Năm Hồng Gia thứ chín, mồng Một tháng Giêng, Thái Cực cung tổ chức Chính Đán đại hội. Quan viên lục bách thạch trở lên đều tụ tại điện Đức Chính triều hạ, như lệ xưa nay.
Giờ khai hội cũng như buổi thượng triều thường nhật, đúng vào giờ Dần ba khắc.
Giữa đông, ấy là lúc ánh sáng còn chưa hé.
Trời như cái vung úp ngược, đen nặng đè xuống đại địa. Tuyết rơi từng mảng lớn như bông, mặt đất sớm đã trắng xóa. Gió lạnh quét qua, hàn ý thấu xương.
Quần thần dự hội theo phẩm trật mà đứng. Ba phần vào trong Đức Dương điện, còn lại chờ dưới hành lang ngoài điện. Kỳ này, Khảo Công lệnh đã ba lần đến thêm than vào các bồn lửa đặt dưới mái hiên.
Nguyên dưới hành lang không hề đặt bồn than. Chỉ là trước cửu trùng thềm điện bày hai lư hương đồng xanh cao nửa trượng, khắc hình rùa, để quân thần khi nhập điện sưởi ấm qua loa.
Những năm Hồng Gia đầu tiên, Thiên tử thân thể không tốt, từ tháng Mười năm trước đến tháng Hai năm sau, ba tháng liền ít khi lộ diện, mọi lễ tiết đều do Hoàng hậu chủ trì.
Hoàng hậu nhân từ, lại nhớ phu quân cứ vào đông là sợ lạnh, suy bụng ta ra bụng người, không nỡ để quần thần đứng giữa gió tuyết chờ đợi. Bèn truyền Thiếu phủ đặt dọc ba dãy hành lang ngoài điện từ tây sang đông hơn mười bồn than để sưởi ấm. Đồng thời lệnh Ty Chế chuẩn bị thủ lô ban cho các quan đứng dưới hiên. Trên áo bọc thủ lô đều có bút tích của Thiên tử, hoặc một chữ "An", hoặc một chữ "Lạc".
Thủ lô chẳng phải vật hiếm quý, các quan dự Chính Đán hội vốn đều dùng nổi. Nhưng tấm lòng của Hoàng hậu cùng nét bút của Thiên tử khiến họ cảm thụ thánh ân, giá trị vượt nghìn vàng.
Có một năm, bào muội của Thiên tử là Khang Anh Trưởng công chúa từ trong điện bước ra, đứng giữa gió lạnh dưới hành lang mà trách móc Thiếu phủ: "Vì sao cô lại không có thủ lô?"
Thiếu phủ khanh là một trong cửu khanh, vội vàng ra giải vây: "Điện hạ nói lời ấy từ đâu? Người—"
"Điện hạ nếu muốn, cứ lấy của cô."
Gió bắc từng cơn, tuyết rơi dày đặc.
Một giọng nữ nhân xuyên qua gió tuyết, ôn hòa rơi vào tai mọi người.
Quần thần trên hành lang nghe tiếng nhìn lại, chỉ thấy phía trước có hai mươi cung nhân cầm đèn mở đường, kế đó cấm quân hộ giá tản ra hai bên; đại Trường Thu dẫn sáu ty chưởng sự nâng kiệu vén rèm; phía sau kiệu là sáu chiếc ngũ minh phiến xếp hàng; cuối cùng tám mươi Vũ Lâm vệ vây tròn bảo hộ.
Kiệu lúc này mới mở, Hoàng hậu ung dung đoan trang bước xuống.
Chính là nơi phát ra thanh âm vừa rồi.
Quần thần phủ phục: "Hoàng hậu thiên tuế, mẫu nghi thiên hạ!"
Nàng bước lên bậc thềm, áo bào lướt dài, trong tay áo rộng thấp thoáng một chiếc thủ lô tử kim.
Nàng đứng ở bậc cao nhất nhìn xuống quần thần, cuối cùng dừng mắt nơi Trưởng công chúa: "Khang Anh, cho muội."
"Đa tạ hoàng tẩu." Trưởng công chúa khom mình, ngẩng đầu đưa tay nhận.
Hoàng hậu thoải mái trao cho nàng rồi dịu dàng mỉm cười: "Trong điện vừa trống một chỗ. Thượng thư lệnh xem thử, vị quan nào dưới hành lang có chính tích xứng đáng thì bổ sung vào chỗ ấy."
