Xung quanh có không ít người đứng xem náo nhiệt, những lời xì xào cũng theo đó lọt vào tai ta:

“Lâm tú tài lúc còn sống dạy không ít học trò, ông ta c.h.ế.t rồi mà lại chẳng có ai chịu cưới con gái ông ấy sao?”

“Ai dám cưới? Nếu Lâm Chiêu Hoa là người tốt, Diệp thám hoa sao lại từ hôn? Nói không chừng là làm chuyện gì không biết xấu hổ, người ta mới bỏ đó…”

“Cũng phải, đột nhiên lại xuất hiện một biểu huynh, ai biết là tình nhân hay là gì…”

“… ”

Ta đóng cửa lại, nhưng vẫn không thể hoàn toàn ngăn được âm thanh bên ngoài.

“Trình đại ca, ngươi không cần để ý những lời họ nói.”

Bản ý của ta là muốn dỗ dành vị thần tài này.

Kết quả, Trình Việt bỗng hỏi đến một người khác:

“Vị hôn phu cũ của ngươi, là Diệp Thời Sâm, người năm ngoái trong kỳ điện thí được hoàng đế đích thân điểm làm thám hoa lang?”

Ta khó hiểu gật đầu.

“Hắn sau khi đỗ đạt liền từ hôn với ngươi?”

Ta do dự một lát:

“Thật ra cũng không hẳn, lúc đầu khi hắn vinh quy về quê, có hỏi ta có muốn từ thê chuyển làm thiếp hay không.”

“Khi đó phụ thân ta bệnh nặng, vẫn gắng gượng ngồi dậy đuổi hắn ra khỏi nhà, nói đoạn tuyệt quan hệ thầy trò với loại tiểu nhân vong ân phụ nghĩa như vậy.”

“Vong ân phụ nghĩa?”

Ta cũng không biết vì sao, giọng điệu của Trình Việt khiến người ta đặc biệt muốn trút bầu tâm sự.

Từ sau khi phụ thân ta qua đời, có những chuyện chôn giấu quá lâu trong lòng, vì thế ta liền thao thao bất tuyệt kể hết cho nam nhân chỉ mới gặp qua này.

3

Nói Diệp Thời Sâm vong ân phụ nghĩa, quả thật không sai chút nào.

Phụ thân ta là một lão tú tài, không gặp vận, thi mãi đến cuối cùng cũng đành nhận mệnh. 

Ông mở một lớp tư thục trong làng.

Nhà Diệp Thời Sâm nghèo, là kiểu nghèo đến mức cơm ăn áo mặc cũng khó đảm bảo. 

Đến tuổi học vỡ lòng, hắn lén lút bò bên cửa sổ nghe phụ thân ta giảng bài.

Cuối cùng, phụ thân ta nhận hắn làm học trò, không thu học phí, thậm chí còn chuẩn bị cả b.út mực giấy nghiên cho hắn.

Diệp gia thấy nhà ta chỉ có một mình ta, về sau liền đề nghị kết thân, đại khái là tính rằng dù Diệp Thời Sâm có thi không đỗ, sau này vẫn có thể kế thừa y bát của phụ thân ta.

Phụ thân ta mong ta có chỗ dựa, nên đồng ý, từ đó coi Diệp Thời Sâm như nửa đứa con trai, thường xuyên chu cấp cho hắn.

Ngay cả lộ phí lên kinh đi thi của Diệp Thời Sâm, cũng là do nhà ta bỏ ra.

Ai ngờ tên đó một khi đỗ đạt, lại trở mặt không nhận người.

Diệp gia càng dựa vào việc có một đứa con làm thám hoa, đi khắp nơi tung tin đồn về ta, nói ta không xứng với thám hoa lang của bọn họ.

Ta lau nước mắt trên mặt, càng nghĩ càng đau lòng:

“Sao ông trời lại không có mắt, để cái thứ sói mắt trắng ấy làm thám hoa lang!”

