Cầu Than Thở

Chương 6: Cây vĩ cầm và chiếc bóng

 

Việc vào lớp một đối với Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt là một sự kiện trọng đại. Hai đứa trẻ hưng phấn đến mức cả đêm không ngủ được, cứ dặn nhau nhất định phải chào hỏi thầy cô thật lễ phép, phải giới thiệu bản thân thật dõng dạc. Chúng còn bàn nhau phải thưa với cô giáo rằng tuy đứa họ Chu đứa họ Khang nhưng là anh em một nhà, xin được ngồi cạnh nhau. Kết quả là sáng hôm sau cả hai đứa đều buồn ngủ đến mức mở mắt không ra.

Chu Thiên Thành phá lệ lái chiếc Santana của gia đình để đưa hai đứa trẻ đi một đoạn đến trường. Xuống xe, ông ta một tay dắt một đứa băng qua sân vận động ồn ào lên tầng hai, chen qua đám đông phụ huynh và học sinh đang hỗn loạn như ong vỡ tổ. Ông ta cười hớn hở, trao tay hai đứa nhỏ cho cô giáo chủ nhiệm.

“Phiền cô vất vả rồi, đây là con gái tôi Chu Nguyệt, còn đây là con trai tôi Khang Tinh Tinh. Tình hình cụ thể tôi đã trao đổi qua với hiệu trưởng Mạnh, mong cô để mắt chiếu cố hai anh em chúng.”

Cô giáo chủ nhiệm ngoài bốn mươi tuổi, mặt chữ điền, đeo cặp kính gọng đồi mồi trông rất uy nghiêm. Suốt từ sáng bà ấy đã phải gào thét duy trì trật tự đến đỏ cả mặt, giờ nghe vậy thì mặt lại càng đỏ hơn. Sau đó Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt nghiễm nhiên được xếp ngồi bàn đầu và trở thành bạn cùng bàn của nhau.

Lũ trẻ lớp một cũng chẳng khác nhà trẻ là mấy, vừa nghịch vừa hiếu động, đứa thì khóc lóc t.h.ả.m thiết, đứa thì nôn trớ và chẳng đứa nào ngồi yên trên ghế quá ba phút.

Nhưng Khang Tinh Tinh có lẽ vì lớn tuổi hơn một chút nên đặc biệt tập trung và yên lặng. Cô giáo bảo khoanh tay là khoanh tay, cô dạy cách sắp xếp đồ đạc là Khang Tinh Tinh dọn dẹp hộc bàn và cặp sách sạch sành sanh.

Cậu để sữa và táo mà Đới Yến chuẩn bị cho Chu Nguyệt ở chỗ mình, đợi lúc nào cô bé muốn ăn thì mới lấy ra. Năm nhất chưa có sách giáo khoa thế nên hộc bàn của Chu Nguyệt còn sạch hơn cả mặt cô nữa.

Trưa tan học, Đới Yến đón hai đứa trẻ về nhà ăn cơm và ngủ trưa.

Con đường này khác với đường đi nhà trẻ, phải băng qua một cây cầu vòm nhỏ. Bên dưới là một dòng nước nhỏ xíu, gọi là suối hay sông thì hơi quá, trông nó giống một cái rãnh thoát nước hơn, uốn lượn như con rắn nhỏ và rất đục. Đứng trên cầu nhìn xuống, nước có màu xanh lục, dưới đáy mọc đầy tảo có hình răng cưa. Thỉnh thoảng có vài con cá nhỏ bằng ngón tay ngoi lên thổi bong bóng, đuôi quẫy một cái là mất hút, số lượng cá chẳng thấm tháp gì so với đám rác rưởi trôi nổi trên mặt nước.

“Mẹ ơi! Trên này khắc chữ gì thế ạ?” Chu Nguyệt tung tăng nắm tay mẹ chỉ vào hàng chữ khắc trên cầu. Đới Yến liếc nhìn một cái, thẫn thờ đáp: “Cầu Than Thở”

Về sau Chu Nguyệt và Khang Tinh Tinh đã đi qua cây cầu này không biết bao nhiêu lần. Đới Yến thường đi phía sau, còn cô dắt tay Khang Tinh Tinh chạy phía trước. Cô thích tì người vào trụ cầu tròn nhìn xuống dưới, chờ cá nhỏ hay rùa con ngoi đầu lên nhưng phần lớn thời gian là để soi gương.