Vốn là ghế tông thân, dời qua dời lại cũng chẳng phiền.
Nhưng với Khang Anh Trưởng công chúa, ấy lại là phiền toái lớn. Nghĩa là hoặc sang năm nàng phải đứng ngoài kia uống gió nuốt tuyết; hoặc lát nữa phải mặt dày đi cầu vị Hoàng tẩu này. Mà vị Hoàng hậu ấy lại thích náo nhiệt, tất sẽ đem chuyện nhỏ này của nàng kể cho Hoàng huynh và Mẫu hậu nghe, cười chán rồi mới buông tha.
"Thần chỉ đùa thôi, hoàng tẩu chớ tưởng thật." Khang Anh vội xua tay.
Hoàng hậu đỡ nàng dậy, quay sang quần thần: "Thủ lô là tâm ý của bệ hạ với chư vị. Nhưng điều bệ hạ và cô càng mong là thấy các khanh từng bước cao thăng, sớm ngày vào điện, đại triển tài năng."
"Thần đẳng bái tạ bệ hạ! Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế!"
"Đứng lên đi." Hoàng hậu khoác tay Trưởng công chúa, thân mật bước vào điện, còn không quên ngoái lại trêu quần thần: "Vì nhỏ mất lớn, chớ học người kia!"
*
Sau năm Hồng Gia thứ sáu, thân thể của Thiên tử đã khá hơn đôi phần, thỉnh thoảng trong ba đại tiết Trừ Tịch, Chính Đán và Nguyên Tiêu sẽ chọn một ngày lâm chủ yến.
Nhưng vì Trừ Tịch và Chính Đán liền nhau, Hoàng hậu thương thân thể của hắn, đã đến một tiết thì không đến tiết thứ hai.
Hôm qua, đêm Trừ Tịch năm ngoái, Thiên tử đã đích thân chủ trì. Bởi vậy hôm nay Chính Đán hội ắt sẽ không đến.
Thế nhưng trời dần sáng, ánh sáng cũng dần dần rải xuống. Giờ Dần ba khắc đã qua từ lâu. Khảo Công lệnh đã mấy lần thêm than, mà Hoàng hậu vẫn chưa xuất hiện.
Hoàng hậu thay đế vương hành sự tròn tám năm, trước nay cẩn thận dè dặt, chưa từng để người bắt bẻ; lại thương quần thần, không nỡ để họ chịu gió tuyết. Chưa bao giờ chậm trễ khiến bá quan đợi lâu.
Lại thêm một nén hương nữa trôi qua. Trời đã sáng hẳn.
Mây dày cuồn cuộn nơi chân trời, tuyết rơi càng lúc càng lớn. Tuyết đọng nơi mái hiên, tích trắng trên đất.
Trời đất trắng lóa, khắp thành tựa như phủ áo tang.
Nội thị giám vội vã tới, gọi Thái tử, Lương vương, Thượng thư lệnh cùng cửu khanh trọng thần đi.
Trong Đức Dương điện bắt đầu râm ran:
"Chẳng lẽ Hoàng hậu bệnh rồi?"
"Trong cấm trung, cẩn thận!"
"Nhưng hôm qua Hoàng hậu đã không dự yến Trừ Tịch. Đế hậu vốn luôn cùng ra cùng vào... Không đúng, nếu Hoàng hậu bệnh, gọi cửu khanh làm gì?"
"Thái tử, cửu khanh... chẳng lẽ —"
"Chẳng lẽ có biến?"
"Năm xưa từng có lời đồn, bệ hạ chỉ mười năm..."
Mười năm thọ số.
Mười năm.
Từ năm Sóc Khang thứ mười đến năm Hồng Gia thứ tám, vừa vặn mười năm.
Nay năm Hồng Gia thứ chín, đã là năm thứ mười một.
Quần thần trong ngoài điện tụ năm tụ ba, lời nói thấp thoáng mà thần sắc nghiêm trọng. Dường như nhớ lại bí mật lưu truyền nhiều năm trước, nay đã bị lãng quên. Giữa tuyết bay mịt mùng, mồ hôi lăn nơi thái dương, thấm ướt lưng áo. Mọi thanh âm lặng đi. Mọi người đồng loạt nhìn về phía điện Chiêu Dương.
Điện Chiêu Dương -– nơi ân ái tuyệt trần.
Sinh tử đã cắt đứt mối tình của họ.
Khai quốc quân chủ Đại Nghiệp băng hà trong giấc ngủ.
