đừng hái phần dưới nhé, lá già rồi không ngon, phải hái phía trên!”

“Mỗi cây mè đừng hái quá nhiều!”

Rõ ràng rất để tâm.

“Biết rồi, biết rồi!”

Mọi người đáp lớn, đã được chỉ từ trước, chắc chắn không sai sót.

Còn thế nào là già, thế nào là non… vào ruộng nhìn một cái là biết.

Hơn nữa động tác lặp đi lặp lại như vậy, vì không vất vả như gặt lúa đào đất, ngược lại còn có cảm giác thư giãn, đầu óc trống rỗng.

Người trong làng có thể không nhạy cảm, nhưng những ai từng làm “trâu ngựa công ty” thì thực sự rất thích kiểu lao động cơ học ngoài trời này.

Cảm giác như mọi áp lực tiêu cực đều bị quét sạch.

Nhìn lại những bông hoa nhỏ hình ống đáng yêu trên cây mè, lại nghĩ tới món mì lá mè tối nay mà đầu bếp Tưởng đã hứa, mọi người càng thêm hăng hái!

“Ôi, tôi vừa nói giảm cân xong, tối lại toàn tinh bột…”

“Tôi cũng vậy, vận động nhiều thế mà vẫn tăng 4 cân.”

Thao Dang

“Đừng lo, tôi đo vòng eo rồi, vì làm việc nhiều nên thịt săn lại, cân nặng tăng nhưng nhìn lại gầy hơn.”

“Chỉ là đen đi một chút… Ê! Ông chủ với Kiều Kiều dùng kem chống nắng gì mà trắng thế!”

“Đúng đó! Tôi tưởng năm nay chống nắng tốt rồi, ai ngờ đứng cạnh họ, hai cánh tay tôi đen như dính xì dầu!”

Các cô gái lẩm bẩm, còn đàn ông thì phân vân: tối ăn hai chén hay ba chén đây? Ăn nhiều quá cũng không ổn nhỉ? Nhưng không ăn thì tuyệt đối không được, nên chỉ đành âm thầm thề: ngày mai nhất định dưỡng sinh!

Không biết có phải ý niệm quá mạnh ảnh hưởng tới Kiều Kiều hay không, cậu đột nhiên nói với mọi người:

“Các chị có thể bảo đầu bếp Tưởng nấu nhiều một chút.”

“Như vậy tối nếu không ăn hết mì hồ, để sang bữa sau hâm lại sẽ còn ngon hơn.”

Mọi người: !!!

Dùng lá mè tươi như vậy đã không dám tưởng tượng ngon cỡ nào rồi, còn có thể ngon hơn nữa sao?!

Câu “đồ ăn thừa không tốt cho sức khỏe” chỉ lóe lên trong đầu một vòng, rất nhanh đã biến thành sự mong chờ bữa khuya.

Chỉ là… đầu bếp Tưởng nấu bao nhiêu mới đủ đây?

Nếu tối mình ăn ít đi mà c.uối cùng chẳng còn gì dư lại, chẳng phải thiệt to sao?

Haizz!

Mọi người lập tức rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Bên này họ rối rắm đủ điều, trong livestream người xem ngày càng nhiều, nhưng bình luận lại không còn ồn ào như trước, ngược lại có nhiều người xem rồi lại thở dài.

[Hay thật, tôi lại buồn ngủ rồi, đi ngủ chút đây.]

[Xác nhận không bán đúng không? Không bán thì tôi bật lên rồi làm việc nhà.]

[Tôi đi xem chợ địa phương có bán cái này không.]

[Mè trồng đẹp thật, sau này bán mè rang không? Bán dầu mè không?]

[Kiều Kiều làm nông quen tay thật.]

[Không biết sao, xem kiểu livestream này thấy rất yên tĩnh, lòng cũng bớt nôn nóng.]