Con gái vốn nhanh hiểu chuyện, cô bé cảm thấy mình rất xinh đẹp, mắt to miệng nhỏ, da lại trắng, chẳng giống "hắc tinh tinh" tí nào...

Cô bé rất mực ghét bỏ, lườm một cái vào gương mặt đen nhẻm bất chợt hiện ra trên mặt nước bên cạnh mình. Dưới sự phản chiếu của cô, Khang Tinh Tinh trông chẳng khác nào dã thú, lông mày vừa đen vừa rậm, còn đen hơn cả mặt cậu. Cậu nhe hàm răng trắng ra cười trông như một miếng vải đen bị xé rách một khoảng.

“Nhìn cái gì mà nhìn? Đồ xấu xí!”

Chu Nguyệt kiêu kỳ quay mặt đi nhưng đôi mắt vẫn liếc xéo lại nhìn Khang Tinh Tinh.

“Nhìn Nguyệt Nguyệt đẹp.” Khang Tinh Tinh cười ngây ngô, miệng cười rộng hơn rồi bế Chu Nguyệt rời khỏi trụ cầu: “Nguy hiểm.”

Đêm đó Khang Tinh Tinh không ngủ sớm. Cậu xoay người, hai tay gối dưới mặt nằm trên gối nhìn Chu Nguyệt. Cậu im lặng hồi lâu rồi bảo:

“Anh xấu thật nhỉ.”

Trong bóng tối, cậu lại nhe hàm răng trắng ra cười:

“Nhưng Nguyệt Nguyệt đẹp lắm, đẹp hơn cả dì Đới với chú Chu cộng lại.”

“Biết thế là tốt, hắc tinh tinh.”

“Anh không phải hắc tinh tinh, anh tên là Khang Tinh Tinh, là ngôi sao trong 'Tinh Tinh'.”

“Thì chẳng phải là hắc tinh tinh tinh tinh sao?”

“Là ngôi sao trên trời, ngôi sao ở bên cạnh mặt trăng ấy.”

“Em mặc kệ! Cứ là hắc tinh tinh đấy!”

Khang Tinh Tinh im lặng một lúc lâu:

“Anh biết viết tên mình rồi, anh dạy Nguyệt Nguyệt viết nhé.”

“Anh biết viết chữ á?”

Chu Nguyệt lập tức hứng thú.

Khang Tinh Tinh nắm lấy bàn tay Chu Nguyệt đang để ngoài chăn, viết đi viết lại hai chữ “Tinh Tinh” vào lòng bàn tay cô...

Câu chuyện Người đẹp và Quái vật vốn đã ăn sâu vào tâm trí lũ trẻ lớp một nên chẳng mấy chốc mọi người đều bắt đầu tò mò về anh em nhà họ Chu.

Một đen một trắng, Khang Tinh Tinh trông cao lớn, rắn rỏi và thô ráp hơn bạn đồng lứa giống như một chú gấu đen nhỏ. So với cậu thì Chu Nguyệt hệt như một con thỏ trắng.

Thỏ trắng nhỏ hay nói hay cười, líu lo chẳng sợ điều gì lại còn hay vứt đồ lung tung. Thực ra là cô hào phóng, có gì ngon hay hay đều chia cho mọi người. Khang Tinh Tinh luôn ở bên cạnh, cô đi đâu cậu theo đó, lẳng lặng không nói lời nào nhưng tay thì cầm đủ thứ của cô: cặp sách, bình nước, áo khoác... chẳng khác nào một cái giá treo áo di động.

Thế nhưng anh em nhà họ Chu bị chú ý chủ yếu là vì Chu Nguyệt. Đám nam sinh khối trên nhìn thấy gương mặt tròn trắng trẻo, đôi mắt trong veo như bảo thạch và b.í.m tóc đen bóng của Chu Nguyệt thì bỗng thấy như một tia sáng le lói hiện ra trong cuộc sống học đường nhàm chán.

Chúng chạy từ tầng ba, tầng bốn xuống, chặn ở cửa lớp rồi bịt miệng hò hét:

“Chu Nguyệt! Chu Nguyệt có người tìm này!”