Không ai biết giây phút cuối cùng hắn nghĩ đến ai, nghĩ đến việc gì; có bao nhiêu tiếc nuối, bao nhiêu an lòng, bao nhiêu không nỡ cùng bao nhiêu buông bỏ.
Chỉ biết đến cuối cùng, hắn vẫn nắm tay Hoàng hậu.
Cho đến khi Thái tử chạy tới, tách tay Hoàng hậu ra khỏi lòng bàn tay hắn, hắn vẫn giữ nguyên tư thế siết chặt.
"Phụ hoàng của các con ra đi rất bình thản. Khi ta vừa tỉnh dậy, trên môi người còn mang nụ cười." Sau một canh giờ phát hiện Thiên tử qua đời, Hoàng hậu rốt cuộc cũng thốt ra câu đầu tiên.
Thị nữ hầu cận nàng nhiều năm thở phào nhẹ nhõm. May thay, Hoàng hậu không ngẩn ngơ, không phát cuồng, cũng không cứng đờ.
Nàng vẫn còn hơi người.
Hoàng hậu đã mở miệng nói câu thứ nhất, ắt hẳn còn có câu thứ hai, thứ ba... Tựa hồ nàng đã sớm chờ đợi ngày này đến, cử chỉ ung dung, hành sự điềm nhiên.
Nàng tuyên cáo tin tức băng hà của Thiên tử, ban bố di chiếu của tiên hoàng, nâng đỡ Thái tử đăng cơ, tự mình buông rèm nhiếp chính, phụ tá ấu đế.
Khi tiên đế còn tại vị, Hoàng hậu đã tham dự chính sự. Huống chi nay tân đế còn nhỏ, lại có chiếu thư ở trước, quần anh Thượng Thư đài cùng tông thân Lương vương ủng hộ phía sau.
Triều thần tự nhiên không lời dị nghị, bình ổn vượt qua triều cục.
Hoàng hậu trở thành Thái hậu.
Thái hậu buông rèm năm năm, chính thông nhân hòa, lịch sử gọi là "Hậu Hồng chi trị".
Một ngày sau khi tháo rèm, Thái hậu ở Lan Đài lật xem sử sách, thấy bốn chữ ấy liền hỏi vì sao lại chọn hai chữ "Hậu Hồng"?
Thái sử lệnh Lan Đài là người cổ hủ cương trực. Ban đầu không đáp lời Thái hậu, chỉ vội vàng khép sử sách lại, nói rằng người đương triều không được xem sử của mình.
Lời vừa dứt, đã quỳ xuống dập đầu liên hồi, tựa như không giữ được sử thư thì phải lấy cái chết tạ tội để minh chí.
Thái hậu liếc nhìn ông, khẽ quát: "Hủ nho."
"Cô biết Lan Đài có huấn: người nay chỉ được nghe sử tiền triều để soi gương đồng; không được xem hạ quyển ghi chép về mình, lòng sẽ sinh loạn, bút lực chẳng ngay. Nói gọn lại, người còn sống không được xem triều sử ghi chép về mình, để phòng việc tùy tiện sửa đổi. Cô không sửa, chỉ tò mò hỏi thử."
Thái sử lệnh vẫn ngậm miệng không nói.
"Nếu khanh không nói, cô sẽ đem bốn chữ này truyền ra dân gian, để sĩ tử khắp thiên hạ tự phân biện."
Đoan trang xưa nay chỉ là lớp vỏ của Thái hậu; còn Thái hậu xưa nay vốn là người nghịch lệ. Thiếu niên dâng thành, thành niên diệt quốc; lấy thân công chúa tiền triều làm Hoàng hậu tân triều, lại lấy thân Hoàng hậu lâm triều xưng chế — trước nay chưa từng có.
Thái sử lệnh ngoảnh nhìn nửa đời của vị Thái hậu này, rốt cuộc cũng cúi đầu: "Niên hiệu của tiên đế là Hồng Gia. Điện hạ kế thừa di chí của tiên đế, mở phong Hồng Gia, cần chính trị quốc, nên định là 'Hậu Hồng'."
"Cô đoán cũng là ý ấy." Thái hậu sắp bước vào tuổi bất hoặc, giữa mày vẫn còn chút kiều ngây, lại lộ vẻ ngạo nghễ. Nàng lại hỏi: "Cô nhiều năm chấp chính như vậy, tiên đế nơi suối vàng nếu biết, có vui không?"
