Xuyên Thành Nữ Xứng, Nhưng Là Vạn Nhân Mê
Chương 332: Nữ phụ là đại tiểu thư độc ác (19)
Ngày thứ hai, Du Hoan ngủ nướng mãi đến tận khi mặt trời lên cao mới chịu tỉnh. Chiếc rèm che sáng cực tốt đã chặn đứng những tia nắng ch.ói chang, nhưng cái ấm áp dễ chịu của mùa hè vẫn len lỏi vào phòng, khiến toàn thân cô lười biếng, thoải mái đến lạ kỳ.
Mất một lúc lâu cô mới lết dậy đi tìm cái ăn, rồi bất ngờ phát hiện trên bàn đã chuẩn bị sẵn bữa sáng. Chắc chắn là Cố Lãm đã để lại cho cô. Buổi sáng mới ngủ dậy cô cũng lười kén chọn, dù đồ ăn không còn nóng hổi nhưng hương vị vẫn rất ổn.
Du Hoan vốn dậy muộn, vừa ăn vừa thong thả nghịch điện thoại. Bụng còn chưa kịp no thì cửa chính bỗng bị đẩy ra một cách vội vã.
Cố Lãm vừa bước vào nhà, việc đầu tiên là đưa mắt nhìn về phía phòng cô đang ở. Thấy cửa phòng mở toang, tim cậu bỗng hẫng một nhịp, trong lòng dâng lên nỗi căng thẳng tột độ.
Có phải là... cô ấy đi rồi không? Mãi đến khi thay giày đi vào trong, thấy cô vẫn đang ngồi lù lù ở phòng khách ăn uống, thân hình cậu mới đột ngột cứng đờ lại. Du Hoan cảm thấy hơi kỳ quái, sao trông Cố Lãm có vẻ căng thẳng như dây đàn thế kia?
"Sao cậu về sớm thế?" Cô thắc mắc hỏi.
Cố Lãm nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhìn đồng hồ rồi đáp: "Mười một giờ rồi, không sớm đâu. Buổi trưa ngoài sườn chiên và bánh gạo ra, cô còn muốn ăn thêm gì nữa không?"
Sự chú ý của Du Hoan lập tức bị dời đi. Cô cân nhắc một hồi rồi đáp: "Thêm canh đậu hũ với tôm cà ri đi."
Lúc ăn cơm, Cố Lãm có nhắc qua là chiều nay sẽ có người đến giao đồ. Du Hoan lúc đó đang mải húp bát canh đậu hũ tươi ngon nên cũng chẳng để tai cho lắm.
Mãi đến khi Cố Lãm đi rồi, tiếng gõ cửa vang lên.
Vừa mở cửa ra, Du Hoan đã thấy các nhân viên vận chuyển khiêng thùng lớn thùng bé nối đuôi nhau bước vào, hết người này đến người khác, hạ đồ xuống đầy cả phòng khách. Những chiếc thùng chất cao như núi suýt chút nữa làm phòng khách không còn chỗ đặt chân.
Mua cái gì mà mua lắm thế không biết!
Giữa lúc Du Hoan còn đang ngơ ngác, các công nhân đã bắt đầu khui thùng để khuân đồ vào vị trí. Một người lên tiếng hỏi: "Bàn trang điểm này đặt ở đâu thưa cô?"
Bàn trang điểm?! Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Du Hoan vội vàng gọi điện cho Cố Lãm. Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức, sau khi nghe cô thắc mắc, cậu dùng tông giọng bình tĩnh nhất có thể để trả lời: "Cứ để vào phòng cô đi, cho cô tiện dùng."
Công nhân lại hỏi đến chiếc gương toàn thân, Du Hoan lại đi hỏi Cố Lãm, và câu trả lời vẫn là: "Để trong phòng cô."
Cô rõ ràng chỉ ở đây có hai ngày... Cố Lãm thừa biết chuyện đó, sao cậu lại phải tốn công tốn sức đến mức này chứ? Trong lòng Du Hoan chợt lóe lên một suy đoán nào đó.
Nhưng hiện tại khung cảnh quá hỗn loạn, lại có người hỏi bồn hoa phải đặt thế nào, Du Hoan dứt khoát đưa luôn điện thoại cho anh thợ, bảo anh trực tiếp trao đổi với Cố Lãm cho nhanh.
Sau khi các công nhân dọn dẹp xong xuôi và thu dọn vỏ thùng đi hết, phòng khách mới thoáng đãng trở lại. Du Hoan ngồi chống cằm suy nghĩ, thầm nhủ: Chắc không phải là mình nghĩ nhiều đâu nhỉ?
