Chương 165

Không thể làm phẫu thuật nhưng lúc đó đứa bé vẫn còn sống, tôi vẫn ở cạnh nó, tại sao anh ấy không đến?

Từng cảnh tượng trước khi Tiểu Thiên mất đều hiện ra trước. mắt tôi, tay tôi không kiềm chế nổi mà run rẩy, tôi không hiểu, tôi không hiểu. Lẽ nào đó không phải con anh ấy sao? Bây giờ đối tốt với đứa bé này, là đang sám hối sao? Sự sám hối này còn có tác dụng gì sao?

“Cô đừng kích động, nếu không linh hồn bố cô ở trên trời sẽ buồn lắm đấy!”

Câu nói này của Mai Tử, khiến tôi từ bờ vực của sự đau khổ trở về.

“Chị biết bố tôi?” Tôi nhìn ánh mắt của chị ấy không hề có chút né tránh, ngược lại còn nhìn tôi chằm chăm, khẽ gật đầu.

Trong ánh mắt của chị ấy còn có chút oán hận, sự oán hận đối với tôi! Chị ấy hận tôi làm gì?

“Nếu không phải tại cô, bố cô sẽ không chết. Tôi vốn nghĩ ông ấy kết hôn với Khâu Hà sẽ vô cùng hạnh phúc, nhưng không ngờ lại bị cô làm tức chết, có đứa con gái như cô là chuyện xui xẻo nhất của cuộc đời của ông ấy.

Trang Dật Dương rõ ràng là hung thủ hại chết ông ấy, cô còn ân ái với cậu ta. Lúc cô đi ngủ lẽ nào không sợ bố cô về bóp. cổ sao?” Mai Tử đột nhiên có chút điên cuồng, nói năng lộn xôn.

“Yên tâm, tôi sẽ không làm gì cô đâu, cô là con gái của ông ấy mà. Hơn nữa, nếu tôi muốn làm gì, cô nhóc này có thể ngăn nổi tôi sao? Đứa bé này vốn bị bệnh, sinh ra cũng chẳng sống được mấy năm, còn cần tôi phải ra tay sao? Đây chính là sự trừng phạt của ông trời dành cho các người. Lâm Tĩnh Văn, nếu cô là một đứa con gái, cô phải trả thù cho bố mình, nếu cô là một người mẹ, cô phải trả thù cho con mình!" Chị Mai Tử đột nhiên quát vào mặt tôi, độ lớn của âm thanh suýt chút nữa làm thủng màng nhĩ của tôi. Đống lời này khiến cho toàn bộ sự áy náy và hối hận của tôi đều xuất hiện.

“Tất cả những gì chị nói đều là thật sao?” Tôi không tin Trang Dật Dương có thể đối xử như vậy với tôi và con, nếu lúc đầu Tiểu Thiên có máu, chắc chắn nó có thể sống.

Dù cho anh ấy biết muộn, lẽ nào không thể đi đưa tiên con mình sao? Tại sao lại để nó đơn độc lên đường, lúc đó tôi bất lực đến thế nào, còn anh ấy lại không hề ở bên cạnh tôi.

'Đương nhiên là thật rồi, nếu cô không tin, hoàn toàn có thể hỏi thẳng Trang Dật Dương!” Mai Tử căm hận nói, vô cùng bất mãn nhìn tôi.

- Chương 165 | Đọc truyện tranh