Thái sử lệnh nghiêm nghị gật đầu: "Ắt sẽ vui."
*
Năm Kiến Chiêu thứ tám, là năm thứ ba sau khi Thái hậu tháo rèm trả chính.
Tháng mười, qua sinh thần bốn mươi, nàng từ biệt Thiên tử, lên đường đến Nghiệp thành.
Nói là đi Nghiệp thành, kỳ thực nàng đi qua rất nhiều nơi.
Vượt sông xuống phương Nam, thấy khói mưa lầu các, cá gạo phong nhiêu, cỏ dài oanh bay. Cưỡi ngựa qua các châu quận Ung Lương, thấy học xá san sát, y quán nổi lên. Cuối cùng dừng chân bên bờ Chương hà, tuần tra thủy lợi nơi ấy. Hơn mười năm công sức, nay đã hoàn thiện vô cùng.
Lại lên Kim Hổ đài ở Nghiệp thành, duyệt binh giáp nơi biên địa. Lão tướng của Đông Cốc quân cùng nàng luận bàn thống soái, tân binh nghe chuyện oai nghi của tiên đế qua lời nàng kể, hỏi nàng có đúng là dáng vẻ trong truyền thuyết không?
Thời gian trôi qua bao nhiêu, nàng vẫn nhớ từng nụ cười hay từng cái chau mày của hắn, dung mạo đường nét, vân tay trong lòng bàn tay, từng nếp nhỏ nơi khóe mắt, từng tấc da thịt nơi lồng ngực.
Nàng chỉ liên tục gật đầu.
Rồi nàng lại quay về.
Từng ngắm hoa ở Cam viên, từng đợi hắn ở phủ Tư Không.
Ở phủ Tư Không mấy năm liền. Mùa xuân năm Kiến Chiêu hai mươi, nàng gọi tân Thái sử lệnh đến, yêu cầu đổi "Hậu Hồng chi trị" thành "Bạch Phát chi trị".
Thái sử lệnh lại một phen trầm mặc, hồi lâu mới gật đầu.
Thái hậu cho hắn ta lui xuống, mặc hoàng thường cũ mà tựa dưới hành lang Trường Trạch đường. Qua ánh xuân rực rỡ, nàng nhìn thấy nam nhân ấy.
Hắn vẫn là dáng vẻ lần đầu gặp gỡ: như ngọc sơn sừng sững, phong thần hiên ngang; tay phải cầm quạt xếp gõ nhẹ vào lòng bàn tay trái, nhàn nhã đứng dưới thềm.
"Thần bái kiến công chúa."
"Ngọ thiện đã chuẩn bị xong, Tư Không đại nhân có muốn dùng bữa không?"
Đó là câu đầu tiên nàng nói với hắn.
"Nếu không thể cùng nhau đến già, ta cũng sẽ sống trọn đời này. Ngày sau, ta sẽ kể cho chàng nghe trên vạn dặm sơn hà chàng từng chinh phạt, hoa nở đỏ rực đến nhường nào, cây mọc cao đến đâu; kể về Phái Nhi của chúng ta tốt đẹp ra sao; kể về cuộc đời được nâng đỡ mà ta có nhờ chàng, về sau đã nhìn thấy bao phồn hoa, thú vị biết bao. Ta kể cho chàng nghe, cũng là như nhau!"
Đó là lời hứa nàng trao cho hắn khi hắn bệnh nặng.
"Cuối cùng chàng cũng đến đón ta rồi!" Đó là câu nàng muốn nói nhất suốt hai mươi năm sau ngày hắn rời đi. Có ngàn vạn lời muốn nói cùng hắn, nhưng giờ khắc này, nàng trừng mắt nhìn nam nhân giữa sắc xuân ấm áp, đôi mắt hạnh cuộn dâng lửa giận: "Chàng lấy đâu ra mặt mũi mà vẫn tóc xanh như cũ?"
Tiên đế băng hà, Hoàng hậu thủ linh bảy ngày, một đầu thanh ti hóa thành hoa râm.
"Là lỗi của ta, A Lân." Phụ nhân hừ nhẹ, không để ý đến hắn.
"A Lân, đừng giận nữa."
"A Lân —"
"A Lân —"
Nam nhân hết lần này đến lần khác gọi nàng, dỗ nàng, hứa sẽ không bao giờ bỏ nàng một mình nữa, không dám để nàng bạc đầu trước mình.
"A Lân..."
Từng tiếng từng lời bên tai đều là tiếng gọi của Lận Tắc.