Đêm khuya.
Du Hoan đã đi ngủ từ lâu. Cố Lãm ngồi ngoài phòng khách làm việc với chiếc laptop, tiếng gõ phím "lạch cạch" bỗng nhiên ngừng bặt. Những lời trêu chọc của đám nhân viên hồi ban ngày lại văng vẳng bên tai:
"Sếp Cố có tình hình rồi nhé, nhìn cái bộ dạng ruột gan cồn cào cứ muốn về nhà sớm thế kia, chắc chắn là đang yêu rồi..."
"Đúng đấy, sếp Cố trước đây lúc nào cũng lầm lì như khúc gỗ, em cứ tưởng tính cách sếp vốn thế. Ai ngờ bây giờ nhìn sếp cứ như cá gặp nước, cả người như được sống lại ấy."
"Có 'chị dâu' cái là khác hẳn ngay..."
Cố Lãm nhận ra mình đã lỡ để lộ quá nhiều cảm xúc, đến mức ngay cả cô thu ngân ở siêu thị cũng nhìn thấu tâm tư của cậu. Cậu thực sự không thể kìm nén nổi. Cậu xoay người, ánh mắt dừng lại trên cánh cửa phòng Du Hoan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô đang ở ngay bên trong. Chỉ đến lúc này, khi đêm trường tĩnh mịch, không còn bất cứ điều gì có thể làm phiền, cậu mới thực sự cảm nhận được sự chân thực: Cô đã trở lại, và hiện đang ở ngay trong căn hộ của cậu.
Vừa ý thức rõ ràng được sự thật này, dòng m.á.u trong người cậu lại sôi trào, trái tim không ngừng xao động.
...
Sáng hôm sau, Cố Lãm dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Lúc thái thức ăn, cậu vô tình làm hơi mạnh tay tạo ra tiếng động. Đến khi bưng đĩa định đặt xuống bàn, cậu lại lỡ tay làm rơi một vỏ chai nước suối xuống sàn. Chiếc chai rỗng chạm đất phát ra âm thanh cực kỳ thanh thúy.
Lo lắng tiếng động này sẽ làm thức giấc Du Hoan, cậu vội vàng nhặt chai nước lên nhưng đã quá muộn.
Cánh cửa phòng cô đột ngột mở toang. Du Hoan xuất hiện với bộ váy ngủ, mái tóc dài rối bời xõa tung trên vai. Gương mặt cô hiện rõ vẻ cáu kỉnh vì bị đ.á.n.h thức, cô gắt lên: "Phiền c.h.ế.t đi được!"
Nói rồi, cô "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại. Động tác dứt khoát đầy nộ khí của kẻ bị "dậy giường khí", trông vừa tức tối vừa ngái ngủ.
Chỉ còn mình Cố Lãm đứng sững sờ giữa phòng khách. Cậu thậm chí chưa kịp thốt ra một câu "xin lỗi", chỉ biết ngẩn ngơ đứng đó. Trái tim cậu ngay khi vừa nhìn thấy cô đã thắt lại, rồi sau đó là nhịp đập liên hồi như muốn nổ tung.
Cậu chưa từng thấy cô trong dáng vẻ này. Một vẻ ngoài ngái ngủ, có chút ngây thơ mờ mịt, tóc tai hơi rối nhưng lại xinh đẹp vô cùng. Điều làm trái tim cậu chấn động hơn cả chính là việc cô buổi sáng sớm đã nổi cáu với cậu. Tuy có chút hung dữ, nhưng cảnh tượng này lại giống hệt như cuộc sống chung của các cặp đôi mà cậu hằng ao ước.
Ảo tưởng về một cuộc sống hạnh phúc ngọt ngào như đôi tình nhân khiến Cố Lãm đắm chìm trong đó, mãi một lúc lâu sau vẫn không muốn thoát ra.
...
Khi đã đến công ty, sau khi đỗ xe và chuẩn bị lên lầu, Cố Lãm tình cờ đi ngang qua một tiệm hoa mới khai trương. Trước cửa tiệm bày những lẵng hoa tươi rói, đủ màu sắc rực rỡ dưới ánh đèn, tràn đầy sinh khí và mang lại một cảm giác lãng mạn choáng ngợp.
