Cầu Than Thở

Chương 2: Hắc Tinh Tinh (2)

 

Xoảng! Một tiếng động lớn vang lên, chưa ai kịp nghe rõ là tiếng gì thì đã thấy cái bàn bị lật chổng vó lên trời. Mặt bàn kính vỡ tan tành, đĩa, bát, đũa văng tứ tung, dầu mỡ b.ắ.n đầy tường lẫn cả thức ăn nhão nhoét chảy tong tong xuống đất.

“Cô dám nói thử xem!”

Chu Thiên Thành chỉ vào Đới Yến đã bị hất ngã xuống đất c.h.ử.i ầm lên. Vừa rồi động tĩnh quá lớn nên chẳng ai nghe thấy tiếng cái tát giòn tan kia, đợi đến khi mọi người hoàn hồn thì Đới Yến đã nằm sóng soài tay che miệng đầy m.á.u, sợ đến mức quên cả khóc.

“Có bản lĩnh thì lặp lại hai từ đó cho tôi nghe.”

Chu Thiên Thành thở hồng hộc như trâu.

Nhưng cũng may Đới Yến tuy tính tình xấu, nết chơi bài bạc cũng kém nhưng lại là kẻ co được dãn được. Quay đầu đi một cái bà đã lồm cồm bò dậy lẳng lặng thu dọn tàn cuộc. Bà lấy chổi và hót rác từ ngoài ban công vào rồi khom lưng quét dọn mảnh kính vỡ và thức ăn vương vãi, mái tóc uốn xoăn sóng lớn vừa vặn che đi một bên mặt sưng vù và khóe miệng rỉ m.á.u.

Bà không nhìn con gái, chỉ hất cằm về phía phòng tắm, miệng mồm không rõ tiếng nói:

“Dẫn nó đi tắm rửa.”

Nó đương nhiên là chỉ “hòn than nhỏ”. Bàn không còn mà thức ăn cũng chẳng còn, cậu bé cứ ngơ ngác ngồi trên ghế ôm lấy chân nhìn chằm chằm xuống đất, hàng lông mi còn đen hơn cả da mặt rũ xuống như chiếc quạt che đi đôi mắt.

Cho nên đối với việc Khang Tinh Tinh rốt cuộc có phải anh trai cùng cha khác mẹ của mình hay không thì Chu Nguyệt tuổi nhỏ chưa bao giờ nhận được đáp án.

Chỉ là cô bé cũng không quá bận tâm chuyện này.

Cô bé còn nhỏ không hiểu nỗi đau khổ của người phụ nữ khi yêu một người đàn ông. Điều cô bé để ý chính là “hòn than nhỏ” này đã hại mẹ mình phải nằm liệt giường mấy ngày. Cái tát kia đ.á.n.h gây viêm nhiễm, mặt mẹ sưng vù như đầu heo, trán nóng đến mức có thể chiên trứng.

Cô bé muốn trả thù, lần đầu tiên chính là vào lúc tắm cho Khang Tinh Tinh.

“Mày mấy tuổi?”

Cô bé nghiêm giọng hỏi nhưng không có câu trả lời.

Cậu bé chỉ ôm chân ngồi trong nước.

Rất tốt, tiểu Chu Nguyệt hung tợn nghĩ thầm. Động tác vò tóc cậu cũng trở nên thô bạo hơn vài phần, móng tay nhọn mới mọc đã dồn hết sức lực cào cấu da đầu cậu. Cậu lại như không biết đau mà mặc kệ cô túm lấy mớ tóc bết lại thành tảng giật ngược cả đầu cậu ra sau.

“Tóc bẩn quá, cắt trọc cho mày nhé!”

Cô bé dọa dẫm.

“……”

“Mày bị câm à?”

“……”

“Sao mày vẫn hôi thế nhỉ?”

Chu Nguyệt năm tuổi cũng chỉ mới miễn cưỡng biết tự tắm cho mình.