Tùy Đường chậm rãi mở mắt.
Điện Chiêu Dương. Hương chiên đàn. Tuyết lớn đầy trời. Nam nhân bên giường.
Hắn nắm tay nàng, mười ngón đan chặt.
"Hôm nay là năm Hồng Gia thứ chín, mồng một tháng Giêng."
"Cách giờ Dần ba khắc của triều hội Nguyên Đán đã hơn nửa canh giờ. Nàng còn không dậy dự hội, quần thần ắt sẽ nghị luận."
"Tám năm qua, Hoàng hậu chưa từng trễ giờ. Phen này chẳng phải sẽ để người ta chê cười sao?" Ánh mắt của hắn sáng ngời, giọng nói trầm ấm, từng chữ rõ ràng rành rọt, hơi thở phả nhẹ lên gò má và cần cổ của nàng.
"Hoàng hậu." Đế vương đã chỉnh tề bào miện kiên nhẫn đưa tay về phía nàng. "Trẫm giúp nàng thay y phục."
Miện phục phượng quan của Hoàng hậu vốn cũng phức tạp như Thiên tử.
Thay y chỉnh trang mất hơn một canh giờ. Tùy Đường rốt cuộc cũng xác định cảnh này là thật, xác định hơi ấm trên người Lận Tắc, xác định đêm nay là đêm nào.
Đêm nay là đêm nào?
Năm Hồng Gia thứ chín.
Mười năm định số đã qua.
Hắn bình an vô sự.
Kỳ thực, nàng cũng biết hắn vốn không hề gặp nguy hiểm. Mạch án của Thái y thự nàng đã xem vô số lần; mạch đập của hắn do nàng tự tay bắt không biết bao nhiêu lượt. Hắn ở ngay bên nàng, sắc diện, tinh thần hay khí huyết rõ ràng ngày một tốt hơn, năm sau hơn năm trước.
Chỉ vì yêu mà sinh sợ hãi.
Từ xa xỉ bước vào thanh đạm vốn khó.
Tựa như cảnh trong mộng, nàng một mình cũng có thể bước tiếp.
Nhưng những năm tháng từng có hắn kề bên, bảo nàng làm sao lại chịu đựng, lại thích ứng với quãng đời không có hắn?
Trên ngự liễn, rèm che bốn phía, Hoàng hậu nghiêng đầu tựa vào, không còn nửa phần đoan túc. Nàng thấp giọng kể chuyện trong mộng, giữa mày vừa bi thương vừa tiếc hận. Liếc hắn một cái, trong mắt vừa giận vừa hờn: "Chàng xoa đầu cho ta."
"Ta biết. Nhưng chỉ là mộng thôi."
Lận Tắc khẽ gõ thành liễn, ra hiệu cho đoàn giá chậm lại, rồi đưa tay xoa ấn thái dương cho nàng. Trên búi tóc của phụ nhân có cài cửu sí phượng vĩ hoa thắng, ánh sáng lấp lánh rơi vào đáy mắt hắn.
Hắn bỗng nhớ tới một đêm trăng tròn năm Sóc Khang thứ năm, hắn cùng Thuần Vu Hủ có một phen đối thoại. Nay nàng cuối cùng đã lớn thành phượng điểu tung cánh chín tầng trời, không chỉ có thể cùng hắn sóng vai nâng đỡ, mà nếu thật sự gặp phải cảnh tượng như trong mộng cũng đủ tự lập tự cường.
Thế nhưng, chín tầng trời có sấm sét, nhân gian có khốn ách, sao hắn có thể nỡ để nàng một mình?
Bên ngoài nổi lên một trận gió, cuốn tuyết tạt vào màn liễn. Lận Tắc giơ tay chắn lại, cúi đầu thì thầm với phụ nhân đã rúc vào khuỷu tay mình: "Đừng sợ."
Tuyết tan trời tạnh, xuân ấm hoa nở, ve kêu ếch gọi, gió thu tuyết đông.
Năm này qua năm khác.
Hoàng hậu rốt cuộc cũng không còn sợ hãi. Nàng đôi khi cũng có u sầu, chẳng qua chỉ vì khẽ sinh lòng tham, sinh thêm một ước nguyện mới.
"Nói đi. Đều sẽ nghĩ cách thỏa lòng nàng."
"Ta mong kiếp sau, chúng ta hãy gặp nhau sớm hơn một chút. Từ thuở niên thiếu... cho đến bạc đầu."