Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Yêu Không Thể Yêu - Lâm Tĩnh Văn

Chương 240

Chương 240

Hỉ Lạc leo xuống, vội vàng chạy đến, “Mami, mamil”

Tôi ôm con giun mũm mĩm này vào lòng, liếm một miếng kem ly mà con bé chia sẻ với tôi, nhìn mồ hôi lấm tấm trên trán Damon, xem ra cô công chúa nhỏ này chân chưa hề chạm đất nên mới khiến anh ấy mệt như thế.

Người đàn ông này cưng chiều bọn trẻ không có giới hạn, nhất là khi gặp phải một bảo bối thích nũng nịu như Hỉ Lạc. Nhưng lúc này, tôi lại phát hiện Dạ Dương đang cười với tôi cách đó không xa, tôi sợ hãi đến mức không bế nổi con bé, vội vàng cùng Damon đưa bọn trẻ về nhà.

Mẹ tôi và bảo mẫu tắm cho bọn trẻ, tôi ở phòng khách tay vẫn còn run lẩy bẩy, “Damon, anh ấy đã phát hiện ra bọn trẻ, còn uy hiếp em chuyện chưa li hôn, anh ấy là bố của Trường An, lời nói này anh ấy nói trước mặt thằng bé, em phải làm sao đây? Damon, anh nói đi, em phải làm sao đây?”

Nếu Dạ Dương nhất định muốn mang một đứa bé đi, tôi sống sao được? Trong trường hợp của chúng tôi, khi li hôn mỗi đứa con sẽ phải đi theo một người. Trừ khi có kết quả DNA, chứng minh bọn trẻ không phải con của anh ấy. Nhưng vấn đề là bọn trẻ vốn là con của anh ấy, cho nên tôi phải làm thế nào?

Hai đứa con, dù là đứa nào tôi cũng không thể từ bỏ, thiếu đi đứa nào cũng giống như giết tôi vậy.

Tôi đột nhiên hối hận vì đã mang bọn trẻ về nước, bây giờ tôi đi có kịp không? Tôi túm lấy tay áo của Damon, “Hay là anh đưa bọn trẻ về Canada trước đi!”

“Chạy trốn không phải là giải pháp, Lâm, em luôn có một con quỷ trong lòng, Dạ Dương chính là con quỷ ấy.

Tôi gào lên ngay trước tòa, giữa chúng tôi vẫn còn tình cảm sao? Lời như vậy mà anh ấy còn mặt mũi để nói.

Lúc trước, khi tôi sinh mổ xong chưa được một năm đã mang thai hai đứa trẻ, nguy hiểm đến mức nào không cần nghĩ cũng biết. Tôi vấn liều mạng sinh chúng ta, lúc đó tôi từng nghĩ chỉ cần anh ấy xuất hiện trước mặt tôi, tôi sẽ tha thứ, thế nhưng không hề! Khi tôi sinh, vết mổ cũ rách ra, giống như miệng của một đứa trẻ. Nếu không có Damon, ba mẹ con tôi chưa chắc đã sống sót, anh ấy thì ở đâu chứ?” Không phải trước đây anh ấy từng nói, dù cho tôi có chạy tới chân trời góc biển, anh ấy muốn tìm thì đều tìm thấy không phải sao?

Suốt mấy năm tôi ở Canada, máu và nước mắt đã đổ xuống bao nhiêu, bây giờ giữa chúng tôi còn tình cảm sao?

Tình cảm ở đâu ra?