Nội tâm Cố Lãm bị mê hoặc, cậu không tự chủ được mà bước chậm lại. Chủ tiệm là một người rất khéo léo, thấy cậu có vẻ do dự liền lập tức tiến đến chào mời:
"Soái ca mua bó hoa đi chứ, tặng bạn gái một sự bất ngờ, tiếp thêm chút lãng mạn cho cuộc sống. Nếu chưa có bạn gái thì dùng để tỏ tình cũng chuẩn bài luôn, nhà em hoa gì cũng có, đảm bảo anh sẽ hài lòng..."
Mọi lời quảng cáo đều trôi tuột qua tai, duy chỉ có hai chữ "tỏ tình" là găm lại trong tâm trí Cố Lãm. Tim cậu lại bắt đầu đập nhanh đến mức khó thở.
"Ở đây có những loại hoa tầm giá nào?" Cậu mở lời hỏi.
Chủ tiệm tưởng cậu sợ đắt nên vội vàng giới thiệu các loại đang ưu đãi: "Sang chảnh một chút thì có bó 33 đóa hồng Freud giá 199 tệ; bình thường thì có hồng Scotland 19 đóa giá 129 tệ..."
Cố Lãm quay người bỏ đi ngay lập tức.
Chủ tiệm sốt ruột gọi với theo: "Ấy đừng đi mà anh trai! Nếu anh đăng ký hội viên em còn giảm thêm cho anh 10 tệ nữa!"
"Quá rẻ, không xứng với cô ấy." Cậu lạnh lùng buông một câu rồi không thèm ngoảnh đầu lại.
Cô ấy phải xứng với những đóa hoa tuyệt vời nhất. Phải là thứ đắt nhất, đẹp nhất mới có tư cách trao đến tay cô.
Chủ tiệm đứng hình mất vài giây, thầm nghĩ đúng là gặp phải kẻ quái gở, đời thuở nhà ai đi mua hoa lại chê rẻ bao giờ?
Cố Lãm tìm đến một thương hiệu hoa nghệ thuật cao cấp, trao đổi tỉ mỉ về bó hoa mình muốn đặt. Nhưng đến khi chuẩn bị thanh toán, cậu lại chần chừ.
Liệu có đường đột quá không? Cô... cô dường như vẫn chưa biết cậu thích cô. Cô có chấp nhận nổi không? Vạn nhất cô cười nhạo cậu thì sao, hoặc tệ hơn là cô sẽ nổi giận và không bao giờ thèm nói chuyện với cậu nữa...
Vô vàn áp lực đè nặng khiến bàn tay đang định ấn nút thanh toán của Cố Lãm rụt lại.
Không được. Vẫn chưa đến lúc.
Mất một lúc lâu cô mới lết dậy đi tìm cái ăn, rồi bất ngờ phát hiện trên bàn đã chuẩn bị sẵn bữa sáng. Chắc chắn là Cố Lãm đã để lại cho cô. Buổi sáng mới ngủ dậy cô cũng lười kén chọn, dù đồ ăn không còn nóng hổi nhưng hương vị vẫn rất ổn.
Du Hoan vốn dậy muộn, vừa ăn vừa thong thả nghịch điện thoại. Bụng còn chưa kịp no thì cửa chính bỗng bị đẩy ra một cách vội vã.
Cố Lãm vừa bước vào nhà, việc đầu tiên là đưa mắt nhìn về phía phòng cô đang ở. Thấy cửa phòng mở toang, tim cậu bỗng hẫng một nhịp, trong lòng dâng lên nỗi căng thẳng tột độ.
Có phải là... cô ấy đi rồi không? Mãi đến khi thay giày đi vào trong, thấy cô vẫn đang ngồi lù lù ở phòng khách ăn uống, thân hình cậu mới đột ngột cứng đờ lại. Du Hoan cảm thấy hơi kỳ quái, sao trông Cố Lãm có vẻ căng thẳng như dây đàn thế kia?
"Sao cậu về sớm thế?" Cô thắc mắc hỏi.
Cố Lãm nhanh ch.óng lấy lại vẻ bình tĩnh, nhìn đồng hồ rồi đáp: "Mười một giờ rồi, không sớm đâu. Buổi trưa ngoài sườn chiên và bánh gạo ra, cô còn muốn ăn thêm gì nữa không?"
Sự chú ý của Du Hoan lập tức bị dời đi. Cô cân nhắc một hồi rồi đáp: "Thêm canh đậu hũ với tôm cà ri đi."
Lúc ăn cơm, Cố Lãm có nhắc qua là chiều nay sẽ có người đến giao đồ. Du Hoan lúc đó đang mải húp bát canh đậu hũ tươi ngon nên cũng chẳng để tai cho lắm.
Mãi đến khi Cố Lãm đi rồi, tiếng gõ cửa vang lên.