[Kiều Kiều là livestream duy nhất tôi xem hết, mấy live chậm khác tôi không kiên nhẫn nổi.]

[Haizz! Internet đã hủy hoại tôi!]

Trong livestream náo nhiệt, ngoài ruộng mè cũng rộn ràng không kém.

Túi vải bên hông tuy lớn, nhưng lá mè cũng chiếm chỗ, hai tay hái liên tục, chẳng mấy chốc đã đầy.

Ép xuống mấy lần nữa, đầy kín, mang theo đi lại cũng không tiện, thế là mọi người thi nhau tháo túi, ném lên xe ba bánh bên cạnh.

Mà lần này hái nhiều như vậy, nhà Tống Đàm cũng không xử lý nổi.

Thế là ông chú Bảy cùng đầu bếp Tưởng dựng nồi lớn trong nhà ăn, loại nồi nấu cho nhân viên còn to hơn cả nồi nấu cám heo ngày xưa.

Dùng để chần lá mè thì hiệu suất cực cao.

Trước cửa xưởng, thím Liên Hoa cùng các thím trong làng chuẩn bị đầy chậu nước trong veo, chờ rửa lá mè cho thật sạch.

Mọi người vừa làm vừa trò chuyện:

“Năm sau tôi cũng trồng mè, lâu rồi không trồng, suýt quên mất.”

“Tôi phải trồng nhiều cải dầu hơn, ngồng cải ăn ngon lắm. Ép dầu cải cũng được.”

“Nhà tôi không thích dầu cải, mùi nặng quá, nếu trồng thì trồng đậu phộng…”

“Chỗ đất hoang dưới chân đồi kia, nhà ai trồng rau dền vậy? Nhìn già rồi, to cao ghê.”

“Nhà tôi đấy, cố ý để lại, định làm thêm dền thối (*)…”

(*) c.uống rau dền thối (hoặc c.uống rau dền ủ chua), là một đặc sản nổi tiếng của vùng Chiết Giang, Trung Quốc, đặc biệt phổ biến tại Thiệu Hưng. Đây được coi là món "nhất thối" (thối nhất) trong ẩm thực vùng Giang Nam, tương tự như đậu phụ thối – Editor sưu tầm.

“Ôi! Lúc đó tôi qua giúp, cho tôi một chén nếm thử nhé.”

“Có gì đâu, lúc đó cứ qua là được. Rau dền lúc nào trồng cũng được, tôi thấy nó khỏe lắm, còn mạnh hơn cỏ, định rải thêm hạt.”

“Cái này chịu nóng chịu nắng tốt, còn hạt giống không? Cho tôi ít.”

“Nhà tôi không thích dền thối, nhưng có thể muối thân non, nhà tôi cũng có dền, chỉ là chưa lớn vậy, tạm thời chưa ăn, để nuôi thêm.”

Mọi người nói chuyện rôm rả, ông chú Bảy đi dạo mấy vòng, nghe vậy cũng thấy thèm.

Năm nay, nhà họ Tống cũng trồng không ít rau dền, nhưng toàn hái non bán cho ông chủ Thường, trong ruộng vẫn còn một ít.

Hay là đợi nó già rồi thu về làm thêm dền thối?

Nhưng ý nghĩ vừa lóe lên, xe ba bánh đã chở lá mè về.

Mọi người nhanh ch.óng ùa lên, thứ này nhẹ, mỗi người xách hai túi về sân.

Mở túi ra, đổ vào nước, rửa thôi!

Rửa cái này rất mất công.

Vì lá có chất nhầy, phải bóp, rửa nhiều lần.

Rửa sạch xong, chần nước, rồi phơi, cả túi to như vậy c.uối cùng cũng chẳng còn bao nhiêu.

Mọi người vừa bóp lá dính nhớp, vừa cười nói, mùa hè đã sắp đến.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cuộc Sống Làm Nông Của Tống Đàm - Chương 1737 | Đọc truyện chữ