Đợi đến khi Chu Nguyệt ngơ ngác đi ra thì mấy tên vô lại liền đột ngột chìa chân ra ngáng cho cô bé một cái. Ngay khoảnh khắc cô bé ngã xuống, chúng túm c.h.ặ.t lấy b.í.m tóc của cô nhấc bổng lên, cười hô hố như thể đang xách một con gà con trong tay.

“Buông ra, buông tao ra!”

Chu Nguyệt sợ đau nhất. Cô bé ôm lấy da đầu bị kéo căng khóc tê tâm liệt phế. Qua làn nước mắt nhòe nhoẹt, cô thấy một bóng người vụt tới. Đến khi nhìn rõ thì thằng nhóc túm tóc cô đã ôm mặt nằm lăn lộn dưới đất như quả địa lôi. Mấy đứa còn lại vừa nãy còn cười cợt vỗ tay hả hê, giờ cũng ngây ra như phỗng, mặt mũi đờ đẫn theo bản năng tụm lại một chỗ như chim sợ cành cong.

Không ai kinh ngạc hơn Chu Nguyệt. Khang Tinh Tinh vốn đần độn, cục mịch như khúc gỗ, lúc bị cô mắng luôn cụp mi mắt cười lóng ngóng vò nếp áo, bàn tay mũm mĩm trông mềm như bọc mỡ vậy mà giờ đây nắm đ.ấ.m của cậu siết c.h.ặ.t đến mức lớp da đen cũng trắng bệch ra. Cậu vẫn cụp mi mắt như cũ nhưng mặt không còn chút ý cười cũng chẳng hề sợ hãi. Cậu vô cảm nhìn chằm chằm vào thằng nhóc đang gào khóc dưới đất, cả người căng cứng, ngay cả không khí quanh cậu cũng như đông đặc lại.

Sự việc sau đó kết thúc tại bệnh viện. Thằng bé bị đ.á.n.h phải khâu năm mũi ở ngay khóe mắt.

Bên trong phòng khám, đứa trẻ gào khóc như quỷ hú. Bên ngoài phòng khám, mẹ của đứa trẻ cũng gào khóc như quỷ hú.


Phía nhà họ Chu là Chu Thiên Thành đứng ra giải quyết. Ông ta chẳng nói lời nào, chỉ ngồi trên ghế sắt ở hành lang bệnh viện cầm một chiếc tăm bông y tế ngoáy tai. Suốt quá trình đó, ông ta nghe người đàn bà kia khóc mắng khản cả giọng mà vẫn thản nhiên, hết sức tập trung vào việc của mình.

“Nhà họ Chu không có một đứa nào t.ử tế cả!”

Người đàn bà kia nước mắt nước mũi giàn dụa, giọng khản đặc như cái la rách, khóc không nổi mà rống cũng chẳng xong. Bà ta cố chút tàn lực cuối cùng để đ.ấ.m n.g.ự.c giậm chân trông chẳng khác nào một người câm lên cơn điên. Cảnh tượng này lại làm Chu Thiên Thành thấy buồn cười. Ông ta bẻ gãy chiếc tăm bông rồi dùng ngón út ngoáy ngoáy lỗ tai, vừa ngoáy vừa cười:

“Mẹ của Phi Phi này, bớt sức đi. Con nó bị thương thế này, về nhà chị còn phải giải thích với chồng chị nữa đấy, đừng có dùng hết sức ở đây, tí nữa lại chẳng còn hơi mà chịu đòn.”

“Anh còn mặt mũi mà nói à! Nếu không phải tại con trai anh thì Phi Phi nhà tôi có ra nông nỗi này không?”

Mẹ Phi Phi run rẩy chỉ tay vào mũi Chu Thiên Thành. Bà ta không còn ra hơi, chỉ biết hổn hển. Chu Thiên Thành hai tay đặt lên lưng ghế cười cười, chẳng buồn né tránh.

Đàn bà có dữ dằn đến đâu thì chung quy vẫn là đàn bà. Bà ta rốt cuộc cũng không dám động vào Chu Thiên Thành, đành buông lời đe dọa cuối cùng:

“Đợi đấy, để ba nó đến hỏi tội cả nhà các người!”

