Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê

Chương 335: Nữ phụ là đại tiểu thư độc ác (21) (Xong)

"Tôi muốn đặt hoa. Ừ, ngày mai giao đến nhé."

Cố Lãm đứng ngoài ban công, gương mặt rạng rỡ hạnh phúc, đang gọi điện cho trợ lý của nghệ nhân cắm hoa nghệ thuật lúc trước.

Trong suốt thời gian qua, cậu đã liên hệ với vị trợ lý này không biết bao nhiêu lần, nhưng lần nào hỏi xong cũng im hơi lặng tiếng khiến đối phương suýt thì nghi ngờ cậu là kẻ "nghèo còn hay ra gió", muốn làm màu nhưng không có thực lực. Chẳng ngờ lần này, cậu lại xuống tiền thật, mà còn là một khoản không hề nhỏ.

Vị trợ lý còn đang ngỡ ngàng thì lại nghe cậu yêu cầu: Giao hoa liên tục trong vòng một tháng.

Vừa dứt lời, đầu dây bên kia bỗng vang lên tiếng mở cửa, ngay sau đó là tiếng "bốp" nhẹ như ai đó vừa bị phát vào vai. Một giọng nữ đầy quyền uy vang lên, ra lệnh cho cậu không được đặt nhiều như vậy.

Thế là "vị thượng đế" vừa rồi vội vàng đổi ý, lí nhí sửa miệng: "Vậy... giao trước một tuần thôi."

Cậu trợ lý nhỏ kinh ngạc tột độ. Thương hiệu của họ đi theo dòng cao cấp, giá một bó hoa lúc giảm giá còn cao hơn cả mấy chục bó ở cửa hàng bình thường cộng lại, tất nhiên chất lượng cũng ở một đẳng cấp khác hẳn. Thế nhưng, đây là lần đầu tiên trong sự nghiệp cậu gặp được một vị khách hào phóng đến mức này.

Hóa ra sự kiên nhẫn trả lời mọi câu hỏi của cậu bấy lâu nay là hoàn toàn đúng đắn, quả ngọt cuối cùng cũng đã về rồi.

"Sao em lại thức giấc rồi?" Cúp điện thoại xong, Cố Lãm quay sang nhìn Du Hoan.

"Ai cho anh gọi điện thoại giờ này chứ?" Cô hậm hực nói, "Anh phiền c.h.ế.t đi được."

" Anh sai rồi. Tại anh vui quá, cứ muốn họ giao hoa đến thật nhanh." Cố Lãm vuốt ve mái tóc cô, dịu dàng dỗ dành: "Ngoài này có gió, lạnh lắm, vào nhà ngủ tiếp đi em."

Hai người cùng nhau đi vào trong. Đến cửa phòng ngủ, Du Hoan bỗng nhiên kéo tay cậu lại, chẳng thèm thương lượng mà trực tiếp ra lệnh: " Anh vào ngủ cùng em."

Cố Lãm vui vẻ nhận mệnh, vội vàng chạy đi bê cái gối của mình sang.

Bóng đêm dần đậm màu, Du Hoan nằm trên giường đã chìm vào giấc ngủ sâu. Chăn kéo cao tận cổ chỉ để lộ khuôn mặt nhỏ nhắn, gò má trắng ngần tì lên mái tóc đen nhánh, dáng vẻ khi ngủ của cô vô cùng xinh đẹp và bình yên.

Trong bóng tối, Cố Lãm vẫn nằm nghiêng người nhìn cô không rời mắt. Nếu đây thực sự là một giấc mơ, cậu tình nguyện mình sẽ mãi mãi không bao giờ tỉnh lại.

...

Việc hai người ở bên nhau đã gây ra một cú sốc không hề nhỏ cho bà Bạch Uyển Viện và ông Tần.

Lúc đầu, bà Bạch chỉ thấy đứa trẻ này trưởng thành, ổn trọng nên mới yên tâm giao Du Hoan cho cậu chăm sóc vài ngày. Ai mà ngờ được, chăm sóc qua chăm sóc lại, hai đứa lại "chăm" luôn vào nhau như thế này.

Mới đầu, hai vị phụ huynh dĩ nhiên là có chút khó lòng chấp nhận. Nhưng sau đó, ngẫm đi nghĩ lại, họ cũng tìm ra được không ít cái lợi.

Thứ nhất, tính cách của Du Hoan vốn đã được họ nuôi chiều thành ra như vậy, nhất định phải tìm được một người nguyện ý bao dung và nhường nhịn cô không giới hạn mới có thể hòa hợp. Người như vậy quả thực không dễ tìm, mà Cố Lãm lại chính là lựa chọn hoàn hảo nhất.

Thứ hai, nhìn vào giới thượng lưu hiện nay, hào môn thiếu gia thì nhiều vô kể, nhưng để tìm được một người phẩm chất tốt, lối sống sạch sẽ, có đầu óc kinh doanh lại còn sở hữu ngoại hình xuất chúng thì đúng là hiếm như lá mùa thu.

Cố Lãm rõ ràng là một ứng cử viên sáng giá về mọi mặt, lại còn là người nhà hiểu tận gốc rễ, khiến họ hoàn toàn yên tâm khi giao phó con gái mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Nỗi ưu sầu duy nhất của gia đình họ Tần lúc này, có lẽ là sau này nếu đôi trẻ có cãi nhau, ông bà cũng chẳng biết nên bênh vực ai cho phải.

Cuối cùng, mọi chuyện vẫn đâu vào đấy, cả nhà lại cùng nhau quây quần bên mâm cơm. Trong bữa tiệc, khi món tôm hấp được dọn lên, Cố Lãm tự giác đeo găng tay tỉ mỉ lột vỏ, chấm nước sốt rồi định bỏ vào bát của Du Hoan.

Thế nhưng Du Hoan chẳng chút khách khí, cô trực tiếp há miệng chờ đợi. Cố Lãm cũng tự nhiên mà đút cho cô ăn. Sự thân mật giữa hai người họ không cần dùng đến lời nói cũng đủ để khiến người ngoài cảm nhận được sự gắn kết bền c.h.ặ.t.

Bà Bạch Uyển Viện nhìn hai đứa nhỏ ngồi cạnh nhau, trong lòng lúc thì thấy mình là mẹ đẻ, lúc lại thấy mình là mẹ chồng, cảm giác chuyển biến tâm lý thật khó tả. Cuối cùng, bà quyết định cứ coi cả hai là con cái trong nhà mà chăm sóc.

...

Sau khi xác định mối quan hệ của đôi trẻ, ông Tần lập tức ngỏ ý muốn nâng đỡ sự nghiệp cho Cố Lãm. Khi thấy cậu còn chút do dự, ông liền thẳng thắn:

"Trước đây cháu từ chối thì còn có lý, chứ giờ đã là người một nhà, 'thân càng thêm thân' rồi thì đừng có mà ngại ngùng. Cháu nghĩ ta giúp cháu là vì cái gì? Chẳng qua ta sợ cháu không có đủ tiền cho Hoan Hoan nó tiêu thôi. Ta nói cho cháu biết, tiểu thư nhà họ Tần không thể gả cho kẻ nghèo được đâu!"

Nghe đến đây, Cố Lãm cũng phải bật cười. Trong thâm tâm, cậu hoàn toàn đồng ý với nhạc phụ đại nhân: Hoan Hoan của cậu sinh ra là để hưởng phúc, cô không bao giờ nên phải chịu khổ cực.

Thật kỳ lạ là dù đã ở bên nhau, đôi khi Cố Lãm vẫn đứng ở góc độ một người anh trai để nhìn nhận vấn đề, thậm chí đôi lúc còn cảm thấy cái danh phận "bạn trai" của chính mình có chút gì đó... xa lạ. Có lẽ đó là chấp niệm từ thuở thiếu thời, cậu khao khát có một người em gái như thế, nhưng lại không cam lòng chỉ dừng lại ở vị trí anh trai. Tình trạng hiện tại chính là sự dung hòa tuyệt vời nhất.

