Cầu Than Thở
Chương 3: Cái bóng lầm lũi và tiếng thở dài của đứa trẻ
Việc Khang Tinh Tinh trở thành một thành viên trong nhà họ Chu đã trải qua không ít trắc trở. Đầu tiên là thủ tục nhận nuôi dưới danh nghĩa trẻ mồ côi, sau đó là việc nhập hộ khẩu.
Thời đó chế độ hộ tịch chưa quá khắt khe nhưng ở một thành phố nhỏ phương bắc thì việc gì cũng phải chạy vạy không ngừng. Hết biếu t.h.u.ố.c lại tặng rượu, cộng thêm gương mặt điển trai và cái miệng dẻo quẹo của Chu Thiên Thành, tốt xấu gì cũng dàn xếp ổn thỏa những phần mập mờ trong hồ sơ.
Cuối cùng chính là việc có nên đổi sang họ Chu hay không. Chu Thiên Thành do dự mãi cuối cùng vẫn để Khang Tinh Tinh mang họ Khang.
Chu Nguyệt cứ như vậy mà không hiểu thấu vì sao lại có thêm một ông anh khác họ. Cô bé còn một năm nữa mới học tiểu học, Khang Tinh Tinh thực ra đã đến tuổi đến trường nhưng Chu Thiên Thành lại bắt Khang Tinh Tinh chờ một năm để nhập học cùng em gái.
Khang Tinh Tinh cũng không quay lại nhà trẻ nữa. Mỗi khi chạng vạng cậu sẽ cùng Đới Yến đi đón Chu Nguyệt tan học. Cậu luôn lầm lũi đi phía sau một khoảng xa, cúi đầu không nói lời nào.
Năm ấy trẻ con ở nhà trẻ còn tự do lắm. Ngoài hai bữa chính thì chỉ có ngủ trưa, sau đó là vui chơi, chơi xong lại ăn nhẹ, không phải khoai lang thì là cà rốt. Chu Nguyệt chỉ ăn khoai lang ngọt còn cà rốt thì cô bé giấu vào túi quần mang ra ngoài cho Khang Tinh Tinh.
Chu Nguyệt là đứa trẻ nghịch ngợm chẳng thiết gì vệ sinh, mỗi lần móc ra đều dính đầy xơ vải và đất cát, vậy mà Khang Tinh Tinh vẫn ăn chưa từng một lời oán thán.
Hai mẹ con đi phía trước, Khang Tinh Tinh lặng lẽ theo sau ăn nốt miếng cà rốt luộc bị ép đến nát nhừ. Cậu không dẫm lên bóng của họ dưới nắng chiều, chỉ nguyện làm phần kéo dài của cái bóng ấy.
Nói thật Chu Nguyệt thấy cậu rất nhạt nhẽo. Ở nhà thì im hơi lặng tiếng, hễ gọi “Tinh Tinh?” một tiếng mới nghe thấy tiếng vải vóc cọ xát nhẹ nhàng, một lúc sau cái bóng đen nhẻm mới ló ra.
Xem phim hoạt hình cũng là Chu Nguyệt xem cái gì cậu xem nấy. Chu Nguyệt ngồi sô pha, cậu thì thu mình trên chiếc ghế đẩu nhỏ bên cạnh. Ghế lùn mà cậu cũng thấp, thỉnh thoảng đột ngột bật cười một tiếng dọa người ta giật mình.
“Cười cái gì mà cười hả?”
Cô bé trừng mắt mắng Khang Tinh Tinh thì cậu liền im bặt.
Chờ đến lúc Chu Nguyệt thấy buồn cười quay sang nhìn thì thấy cậu vẫn ngồi đó ôm chân, cằm tì lên đầu gối, đôi môi dày hé mở, ngơ ngơ ngác ngác như một cục sắt đen sì.
“Sao không cười nữa đi? Đồ ngu!”
Cậu bé không tranh sủng cũng chẳng bao giờ mách lẻo. Chu Thiên Thành mua cho cậu xe cảnh sát Mèo Đen, siêu nhân Ultraman, cả mô hình máy bay mà chỉ trẻ con Quảng Châu mới có… Cậu cầm xem vài lần rồi đưa cho Chu Nguyệt rồi lẳng lặng tiến đến trước mặt cô và đưa tận tay. Nếu cô đang vẽ tranh, cậu sẽ đặt dưới chân cô và ra vẻ như không hề hứng thú.
