Yêu Không Thể Yêu - Lâm Tĩnh Văn
Chương 243
Chương 243
Sau khi tôi bị bỏng, Tiêu Viện Viện cũng đến thăm tôi, và giáo huấn Thang Vân một trận, bà chủ như tôi không thể nghe thêm được nữa.
“Thôi được rồi! Đừng trách cô ấy nữa, chủ yếu là tôi không cẩn thận! Viện Viện, sao cậu tọc mạch thế, thà rằng nói xem tại sao lại chia tay với bạn trai thứ 18 của cậu!” Đã năm năm rồi, không ngờ cô ấy vân chưa lấy chồng, năm đó con bé này còn thích thầm Liêu Phàm
Không nghe lời tôi khuyên, đi tỏ tình với Liêu Phàm, kết quả bị Liêu Phàm từ sau lại có ngay một nam thần mới giúp cô. ấy chữa lành vết thương, mấy năm nay luôn không ngừng theo đuổi.
“Chị Lâm, có phải người đàn ông nào cũng nghĩ đến chuyện lên giường đầu tiên, rồi mới tính đến chuyện tình cảm. Tôi chỉ là phản đối chuyện lên giường trước, lẽ nào điều này kỳ quặc sao? Không ngờ dám mắng tôi là gái già, tôi già chỗ nào chứ? Tôi là gái trinh tôi cảm thấy vinh quang là được rồi
Tiêu Viện Viện biến sự tức giận thành chứng thèm ăn, ăn của tôi ba bát tổ yến, tôi sợ đến mức không dám đưa cho cô ấy ăn thêm nữa.
“Cậu nói không sai, là định mệnh của cậu vẫn chưa tới! Hãy kiên trì với giới hạn, nguyên tắc của mình, đây không phải là lỗi, Viện Viện!” Tôi không bình luận về chuyện lên giường trước hay sau hôn nhân, mà con gái cũng không thể vì yêu một người mà phá vỡ nguyên tắc của mình được. Như vậy sẽ không có kết cục tốt đẹp, tôi chính là ví dụ điển hình nhất.
Tôi đã phá vỡ giới hạn của mình, lại trải qua hai mối tinh và cuộc hôn nhân tồi tệ, tôi mong cô gái trước mặt tôi có thể có được một cuộc hôn nhân tốt đẹp nhất cho riêng mình. Nhưng tôi không biết rằng sau khi Tiêu Viện Viện về, lại báo. †in tôi bị thương cho Dạ Dương, đương nhiên cô ấy không cố ý nhưng không khỏi bị bấy.
“Thời gian không chỉ khiến cô có thêm nếp nhăn mà còn khiến tính khí của cô xấu đi! Hôm nay tôi đến để đưa bọn trẻ đi làm xét nghiệm DNA, nếu chứng minh không phải con tôi, vậy thì khi li hôn tôi muốn có một nửa cổ phần của Nguy Ái!” Những lời Dạ Dương nói ra thật quá quất.
“Nguy Ái liên quan gì đến anh? Có phải tôi cũng nên đòi một nửa cổ phần của tập đoàn Dạ Thị không? Làm người không thể quá vô liêm sỉ, anh dựa vào cái gì mà cho rằng tôi hại chết Quả Quả, tôi và Châu Tư Dĩnh đã bàn xong rồi, tôi đều có thể thực hiện được yêu cầu của cô ta, là anh, chính anh cố xông vào rồi phá hoại mọi thứ. Chính anh đã giết con, chứ không phải tôi!” Tôi chỉ cần nhớ lại cảnh tưởng ấy, toàn thân tôi suy sụp, bây giờ anh ấy dựa vào cái gì mà đổ hết mọi tội lỗi lên đầu tôi chứ?
Dạ Dương nhìn xuống chân tôi, “Nếu không phải cô đột nhiên giao dịch với Châu Tư Dĩnh, con bé đã được cứu rồi. Tôi đã đến được đó, kết quả Châu Tư Dĩnh đột nhiên quay lại và mang con bé đi. Tôi vừa đi theo cô ta, vừa báo cảnh sát. Chúng tôi đã đến được bên ngoài, ai ngờ cô lại đi vào đó. Vì để cứu cô, tôi mới phải vào đó. Cuối cùng tôi đã làm con gái ôi mất mạng. Nếu sớm biết như vậy, tôi thà để cô chết quách đi, ít nhất Quả Quả vẫn còn ở bên cạnh tôi.”
“Bây giờ những gì anh nói, ai biết nó là thật hay giả, tôi chỉ biết rằng, nếu tôi không cứu con bé, sẽ không có ai cứu nó. Nếu anh thực sự có bản lĩnh thì không phải đợi lâu như vậy. rồi, tôi chỉ biết anh đang nhắm vào tôi, nếu có bản [nh thì giết Châu Tư Dĩnh đi. Bây giờ cô †a đang ở công ty của tôi, anh đi đi! Tôi không biết thân biết phận ở lại Canada sống vui vẻ sao? Tôi còn về làm gì?