Đới Yến không quá quan tâm con, cô bé chỉ bắt chước mẹ bôi dầu gội với sữa tắm lên người là thơm tho ngay. Nhưng cái “hòn than” này phí phạm bao nhiêu là thứ sao vẫn cứ bốc lên từng luồng mùi hôi thế này? “Đứng dậy!”

Cô xắn tay áo lên, học cái giọng điệu hất hàm sai khiến của Đới Yến, nửa thanh nửa khí ra lệnh cho Khang Tinh Tinh.

Cậu bé vẫn ôm chân mi mắt rũ xuống, bình yên như một con tinh tinh đang ngâm suối nước nóng.

Cái này là nghe cũng không hiểu luôn hả!

Nhưng ngay khi Chu Nguyệt chuẩn bị phát hỏa lần nữa thì cậu bé động đậy. Cậu vịn vào thành bồn tắm khom lưngđứng dậy, một tay che lấy bộ phận quan trọng.

“Ôi mẹ ơi...”

Chu Nguyệt liếc mắt ghét bỏ nhìn cậu bé.

Cậu gầy nhom, vết thương và vết bầm tím trên người nếu ghép lại phỏng chừng còn rộng hơn cả diện tích da lành lặn.

Nhưng mấy thứ này cũng đâu có hôi...

“Quay người lại!”

Cô bé ra lệnh.

“Hòn than nhỏ” vẫn rất bình thản, đôi lông mày đen rậm phẳng lì nhất quyết không nhìn cô bé cứ như thể cô đang phát lệnh qua loa phát thanh vậy. Cậu che chắn phía dưới, do dự một lát rồi mới quay người lại.

Một giây sau Chu Nguyệt phát ra tiếng hét có tần số cao nhất trong cuộc đời giống như còi báo động phòng không x.é to.ạc bầu trời, nổ đến mức đèn cảm ứng của tòa nhà đối diện sáng lên từng dãy một.

Tiếng hét thất thanh kinh động đến Chu Thiên Thành và Đới Yến.

“Mày kêu cái gì?”

Chu Thiên Thành ngậm t.h.u.ố.c lá đập cửa xông vào. Cánh cửa gỗ đập mạnh vào tường gạch men rồi bật ngược trở lại.

Đới Yến mặt sưng bóng lưỡng, cả hai con mắt một to một nhỏ đều tràn ngập vẻ kinh hoàng.

Trên lưng cậu bé có một vết ghẻ lở cực lớn to bằng quả táo, thủng một lỗ giống như cái lưng mọc thêm một con mắt. Chỉ mới đứng dậy có một lúc mà chỗ đó lại trào ra một dòng mủ lẫn m.á.u, vàng vàng xanh xanh lẫn lộn với màu đỏ chảy ròng ròng xuống cái cơ thể nhỏ bé, trông cực kỳ đáng sợ.

Tháng Tám đang là giữa hè nóng bức, vết ghẻ này chắc là do không tắm rửa, không thay quần áo mà ủ ra.

Lúc nãy cậu bé ngấu nghiến lùa cơm vào miệng thì nó đang chảy mủ, giờ mủ chảy hết rồi thì bắt đầu chảy m.á.u.

“Chậc, sao mày không nói?”

Chu Thiên Thành bực bội b.úng tàn t.h.u.ố.c ra ngoài cửa sổ, cầm lấy quần áo vứt trên ghế nhựa. Nhìn bên ngoài thì không thấy gì, lúc này lật cái áo lót ra xem thấy dính một bãi mủ lớn.

Rất hiển nhiên, “hòn than nhỏ” cũng chẳng buồn phản ứng lại ông ta và không cho ông ta bất kỳ sự đáp lại nào. Chẳng lẽ cả một ngày một đêm trên tàu hỏa họ không nói chuyện với nhau sao? Không thể hiểu nổi.

Thái độ của Chu Thiên Thành đối với Khang Tinh Tinh vẫn luôn rất vi diệu: không có tình phụ t.ử từ ái cũng không nghiêm khắc, chỉ là ném cho cậu toàn đồ tốt giống như đang cung phụng một thứ gì đó.