“Chị xem kìa, đều là hàng xóm láng giềng cả, ai mà chẳng biết ai.” Chu Thiên Thành cười càng thêm đểu cáng. Khi ông ta cười sẽ lộ ra lúm đồng tiền, mang theo một vẻ điên khùng bệnh hoạn, “Anh Đại Bằng mà thực sự có gan xử người ngoài thì đã chẳng đóng cửa đ.á.n.h vợ suốt ngày. Chị nói có đúng không?”

“Anh...!” Mẹ Phi Phi bị chạm đúng chỗ ngứa, tức đến mức nghẹn họng. Chẳng có người phụ nữ nào sinh ra đã là mẹ sề đanh đá, tất thảy đều do những chuyện không như ý hằng ngày cộng với một gã chồng hễ say là đ.á.n.h vợ, dồn ép người ta đến nước này. Mà Chu Thiên Thành thì lại xấu tính đến mức tâm cơ độc địa, nói ít nhưng chữ nào cũng đ.â.m trúng tim đen. Loại hổ giấy như mẹ Phi Phi sao chịu nổi? Bà ta ngã ngồi xuống đất, đ.ấ.m đất kêu trời: “Trời ơi là trời! Mọi người đến mà xem này! Cái thế đạo gì thế này? Đánh người mà còn có lý à! Tôi chỉ có mỗi mụn con trai này thôi. Nó mà có mệnh hệ gì thì tôi sống sao nổi đây!”

“Đánh người có lý hay không, trong lòng chị tự biết rõ.”

Chu Thiên Thành b.úng nhẹ cái tăm bông, bỏ chân chữ ngũ xuống rồi ngồi thẳng dậy, áp sát mặt vào người đàn bà kia sau đó thu lại nụ cười, nghiêm mặt nói:

“Thằng Tinh Tinh nhà tôi ngoan ngoãn biết điều. Chị có đ.á.n.h c.h.ế.t nó cũng không đ.á.n.h trả đâu. Trừ phi chị động vào con gái tôi. Một khi đã động vào con gái tôi thì đáng đời bị xử. Chu Thiên Thành tôi đây chẳng có tài cán gì nhưng chút tiền t.h.u.ố.c men này vẫn trả nổi. Chị cứ yên tâm, cùng lắm thì bảo thằng Phi Phi đến bệnh viện thêm vài lần, khâu thêm vài mũi rồi tự khắc nó sẽ khôn ra thôi.”

“Anh dám! Xem tôi có báo cảnh sát bắt anh không!”

Người đàn bà dưới đất l.ồ.ng lộn chồm lên như muốn c.ắ.n người ta một miếng.

Chu Thiên Thành linh hoạt ngả người ra sau hất cằm cười hắc hắc:

“Báo đi, báo ngay đi, xem người ta có thèm quản không.”

Người đàn bà không còn lời nào để nói, con hổ giấy hoàn toàn nát bấy thành vụn cám. Bà ta ngồi bệt dưới đất nghiến răng khóc rấm rứt.

“Thôi được rồi.” Chu Thiên Thành hơi nhíu mày, “Chuyện bé xíu thế này, chị xem chị ngồi đây kìa...” Ông ta cười lả lơi ánh mắt liếc xuống dưới. Thấy bà ta đỏ bừng mặt vội vàng che cổ áo thì nụ cười càng thêm độc địa: “Già rồi thì đừng có mặc màu tím, trông ghê c.h.ế.t đi được.”

“Còn nữa.” Chu Thiên Thành đứng dậy lười biếng vươn vai, đưa tay phẩy phẩy trước mũi: “Đàn bà con gái thì nên chăm đ.á.n.h răng vào, mở miệng ra một cái là thối như nổ hầm cầu ấy.” Nói xong liền nghênh ngang đi về phía góc tường.

Hai đứa nhỏ đang cúi đầu đứng đó, Khang Tinh Tinh nắm tay Chu Nguyệt che chắn cho cô bé ở phía sau.

“Ngẩng đầu lên!” Chu Thiên Thành vung tay tát một cái vào sau gáy Khang Tinh Tinh, tát xong lại vò vò đầu cậu: “Đàn ông đời này chỉ được cúi đầu trước người phụ nữ mình thích thôi. Lần sau còn để tao thấy cúi đầu thế này thì thấy lần nào tao đ.á.n.h lần đó.”

