Sau khi bị Thanh Hà Thôi thị từ hôn, ta lập tức trở thành trò cười của cả Thượng Kinh.
Danh tiếng một người con gái bị hủy hoại chỉ trong một sớm một chiều. Người trong kinh thành khi nhắc đến ta kẻ thì cười nhạo, kẻ thì lắc đầu thương hại.
Phụ thân cảm thấy mất mặt, chỉ hận không thể coi như chưa từng có đứa con gái này. Trong mắt ông, ta chẳng khác nào nỗi nhục của gia môn, thậm chí có lúc ông còn mong ta bệnh chết cho khuất mắt.
Đêm đông sâu hút, trăng lạnh như băng. Kế mẫu nhân lúc cha ta không để ý, cố ý hành hạ ta. Bà ta bắt ta quỳ ngoài sân giữa lớp tuyết dày chưa tan. Gió lạnh như dao cắt, tuyết thấm ướt y phục, chẳng bao lâu ta đã sốt cao đến mê man, cả người run rẩy mà vẫn không được đứng dậy.
Đúng lúc ấy, một cỗ xe đi ngang qua trước cổng. Người trong xe là công tử của Chu gia, kẻ nổi danh khắp kinh thành với biệt hiệu Diêm Vương sống. Nghe nói tính tình y tàn nhẫn, lại còn bị tật ở chân, đi đứng khập khiễng, người người đều tránh xa. Khi đó ta gần như đã bị dồn đến đường cùng, lúc y bước xuống xe, ta dùng chút sức lực cuối cùng đưa tay kéo lấy vạt áo của y. Tuyết lạnh ngấm vào đầu gối, ý thức chập chờn, ta run giọng hỏi:
- Ngài… có thể cưới ta không?
Y cúi mắt nhìn ta, ánh mắt ấy thản nhiên, dường như có cả chút mệt mỏi. Rồi y chậm rãi đưa tay ra trước mặt ta, bàn tay ấy kéo ta khỏi vũng bùn của số phận.
1.
Trước cổng nữ học người qua kẻ lại tấp nập, chỉ riêng ta bị thẳng thừng chặn lại ngoài cửa, không cho bước vào. Dù rằng nửa tháng trước thôi, ta vẫn còn là đệ nhất tài nữ Thượng Kinh, là học trò có thành tích xuất sắc nhất trong học đường.
Nguyên do chỉ vì ta bị từ hôn, mà còn là bị đích trưởng tử của Thanh Hà Thôi thị tự tay đưa thư từ hôn tới cửa. Ta không làm sai điều gì, chỉ đơn giản là hắn không thích ta, chỉ thế mà thôi.
Nhưng đó mới chỉ là khởi đầu. Từ ngày ấy trở đi, ta không còn nhận được một tấm thiếp mời nào đến dự yến tiệc của các phu nhân quý nữ, những tiểu thư danh môn ở Thượng Kinh sợ dính dáng đến ta như sợ tai họa.
Phụ thân thấy ta làm mất mặt gia môn, dứt khoát không cho ta ra khỏi cửa. Ông thậm chí còn mong ta cứ thế bệnh chết trong nhà cho xong chuyện. Ngay cả nữ học, nơi từng lấy ta làm niềm tự hào cũng gạch bỏ tên ta khỏi danh sách. Học quan của nữ học đứng trên bậc thềm, giọng nói lạnh như băng, lặp lại từng chữ:
- Phàm con gái đã bị từ hôn, không được phép tiếp tục theo học tại nữ học. Giang tiểu thư, mời quay về.
Nữ học của Đại Ngụy vốn nổi tiếng nghiêm cẩn. Từ trước tới nay chưa từng có nữ sinh nào đang học mà lại bị từ hôn. Ta là người đầu tiên. Xung quanh vang lên những tiếng cười khẩy, lời bàn tán không ngớt.
- Nếu ta mà bị từ hôn nhục nhã như vậy, ta đã dùng lụa trắng treo cổ từ lâu rồi. Sao cô ta còn dám xuất hiện ở đây vậy? Mặt dày quá nhỉ.
- Nếu không phải đức hạnh hay hành vi có vấn đề, sao Thôi gia lại đích thân đến cửa từ hôn?
- Ai biết được cái danh tài nữ trước kia của cô ta liệu có mấy phần thật, mấy phần giả?
Ta đứng giữa gió lạnh, thân hình mỏng manh có thể gục ngã bất cứ lúc nào. Học quan sai người đem toàn bộ đồ đạc ta để lại trong nữ học trả lại cho ta. Từ đầu đến cuối ta không được phép bước qua cổng học phủ nửa bước.
Cho đến khi cây đàn Lục Ỷ cầm được đưa đến trước mặt ta, ta mím môi nhận lấy, sắc mặt tái nhợt, khẽ hỏi:
- Thưa tiên sinh… con đã làm sai điều gì?
Vị học quan ấy từng dạy ta một khóa cầm nghệ. Bà vốn là một trong những phu tử luôn tán thưởng thiên phú và sự chăm chỉ của ta nhất. Bà nhìn ta thật lâu, gương mặt nghiêm nghị khẽ run lên một cái, rồi nói:
- Con không sai. Chỉ là… thế gian này xưa nay vốn khắt khe với nữ nhi.
Ta suýt nữa thì bật khóc.
2.
Từ nhỏ ta đã biết, sau này mình sẽ gả cho đích trưởng tử của Thôi thị ở Thanh Hà. Đó là sự bảo đảm cuối cùng mà mẫu thân ta để lại cho ta trước khi bà qua đời.
Cho dù phụ thân không yêu thương ta, cho dù kế mẫu khắc nghiệt, ta vẫn có vốn liếng để đứng vững ở đời. Ít nhất là vì nể mặt Thôi gia, họ cũng sẽ không dám làm khó ta quá mức.
Thanh Hà Thôi thị là thế gia danh môn chân chính. Đích trưởng tử của họ, Thôi Chiêu, người như ánh trăng sáng giữa trời, tài hoa xuất chúng, lại có phần phóng khoáng không theo khuôn phép.
Ta biết, muốn trở thành chủ mẫu Thôi gia thì ta càng phải nỗ lực gấp bội, không được phép lơi lỏng dù chỉ một chút.
Ta thi vào nữ học, trở thành tài nữ được công nhận của Thượng Kinh. Ta học cách quản lý gia sự, để sau này có thể chấp chưởng trung quỹ. Những yến tiệc lớn nhỏ, ta đều có thể lo liệu không một chút sai sót.
Cầm, kỳ, thư, họa, công, dung ngôn, hạnh ta đều dốc vô số ngày đêm để rèn luyện đến mức hoàn hảo. Cố gắng hết sức cuối cùng cũng nhận được sự gật đầu của Thôi gia. Chính Thôi lão thái quân đã đích thân gặp ta, gật đầu ngầm thừa nhận mối hôn sự này.
Chỉ là ta không ngờ rằng từ đầu đến cuối, Thôi Chiêu chưa từng có ý định cưới ta. Hắn nói với ta:
- Giang tiểu thư. Ta không muốn cưới một người giống hệt tất cả những người phụ nữ trong Thôi gia.
Trong mắt hắn, ta chỉ là một tiểu thư khuôn mẫu, cổ hủ, không khác bất kỳ ai. Ta muốn trở thành chủ mẫu của Thôi gia, nhưng Thôi Chiêu chỉ muốn cưới một người mà hắn thực sự thích.
Hóa ra bấy lâu nay ta đã cố gắng sai hướng rồi, bởi vậy kết cục như thế này cũng chẳng phải chuyện bất ngờ.
Chỉ là, Thôi Chiêu à, những năm tháng ta thích ngươi rốt cuộc phải tính thế nào đây?
3.
Khoảnh khắc nhận được thư từ hôn của Thôi gia, ta đã biết đời mình coi như xong rồi. Không có ai dám cưới một người đã bị Thôi gia từ hôn. Từ khi trở về từ nữ học, ta bắt đầu phát sốt. Ý thức mê man, trong cơn mộng cứ thấy lại cảnh mẫu thân trước lúc qua đời. Bà nằm trên giường bệnh suốt ba năm, phụ thân đã sớm có người mới bên cạnh, chưa từng đến thăm bà một lần. Ngay cả lúc bà sắp chết, cũng chỉ có mình ta nắm tay bà. Trong căn phòng lạnh lẽo, bà dặn ta từng câu từng chữ:
- Phụ thân con bạc tình, sau này kế mẫu ắt sẽ khắc nghiệt với con. Mọi chuyện con phải tự mình tính toán. Vào nữ học, học đức hạnh, học nữ công, hiểu đạo lý. Con cố nhẫn nhịn một thời gian, chỉ cần gả vào Thôi gia, mọi chuyện sẽ tốt hơn.
“Con chịu đựng một chút, qua được là tốt rồi.”
Nhưng mẫu thân ơi, người chưa từng nói với con, nếu Thôi Chiêu không cưới con thì con phải làm sao?