Hôm nay cũng vậy, “hòn than nhỏ” không nói lời nào, ông ta cũng không gào thét c.h.ử.i bới mà chỉ nói với Đới Yến:

“Dọn dẹp cho nó một chút, bôi ít t.h.u.ố.c tím, cho uống nửa viên Ngân Kiều giải độc.”

Giọng điệu cứng nhắc, lạnh băng, nói xong liền bỏ đi.

Tiểu Chu Nguyệt rất vui vì có thể tống khứ được thứ bẩn thỉu này. Bánh kem không được ăn cô bèn chạy xuống bếp bẻ nửa cái màn thầu. Lúc đi ra thì gặp Chu Thiên Thành đang hút t.h.u.ố.c ngoài ban công. Đêm không gió, ông ta nóng đến mức da dẻ bóng loáng, cổ tay đút trong túi quần đeo đồng hồ vàng, mặc quần bò và áo phông sọc xanh trắng thịnh hành nhất thời bấy giờ.

Khói t.h.u.ố.c trắng lượn lờ bên người ông ta trong màn đêm tĩnh lặng khiến ông ta trông càng thêm nhợt nhạt so với ngày thường.

Rất nhiều năm về sau, Chu Nguyệt vẫn còn nhớ rõ hình ảnh đó.


“Đói bụng à?”

“Vâng.”

“Ừ.”

Ông ta gạt tàn t.h.u.ố.c ra ngoài cửa sổ, không giống mọi khi bảo cô tự đi chơi đi nên Chu Nguyệt cũng đứng đó không đi.

“Xin lỗi Nguyệt Nguyệt nhé, hôm nay sinh nhật mà bánh kem cũng không được ăn.”

Ông ta quay lại nhìn cô.

Khi ông ta cười rộ lên trông rất đẹp trai.

Chu Nguyệt muốn nói “Không sao ạ”, đây là lúc hiếm hoi ba thân thiết với cô nhưng cô nói không nên lời đành phải cúi đầu, bàn tay nhỏ bóp cái màn thầu đến bẹp dí.

“Sau này tìm bạn trai đừng tìm người như ba.”

Ông ta cười, rít xong hơi t.h.u.ố.c cuối cùng rồi b.úng đầu lọc ra ngoài.

Chu Nguyệt không biết tại sao ba lại nói với cô điều này. Bình thường cô xem Bạch Phát Ma Nữ truyện bị Chu Thiên Thành bắt được đều sẽ bị ăn mắng còn c.h.ử.i lây sang cả Đới Yến:

“Nó mới mấy tuổi mà cô cho nó xem cái này? Đồ phế vật!”

Chu Thiên Thành nói những kẻ yêu đương bất luận nam hay nữ đều là phế vật.

Chu Nguyệt xem TV biết bạn trai là một mắt xích trong chuyện yêu đương, cô bé tự nhiên không muốn làm phế vật, vậy thì còn tìm bạn trai làm gì?

“Đi thôi,” Chu Thiên Thành không tiếp tục đề tài này nữa, “Đối xử tốt với anh Tinh Tinh một chút, không được bắt nạt nó.”

“Vâng.”

Vâng cái con khỉ!

Đêm đó là ngày đầu tiên Khang Tinh Tinh ở lại nhà họ Chu.

Chu Thiên Thành bắt Khang Tinh Tinh ngủ chung giường với Chu Nguyệt.

“Nguyệt Nguyệt là con gái mà.”

Đới Yến nhỏ giọng phản đối, định nhíu mày nhưng khuôn mặt sưng vù càng thêm vặn vẹo.

“Trẻ con thì có quan hệ gì? Nhà trẻ chẳng phải cũng ngủ chung sao?” Chu Thiên Thành bỏ lại câu đó rồi về phòng ngủ chính, trước khi đi còn nhéo eo Đới Yến một cái, “Nhanh lên.”

Đêm xuống Chu Thiên Thành vẫn tàn nhẫn dùng sức bắt nạt Đới Yến như mọi khi nhưng Chu Nguyệt cảm thấy ba bắt nạt mẹ ban đêm không giống ban ngày. Tổng kết lại chính là tiếng khóc của mẹ không giống ban ngày mà rất nhỏ, rất mềm giống như tiếng mèo kêu, đứt quãng truyền qua vách tường.

Thế là Chu Nguyệt liền tàn nhẫn dùng sức bắt nạt Khang Tinh Tinh.

“Người mày hôi quá! Tránh ra!”

Cô bé cách chăn đá mạnh một cái vào người Khang Tinh Tinh. Cú đá này trúng phóc vào vết thương của cậu. Mới bôi t.h.u.ố.c tím xong, cú này chắc lại da tróc thịt bong rồi.

Nhưng phải nói tên này đúng là gan lì, Chu Nguyệt cũng phải phục cậu, cứ thế mà không rên một tiếng. Trong bóng tối chỉ nghe thấy tiếng thở dốc trở nên dồn dập như đang hít hà vì đau.

“Mày không đau à?”

Cô diễu võ dương oai.

“……”

Chu Nguyệt như đ.ấ.m vào bông, hận đến ngứa răng, vung tay lại đập một cái vào vai cậu. Cậu đã trốn ra tận mép giường, cái tát này không rắn chắc như cú đá vừa rồi, chỉ có đầu ngón tay quét qua nhưng trong khoảnh khắc đó móng tay cô lại cào mạnh một đường lên da thịt cậu. Cậu vẫn im lặng như cũ.

Vừa đá vừa đ.á.n.h, trời nóng bức khiến Chu Nguyệt cũng toát một thân mồ hôi, thở hồng hộc trừng mắt nhìn cậu trong bóng tối, càng nghĩ càng giận cô gằn giọng quát:

“Quay lại đây cho tao!”

Cậu quay người lại.

Chu Nguyệt còn muốn đ.á.n.h nhưng đ.á.n.h mãi cũng như đ.á.n.h bao cát, chán phèo.

Nghĩ hay là nó bị câm thật?

Bản chất cô bé không phải đứa trẻ hư, cô biết là không được bắt nạt người tàn tật thế là tức tối hỏi:

“Tên là gì?”

“Khang Tinh Tinh.”

Giọng cậu hơi khàn nói từng chữ một, âm thanh nghe còn mềm mại hơn vẻ bề ngoài của cậu.

“À, biết nói chuyện cơ đấy.”

Chu Nguyệt thấy cậu ngoan ngoãn, trận đòn vừa rồi cũng giúp cô bé xả không ít bực dọc

Lúc này tay cô bé cũng đau nhưng nghĩ lại chắc cậu còn đau hơn cô nên có chút không nỡ.

Lại nhớ đến lời ba dặn, nhỡ cậu mách lẻo thì sao?

Mặc kệ, cứ bắt nó nghe lời đã rồi tính!

Sau này thiếu gì cơ hội dạy dỗ nó?

“Khang Tinh Tinh... Tinh Tinh đen thui hả?”

“……”

“Sau này phải gọi tao là chị, nghe chưa?”

“Em gái.”

Lần này cậu đáp trả cực nhanh, phản ứng nhanh nhạy khiến Chu Nguyệt sững sờ mất nửa ngày. Cô bé biết vai vế thì nên gọi là anh nhưng chị em hay anh em là vấn đề địa vị. Khoản này cậu đảo ngược tình thế cũng nhanh ghê nhỉ?

“Thế cũng phải gọi là chị!”

Cậu không nói nữa. Trước đó cậu vẫn luôn không nhìn người khác, lúc này hai tay cậu lót dưới má nhìn Chu Nguyệt chằm chằm. Trong màn đêm đen kịt, đôi mắt tròn xoe của cậu sáng lấp lánh.

Cứ như vậy, ngày đầu tiên Khang Tinh Tinh đến nhà họ Chu chỉ xác định được hai việc: Cậu tên là Khang Tinh Tinh và Chu Nguyệt là em gái cậu.


Hết chương 1.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Cầu Than Thở - Chương 2 | Đọc truyện chữ