Du Hoan sớm đã phát hiện ra cái tính cách cổ quái này của cậu. Đôi khi ở trên giường, cô lại cố tình trêu chọc, dùng ánh mắt đầy vẻ ỷ lại mà nhìn cậu, khẽ gọi một tiếng: "Anh trai...".

Cố Lãm làm sao chịu nổi chiêu này. Mỗi lần cô gọi, cậu lại như phát điên, chỉ muốn cùng cô hòa quyện làm một, vĩnh viễn không rời.

Nhờ sự hậu thuẫn của ông Tần, sự nghiệp của Cố Lãm như được gắn thêm động cơ, phát triển với tốc độ ch.óng mặt. Chỉ trong vài năm, từ một thanh niên khởi nghiệp chẳng mấy ai để ý, cậu đã xây dựng nên một đế chế thương mại khiến giới kinh doanh phải kiêng dè.

Trong thời gian đó, Cố Lãm cũng đã thực hiện được ước nguyện: mua một căn biệt thự thật lớn. Toàn bộ nội thất và trang trí đều được làm theo ý thích của Du Hoan. Thế là Cố Lãm đường đường chính chính dọn vào ở trong một không gian rực rỡ, lộng lẫy — trái ngược hoàn toàn với triết lý sống tối giản trước đây của mình.

Quá khứ u ám đã tước đi của cậu quyền được yêu thích bất cứ thứ gì, cậu từng sống như một kẻ theo chủ nghĩa thực dụng khô khan. Nhưng giờ đây, cậu hạnh phúc khi được sống trong "thế giới đầy màu sắc" mà Du Hoan thiết kế.

...

Quà sinh nhật năm nọ của Du Hoan là 51% cổ phần công ty của Cố Lãm, biến cô thành cổ đông lớn nhất, nắm quyền sinh sát trong tay. Ông Tần cũng chia đều số cổ phần của mình tại tập đoàn cho cả hai đứa. Riêng bà Bạch Uyển Viện, bà chỉ dành những sản nghiệp riêng của mình cho Du Hoan, vì bà quan niệm rằng phụ nữ trong xã hội này luôn chịu nhiều thiệt thòi, bà muốn bù đắp và yêu thương cô nhiều hơn.

Kết quả là Du Hoan — người "chẳng cần làm gì" — lại chễm chệ nằm trong danh sách những người giàu nhất suốt nhiều năm liền nhờ số cổ phần và tài sản khổng lồ đó.

...

Nhiều năm sau nhìn lại cuộc đời mình, Cố Lãm cảm thấy 17 năm đầu đời chẳng có gì đáng để nhớ, nó u ám và tẻ nhạt như một thước phim đen trắng cũ kỹ.

Cuộc đời cậu chỉ thực sự bắt đầu có màu sắc kể từ ngày đầu tiên bước chân vào nhà họ Tần và nhìn thấy Du Hoan. Những khúc mắc tình cảm thuở thiếu thời giờ đây nhìn lại chỉ thấy đơn thuần và ngây ngô. Nếu có thể mang theo ký ức quay trở lại, cậu nhất định sẽ xoay chuyển cục diện ngay từ đầu. Những lần cô "bắt nạt" cậu khi đó, giờ nghĩ lại chẳng thấm tháp gì. Cô mà có đá cậu một cái, chắc cậu cũng chỉ muốn nâng bàn chân của bà xã lên mà hôn lấy hôn để thôi.

Tại sao cậu lại yêu cô đến vậy? Có lẽ vì cô chính là sắc màu rực rỡ nhất trong cuộc đời cậu. Mọi cung bậc cảm xúc mãnh liệt nhất — hỉ, nộ, ái, ố — đều vì cô mà có.

Nếu phải tìm một minh chứng cho tình yêu này, thì đó chính là: Ngay cả lúc hận cô nhất, cậu vẫn khao khát được dây dưa với cô cả đời này.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê - Chương 335 | Đọc truyện chữ