Nhưng Chu Nguyệt không thích chơi đồ con trai. Cô bóc hộp nghịch vài cái rồi chán, lại vứt cho Khang Tinh Tinh. Lúc này cậu mới chơi cực kỳ tập trung, điều khiển máy bay cất cánh hạ cánh vững vàng, cho xe cảnh sát xuyên qua gầm giường đi một vòng rồi lái ra, Mèo Đen trưởng đồn vẫn ngồi trên xe đầy uy phong.
Chơi xong cậu không vứt bừa bãi như những đứa trẻ khác mà luôn cất lại vào hộp, khớp vào từng nếp gấp kín kẽ như chưa từng mở ra. Điểm này khiến Chu Nguyệt luôn thấy rất thần kỳ.
Cậu trước sau như một vẫn trầm mặc, chỉ lên tiếng khi thực sự cần thiết.
Đới Yến xới cơm cho cậu, trải giường cho cậu, bảo cậu cởi quần áo để bà mang đi giặt; Chu Thiên Thành mang đồ chơi hay giày dép mới về, những lúc ấy cậu sẽ mím môi cười, đôi lông mày cong lên cùng độ cong với khuôn miệng khẽ nói:
“Con cảm ơn”.
Chu Nguyệt không thèm đếm xỉa đến Khang Tinh Tinh, hai đứa trẻ dường như rất ăn ý là không nói chuyện với nhau. Một chiếc giường hai người ngủ, một chiếc bàn hai người dùng, dùng đến cuối cùng trên bàn bừa bãi toàn là đồ của Chu Nguyệt: b.út màu, đất nặn, sách vở… Cậu chỉ chiếm một góc bàn nhỏ xíu để đọc sách.
Cậu chỉ đọc sách, chưa bao giờ vẽ tranh cũng không giống Chu Nguyệt mang những chuyện nghe lỏm được kể cho mọi người. Cậu rất ít khi bộc lộ bản thân, ít đến mức tưởng như cậu không có cái tôi riêng.
Chu Nguyệt rất thích cầm cuốn Chuyện lạ và Tuyển tập độc giả để xem dù chỉ nhận mặt được vài chữ. Cô bé rất muốn biết trong đó viết gì. Chu Thiên Thành không kể chuyện cho cô, Đới Yến thì có kể nhưng kể một hồi là bà tự chìm bắm vào việc đọc, nước mắt nước mũi tèm lem. Bà là người giàu tình cảm, hay thốt lên: “Người đàn bà này thật đáng thương…” hoặc “Có thế nào cũng không được đ.á.n.h con chứ!”. Nhưng những giây phút yên tĩnh đọc sách trên giường ấy chỉ có khi không có Khang Tinh Tinh, giờ đây những khoảnh khắc như vậy gần như không còn nữa.
Đới Yến chưa bao giờ nói chuyện với Khang Tinh Tinh. Khi chỉ có hai mẹ con, bà dặn Chu Nguyệt phải tránh xa cậu ra:
"Con tránh xa nó ra, nó từ Quảng Châu tới đấy, chạm vào nó là phải rửa tay ngay, buổi tối ngủ phải đắp chăn cho kỹ, coi chừng nó có độc”.
Độc là gì? Chu Nguyệt không hiểu nhưng cô bé biết độc sẽ làm c.h.ế.t người.
Đới Yến cũng không bao giờ cho Chu Nguyệt cho tiền người ăn xin dù chỉ một hai hào. Bà đi mua thức ăn cũng hay gây chuyện, thương lái cân thiếu một chút là bà phát hiện ngay, giây sau sẽ là một trận lôi đình. Đi ngân hàng, bệnh viện… bất cứ nơi nào không vừa ý, dù chỉ là xếp hàng lâu một chút thì bà cũng có thể c.h.ử.i bới không nể nang ai, lời lẽ vô cùng cay độc.
Nhưng tất cả những điều đó chưa là gì. Có một lần Đới Yến dẫn Chu Nguyệt bắt xe buýt đi rất lâu, vòng vèo mãi mới đến một khu nhà dân ở ngoại thành. Mỗi dãy nhà đều rất nát, thấp bé, cửa sổ san sát nhau như tổ ong.