Vừa mở cửa ra, Du Hoan đã thấy các nhân viên vận chuyển khiêng thùng lớn thùng bé nối đuôi nhau bước vào, hết người này đến người khác, hạ đồ xuống đầy cả phòng khách. Những chiếc thùng chất cao như núi suýt chút nữa làm phòng khách không còn chỗ đặt chân.
Mua cái gì mà mua lắm thế không biết!
Giữa lúc Du Hoan còn đang ngơ ngác, các công nhân đã bắt đầu khui thùng để khuân đồ vào vị trí. Một người lên tiếng hỏi: "Bàn trang điểm này đặt ở đâu thưa cô?"
Bàn trang điểm?! Chuyện gì đang xảy ra thế này?
Du Hoan vội vàng gọi điện cho Cố Lãm. Đầu dây bên kia bắt máy ngay lập tức, sau khi nghe cô thắc mắc, cậu dùng tông giọng bình tĩnh nhất có thể để trả lời: "Cứ để vào phòng cô đi, cho cô tiện dùng."
Công nhân lại hỏi đến chiếc gương toàn thân, Du Hoan lại đi hỏi Cố Lãm, và câu trả lời vẫn là: "Để trong phòng cô."
Cô rõ ràng chỉ ở đây có hai ngày... Cố Lãm thừa biết chuyện đó, sao cậu lại phải tốn công tốn sức đến mức này chứ? Trong lòng Du Hoan chợt lóe lên một suy đoán nào đó.
Nhưng hiện tại khung cảnh quá hỗn loạn, lại có người hỏi bồn hoa phải đặt thế nào, Du Hoan dứt khoát đưa luôn điện thoại cho anh thợ, bảo anh trực tiếp trao đổi với Cố Lãm cho nhanh.
Sau khi các công nhân dọn dẹp xong xuôi và thu dọn vỏ thùng đi hết, phòng khách mới thoáng đãng trở lại. Du Hoan ngồi chống cằm suy nghĩ, thầm nhủ: Chắc không phải là mình nghĩ nhiều đâu nhỉ?
Đêm khuya.
Du Hoan đã đi ngủ từ lâu. Cố Lãm ngồi ngoài phòng khách làm việc với chiếc laptop, tiếng gõ phím "lạch cạch" bỗng nhiên ngừng bặt. Những lời trêu chọc của đám nhân viên hồi ban ngày lại văng vẳng bên tai:
"Sếp Cố có tình hình rồi nhé, nhìn cái bộ dạng ruột gan cồn cào cứ muốn về nhà sớm thế kia, chắc chắn là đang yêu rồi..."
"Đúng đấy, sếp Cố trước đây lúc nào cũng lầm lì như khúc gỗ, em cứ tưởng tính cách sếp vốn thế. Ai ngờ bây giờ nhìn sếp cứ như cá gặp nước, cả người như được sống lại ấy."
"Có 'chị dâu' cái là khác hẳn ngay..."
Cố Lãm nhận ra mình đã lỡ để lộ quá nhiều cảm xúc, đến mức ngay cả cô thu ngân ở siêu thị cũng nhìn thấu tâm tư của cậu. Cậu thực sự không thể kìm nén nổi. Cậu xoay người, ánh mắt dừng lại trên cánh cửa phòng Du Hoan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cô đang ở ngay bên trong. Chỉ đến lúc này, khi đêm trường tĩnh mịch, không còn bất cứ điều gì có thể làm phiền, cậu mới thực sự cảm nhận được sự chân thực: Cô đã trở lại, và hiện đang ở ngay trong căn hộ của cậu.
Vừa ý thức rõ ràng được sự thật này, dòng m.á.u trong người cậu lại sôi trào, trái tim không ngừng xao động.
...
Sáng hôm sau, Cố Lãm dậy sớm chuẩn bị bữa sáng. Lúc thái thức ăn, cậu vô tình làm hơi mạnh tay tạo ra tiếng động. Đến khi bưng đĩa định đặt xuống bàn, cậu lại lỡ tay làm rơi một vỏ chai nước suối xuống sàn. Chiếc chai rỗng chạm đất phát ra âm thanh cực kỳ thanh thúy.
Lo lắng tiếng động này sẽ làm thức giấc Du Hoan, cậu vội vàng nhặt chai nước lên nhưng đã quá muộn.
Cánh cửa phòng cô đột ngột mở toang. Du Hoan xuất hiện với bộ váy ngủ, mái tóc dài rối bời xõa tung trên vai. Gương mặt cô hiện rõ vẻ cáu kỉnh vì bị đ.á.n.h thức, cô gắt lên: "Phiền c.h.ế.t đi được!"