Khang Tinh Tinh ngẩng mặt lên đờ đẫn nhìn Chu Thiên Thành. Đó là người cha trên danh nghĩa của cậu, cả hai cùng giữ kín một bí mật. Cậu vẫn bướng bỉnh gọi ông ta là chú Chu. Ông ta không phải người tốt cũng ít khi nói chuyện, nhưng lúc này hàng lông mi cậu được ánh mặt trời sưởi ấm, dịu dàng đến mức khiến người ta nghẹn thở.

“Được rồi, đi thôi.” Nhưng những khoảnh khắc như thế ở Chu Thiên Thành quá ít ỏi. Ông ta nhanh ch.óng khôi phục lại cái giọng cà lơ phất phơ. Ánh nắng giữa trưa gay gắt xuyên qua cửa sổ khiến ông ta nhíu mày, gương mặt tái nhợt đầy vẻ u ám và mất kiên nhẫn. Ông ta vừa đeo kính râm vừa sải bước về phía cầu thang cuối hành lang: “Mẹ mày đòi ăn cái bánh hạt đào ở cửa hàng tên gì ấy nhỉ?”

“Bánh hạt đào Lão Hồ ạ.”

Khang Tinh Tinh dẫn Chu Nguyệt như hai cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sau Chu Thiên Thành, bước ba bước mới bằng một bước của ông ta, chạy lạch bạch mới đuổi kịp.

“Ở đâu?”

“Cuối chợ nông sản, cạnh hàng ngỗng quay ạ.”

“Ừ.”

Chu Thiên Thành ừ một tiếng rồi không nói gì thêm. Từ tầng ba xuống tầng một, ra khỏi cửa bệnh viện rồi lên xe Santana. Hạ cửa kính xe xuống, cơn gió mùa thu mang theo hơi nóng hầm hập.

Ông ta ném chai nước ngọt cho hai đứa nhỏ ở ghế sau rồi tự mình vặn một chai tu ừng ực hết nửa bình. Đặt chai xuống, hai tay gác lên vô lăng, ông ta bỗng dưng c.h.ử.i thề:

“Mẹ mày có phải lắm chuyện không? Bánh hạt đào nhà nào mà chẳng vị như nhau?”

Nói xong ông ta lại bĩu môi lắc đầu bắt chước cái vẻ đỏng đảnh của Đới Yến:

“Tôi chỉ muốn ăn cái loại đó thôi!”

Hai đứa nhỏ ở hàng ghế sau đang ôm chai nước cam tu ừng ực, bị màn hóa thân sống động này làm cho cười nắc nẻ. Chúng hoàn toàn quên mất nỗi sợ hãi và lo lắng suốt từ sáng đến giờ, tâm trạng như ngày mưa u ám bỗng hửng nắng.

Suốt dọc đường cửa sổ xe vẫn mở toang. Những lá bạch quả mùa thu phương bắc đã nhuộm sắc kim vàng. Bánh xe lăn trên đường nhựa cán qua lá khô phát ra tiếng lạo xạo nhỏ, mũi tràn ngập hương thơm của hoa cúc mùa thu. Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt ghé đầu vào cửa sổ xe tận hưởng làn gió mát rượi thổi qua mặt.

Xe đi qua cầu Than Thở, ngay cả dòng nước dưới chân cầu cũng lấp lánh sóng nước, dập dềnh như chứa cả vạn ngôi sao.

“Hóng gió thì được nhưng không được thò tay ra ngoài đâu đấy.”

Chu Thiên Thành cố ý làm mặt nghiêm.

“Yessir!”

Những giọng nói trẻ con trong trẻo đồng thanh vang lên kèm theo tiếng cười ha hả. Chu Nguyệt che miệng cười, đôi mắt sưng húp híp lại thành hình trăng lưỡi liềm. Khang Tinh Tinh vốn lo cô bị dọa sợ, tóc vẫn còn đau, giờ thấy cô cười, cậu cũng nhe răng trắng ra cười theo. Thấy chai nước của Chu Nguyệt đã cạn sạch, cậu liền ấn chai của mình vào tay cô sau đó mỉm cười nhìn cô ngửa cổ uống ừng ực.

Chu Thiên Thành đeo kính râm, thỉnh thoảng liếc nhìn hai đứa nhỏ qua gương chiếu hậu, khóe miệng khẽ nhếch lên.


Hết chương 5.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cầu Than Thở - Chương 6 | Đọc truyện chữ