Xuống xe, Đới Yến nắm c.h.ặ.t cổ tay cô, đôi giày cao gót gõ lộc cộc đi thẳng vào tòa nhà tối tăm. Lên tầng hai, bụi bay mù mịt làm Chu Nguyệt ho sặc sụa. Cô chỉ nghe thấy tiếng Đới Yến dùng chân đạp cửa rầm rầm, người ở tầng một và tầng ba đều thò đầu ra xem.
Cánh cửa hé mở, Chu Nguyệt thấy một người dì mặc một chiếc váy đỏ, trông rất gầy và trắng, tóc dài đến thắt lưng như những sợi rong biển mềm mại đang sợ hãi lùi lại phía sau.
Đới Yến xông lên tát cho bà ta một cái, túm tóc lôi ra ngoài rồi bồi thêm mấy cái tát nữa, cuối cùng giáng một cú đá thẳng vào bụng. Người dì đó ôm bụng ngồi thụp xuống chân tường, m.á.u chảy ra đỏ tươi như màu váy.
Mỗi khi như vậy, Chu Nguyệt thấy mẹ chẳng xinh đẹp chút nào. Mái tóc xoăn rối bù như cỏ dại, nước miếng văng tung tóe dưới nắng chẳng giống chút nào người mẹ dịu dàng vỗ về lưng cô, đọc truyện cho cô nghe dưới ánh đèn bàn đến mức mắt sưng mọng vì khóc.
“Anh biết chữ không?”
Chu Nguyệt thực sự không kìm nổi trí tò mò. Khang Tinh Tinh đọc sách rất say mê, cái gì cũng xem. Sách Chu Thiên Thành mua cho trẻ con toàn là mua theo thùng cho tiện: Mười vạn câu hỏi vì sao, Truyện cổ Andersen, Ngụ ngôn Aesop… toàn bản bìa cứng, mặc kệ lũ trẻ có biết chữ không hay có hiểu ghép vần không.
Chu Nguyệt chỉ chọn mấy cuốn có hình đẹp để xem và xem xong là vứt. Khang Tinh Tinh liền nhặt lên xem từng cuốn một còn tự đ.á.n.h dấu cho mình: hình chữ nhật là một chữ, hình tròn là một chữ, hình tam giác là một chữ… Vài ngày sau lau đi lại đổi sang ký hiệu khác.
Cậu bé chắc chắn biết không ít chữ.
“Kể chuyện cho em nghe đi!”
Chu Nguyệt ra lệnh.
“Được.”
Cậu bé ngẩng đầu lên khỏi trang sách. Nắng chiều chiếu lên mặt cậu những sợi lông măng vàng óng, trông cậu càng giống Tinh Tinh hơn. Cậu không hôi nhưng vẫn đen nhẻm, lông mi đậm, dày và cong v.út như lông mi đà điểu trong sở thú, lặng lẽ nhìn Chu Nguyệt.
Nhưng sau đó Chu Nguyệt phát hiện cậu biết chữ cũng chẳng bao nhiêu vì truyện kể quá ngắn, không khớp với số chữ trong sách và rất có mùi bịa đặt.
Ví dụ như một bài trong cuốn Chuyện lạ dài cả trang giấy, qua miệng cậu chỉ còn một đoạn ngắn ngủi:
Một cô gái phiêu bạt khắp nơi, tình cờ được một thương nhân tốt bụng nhận làm con nuôi, sống rất hạnh phúc. Đến một ngày có vị quan lớn đến phủ nói thương nhân nợ ông ta rất nhiều tiền không trả nổi, ông ta đưa cho thương nhân một chén rượu độc. Ngay lúc thương nhân định uống thì cô gái đã cướp lấy chén rượu và uống cạn rồi c.h.ế.t ngay tại chỗ. Vị quan lớn rất cảm động nên đã tha cho thương nhân một con đường sống.
Chu Nguyệt nghe xong mà ngơ ngác. Cô bé chỉ thấy tranh minh họa đen trắng vẽ cô gái mặc sườn xám rất đẹp, mặt trái xoan mắt hồ ly giống mẹ sao mà lại lòi ra đống chuyện thê lương thế này? “Tại sao cô ấy phải uống rượu độc? Người ta có bắt cô ấy uống đâu!”
