4.
Đến ngày thứ ba ta phát sốt, nhũ mẫu vẫn không xin được thẻ bài từ tay kế mẫu để đi mời thầy thuốc. Phụ thân không cho ai đến khám bệnh cho ta, cũng không cho truyền tin ra ngoài. Kế mẫu vâng lệnh ông, mỗi đêm đều bắt ta quỳ trong sân tuyết để “tự kiểm điểm”. Không thuốc thang, không chữa trị, lại chịu gió tuyết, ngày qua ngày bệnh tình cứ thế nặng dần.
Đến ngày thứ năm, ngay cả đầu ngón tay ta cũng nóng rực. Khi ho, thậm chí còn ho ra máu. Đến tận lúc ấy ta mới nhận ra phụ thân muốn ta chết vì bệnh, bởi Giang gia không cần một nữ nhi đã bị từ hôn.
Hôm nay trong phủ có khách quý đến. Đèn đuốc sáng rực, quản sự trong phủ đã bắt đầu chuẩn bị từ ba ngày trước, xa xa còn nghe tiếng sênh ca văng vẳng. Tuyết lớn phủ kín bầu trời. Cả người ta khi thì lạnh buốt, khi thì nóng rực, cơn sốt khiến đầu óc gần như không còn tỉnh táo.
Đêm tuyết tĩnh lặng, vài ngọn đèn cô độc lay lắt, chợt có tiếng bước chân giẫm lên tuyết, một vạt quan bào đỏ thẫm rủ xuống trước mặt ta. Trước mắt ta là công tử bị què của Chu gia, người được người đời gọi là “Tiếu Diện Diêm Vương”.
Y đứng đó, cúi mắt nhìn ta.
Ta gần như theo bản năng nắm lấy vạt áo y, như kẻ sắp chết đuối vớ được cọng rơm cứu mạng. Cổ họng nghẹn đắng, ta đường đột run giọng hỏi trong tiếng khóc:
- Ngài… có thể cưới ta không? Ta có thể vẽ bức họa đẹp nhất. Ta có thể thay ngài quản lý phủ trạch. Ta chỉ là… mang một danh tiếng không tốt thôi.
Đám tùy tùng đứng bên cạnh im lìm như ve sầu mùa đông.
Y cúi đầu nhìn ta một lúc. Ánh sáng từ chiếc đèn lồng treo trên hành lang rơi xuống gương mặt y khiến vẻ mặt ấy bỗng trở nên ấm áp lạ thường, hoàn toàn không giống với sự tàn nhẫn lạnh lẽo mà người đời vẫn đồn đại. Chu Cố Đường chậm rãi đưa tay ra bàn tay ấy kéo ta ra khỏi vũng bùn của số phận.
Đó chính là câu trả lời của y.
5.
Ta chưa từng nghĩ có một ngày mình lại dính líu đến Chu Cố Đường.
Ta là tiểu thư khuê các, y là cận thần của thiên tử, một con sói trên triều đường. Người người vừa kính sợ, vừa chán ghét thủ đoạn tàn nhẫn của y. Danh tiếng của Chu Cố Đường xấu đến mức không thể xấu hơn, nhưng y lại cứu mạng ta. Ta cúi mắt nhìn bàn tay mình, dường như lòng bàn tay vẫn còn nóng. Đến chính ta cũng không hiểu, lúc ấy lấy đâu ra dũng khí mà nắm lấy vạt áo y.
Bệnh nặng vừa khỏi, ta đã bị phụ thân gọi đến tiền sảnh. Lần trước bước vào nơi này là khi người của Thôi gia đến từ hôn lần này lại hoàn toàn khác. Trong sảnh chất đầy sính lễ, trên các rương đều đóng ấn của Chu phủ. Nắp rương vừa mở, ánh sáng châu báu rực rỡ tràn ngập cả gian phòng. Bà mối đã rời đi từ sớm, phụ thân ngồi ở chủ vị, sắc mặt âm trầm.
Ta vừa bước vào, một chén trà đã ném thẳng về phía ta, vỡ tan ngay bên cạnh, cách chân ta chưa đầy một tấc.
- Ngươi sao dám dây dưa với Chu Cố Đường? Hắn thủ đoạn độc ác, kẻ thù chính trị vô số, ngươi muốn hại chết cả nhà này sao? Trước bị từ hôn, sau lại tư thông, ta thanh liêm cả đời, sao lại nuôi ra một đứa con gái như ngươi chứ? Lát nữa hắn sẽ đến phủ. Chính miệng ngươi từ chối hôn sự này cho ta.
Vạt váy bị nước trà làm ướt lạnh. Ta khẽ hỏi:
- Xin hỏi phụ thân, con phải từ chối Chu Cố Đường thế nào?
Kế mẫu ngồi bên cạnh liền tiếp lời. Bà ta vốn chỉ là thiếp thất, dựa vào việc nhẫn nhịn, chờ đến khi mẫu thân ta qua đời mới được phù chính. Mười năm sau đó, bà ta sinh một trai một gái, sống vô cùng thuận lợi. Chỉ có ta còn nhớ đôi mắt của mẹ ta lúc lâm chung… vẫn không thể nhắm lại. Bà ta mỉm cười hiền hòa:
- Chuyện này đơn giản thôi. Nhà ngoại của ta có một đứa cháu trai, phẩm hạnh đoan chính, lại không chê nữ nhi bị từ hôn. Đợi khi Chu Giám sát đến, con chỉ cần nói đã đính hôn với nó, cũng coi như một lối thoát.
Tỳ nữ bên cạnh ta không dám tin mà ngẩng đầu. Trong phủ ai cũng biết, người cháu ấy của bà ta đã ngoài 30, dung mạo xấu xí, người như vậy sao xứng với đích nữ của Giang gia?
Phụ thân ta im lặng, coi như ngầm chấp thuận.
Giữa sự hoang đường ấy, ta lại cảm thấy một loại bình tĩnh kỳ lạ. Chỉ là trong lòng không ngừng tự hỏi, mười mấy năm qua, ta chưa từng trái lời thân phụ, nhẫn nhịn sự khắc nghiệt của kế mẫu, danh tiếng hiếu thuận truyền khắp.
Rốt cuộc là sai ở đâu…mà ta lại rơi vào bước đường này?
6.
Nhưng mọi chuyện lại không giống như tất cả mọi người tưởng. Phụ thân ta có ý từ chối hôn sự, Chu Cố Đường biết rõ, vì vậy y mang theo một “món quà”.
Nghe người hầu ở tiền sảnh kể lại, lúc ấy Chu Cố Đường mỉm cười thong thả, ngay trước mặt phụ thân và kế mẫu của ta mở món quà ra. Bên trong là một đoạn lưỡi còn đẫm máu, chính là lưỡi của tên cháu trai kia. Y thong thả nói:
- Kẻ này dám rêu rao rằng hắn sẽ cưới Giang đại tiểu thư Giang Chiếu Tuyết, thật là hoang đường. Bịa đặt, giễu cợt chiếu theo luật Đại Ngụy, có thể xử phạt cắt lưỡi. Giang Chiếu Tuyết là thê tử chưa qua cửa của ta. Ai dám động đến cô ấy chính là đối đầu với ta. Giang Thái phó, ngài thấy thế nào?
Dù phụ thân ta đã trải qua bao năm chốn quan trường cũng chưa từng thấy thủ đoạn nào trực tiếp và máu lạnh như vậy.
Kế mẫu ngất xỉu tại chỗ, tỉnh lại liền nôn mửa không ngừng.
Sau khi rời khỏi tiền sảnh, Chu Cố Đường đến tìm ta.
Ta đang vẽ tranh. Một dải lụa dài trải trên án thư. Y đứng dưới cửa sổ, tùy ý đặt một cây trâm lên bàn. Trâm cài đính châu, gắn lông chim xanh biếc. Loại này ta đã nhìn thấy, trong yến tiệc cung đình lần trước cài trên tóc của quý phi nương nương, là cống phẩm từ phương Nam, vô cùng quý giá.
Ta mím môi, do dự rất lâu. Tay cầm bút siết chặt rồi lại buông ra. Cuối cùng, ta nhìn thẳng vào y, chậm rãi cất lời:
- Ta… từng bị từ hôn.
Năm chữ đơn giản, lại nghẹn nơi cổ họng. Cả đời ta cẩn trọng từng bước, chỉ có một “vết nhơ” này đã đủ để khiến ta không ngẩng đầu lên được nữa.
Chu Cố Đường lại bật cười, ánh mắt sâu thẳm:
- Thì sao?
- Nhưng ta… chỉ từng bị từ hôn. - Ta hít sâu một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh - Ta là học sinh xuất sắc nhất nữ học trong mười năm qua. Ta từng thay quý phi nương nương lo liệu cung yến, làm việc luôn thỏa đáng. Chuyện nội trạch, ngài không cần bận tâm, ta sẽ là một người thê tử tốt.
Cưới ta không phải là một lựa chọn tệ.
Cho nên, Chu Cố Đường…
Xin đừng bỏ mặc ta một mình ở đây.
Y tiến lại gần, tim ta trong khoảnh khắc treo lơ lửng, ánh sáng rơi xuống gương mặt y như vụn vàng lấp lánh. Y cài cây trâm vào tóc ta, lau đi giọt lệ lăn trên má:
- Ta biết em là cô nương tốt nhất Thượng Kinh. Chỉ cần còn Chu Cố Đường ta ở đây một ngày, em sẽ sống những ngày tốt đẹp nhất.
Y thấp giọng, khẽ dỗ dành:
- Vậy nên đừng khóc nữa.
7.
Có lẽ không ai ngờ ta sẽ bị Thôi gia từ hôn, càng không ai ngờ, ta - đích trưởng nữ xuất sắc nhất của Giang gia - lại định thân với Chu Cố Đường, kẻ mang danh “ưng khuyển triều đình”.
Nhưng sự thật… chính là như vậy.
Trong một thời gian dài sau đó, phụ thân và kế mẫu đều tránh mặt ta, giống như không muốn nhớ lại cảnh tượng máu me hôm ấy. Chỉ có nhũ mẫu đã chăm sóc ta từ nhỏ lo lắng:
- Chu Giám sát thủ đoạn quá tàn nhẫn khiến người ta sợ hãi. Nếu tiểu thư gả qua đó, lỡ như y đối xử không tốt thì sao?
Ta nghĩ một lúc, rồi nói:
- Không đâu.
Nhũ mẫu tỏ ra kinh ngạc trước sự chắc chắn của ta. Kỳ thực, ta chỉ cảm thấy Chu Cố Đường không giống những gì người ta nói. Y đã không bỏ mặc ta chết trong đêm tuyết. Ta tin y là người giữ lời, hoặc ít nhất chính ta muốn tin như vậy.