Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh
Chương 100
[Nghe thôi đã thấy nổi da gà! Tôi trùm chăn đây!]
[Chắc do ống nước cũ bị rỉ sét thôi. Thịt trong tủ lạnh hỏng thì có thể do nhiệt độ bảo quản không tốt. Còn tiếng nhạc và bóng ma, tôi đoán là do cây cối bên ngoài, gió thổi tạo ra ảo giác thị giác và âm thanh kỳ lạ.]
[Có người phân tích hợp lý nè!]
[Tự nhiên thấy bớt sợ hẳn!]
Cổ Nhân thấy bình luận bùng nổ thì mỉm cười.
"Tôi cũng nghĩ giống bạn. Nhưng chính vì những lời đồn đó mà căn nhà này rao bán mãi không ai mua, chủ nhà đành nhờ tôi đến để chứng minh rằng tất cả chỉ là tin đồn thất thiệt."
"Ngôi nhà này có tên là Trạch Hi Viên, mọi người có thể tìm kiếm thông tin trên mạng."
[Khoan! Trạch Hi Viên? Ngôi nhà được xây từ cuối thế kỷ trước đúng không? Tôi từng có cơ hội tham quan một lần, kiến trúc bên trong cực kỳ tinh xảo, toàn là thủ công mỹ nghệ quý hiếm!]
[Một căn nhà đẹp như vậy mà cũng phải bán sao?]
Nói xong, anh ta đưa tay đẩy cửa.
Cánh cửa gỗ lim nặng nề kêu lên một tiếng “kẹt” trầm đục, chậm rãi mở ra, để lộ không gian bên trong. Một phòng khách cổ kính mang đậm phong cách Trung Hoa hiện ra trước mắt, từng dầm gỗ, từng cây cột đều được chạm khắc tinh xảo, thể hiện tay nghề bậc thầy của thợ mộc xưa.
Bàn ghế trong phòng làm từ gỗ trinh nam tơ vàng, loại gỗ quý hiếm, được đặt ngay ngắn, toát lên vẻ sang trọng và quyền quý. Điều kỳ lạ là dù đã trải qua hàng trăm năm, toàn bộ nội thất trong phòng vẫn sáng bóng như mới, không hề có dấu hiệu mục nát hay hư hỏng theo thời gian. Không gian này khiến người ta có cảm giác như đang lạc về một thế kỷ trước.