“Để báo ơn.”
Khang Tinh Tinh dùng giọng trẻ con nói hai chữ “báo ơn” nghe thật buồn cười.
Dù Chu Nguyệt rất ghét Khang Tinh Tinh nhưng có người kể chuyện cho nghe vẫn tốt hơn không. Thế nên vào tháng thứ ba kể từ khi Khang Tinh Tinh đến nhà họ Chu, thường xuất hiện cảnh tượng thế này:
Vào những buổi chiều Chu Thiên Thành và Đới Yến đều vắng nhà, rèm lụa trắng bay múa trong gió, trước bàn học có hai đứa trẻ ngồi kề đầu bên nhau xem sách. Nam hài dùng ngón tay đen nhẻm chỉ vào hình vẽ trong sách kể cho cô bé nghe hết chuyện này đến chuyện khác, mỗi chuyện một khác. Kể đến khi trời tối mịt chỉ còn một chiếc đèn bàn tỏa sáng. Cô bé thích nghe nhất là chuyện về tình cha mẹ nên lần nào cậu cũng chọn những chuyện đó để kể.
Nhưng ngoài lúc kể chuyện thì Khang Tinh Tinh vẫn im như thóc, buổi tối ngủ cũng nằm cách Chu Nguyệt thật xa.
“Tinh Tinh, sao anh chẳng bao giờ nói chuyện thế?”
“……”
“Lại đây!”
Cậu bé quấn chăn bò lại gần như một gò đất nhỏ di động rồi trong bóng tối hiện ra một đôi mắt sáng lấp lánh, lặng lẽ nhìn Chu Nguyệt.
“Ba lại đi Quảng Châu rồi.”
Cậu gật gật đầu.
“Ba suốt ngày không về nhà.”
Cậu gật gật đầu.
“Lần trước mẹ đ.á.n.h một dì rồi dì đó bị chảy m.á.u, mẹ nói đó không phải m.á.u bình thường mà là em bé. Mẹ bảo nếu đứa bé đó sinh ra thì ba liền không cần chúng ta nữa. Thế mà ba cũng không giận, cứ ngồi trên sô pha cười, mắng mẹ không phải con người. Anh có nghe thấy không?”
Cậu gật gật đầu.
“Anh nói xem ba có bỏ chúng ta không?”
Lần này không gật đầu nữa, chỉ có sự im lặng.
“Ba mà bỏ chúng ta thì chúng ta chẳng còn nhà nữa.”
“Sẽ không đâu.”
Cậu ít nói, mỗi lần mở miệng giọng đều hơi vỡ giống như ăn quá nhiều ớt hoặc như vừa khóc đến khản cả cổ.
“Tại sao?”
Cậu lại im lặng, đôi mắt sáng cũng biến mất, chắc là đã khép mi lại.
“Haiz... thôi bỏ đi. Anh thì biết cái gì, chẳng lo nghĩ gì cả, đúng là đồ ngốc!”
Chu Nguyệt nằm ngửa ra, trên trần nhà có những hình dán cá nhỏ màu trắng như đang bơi lội và vẫy đuôi, giọng cô bé trở nên trong trẻo:
“Có anh ở đây, anh sẽ không để em và dì Đới mất nhà đâu.”
“Chỉ dựa vào anh?” Chu Nguyệt khinh khỉnh quay mặt đi, “Đồ con nít!”
Nhưng thực tế chứng minh Chu Nguyệt mới giống con nít hơn. Ban đêm cô mơ thấy mình đi vệ sinh, đến khi thấy ấm áp thì thường đã không kịp nữa rồi.
Khang Tinh Tinh quỳ trên giường như đang tạ tội, buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, bò sang phía Chu Nguyệt:
“Em ngủ bên này cho, anh sang bên chỗ của em đi.”
Chu Nguyệt chỉ vùng vằng một cái rồi lăn lóc sang bên khô ráo, chui tọt vào cái chăn đã được Khang Tinh Tinh nằm đến ấm sực. Chỗ cô bên kia vừa ướt lại lạnh đương nhiên không thể ngủ lâu!
Chẳng mấy chốc cô đã chìm vào giấc nồng.
Chu Thiên Thành không có nhà, Đới Yến cũng đã nắm thấu tính cách lầm lì và cam chịu của Khang Tinh Tinh nên thường xuyên đ.á.n.h c.h.ử.i cậu. Bà vừa mắng vừa ném khăn trải giường vào máy giặt rồi đổ ào nửa túi bột giặt sau đó bế Chu Nguyệt đặt lên nắp máy. Chu Nguyệt thích ngồi ở đó để cảm nhận sự rung chuyển ầm ầm của l.ồ.ng giặt, rất vang nhưng tiếng động đó cũng không át được tiếng mắng của Đới Yến. Bà càng mắng càng giận, giọng càng lúc càng to, người đã chạy ra phòng khách mà tiếng thét ch.ói tai vẫn truyền tận vào phòng tắm, Chu Nguyệt bịt tai lại vẫn nghe rõ mồn một:
“Tao đang nói chuyện với mày đấy! Điếc hay câm hả? Cút lại đây!”
Chu Nguyệt ngồi trên máy giặt thấy sự rung động không còn thú vị như trước, cô bé tụt xuống bám vào khung cửa phòng tắm nhìn ra phòng khách. Khang Tinh Tinh đứng ở ranh giới giữa ban công và phòng khách, ngẩng đầu lên. Cậu cắt tóc húi cua rất ngắn, ánh nắng chiếu vào tóc và lông mi cậu trông vàng óng ánh, đôi mắt cũng vàng rực, người đen nhẻm trông như một bức tượng đồng nhỏ dát vàng.
Cậu ngước cái cổ gầy nhìn Đới Yến rồi cúi đầu khi chiếc bàn chải giặt quần áo trong tay bà quất tới vù vù. Miếng gỗ đập vào người cậu, một cái không bõ bèn gì lại thêm cái nữa, cái nữa... Mỗi cái đều phát ra tiếng thùng thùng trầm đục và khô khốc.
Chu Nguyệt thấy ngũ tạng lục phủ như thắt lại, tim vọt lên tận cổ họng. Cô bé muốn bảo mẹ đừng đ.á.n.h nữa, cô thương Khang Tinh Tinh nhưng lại sợ nhỡ mẹ trút giận lên mình thì biết làm sao đây?
Khi mẹ giận, ngoại trừ ba ra thì bà chẳng ngại đ.á.n.h ai cả. Cô bé cũng đã ăn không ít đòn, nhất là sau khi mẹ cãi nhau với ba, bà chẳng cần báo trước mà xông đến là giáng cho cô một cú vào lưng hoặc vào đầu khiến cô đau điếng người, đau đến mức hồn xiêu phách lạc mà chẳng có lý do cụ thể nào cả, có khi chỉ vì cô đứng chắn đường bà đi mà thôi.
Nhưng cho đến khi mẹ thay váy ngắn và áo sơ mi hoa, đi tất đen, tô son môi và đ.á.n.h phấn mắt xanh lá, vừa ngâm nga bài Ánh trăng nói hộ lòng tôi ra cửa thì bà vẫn không hề tìm cô để tính sổ.
Chu Nguyệt nghe tiếng giày cao gót lộc cộc xa dần rồi tắt hẳn mới dám từ phòng tắm đi ra. Khang Tinh Tinh vẫn đứng ở chỗ cũ, cô bước tới, trong không khí vẫn nồng nặc mùi nước hoa rất gắt. Máy giặt đã ngừng rung từ lâu, phòng khách im ắng lạ thường chỉ nghe thấy tiếng chuông xe đạp đinh linh của chú bán sữa dạo loanh quanh dưới khu tập thể.
“Anh có đau không?”
Cô nắm lấy vạt áo, biết rõ còn hỏi.
Khang Tinh Tinh đứng đó cúi đầu không nói, không gật đầu cũng không lắc đầu, phần thịt dưới cằm tròn trịa, làn da đen bóng dưới nắng.
Chu Nguyệt nghĩ chắc chắn là cậu rất đau.
Ngày hôm đó họ lần đầu tiên chiếm lấy chiếc giường của ba mẹ vì chiếc giường nhỏ đã bị cô bé tiểu ướt sũng đến giờ vẫn chưa khô.
Khang Tinh Tinh nằm sấp trên giường như kẻ làm chuyện có lỗi mà vùi mặt vào cánh tay.
Chu Nguyệt thản nhiên hơn, cô bé lật áo cậu lên, ngồi bên cạnh bắt chước dáng vẻ của mẹ bưng lọ t.h.u.ố.c tím, lấy bông chấm một chút rồi bôi cho cậu, càng bôi càng nhiều, biến cậu từ một “người đen nhỏ” thành “người tím nhỏ”.
Rèm cửa hé mở một khe nhỏ, ánh nắng trên giường như cắt đôi không gian. Lưng Khang Tinh Tinh cũng như bị chia cắt, phần bị cắt trúng thì sáng rực, những phần còn lại đều chìm trong bóng tối.
Vỏ gối thoang thoảng mùi sữa tắm và dầu gội còn có cả mùi hương cơ thể vốn có của mẹ. Chu Nguyệt gọi đó là “mùi của mẹ” nhưng cô không biết Khang Tinh Tinh có cảm nhận được không, vì Đới Yến không phải mẹ của cậu.
“Tinh Tinh, anh có nhớ mẹ không?”
Chu Nguyệt nhỏ giọng hỏi.
Khang Tinh Tinh im lặng hồi lâu mới nghe thấy giọng nói nghẹn ngào phát ra từ trong khuỷu tay:
“Có nhớ.”
“Vậy tại sao mẹ anh không cần anh nữa?”
“Bà ấy mất rồi.”
Chu Nguyệt ôm chân xem Khang Tinh Tinh.
Trên lưng cậu có từng vết lồi lõm như những ngọn đồi nhỏ, t.h.u.ố.c tím đọng lại trên đó đóng thành vảy, màu đậm hơn những chỗ khác. Cô nghe trên TV người ta nói nén bi thương nhưng cô cảm thấy lời đó chẳng thể làm một người mất mẹ thấy khá hơn chút nào.
“Mẹ anh có xinh đẹp không?”
“Đẹp lắm.”
“Cũng đen như anh hả?”
“Không phải, mẹ trắng trẻo lắm.”
“Vậy chắc ba anh đen dữ lắm.”
“Anh không nhớ ba.”
Chu Nguyệt suy nghĩ một chút:
“Vậy chắc ba anh chính là em tôi rồi nhỉ?”
Nhưng ba cô trắng mà. Cô bé lại nghĩ đến người dì mặc váy đỏ kia, nếu mẹ mà đ.á.n.h mẹ của Khang Tinh Tinh thì Khang Tinh Tinh liền không phải Khang Tinh Tinh nữa mà sẽ là một bãi m.á.u đặc quánh chảy xuống những bậc thang xi măng bẩn thỉu.
Cậu lại không nói gì nữa.
Tối hôm đó Chu Nguyệt chui vào chăn của Khang Tinh Tinh, thì thầm với cậu:
“Tinh Tinh, anh không có mẹ, em có thể ôm anh một chút, một chút thôi nhé.”
Khang Tinh Tinh vẫn như một khối sắt nguội, lặng im không tiếng động chỉ có nhịp thở đều đều, hơi thở trẻ thơ phả vào ch.óp mũi cô êm ái như nệm thịt dưới chân mèo.
Chu Nguyệt quá buồn ngủ, nói là ôm một cái nhưng tay vẫn không buông. Trong cơn mơ màng có người ôm lấy cô, đầu óc cô mụ mị như đang nằm mơ, nhớ lại đã lâu lắm rồi ba mẹ không ôm mình nên theo bản năng cô liền vòng tay ôm c.h.ặ.t lấy cậu. Người cậu có thịt, tròn trịa và vô cùng chắc chắn.
“Tối nay em không uống nước đâu,” cô nói mê, “cũng sẽ không làm anh đau nữa.”
Trẻ con luôn thích nói “Sẽ không bao giờ nữa”, lại không biết một đời người thật sự rất dài.
Khang Tinh Tinh lim lặng, khi Chu Nguyệt hoàn toàn lâm vào mộng đẹp mới nghe cậu nói:
“Anh không đau.”
Hết chương 2.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận