Đêm ấy, khi trở về tẩm thất, từ gian đông phòng đến nội thất, chỉ cách hai bước quanh bình phong, Tùy Đường cắn lên ngực Lận Tắc một hàng dấu răng, nàng vẫn chưa nguôi giận.
Lận Tắc chẳng lấy làm tức giận, đặt nàng nằm ngay ngắn xong rồi xuống giường tìm thuốc. Theo lời y quan dặn, hắn nung cao dược trên lò hương cho mềm ra, sau mới trở lại đắp lên đầu gối nàng.
Mùi thuốc đắng gắt khiến Tùy Đường chau mày, trừng mắt nhìn hắn, lại không nhịn được co chân khẽ cọ vào người kia. Cọ một hồi, ánh mắt đào hoa khép hờ phản chiều ý cười trong ánh nến, trông chẳng khác đứa trẻ nghịch ngợm. Nàng nghiêng người trườn xuống, ôm lấy eo hắn, giọng nói mềm nhũn, ngả đầu trong lòng hắn mà nói chẳng rõ lời.
Song Lận Tắc vẫn nghe ra: "Chốc nữa ta cũng bôi thuốc cho Tam lang."
Hai mắt vẫn nhắm, tay nàng lần lên ngực hắn, chạm đến mấy vệt đỏ nơi cổ áo mở rộng.
"Yên nào." Hắn ôm nàng đặt lại gối, gạt tay ra, rồi đắp thuốc cho đầu gối còn lại.
Khi cúi xuống thấy nơi ấy đã ửng xanh tím, hắn chỉ đành cúi thấp đầu hơn, khẽ khàng miết dược vào. Trong lòng nghĩ lần sau vẫn nên ở trên giường, ít ra còn có nệm lót; hoặc bảo người trải thêm vài lớp thảm dưới đất cho dày.
Ánh mắt hắn vô thức dừng ở án thư phía sau bình phong, rồi dời sang chỗ nàng từng tựa đầu, lại nhìn qua giá gương nơi tây phòng, chiếc xích đu cạnh bàn phấn, kế đó là tịnh thất và bồn tắm hơi nước...
Cổ họng hắn khẽ động, lòng bàn tay nóng ran. Giật mình thu lực, không xoa bóp thêm nữa, hắn lấy dao trúc gạt bột thuốc mịn rải lên vết thương, rồi dùng khăn ấm đắp lại. Đến khi khăn nguội lại thay khăn khô lau sạch, để da khô thoáng rồi mới đắp chăn lên cho nàng.
"Xong rồi, đến lượt nàng." Hắn cất hộp thuốc, cầm lấy hộp nhỏ đựng bột tiêu viêm tiêu sưng, trao cho Tùy Đường, đồng thời khẽ mở vạt áo mình.
"Nghe thấy không, tới lượt nàng—" Ngẩng đầu lên, chỉ thấy phụ nhân đã ngủ say từ lúc nào.
Lận Tắc nhìn nàng một chốc thì thả hộp thuốc xuống, buông rèm trướng.
Khi nằm lại bên gối, hắn còn nắm lấy tay nàng kéo lên ngực mình, khẽ cọ mấy cái, cười bảo: "Gian trá thật."
Tùy Đường chau mày muốn rút tay lại.
Nam nhân không buông, kéo tay nàng vòng qua hông, rồi tự nghiêng người vào lòng nàng. Quả nhiên, nàng theo thói quen nép sát vào, cánh tay ôm chặt lưng hắn.
Ôm chặt, rất chặt.
*
Xuân qua hạ đến, hoa nở rực rỡ. Tùy Đường đọc hết bệnh án của Lận Tắc, đến lúc nhập phục thì chẳng còn gì để xem — bởi người đã khỏe mạnh, thần sắc phơi phới.
Năm ấy tháng tám, trời cao gió mát, Kim Hổ đài mà Lận Tắc dựng ở mười dặm đông ngoại Nghiệp Thành đã thành hình. Nơi này có hai mục đích: một là để giảng dạy, hắn dự định dời Thanh đài đến đây; hai là để luyện binh, duyệt ngựa ngoài thành.
Lận Tắc nói: "Chiến chinh có thể khởi, song văn giáo chẳng thể bỏ. Người tài phải không ngừng được nuôi dưỡng."
Từ lúc khởi công mới qua chín tháng, theo kế hoạch của Ty công, phải hơn một năm nữa mới hoàn tất. Hôm nay Lận Tắc chỉ dẫn Tùy Đường đến, nói là để nàng giải sầu.
Hai người cùng lên lầu, đứng trên nơi cao nhất của Kim Hổ đài phóng mắt trông xa.
Cảnh thu tiêu điều, lá rụng xào xạc, dòng Chương hà cuộn chảy. Trong gương viễn vọng, xa xa trên sông có người đang dựng đập dẫn thủy. Ấy chính là đại công trình "Dẫn Chương bát khê" bắt đầu từ tháng hai năm nay, sau khi Kim Hổ đài khởi xây.
"Dẫn Chương bát khê" — tức tám kênh lớn dẫn thủy từ bờ Chương hà mở về phương nam, tại hai mươi dặm Nghiệp tây lập tám đập tràn, mỗi đập mở cống dẫn nước, thành tám dòng kênh nối tiếp. Nước Chương hà tuy đục, song có thể tưới ruộng, tăng năng suất. Như vậy vừa ngừa lũ, vừa lợi nông, thực là việc có ích cho dân.
[Nếu dọc sông mà trồng thêm cây, đắp thêm đê, nước lũ át hẳn sẽ bớt dâng — đạo lý giản đơn là thế.]
[Song người khỏe mạnh đều bị bắt ra trận, quan lại chẳng bỏ bạc ra đắp đê, khai ruộng. Năm xưa mất mùa còn có cây ăn quả để cầm hơi, nay chẳng biết bao giờ mới lại có quả mà ăn.]
[Tai ương đáng lẽ phòng được lại chẳng lo liệu trước, để đến khi họa xảy ra, há còn gọi là thiên tai? Rõ ràng là nhân họa.]
Lời than của dân chúng năm xưa quanh quẩn bên tai Tùy Đường, khiến nàng nhớ lại cảnh năm đó, khi kẻ quý nhân trong thành đòi đắp tượng Bồ Tát. Quan dịch quát dân xúc đất, khiêng đá, nói là làm theo lệnh quý nhân, muốn đúc tượng Phật Dược Sư.
Có một lão bà tóc bạc chạy theo khóc lóc, quỳ gối cầu xin: "Ba con của ta đều bị bắt đi lính, theo quý nhân hơn mười năm chưa về, sống chết chẳng hay. Giờ lão ông cũng bị bắt làm khổ dịch, để ta một mình trong căn nhà trống, người nhà tan tác, còn sống sao nổi?"
"Cút! Cút mau!" Quan dịch quất roi, máu trên khuôn mặt nhăn nheo của bà trào ra.
Bà lão run rẩy bò dậy, vẫn lết đi van xin. Một phụ nhân trung niên kéo lại, nước mắt rơi nói: "Thôi đi, bà ơi. Phật Dược Sư thuở hành đạo Bồ Tát từng phát mười hai đại nguyện, cứu chúng sinh khỏi khổ đau bệnh tật, khiến họ đủ đầy phúc căn, hướng đến giải thoát. Ta coi như thay người hành thiện cũng được rồi."
*
Gió thu lướt qua, Tùy Đường nắm lấy tay nam nhân bên cạnh, đan chặt mười ngón, khẽ hỏi: "Xây đài, lập học đường, mở y quán, cải binh khí, lại còn đào kênh dẫn nước — nay pháp sư Hoài Ân vào Ký Châu, khuyên chàng rộng tu sửa già lam, chàng còn muốn tu?"
Lận Tắc đáp: "Pháp sư nói, tu sửa già lam một là tích đức cho ta, hai là để chứa chấp cô quả lưu dân, cũng là việc thiện. Nhưng ta nghĩ, chi bằng đem tiền ấy dùng vào việc thủy lợi, cũng là vì dân, há chẳng phải là đức ư?"
Hắn dắt nàng xuống bậc, cười cười bên tai: "Thật ra là bạc không đủ, Đại tư nông thấy ta thì tránh như tránh ôn dịch vậy."
Tùy Đường dừng bước, tháo trâm ngọc trên đầu xuống, nói: "Tất cả đều cho chàng. Từ nay cô chẳng đội nữa."
"Điện hạ đây chẳng khác gì mắng thần, dù cho nghèo hèn cũng chưa đến nỗi như thế."
Tùy Đường cười mà không đáp, để hắn đỡ lên lưng ngựa. Hai người cùng cưỡi một ngựa, chuẩn bị đi về phía Chương hà xem xét tiến độ.
Lận Tắc ở phía sau nàng toan muốn giúp nàng cài cái trâm cài lên đầu, nhưng căn bản chẳng rõ trâm cài đặt chỗ nào. Chỉ thấy nàng khom người cầm lấy một vật, ấy là chiếc mũ có rèm che mà thị nữ đưa tới.
"Dân chúng Chương hà dẫu thấy nàng cũng chẳng can chi, cần gì phải mang vật này!" Lận Tắc trao đồ trang sức lại cho thị nữ, ngại chiếc mũ vướng víu, khiến hắn không thể ôm trọn phụ nhân vào lòng.
Tùy Đường cũng không màng đến hắn, chỉ hồi tưởng lại lời nói trước đó, thở dài mà rằng: "Có người dẫu tiền tài dư dả cũng chỉ nguyện cầu Phật khấn Phật, chẳng muốn làm việc."
Nàng sờ sờ bàn tay nam nhân đang ôm ngang eo bụng mình, "Đa tạ Tam lang."
"Hành vi cứu giúp dân chúng phàm quan lớn có chút lương tâm đều nguyện ý làm. Giúp dân cũng là giúp mình, lẽ nào lại không làm?"
"Tam lang tu sửa thủy lợi Chương hà nào có giúp được chính mình, mà đều tận tình giúp ta." Tùy Đường nắm lấy tay hắn hôn nhẹ, "Ta vì việc này mà tạ ơn chàng."
Ánh mắt Lận Tắc long lanh như nước biển, chỉ nhíu mày nhìn chiếc mũ có rèm kia, hồi lâu mới vén rèm lên, cắn nhẹ vào cổ phụ nhân.
"Làm gì vậy? Ngứa quá." Tùy Đường rụt vai, lẩn về phía trước.
Hai người cùng trên lưng ngựa, chỉ một chút lay động cũng khó yên. Lận Tắc một tay vớt người về, khiến nàng ngồi thẳng.
Tùy Đường nổi giận: "Không cưỡi với chàng nữa, ta tự mình cưỡi ngựa."
"Nàng biết cưỡi sao?"
"Hai năm trước đã nói sẽ chọn thầy dạy cưỡi ngựa bắn cung cho ta, toàn là hứa hão!"
"Ai hứa hão với nàng? Mắt nàng mới khỏe lại hồi đầu năm, việc Ký Châu năm ngoái lại quá nhiều..."
*
Từ Kim Hổ Đài đến chỗ am tranh Tùy Đường từng ở cạnh bờ Chương hà, chỉ mười mấy dặm đường, hơn nửa canh giờ liền đến nơi.
Lận Tắc dắt ngựa, cùng Tùy Đường sóng vai đi một đoạn.
Có lẽ vì gió thổi tung rèm mũ, vài nông phụ nhìn ra khuôn mặt Tùy Đường liền tiến lên lôi kéo, nhất định đòi nàng ghé vào nhà mình ngồi chơi. Họ nói rằng quả thu hoạch đã chín rồi, ngọt lắm, vốn định dâng cho quan nhân để phụng lên Điện hạ, nhưng người nhà quan tổng bảo bận rộn, không rảnh tiếp.
Hiện giờ, dân chúng vùng Chương hà này đã không còn như năm xưa thù hận quan lớn quyền quý mà căm ghét vị đế nữ hoàng tộc này, trái lại còn rất yêu mến và kính trọng nàng.
Nguyên do không gì khác, hồi đầu tháng hai năm nay, phủ Thừa tướng đã đề xuất việc đồng thời khởi công xây dựng thủy lợi Chương hà và mở rộng xây cất chùa chiền để đúc tượng Bồ Tát. Nhưng vì thiếu thốn tiền bạc, hai việc chỉ có thể chọn một.
Bách tính nghe nói, vốn dĩ Thừa tướng đại nhân đã đồng ý tu sửa chùa chiền trước, nhưng Công chúa đã ba lần dâng lời can gián, sau đó mới quyết định tu thủy lợi trước. Nhờ thế mà dân chúng tránh được lụt lội, lại còn được lợi ích tưới tiêu.
Vào tháng hai, tiết xuân còn lạnh, gió bên Chương hà vẫn rét buốt như dao, công chúa đích thân ngự giá đến đây giám sát việc tu kiến đê điều.
Tùy Đường chẳng khước từ, chỉ theo đoàn người cùng đi, dặn rằng chờ Lận Tắc gặp các quan viên xong thì trở lại thảo lư đợi nàng.
Lận Tắc vừa định nói bảo thị giả đem theo quả, dặn nàng sớm về bên mình mới là chính sự, song người đã chạy đi như gió, chẳng kịp để hắn mở lời.
Hắn còn ngỡ nàng tính khí ham chơi, chẳng ngờ một khắc sau đã hiểu lòng nàng.
Đi dọc ven sông, chẳng bao lâu có quan giám công nhận ra hắn liền vội đến hành lễ. Lại thêm mấy viên quản công lĩnh công theo tới, cùng nhau thỉnh an.
Đoạn sông này là nơi thử nghiệm đầu tiên, trọng yếu vô cùng; nhân công đều là binh sĩ Đông Cốc quân, các quan viên lại toàn thân tín của phủ Tư không Lạc Dương.
Lời qua tiếng lại, bọn họ cũng dần buông lỏng phép tắc.
Một người nói: "Lận tướng nếu rảnh nên thường đến, hiện thân nơi dân gian, lòng người tất được củng cố."
Kẻ khác tiếp lời: "Thân thể Lận tướng quý trọng, kỳ thực nếu xảy ra việc, chỉ cần quan viên khác tới xem là đủ. Điện hạ là nữ tử, tâm tư lại tinh tế, nếu ở bên hầu cận chiếu cố, ắt hai bên cùng lợi."
Lại có người cười nói: "Điện hạ nếu chẳng ngại khổ cũng chẳng sao. Chỉ cần đội mũ che mặt là được, dù sao dung nhan như ngọc, chẳng nên để gió cát xâm hại."
Lận Tắc chỉ lặng nghe, hỏi qua việc tiến độ, rồi cho họ lui, ai về chức phận nấy.
Khi dắt ngựa trở về thảo lư, Tùy Đường đã về trước. Nàng đứng tựa cửa sổ, thấy hắn thì nhoẻn cười vẫy tay: "Mau lại đây, ta vừa rửa thị, lại nấu cả trà táo đỏ nữa. Trái cây nhiều lắm, mang về ăn cho hết."
Ánh mắt Lận Tắc khựng lại trên chiếc mũ che mặt đặt nơi bệ cửa, bước đến gần, trong ngực dâng lên nỗi xót xa.
"Là sợ họ quấy rầy ta nên mới đội mũ ấy ư?" Hắn buộc ngựa, qua song cửa cắn lấy quả thị nàng đưa sang.
"Tháng hai đến đây trông coi, có ai làm khó nàng ư?"
Tùy Đường gật đầu, cười nói: "Chẳng qua là không cho ta đến, sợ ta đoạt mất danh tiếng của chàng thôi. Ta nói, ta đã tới rồi, ai có bản lĩnh thì cứ mang ta về. Mà họ có dám đâu, đã không dám, sao ta phải e ngại?"
Bọn thuộc hạ của Lận Tắc không muốn nàng ra mặt cũng là điều dễ hiểu. Việc được lòng dân vốn do Lận Tắc khởi xướng, người khác thay hắn đi giám sát cũng chẳng tổn hại gì; nhưng chỉ riêng nàng, nàng không thể thay hắn, mà còn khiến dân chúng thay đổi cái nhìn.
Bởi nàng là nữ nhi hoàng tộc, là công chúa của Đại Tề. Nàng mà hiện thân nơi này, giám sát việc tu đê, trong mắt bách tính có khác nào thánh chỉ của thiên tử.
Cho dù việc do Thừa tướng chủ trương, dân cũng cho là mệnh vua truyền xuống.
Mà các thân tín của Lận Tắc không ai mong thế gian còn nhớ đến thiên tử ấy nữa.
Lận Tắc thấp giọng: "Nàng giả bộ muốn tu sửa già lam, nhường danh tiếng tu sửa thủy lợi cho ta, khiến người đời tán tụng ta. Từ quyền đến vinh nàng đều trao cả. Thế ta còn có thể đành lòng nhìn nàng chìm vào tro bụi, để người khác làm khổ nàng sao?"
Tùy Đường đặt quả thị xuống, đội mũ che lên, lại vén mành, kéo cổ hắn vào trong, môi chạm môi phảng phất vị ngọt trái cây: "Hôm nay họ đã vừa ý chưa? Có bớt lời ong tiếng ve không?"
Lận Tắc đưa tay ôm nàng qua song cửa, rồi bế cả người vào trong, đặt lên giường.
Thảo lư này từ tháng hai nàng dừng chân vẫn có người quét dọn, song dù sao cũng đơn sơ, sao sánh được phủ viện gỗ tử đàn hay lê hoa xa xỉ. Đèn đuốc chỉ lác đác vài ngọn, cửa sổ lại lùa gió nhẹ.
Giường đệm kêu cót két, Tùy Đường khép mi, thấy bóng người sau màn thấp thoáng như sóng Chương hà cuồn cuộn.
Bỗng gió ùa vào, thổi tắt ngọn đèn, nàng sợ hãi kêu lên.
"Chỉ là đèn tắt, chớ lo, ta ở đây."
"Có ai sợ bóng đêm đâu, là—" Phụ nhân còn chưa nói hết câu, lại kêu khẽ một tiếng.
"Nhẹ thôi!" Lận Tắc rốt cuộc chịu không nổi, đưa tay bịt lấy miệng nàng, thấp giọng nói: "Không phải trong phủ, không có tam trọng môn che chắn đâu."
Tùy Đường cắn khẽ ngón tay hắn, chỉ khe khẽ rên lên, cố nén không phát ra tiếng nữa.
*
Sau khi từ Chương hà trở về, hai người lại cùng đến giám công Kim Hổ Đài. Ở đó họ khai mở một gian điện nhỏ, lưu lại nửa tháng. Giám sát vốn là trên danh nghĩa, thực ra Lận Tắc chỉ muốn dạy Tùy Đường học cưỡi ngựa.
Trong phủ Thừa tướng cũng có thể dạy, nhưng không thể bằng nơi này — đất rộng người thưa, dễ bề thao luyện. Vì vậy, những điều then chốt lúc đầu đều được hắn giảng giải tường tận ở đây.
Bộ cưỡi ngựa đã sắm sẵn từ sớm, con tuấn mã lông đỏ như gấm cũng được chọn lựa kỹ càng, đưa đến trước mặt nàng.
"Ta đâu có lừa nàng, đều là thật lòng chuẩn bị cả." Lận Tắc cầm roi ngựa, dẫn người bước đến, nói: "Học cưỡi ngựa có mười điều cốt yếu, nay mới qua hai. Một là y phục, hai là điều cần nhớ trước khi lên ngựa — tuyệt đối chớ đi ngang sau mông ngựa. Ngựa chẳng thấy được phía sau, nên rất giỏi cảm nhận; chỉ cần cảm nhận được có sinh vật ở hậu phương, ắt tung cước phản ứng. Thế nên chỗ an toàn nhất để đến gần là ở hai bên vai nó."
Hắn vừa nói vừa dìu nàng lên ngựa: "Thứ ba, chớ để chân lút quá sâu vào bàn đạp. Dẫu vững hơn, nhưng lỡ ngã sẽ dễ bị mắc lại, bị ngựa kéo đi."
...
"Thứ chín, cần lớn mật. Ngựa là loài có linh tính, người yếu thì nó sẽ lấn; vừa khi cưỡi lên, nó đã biết người đó có biết điều khiển hay không. Gặp kẻ không biết, nó sẽ cố mà dọa cho sợ."
"Cuối cùng, dù là tay cưỡi thượng thừa cũng chẳng tránh khỏi từng ngã ngựa. Cho nên chớ sợ, nhảy xuống, ta đón nàng là được..."
Đã hơn mười ngày qua, Lận Tắc và Tùy Đường mỗi người một ngựa. Khi lời dặn cuối còn văng vẳng, thấy nàng chau mày kéo cương, suýt ngã, hắn toan lao tới đỡ, nhưng chỉ thấy tà váy đỏ phấp phới, thân ảnh bay vụt qua trước mắt, thúc ngựa phóng đi.
Dưới ánh tà dương, nàng ngoái đầu nhìn lại, hai mắt sáng như sóng biếc, gò má hây hây tựa hoa phù dung nở rộ.
Dưới ánh nến, đôi mày thanh tú khẽ cong, giọt mồ hôi lăn qua vai ngọc.
"Ban ngày luyện cưỡi ngựa đã chẳng còn hơi sức, chàng còn đòi làm loạn!"
"Ta đâu cần luyện tập, ta còn nhiều sức!"
"Chàng...có lý hay không?"
"Tự nhiên là có lý! Ta thấy Đổng Chân ngày ngày bên cạnh nàng, dốc lòng sắc thuốc an thai, nên ta cũng phải tận tâm. Thế còn chưa đủ biết điều sao?"
"......"
*
Tùy Đường không sợ Lận Tắc khỏe mạnh, chỉ mong hắn ngày nào cũng hồng nhuận khí huyết. Nào ngờ chưa qua bao lâu, mùa đông mới đến, thân thể hắn lại như năm trước, thậm chí yếu ớt, mỏi mệt hơn cả khi xưa.
Hôm mồng tám tháng Chạp, hắn vừa thức dậy thay y phục, nàng cúi đầu giúp hắn thắt đai lưng bỗng thấy vai mình trĩu xuống — tay hắn đặt lên đó.
Ngẩng lên, thấy mặt hắn tái nhợt, mồ hôi lạnh đọng trên trán. Đôi môi hé mở, khó nhọc nói được mấy chữ, chỉ bảo "đau ngực". Ngày hôm sau liền phát sốt, phong hàn chẳng dứt.
Dưỡng suốt đến tháng Hai năm sau mới dần hồi phục.
Đám y quan cuối cùng chuẩn đoán thân thể Lận Tắc vốn yếu, chẳng hợp khí hậu Ký Châu, nhất là không chịu nổi hàn khí.
Biết được căn nguyên, Tùy Đường cũng vơi nỗi lo, bởi chỉ cần biết sao lại bệnh ắt sẽ có cách mà trị.
Chỉ là ngoài điều ấy, lòng nàng còn canh cánh thêm một việc.
Giờ đã là tháng Mười năm Sóc Khang thứ chín, cũng là năm thứ năm nàng và Lận Tắc thành hôn.
Bốn năm bên nhau, hơn hai năm tẩm bổ uống thuốc.
Hai năm qua, thế sự đổi thay, trải qua trăm cuộc bể dâu.
Nếu tính lại —
Tháng Tư năm Sóc Khang thứ tám, Mông Kiều sinh hạ một nữ nhi, thế là song toàn cả con trai lẫn con gái.
Tháng Mười năm ấy, Lận Hòa cùng mẫu thân và huynh trưởng nói rõ tâm ý, nguyện rời Lạc Dương hai năm, lòng chỉ hướng về Thuần Vu Hủ. Họ thư qua tin lại mãi, đến khi xác nhận tình ý liền thành thân ngay tháng ấy. Lận Tắc ban phủ viện, kề bên phủ Thừa tướng.
Sang năm, tháng Hai năm Sóc Khang thứ chín, Lận Hòa mang thai, là tin vui lớn. Cũng tháng ấy, Hoàng hậu sinh Thái tử, cả thiên hạ cùng mừng.
Đến tháng Mười năm đó, tiểu nữ của Lận Hòa đầy tháng, phủ Trưởng sử mở yến ba ngày liền.
Tùy Đường ôm lấy đứa nhỏ ngọc ngà kia hôn lên hôn xuống, không nỡ buông tay.
Lận Hòa chỉ mỉm cười, nhưng Dương thị vội sai người bế đi, tựa hồ chẳng muốn để Tùy Đường chạm vào.
Trong phòng toàn là phụ nhân lớn tuổi, bầu không khí thoáng chốc gượng gạo.
Tùy Đường giả vờ chẳng hay, chỉ lui ra, quay lại yến tiệc mà uống rượu một mình. Nghĩ ngợi hồi lâu, nàng đổi rượu sang trà.
Đêm đến, nàng vừa xem mạch cho Lận Tắc, vừa ghi chép khẩu phần của hắn: "Lâm y quan nói phải giữ ấm, phòng lạnh sớm. Nay tháng Mười rồi, Chương hà chớ đến nữa, ta đi thay cũng được. Ngày mai ta sẽ khởi hành."
"Cả phủ cũng không được ra, không, ngay cả Trường Hinh điện cũng không, phải tịnh dưỡng đến tháng Hai năm sau."
Nàng dặn dò xong, đúng lúc Lan Tâm mang thuốc an thai đến. Tùy Đường đặt bút, bưng bát lên uống.
Không biết do vị đắng hay vì uống vội, nàng bỗng nôn ra.
"Thôi, bỏ đi, một lần không sao." Lận Tắc khẽ vỗ lưng nàng, dìu nàng dậy, ngừng một lát rồi nói: "Từ nay đừng uống nữa, thuận theo tự nhiên vậy."
Tùy Đường nhìn hắn, áp đầu lên vai, nàng bỗng bật khóc.
"Ta thuở nhỏ mong có a mẫu, nhưng a mẫu chẳng còn. Lớn lên ta lại muốn làm a mẫu mà cũng không thể." Nàng ôm lấy thân thể nóng rực đang run nhẹ của hắn, nghẹn giọng: "Giờ ta chỉ còn mình chàng, chàng nhất định phải sống cho thật tốt."
Lận Tắc vỗ nhẹ lưng nàng, chẳng nói được lời nào.
Nàng khóc ướt cả áo hắn, đến cuối lại nức nở nói: "Xin lỗi..."
Tay hắn khựng lại trên vai nàng, đôi mắt đẫm lệ, nghẹn ngào chẳng thể thốt nên lời.
Một lúc sau, Tùy Đường hít sâu, đẩy nhẹ hắn ra, lau khô lệ mà nhoẻn cười: "Thôi, ta không khóc nữa. Chàng dưỡng cho khỏe mới là quan trọng. Sang tháng Hai, khi trời ấm lên, chúng ta lại cùng cố gắng."
Dứt lời, nàng cúi xuống, hôn đi giọt lệ nơi khóe mắt hắn.
*
Tùy Đường lại đến Chương hà giám công, khi tám con kênh đã gần hoàn tất, là giai đoạn hệ trọng nhất. Giang Hạo cùng Thuần Vu Hủ luân phiên trông coi, nên nàng chẳng cần ngày ngày túc trực, chỉ cần ba, năm ngày ghé qua, ở lại một hai đêm rồi trở về.
Đến cuối tháng Giêng năm Sóc Khang thứ mười, tuyết rơi suốt nửa tháng, gió rét phong tỏa đường đi, nàng bị kẹt lại nơi thảo lư bên Chương hà.
Đợi đến mùng Hai tháng Hai tuyết mới dứt, lòng nàng như lửa đốt, lập tức sai người khai thông đường.
Quan trận bão tuyết này, chẳng biết thân thể của hắn có chịu nổi không?
Song đường vừa dọn chưa được hai dặm, đã thấy Tiết Đình dẫn người phi ngựa tới.
Bọn họ ai nấy áo mũ ướt sũng, toàn thân vương tuyết, chẳng biết đã đi suốt bao lâu, chỉ nghe Tiết Đình nói: "Lân tướng ngất xỉu trưa hôm hai mươi chín, y quan cứu suốt một ngày một đêm vẫn chưa tỉnh, chỉ mơ hồ gọi tên Điện hạ, nên thỉnh người mau hồi phủ."
Ba năm rồi, cứ mỗi độ đông về hắn lại phát bệnh, nhưng chưa bao giờ ngất đi.
Tùy Đường luống cuống lên xe, rồi lại nhảy xuống, đoạt lấy ngựa của Tiết Đình, một mình phóng thẳng vào trong gió tuyết.