Nói rồi, cô "rầm" một tiếng đóng sầm cửa lại. Động tác dứt khoát đầy nộ khí của kẻ bị "dậy giường khí", trông vừa tức tối vừa ngái ngủ.
Chỉ còn mình Cố Lãm đứng sững sờ giữa phòng khách. Cậu thậm chí chưa kịp thốt ra một câu "xin lỗi", chỉ biết ngẩn ngơ đứng đó. Trái tim cậu ngay khi vừa nhìn thấy cô đã thắt lại, rồi sau đó là nhịp đập liên hồi như muốn nổ tung.
Cậu chưa từng thấy cô trong dáng vẻ này. Một vẻ ngoài ngái ngủ, có chút ngây thơ mờ mịt, tóc tai hơi rối nhưng lại xinh đẹp vô cùng. Điều làm trái tim cậu chấn động hơn cả chính là việc cô buổi sáng sớm đã nổi cáu với cậu. Tuy có chút hung dữ, nhưng cảnh tượng này lại giống hệt như cuộc sống chung của các cặp đôi mà cậu hằng ao ước.
Ảo tưởng về một cuộc sống hạnh phúc ngọt ngào như đôi tình nhân khiến Cố Lãm đắm chìm trong đó, mãi một lúc lâu sau vẫn không muốn thoát ra.
...
Khi đã đến công ty, sau khi đỗ xe và chuẩn bị lên lầu, Cố Lãm tình cờ đi ngang qua một tiệm hoa mới khai trương. Trước cửa tiệm bày những lẵng hoa tươi rói, đủ màu sắc rực rỡ dưới ánh đèn, tràn đầy sinh khí và mang lại một cảm giác lãng mạn choáng ngợp.
Nội tâm Cố Lãm bị mê hoặc, cậu không tự chủ được mà bước chậm lại. Chủ tiệm là một người rất khéo léo, thấy cậu có vẻ do dự liền lập tức tiến đến chào mời:
"Soái ca mua bó hoa đi chứ, tặng bạn gái một sự bất ngờ, tiếp thêm chút lãng mạn cho cuộc sống. Nếu chưa có bạn gái thì dùng để tỏ tình cũng chuẩn bài luôn, nhà em hoa gì cũng có, đảm bảo anh sẽ hài lòng..."
Mọi lời quảng cáo đều trôi tuột qua tai, duy chỉ có hai chữ "tỏ tình" là găm lại trong tâm trí Cố Lãm. Tim cậu lại bắt đầu đập nhanh đến mức khó thở.
"Ở đây có những loại hoa tầm giá nào?" Cậu mở lời hỏi.
Chủ tiệm tưởng cậu sợ đắt nên vội vàng giới thiệu các loại đang ưu đãi: "Sang chảnh một chút thì có bó 33 đóa hồng Freud giá 199 tệ; bình thường thì có hồng Scotland 19 đóa giá 129 tệ..."
Cố Lãm quay người bỏ đi ngay lập tức.
Chủ tiệm sốt ruột gọi với theo: "Ấy đừng đi mà anh trai! Nếu anh đăng ký hội viên em còn giảm thêm cho anh 10 tệ nữa!"
"Quá rẻ, không xứng với cô ấy." Cậu lạnh lùng buông một câu rồi không thèm ngoảnh đầu lại.
Cô ấy phải xứng với những đóa hoa tuyệt vời nhất. Phải là thứ đắt nhất, đẹp nhất mới có tư cách trao đến tay cô.
Chủ tiệm đứng hình mất vài giây, thầm nghĩ đúng là gặp phải kẻ quái gở, đời thuở nhà ai đi mua hoa lại chê rẻ bao giờ?
Cố Lãm tìm đến một thương hiệu hoa nghệ thuật cao cấp, trao đổi tỉ mỉ về bó hoa mình muốn đặt. Nhưng đến khi chuẩn bị thanh toán, cậu lại chần chừ.
Liệu có đường đột quá không? Cô... cô dường như vẫn chưa biết cậu thích cô. Cô có chấp nhận nổi không? Vạn nhất cô cười nhạo cậu thì sao, hoặc tệ hơn là cô sẽ nổi giận và không bao giờ thèm nói chuyện với cậu nữa...
Vô vàn áp lực đè nặng khiến bàn tay đang định ấn nút thanh toán của Cố Lãm rụt lại.
Không được. Vẫn chưa đến lúc.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận