Ta hạ thấp giọng hơn:
“Nói câu đại bất kính, nếu bệ hạ băng hà, hoàng hậu nương nương sẽ trở thành thái hậu. Thái t.ử còn nhỏ, tiền triều hậu cung chẳng phải đều do bà ấy định đoạt sao?”
“Ta cũng không dám tưởng tượng cuộc sống ấy sẽ thoải mái đến mức nào…”
4
Mải cảm khái và ghen tị, ta không để ý nam nhân mà ta vất vả cứu về kia khẽ cười lạnh với ta.
“Ta thấy ngươi cũng dám nghĩ đấy.”
Ta cười hì hì: “Quá khen quá khen.”
Một cơn gió thổi qua, ta co cổ lại, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Gió ở đâu ra vậy?”
Ngày hôm đó, Trình Việt để lại cho ta lượng bài tập gấp đôi.
“… ”
Kể từ khi hắn khẳng định sang năm ta nhất định có thể tham gia kỳ thi hương, liền bắt đầu giám sát ta học hành.
Giống hệt như phụ thân ta trước đây giám sát học trò của ông vậy.
Mỗi khi ta đưa ra ý kiến phản đối, hắn lại dùng ánh mắt như thể ta không biết điều mà nhìn ta.
Ta hỏi: “Trình đại ca, học vấn của ngươi tốt như vậy, sao không đi thi lấy công danh, ra làm quan?”
“Nếu trên đời này chỉ có làm quan mới là con đường đúng đắn, ai ai cũng đi làm quan, không ai đi làm ruộng hay buôn bán, chẳng phải sẽ loạn hết sao?”
“… ”
Đâu phải muốn làm quan là làm được.
“Vậy vì sao ngươi cứ xúi ta đi làm quan?”
Trình Việt liếc nhìn ta một cái, nói:
“Trên đời này chưa từng có tiền lệ nữ t.ử thi khoa cử làm quan. Nếu ngươi là người đầu tiên bước vào triều đình, lại làm ra được chính tích, sau này tất sẽ lưu danh sử sách, ngươi không muốn sao?”
Thật kỳ lạ.
Lúc này, lời của Trình Việt giống như chiếc bánh vừa ra lò bên đường, nghe thì thơm ngọt, khiến lòng ta dâng trào.
Nhưng vị “thầy” này thực sự quá nghiêm khắc.
Trước đây ta mong người nhà hắn sớm tìm tới, là vì vạn lượng hoàng kim hắn hứa.
Giờ đây, ta chỉ mong họ nhanh ch.óng đến rước tôn đại Phật này đi.
Năm xưa phụ thân ta còn chưa từng nghiêm khắc đến mức này! Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt Trình Việt đã ở nhà ta hơn một tháng, vết thương trên người hắn cũng đã lành phần lớn.
Nhưng lời đồn trong làng lại càng lúc càng lan rộng.
Cho đến hôm đó, người Diệp gia dẫn theo trưởng thôn cùng một đám dân làng kéo đến trước cửa nhà ta, lớn tiếng nói:
“Trưởng thôn, ngài xem đi, cái tên nam nhân lai lịch không rõ mà Lâm Chiêu Hoa dẫn về nhà, chuyện này là thế nào? Gian dâm không đứng đắn!”
Ta bước ra nhìn, thấy mẫu thân của Diệp Thời Sâm chống nạnh đứng đó, chỉ vào ta mà mắng:
“Lâm Chiêu Hoa! Phụ thân ngươi dù sao cũng là người đọc sách, sao lại sinh ra thứ không biết liêm sỉ như ngươi!”
“May mà con trai ta đã sớm từ hôn với ngươi, nếu không cưới ngươi về nhà, chẳng phải làm trò cười cho thiên hạ sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta nheo mắt nhìn đám người tụ tập trước cửa nhà mình, ánh mắt dừng lại trên người trưởng thôn.
“Lâm nha đầu, ngươi nói đi, ngươi và nam nhân trong nhà rốt cuộc là quan hệ gì? Phụ thân ngươi mới mất chưa được một năm, đừng làm hoen ố thanh danh của ông ấy.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Trưởng thôn, đó là biểu huynh xa của ta, bị thương nên mới ở lại đây, giữa chúng ta trong sạch.”
Phụ thân của Diệp Thời Sâm khạc một tiếng:
“Ngươi nói trong sạch thì là trong sạch sao? Nhà nào có cô nương đứng đắn lại chứa chấp nam nhân lạ? Nói ra ngoài, nhỡ người ta tưởng con gái thôn Hạnh Hoa chúng ta đều không biết xấu hổ như vậy, thì những cô nương chưa xuất giá khác phải làm sao? Theo ta thấy, loại cẩu nam nữ không biết lễ nghĩa liêm sỉ này nên bị nhốt l.ồ.ng heo dìm xuống nước!”
Dìm l.ồ.ng heo.
Tính toán của Diệp gia thật độc ác.
Thấy con trai tiền đồ xán lạn, lại sợ ta nuốt không trôi cục tức này, ngày nào đó đi gây phiền phức cho Diệp Thời Sâm, bèn dứt khoát một lần cho xong, g.i.ế.c ta đi, hậu hoạn cũng không còn nữa.
5
Ta kéo nhẹ khóe miệng, đảo mắt nhìn những người đang vây trước cửa nhà.
Trong số bọn họ, thậm chí có không ít người từng nhận ân huệ của phụ mẫu ta.
Giờ đây, vì muốn lấy lòng thám hoa lang, bọn họ lại muốn ta c.h.ế.t.
Ngô thẩm, người từng cầu xin phụ thân ta khi con trai bà ta mắc bệnh, từ chỗ phụ thân ta mà có tiền t.h.u.ố.c chữa bệnh cho con, lúc này lại hùa theo Diệp gia, nói ta làm bại hoại gia phong.
Trường Canh, người cũng xuất thân nghèo khó nhưng vẫn có thể học trong lớp tư thục của phụ thân ta, nay làm tính toán sổ sách ở trấn, đứng trong đám người, không nói một lời, ánh mắt lảng tránh.
Hắn ta vốn không tên là Trường Canh, tên cũ là Đặng Cẩu, là phụ thân ta đặt lại cho.
Trưởng thôn cũng trầm giọng nói:
“Lâm nha đầu, ngươi làm vậy sao xứng với phụ mẫu đã khuất? Chi bằng c.h.ế.t cho sạch sẽ đi.”
Phía sau bỗng có người lên tiếng:
“Một trưởng thôn nho nhỏ mà cũng dám coi mạng người như cỏ rác? Từ khi bệ hạ đăng cơ đã hạ lệnh cấm lập công đường tư, cấm dùng tư hình, các ngươi một hai đều muốn tạo phản sao?”
Ta quay đầu lại:
“Không phải ngươi đang ở trong nhà sao? Ra đây làm gì?”
Trình Việt cười lạnh:
“Người ta sắp bắt ta dìm l.ồ.ng heo rồi, náo nhiệt thế này, ta không ra xem sao được?”
Trong giọng hắn thật sự còn nghe ra chút thích thú.
Đúng là hồ đồ.
Trong đám người không biết ai cười hời hợt một tiếng:
“Trời cao hoàng đế xa, chuyện xấu thế này làm sao truyền đến tai bệ hạ được?”
Không hiểu sao Trình Việt nghe vậy lại cười lạnh thêm một tiếng.
“Cãi lý với bọn chúng làm gì? Trói luôn con tiện nhân này với tên tình lang của nó lại, dìm xuống nước xem chúng còn dám không!”
Mẫu thân của Diệp Thời Sâm hung hăng nói.
Thấy mọi người còn chần chừ, bà ta lại thêm một câu:
“Con trai ta sắp cưới thiên kim tiểu thư của Thượng thư bộ Lễ, đến lúc đó còn sợ con nha đầu thối này sao?”
“Nói câu đại bất kính, nếu bệ hạ băng hà, hoàng hậu nương nương sẽ trở thành thái hậu. Thái t.ử còn nhỏ, tiền triều hậu cung chẳng phải đều do bà ấy định đoạt sao?”
“Ta cũng không dám tưởng tượng cuộc sống ấy sẽ thoải mái đến mức nào…”
4
Mải cảm khái và ghen tị, ta không để ý nam nhân mà ta vất vả cứu về kia khẽ cười lạnh với ta.
“Ta thấy ngươi cũng dám nghĩ đấy.”
Ta cười hì hì: “Quá khen quá khen.”
Một cơn gió thổi qua, ta co cổ lại, nhỏ giọng lẩm bẩm:
“Gió ở đâu ra vậy?”
Ngày hôm đó, Trình Việt để lại cho ta lượng bài tập gấp đôi.
“… ”
Kể từ khi hắn khẳng định sang năm ta nhất định có thể tham gia kỳ thi hương, liền bắt đầu giám sát ta học hành.
Giống hệt như phụ thân ta trước đây giám sát học trò của ông vậy.
Mỗi khi ta đưa ra ý kiến phản đối, hắn lại dùng ánh mắt như thể ta không biết điều mà nhìn ta.
Ta hỏi: “Trình đại ca, học vấn của ngươi tốt như vậy, sao không đi thi lấy công danh, ra làm quan?”
“Nếu trên đời này chỉ có làm quan mới là con đường đúng đắn, ai ai cũng đi làm quan, không ai đi làm ruộng hay buôn bán, chẳng phải sẽ loạn hết sao?”
“… ”
Đâu phải muốn làm quan là làm được.
“Vậy vì sao ngươi cứ xúi ta đi làm quan?”
Trình Việt liếc nhìn ta một cái, nói:
“Trên đời này chưa từng có tiền lệ nữ t.ử thi khoa cử làm quan. Nếu ngươi là người đầu tiên bước vào triều đình, lại làm ra được chính tích, sau này tất sẽ lưu danh sử sách, ngươi không muốn sao?”
Thật kỳ lạ.
Lúc này, lời của Trình Việt giống như chiếc bánh vừa ra lò bên đường, nghe thì thơm ngọt, khiến lòng ta dâng trào.
Nhưng vị “thầy” này thực sự quá nghiêm khắc.
Trước đây ta mong người nhà hắn sớm tìm tới, là vì vạn lượng hoàng kim hắn hứa.
Giờ đây, ta chỉ mong họ nhanh ch.óng đến rước tôn đại Phật này đi.
Năm xưa phụ thân ta còn chưa từng nghiêm khắc đến mức này! Thời gian trôi qua rất nhanh, chớp mắt Trình Việt đã ở nhà ta hơn một tháng, vết thương trên người hắn cũng đã lành phần lớn.
Nhưng lời đồn trong làng lại càng lúc càng lan rộng.
Cho đến hôm đó, người Diệp gia dẫn theo trưởng thôn cùng một đám dân làng kéo đến trước cửa nhà ta, lớn tiếng nói:
“Trưởng thôn, ngài xem đi, cái tên nam nhân lai lịch không rõ mà Lâm Chiêu Hoa dẫn về nhà, chuyện này là thế nào? Gian dâm không đứng đắn!”
Ta bước ra nhìn, thấy mẫu thân của Diệp Thời Sâm chống nạnh đứng đó, chỉ vào ta mà mắng:
“Lâm Chiêu Hoa! Phụ thân ngươi dù sao cũng là người đọc sách, sao lại sinh ra thứ không biết liêm sỉ như ngươi!”
“May mà con trai ta đã sớm từ hôn với ngươi, nếu không cưới ngươi về nhà, chẳng phải làm trò cười cho thiên hạ sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Ta nheo mắt nhìn đám người tụ tập trước cửa nhà mình, ánh mắt dừng lại trên người trưởng thôn.
“Lâm nha đầu, ngươi nói đi, ngươi và nam nhân trong nhà rốt cuộc là quan hệ gì? Phụ thân ngươi mới mất chưa được một năm, đừng làm hoen ố thanh danh của ông ấy.”
Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối
“Trưởng thôn, đó là biểu huynh xa của ta, bị thương nên mới ở lại đây, giữa chúng ta trong sạch.”
Phụ thân của Diệp Thời Sâm khạc một tiếng:
“Ngươi nói trong sạch thì là trong sạch sao? Nhà nào có cô nương đứng đắn lại chứa chấp nam nhân lạ? Nói ra ngoài, nhỡ người ta tưởng con gái thôn Hạnh Hoa chúng ta đều không biết xấu hổ như vậy, thì những cô nương chưa xuất giá khác phải làm sao? Theo ta thấy, loại cẩu nam nữ không biết lễ nghĩa liêm sỉ này nên bị nhốt l.ồ.ng heo dìm xuống nước!”
Dìm l.ồ.ng heo.
Tính toán của Diệp gia thật độc ác.
Thấy con trai tiền đồ xán lạn, lại sợ ta nuốt không trôi cục tức này, ngày nào đó đi gây phiền phức cho Diệp Thời Sâm, bèn dứt khoát một lần cho xong, g.i.ế.c ta đi, hậu hoạn cũng không còn nữa.
5
Ta kéo nhẹ khóe miệng, đảo mắt nhìn những người đang vây trước cửa nhà.
Trong số bọn họ, thậm chí có không ít người từng nhận ân huệ của phụ mẫu ta.
Giờ đây, vì muốn lấy lòng thám hoa lang, bọn họ lại muốn ta c.h.ế.t.
Ngô thẩm, người từng cầu xin phụ thân ta khi con trai bà ta mắc bệnh, từ chỗ phụ thân ta mà có tiền t.h.u.ố.c chữa bệnh cho con, lúc này lại hùa theo Diệp gia, nói ta làm bại hoại gia phong.
Trường Canh, người cũng xuất thân nghèo khó nhưng vẫn có thể học trong lớp tư thục của phụ thân ta, nay làm tính toán sổ sách ở trấn, đứng trong đám người, không nói một lời, ánh mắt lảng tránh.
Hắn ta vốn không tên là Trường Canh, tên cũ là Đặng Cẩu, là phụ thân ta đặt lại cho.
Trưởng thôn cũng trầm giọng nói:
“Lâm nha đầu, ngươi làm vậy sao xứng với phụ mẫu đã khuất? Chi bằng c.h.ế.t cho sạch sẽ đi.”
Phía sau bỗng có người lên tiếng:
“Một trưởng thôn nho nhỏ mà cũng dám coi mạng người như cỏ rác? Từ khi bệ hạ đăng cơ đã hạ lệnh cấm lập công đường tư, cấm dùng tư hình, các ngươi một hai đều muốn tạo phản sao?”
Ta quay đầu lại:
“Không phải ngươi đang ở trong nhà sao? Ra đây làm gì?”
Trình Việt cười lạnh:
“Người ta sắp bắt ta dìm l.ồ.ng heo rồi, náo nhiệt thế này, ta không ra xem sao được?”
Trong giọng hắn thật sự còn nghe ra chút thích thú.
Đúng là hồ đồ.
Trong đám người không biết ai cười hời hợt một tiếng:
“Trời cao hoàng đế xa, chuyện xấu thế này làm sao truyền đến tai bệ hạ được?”
Không hiểu sao Trình Việt nghe vậy lại cười lạnh thêm một tiếng.
“Cãi lý với bọn chúng làm gì? Trói luôn con tiện nhân này với tên tình lang của nó lại, dìm xuống nước xem chúng còn dám không!”
Mẫu thân của Diệp Thời Sâm hung hăng nói.
Thấy mọi người còn chần chừ, bà ta lại thêm một câu:
“Con trai ta sắp cưới thiên kim tiểu thư của Thượng thư bộ Lễ, đến lúc đó còn sợ con nha đầu thối này sao?”