Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Yêu Không Thể Yêu - Lâm Tĩnh Văn

Chương 68

Chương 68

Mẹ tôi chộp lấy ly nước, hất thắng vào mặt Trang Dật Thần, cả cái ly cũng lao thẳng đến.

“Đánh con gái tao, tao đánh chết mày!” Ngay sau đó mẹ tôi chộp đồ ném vào người Trang Dật Thần, cảnh tượng lúc đó lập tức trở nên hỗn loạn.

Người có mắt nhưng đồ vật thì không, không ném trúng Trang Dật Thần nhưng lại ném trúng Khâu Lâm, nghe tiếng kêu của bọn họ, mẹ tôi càng hãng hái ném.

Trang Dật Thần tháo chạy, không dám ở lại lâu hơn nữa. “Khâu Hà, sao giờ chị lại trở thành một người phụ nữ ngang ngược như thế, lúc đầu Châu Diên Khánh không cần chị, lẽ nào là sai sao?” Khâu Lâm vừa chỉnh trang lại

tóc tai vừa trở mặt, cuối cùng cùng không còn giữ diễn xuất phu nhân quý phái nữa.

Hai mẹ con nhà này quả rất biết giả bộ, Châu Tư Dĩnh so với mẹ cô ta vẫn còn kém một chút.

“Châu Diên Khánh chẳng qua chỉ là một đôi giày hỏng tôi không cần đến, cô thích vậy thì chúc cô đi lâu một chút. Ngàn vạn lần đừng để người khác lấy ra đi nhiều lần, như vậy sẽ bị thối chân đấy!” Mẹ tôi trực tiếp cãi lại, cãi nhau không hề dùng từ ngữ thô tục, quả nhiên cao hơn Khâu Lâm một bậc.

“Mẹ, chúng ta về thôi!" Tiếp tục cãi nhau ở đây cũng không được tích sự gì, tôi biết mẹ tôi bây giờ chắc chắn đang rất buồn.

Nhiều năm như vậy, bà ấy đều không được thoải mái,
 

hôm nay còn gì người ta châm chọc, nói móc.

“Để tôi đưa hai người về!” Trang Dật Dương đi theo mẹ còn tôi, vứt lại hai mẹ con Khâu Lâm ở đó.

Trang Dật Dương đẩy tôi, trên đường thương lượng với mẹ tôi, hay là đến chỗ anh ta, không ngờ mẹ tôi lại đồng ý, điều này khiến tôi vô cùng kinh ngạc.

Lẽế nào không phải nên từ chối thẳng thắn, sau đó sẽ mắng chửi Trang Dật Dương vài câu sao?

Bà ấy đã quyết định rồi, có phải tương đương với việc đồng ý để tôi ở lại rôi không?

Tôi có chút lo lắng bất an trở về căn biệt thự này, đau khổ và ngọt ngào đều từng có ở nơi này.

cả đời không kết hôn, lẽ nào là do bố mẹ anh ta sao? “Giả dụ cậu phải kết hôn, con gái tôi phải rời đi, vì cậu mà dành cả thanh xuân để cho chó ăn sao?” Mẹ tôi vạch ra vấn đề một cách sắc bén. Đối với một người mẹ mà nói, đây là không thể nhẫn nhục thêm nữa.

“Nếu cậu đã không thích con gái tôi, cho rằng nó không xứng đáng với cậu, vậy thì quan hệ giữa hai đứa nên dừng lại ở đây. Trong lòng tôi, cậu không xứng!” Mẹ tôi kiêu ngạo đẩy tôi đi, dù cho tôi đã làm sai bao nhiêu chuyện, bây giờ mẹ tôi vẫn tình nguyện đón nhận tôi, đưa tôi về nhà.

Tôi lặng lẽ ngồi trên xe lăn, một bên là người mẹ yêu thương tôi, một bên là đứa con trai đã mất của tôi. Tôi không phải một người con tốt, cũng không phải một người mẹ tốt.

“Mẹ, mẹ có còn trách con không?”