Trước khi phụ thân ta qua đời còn nói xin lỗi ta, lại chọn cho ta một vị hôn phu như vậy. 

Nếu không phải cái tên vong ân phụ nghĩa đó, phụ thân ta sao lại uất ức mà qua đời? “Thật quá đáng!”

Trình Việt đập mạnh tay xuống bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta sững người một lát.

Sự phẫn nộ của Trình Việt còn lớn hơn ta tưởng, ngoài việc thương xót cho cảnh ngộ của ta, dường như còn xen lẫn nguyên nhân khác.

Một loại phẫn uất giống như bị lừa gạt.

Truyện được đăng trên page Ô Mai Đào Muối

Trình Việt đứng dậy, từ trong sách của phụ thân ta lấy ra hai quyển, “bộp” một cái đặt trước mặt ta, mấy ngày hắn dưỡng thương thường xuyên lật xem chúng.

“Ngươi, chăm chỉ đọc sách, sang năm đi thi khoa cử, vào trường thi đạp c.h.ế.t cái tên vong ân phụ nghĩa kia!”

Ta trợn mắt há mồm:

“Nữ t.ử sao có thể tham gia khoa cử…”

“Trẫm… ta nói được là được, đi đọc sách đi!”

Thực ra ta cũng từng đọc qua Tứ Thư Ngũ Kinh.

Năm đó phụ thân ta vốn muốn có một đứa con trai. 

Ông là người đọc sách, một người đọc sách muốn làm quan, bản thân không có năng lực, liền gửi gắm hy vọng vào đời sau.

Nhưng mẫu thân ta thân thể yếu, chỉ sinh được mình ta.

Phụ thân ta cổ hủ, lại mâu thuẫn. 

Một mặt muốn có con trai, một mặt lại không nỡ để mẫu thân ta chịu khổ sinh nở thêm.

Một mặt lẩm bẩm ta chỉ là con gái, một mặt lại dạy ta đọc sách hiểu lý lẽ.

Sau này ông cuối cùng cũng tự thuyết phục bản thân, cho rằng bồi dưỡng con rể cũng như vậy.

Ai ngờ Diệp Thời Sâm, con sói mắt trắng ấy, lại quên sạch những điều làm người mà phụ thân ta dạy.

Trình Việt lúc rảnh rỗi liền cầm sách đến khảo sát học vấn của ta.

Ta trả lời từng câu một, chỉ thấy sắc mặt Trình Việt trở nên phức tạp.

Một lúc sau, nghe hắn mỉa mai nói một câu:

“Trình độ học vấn của ngươi còn cao hơn cái thám hoa lang ch.ó má kia nhiều.”

Ta bật cười: “Ngươi còn chưa từng gặp Diệp Thời Sâm, sao biết học vấn của ta cao hơn hắn?”

Trình Việt hừ lạnh một tiếng, không nói nữa.

Hắn ở đây dưỡng thương đã nửa tháng, mà vẫn chưa thấy tùy tùng tìm đến.

Ngược lại, một tin khác lại lan truyền trong dân gian.

Đương kim thánh thượng bệnh nặng, đã lâu không thượng triều, dân gian đồn rằng bệ hạ e là không còn sống được bao lâu. 

Thái t.ử lại còn nhỏ, hiện tại do hoàng hậu nhiếp chính, e rằng giang sơn sắp loạn rồi.

Chuyện triều đình cách dân thường chúng ta rất xa.

Huống hồ nơi này lại cách kinh thành rất xa.

Chỉ là sau khi nghe những lời ấy, ta lại sinh ra chút cảm khái:

“Hoàng hậu nương nương thật là số tốt.”

“Số tốt?”

Người phía sau bỗng nhiên lên tiếng.

“Đúng vậy, nghe nói bệ hạ không nạp phi, dưới gối chỉ có một mình thái t.ử, vậy ngôi vị hoàng đế chắc chắn là của thái t.ử rồi. Dân gian chúng ta có câu, thăng quan phát tài thê t.ử c.h.ế.t…”