Chương 63 : Ngoan ngoãn đợi anh
Nhậm Ngôn Kinh vừa đi khỏi, Ba Thanh liền nói với giọng trầm ngâm: “Trâm ơi, nhiệm vụ làm giảm điểm thiện cảm lại tới rồi đây.”
Quả nhiên ngay giây tiếp theo, Đường Trâm đã nhận được nhiệm vụ mới.
“Nhiệm vụ hai mươi lăm: Hãy bày bừa căn phòng thật bừa bộn, sau đó xuất hiện trước mặt nam chính trước khi anh ấy quay lại, để anh ấy phải đối mặt với một căn phòng khách xáo trộn cùng kẻ đầu têu là cô.”
Đang đi làm khách ở nhà người ta mà lại bày bừa phòng của họ ra như vậy thì có vẻ không được hay cho lắm nhỉ? Ba Thanh chẳng mấy bận tâm: “Có sao đâu mà, dù sao thì cũng có các dì giúp việc dọn dẹp thôi.”
Đường Trâm vẫn cảm thấy không phù hợp: “Nhưng làm như vậy sẽ khiến các dì vất vả hơn nhiều.”
Ba Thanh thở dài: “Trâm ơi, nếu cô biết mức lương hằng tháng của các dì ấy thì cô sẽ không nghĩ như vậy đâu. Hơn nữa, mấy dì giúp việc ở đây nhận lương cao ngất ngưởng, họ chỉ sợ mình ít việc làm quá rồi bị chủ nhà sa thải thôi đấy.”
Dù Ba Thanh đã nói vậy nhưng Đường Trâm vẫn không đành lòng ra tay quá mức. Cô suy nghĩ một hồi, cuối cùng trong hàng loạt cách để làm loạn căn phòng, cô đã chọn ra một phương án mà bản thân thấy dễ chấp nhận nhất.
Trong đêm tân hôn, lẽ ra chú rể phải cùng cô dâu tận hưởng những giây phút ngọt ngào, nhưng lúc này, chú rể lại đang bị một nhóm người nhà họ Nhậm vây quanh.
Nhậm Yến Phù ngồi ngay cạnh chú rể, anh đặt tay lên vai cậu em rể rồi chất vấn: “Chuyện là thế nào hả Lịch Ông, đến cả nhẫn cưới mà hôm nay cũng suýt chút nữa thì đ.á.n.h mất là sao?”
Chú rể Lịch Ông khuôn mặt đầy vẻ khổ sở: “Em xin lỗi anh cả, chuyện này đúng là do em sơ suất quá.”
Nhậm Yến Lý ngồi ở phía bên kia, hai tay khoanh trước n.g.ự.c với vẻ mặt lạnh lùng: “Thế còn hai cậu phù rể kia của cậu là sao nữa? Một người thì đau bụng ngồi lì trong nhà vệ sinh cả buổi, người kia thì lại náo loạn đòi chia tay với bạn gái ngay giữa lễ cưới.”
Lịch Ông đưa tay lau mặt, suýt chút nữa thì bật khóc: “Chuyện của hai người họ, thực sự em cũng không nắm rõ lắm.”
Phù rể gây ra đủ thứ chuyện rắc rối như vậy, anh ta cũng chẳng biết phải làm sao.
Nhậm Yến Phù cười lạnh một tiếng: “Chẳng qua là do cậu nhìn người không chuẩn thôi. Đừng có thấy ai cũng vơ vào làm anh em như vậy.”
Cái hạng người có thể bỏ mặc bạn bè ngay trong ngày cưới thì làm sao có thể là người tốt được chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy người anh vợ khác cũng lên tiếng cảnh báo: “Đừng có để Nhạn Ân phải chịu ấm ức đấy, nghe rõ chưa?”
Lịch Ông vội vàng đáp: “Em biết rồi, em hiểu mà, thưa các anh vợ.”
Nhậm Yến Phù thở hắt ra một hơi, rồi ra hiệu cho Nhậm Ngôn Kinh cũng nên buông vài câu răn đe. Nhậm Ngôn Kinh lúc này đang đút hai tay vào túi quần, tựa người vào khung cửa. Với vóc dáng cao ráo và đôi chân dài miên man, nhìn anh chẳng khác nào đang chụp ảnh tạp chí thời trang cả.
Tâm trí anh lúc này vẫn còn đang vương vấn câu nói “Em biết rồi mà, chồng yêu~” lúc nãy. Khóe môi anh vô thức muốn nhếch lên, nhưng vì nhận thấy hoàn cảnh không phù hợp nên anh đành phải cố giữ cho gương mặt thật bình thản.
Thấy Nhậm Yến Phù đã răn đe xong xuôi, Nhậm Ngôn Kinh mới nhàn nhạt lên tiếng: “Hôm nay chị họ Nhạn Ân có vẻ không được vui lắm, lát nữa anh nhớ dỗ dành chị ấy cho thật tốt vào.”
Lịch Ông lúc này đã mệt lử: “Anh biết rồi, cậu em vợ Ngôn Kinh ạ.”
Bị mười mấy ông anh vợ thay phiên nhau răn đe, trái tim nhỏ bé của anh ta thực sự sắp chịu không nổi rồi. Làm sao anh ta dám đắc tội với Nhậm Nhạn Ân cơ chứ?
Nhậm Ngôn Kinh cùng mấy người họ hàng nhà họ Nhậm ở lại phòng chú rể răn đe khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ, sau đó họ mới chịu buông tha cho anh ta. Vừa bước ra khỏi phòng, Nhậm Yến Phù đã chủ động mời mọc: “Đi làm vài ly không?”
Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Thôi, em không đi đâu.”
Nhậm Yến Phù cũng không ép: “Vậy mấy anh em mình đi uống vậy.”
“Vâng.”
Nhậm Ngôn Kinh với đôi chân dài sải bước rất nhanh, chỉ loáng một cái là anh đã quay về đến trước cửa phòng khách. Vừa mở cửa bước vào, đập vào mắt anh là hình ảnh một cô mèo nhỏ xinh đẹp trông như vừa làm chuyện gì có lỗi. Lúc này, cô nàng đang chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn anh với vẻ vô cùng lúng túng. Trông cô thật là đáng thương, hệt như một chú mèo nhỏ đang phải chịu ấm ức vậy.
Trong phòng đầy rẫy những dấu chân nước. Trên mặt sàn, chỗ nào cũng thấy nước loang lổ. Kẻ gây ra chuyện này lúc này cả người vẫn còn vương lại hơi nước sau khi vừa tắm xong. Trong không khí phảng phất một mùi hương ngọt ngào rất đặc trưng. Đó chính là mùi hương trên cơ thể của Đường Trâm. Nó không giống mùi sữa tắm mà giống như mùi hương tự nhiên từ người cô tỏa ra vậy.
Cô đang khoác trên mình chiếc áo choàng tắm mà phía nhà chú rể đã chuẩn bị sẵn. Dù là kiểu dáng rất kín đáo, thắt lưng cũng được buộc vô cùng ngay ngắn, nhưng nhan sắc ấy vẫn rạng rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Nhậm Ngôn Kinh không dám nhìn quá lâu, anh vừa bước về phía nhà vệ sinh vừa hỏi: “Sao em không sấy khô tóc đi?”
Bởi vì phải làm như vậy thì mới có thể khiến căn phòng trở nên bừa bộn được. Sau khi tắm xong, Đường Trâm đã xỏ dép lê đi lại quanh phòng một hồi lâu. Những dấu nước này, dù có để mặc đó không dọn dẹp thì đến sáng mai chắc cũng sẽ tự khô thôi.
Nhậm Ngôn Kinh cầm một chiếc khăn khô bước ra: “Ngồi xuống đây nào.”
Đường Trâm theo phản xạ ngồi xuống giường. Nhậm Ngôn Kinh dùng khăn nhẹ nhàng lau khô tóc cho cô, sau đó anh lấy máy sấy tóc ra để sấy cho cô. Dưới bàn tay anh, mái tóc đen của cô mềm mại và mượt mà vô cùng, chất tóc cực kỳ tốt và đặc biệt là không hề bị rụng tóc.
Đến khi Nhậm Ngôn Kinh sấy khô tóc cho cô xong, trên sàn nhà cũng chỉ lác đác vài sợi tóc dài rụng xuống, rất dễ dàng để thu dọn sạch sẽ. Mái tóc khô nhanh hơn nhiều so với dự tính khiến Nhậm Ngôn Kinh cảm thấy có chút nuối tiếc. Chẳng phải mọi người vẫn bảo tóc dài sấy lâu khô lắm sao? Tại sao thực tế lại chẳng giống như những gì người ta nói vậy?
Nhậm Ngôn Kinh vừa đi khỏi, Ba Thanh liền nói với giọng trầm ngâm: “Trâm ơi, nhiệm vụ làm giảm điểm thiện cảm lại tới rồi đây.”
Quả nhiên ngay giây tiếp theo, Đường Trâm đã nhận được nhiệm vụ mới.
“Nhiệm vụ hai mươi lăm: Hãy bày bừa căn phòng thật bừa bộn, sau đó xuất hiện trước mặt nam chính trước khi anh ấy quay lại, để anh ấy phải đối mặt với một căn phòng khách xáo trộn cùng kẻ đầu têu là cô.”
Đang đi làm khách ở nhà người ta mà lại bày bừa phòng của họ ra như vậy thì có vẻ không được hay cho lắm nhỉ? Ba Thanh chẳng mấy bận tâm: “Có sao đâu mà, dù sao thì cũng có các dì giúp việc dọn dẹp thôi.”
Đường Trâm vẫn cảm thấy không phù hợp: “Nhưng làm như vậy sẽ khiến các dì vất vả hơn nhiều.”
Ba Thanh thở dài: “Trâm ơi, nếu cô biết mức lương hằng tháng của các dì ấy thì cô sẽ không nghĩ như vậy đâu. Hơn nữa, mấy dì giúp việc ở đây nhận lương cao ngất ngưởng, họ chỉ sợ mình ít việc làm quá rồi bị chủ nhà sa thải thôi đấy.”
Dù Ba Thanh đã nói vậy nhưng Đường Trâm vẫn không đành lòng ra tay quá mức. Cô suy nghĩ một hồi, cuối cùng trong hàng loạt cách để làm loạn căn phòng, cô đã chọn ra một phương án mà bản thân thấy dễ chấp nhận nhất.
Trong đêm tân hôn, lẽ ra chú rể phải cùng cô dâu tận hưởng những giây phút ngọt ngào, nhưng lúc này, chú rể lại đang bị một nhóm người nhà họ Nhậm vây quanh.
Nhậm Yến Phù ngồi ngay cạnh chú rể, anh đặt tay lên vai cậu em rể rồi chất vấn: “Chuyện là thế nào hả Lịch Ông, đến cả nhẫn cưới mà hôm nay cũng suýt chút nữa thì đ.á.n.h mất là sao?”
Chú rể Lịch Ông khuôn mặt đầy vẻ khổ sở: “Em xin lỗi anh cả, chuyện này đúng là do em sơ suất quá.”
Nhậm Yến Lý ngồi ở phía bên kia, hai tay khoanh trước n.g.ự.c với vẻ mặt lạnh lùng: “Thế còn hai cậu phù rể kia của cậu là sao nữa? Một người thì đau bụng ngồi lì trong nhà vệ sinh cả buổi, người kia thì lại náo loạn đòi chia tay với bạn gái ngay giữa lễ cưới.”
Lịch Ông đưa tay lau mặt, suýt chút nữa thì bật khóc: “Chuyện của hai người họ, thực sự em cũng không nắm rõ lắm.”
Phù rể gây ra đủ thứ chuyện rắc rối như vậy, anh ta cũng chẳng biết phải làm sao.
Nhậm Yến Phù cười lạnh một tiếng: “Chẳng qua là do cậu nhìn người không chuẩn thôi. Đừng có thấy ai cũng vơ vào làm anh em như vậy.”
Cái hạng người có thể bỏ mặc bạn bè ngay trong ngày cưới thì làm sao có thể là người tốt được chứ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Mấy người anh vợ khác cũng lên tiếng cảnh báo: “Đừng có để Nhạn Ân phải chịu ấm ức đấy, nghe rõ chưa?”
Lịch Ông vội vàng đáp: “Em biết rồi, em hiểu mà, thưa các anh vợ.”
Nhậm Yến Phù thở hắt ra một hơi, rồi ra hiệu cho Nhậm Ngôn Kinh cũng nên buông vài câu răn đe. Nhậm Ngôn Kinh lúc này đang đút hai tay vào túi quần, tựa người vào khung cửa. Với vóc dáng cao ráo và đôi chân dài miên man, nhìn anh chẳng khác nào đang chụp ảnh tạp chí thời trang cả.
Tâm trí anh lúc này vẫn còn đang vương vấn câu nói “Em biết rồi mà, chồng yêu~” lúc nãy. Khóe môi anh vô thức muốn nhếch lên, nhưng vì nhận thấy hoàn cảnh không phù hợp nên anh đành phải cố giữ cho gương mặt thật bình thản.
Thấy Nhậm Yến Phù đã răn đe xong xuôi, Nhậm Ngôn Kinh mới nhàn nhạt lên tiếng: “Hôm nay chị họ Nhạn Ân có vẻ không được vui lắm, lát nữa anh nhớ dỗ dành chị ấy cho thật tốt vào.”
Lịch Ông lúc này đã mệt lử: “Anh biết rồi, cậu em vợ Ngôn Kinh ạ.”
Bị mười mấy ông anh vợ thay phiên nhau răn đe, trái tim nhỏ bé của anh ta thực sự sắp chịu không nổi rồi. Làm sao anh ta dám đắc tội với Nhậm Nhạn Ân cơ chứ?
Nhậm Ngôn Kinh cùng mấy người họ hàng nhà họ Nhậm ở lại phòng chú rể răn đe khoảng hơn nửa tiếng đồng hồ, sau đó họ mới chịu buông tha cho anh ta. Vừa bước ra khỏi phòng, Nhậm Yến Phù đã chủ động mời mọc: “Đi làm vài ly không?”
Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Thôi, em không đi đâu.”
Nhậm Yến Phù cũng không ép: “Vậy mấy anh em mình đi uống vậy.”
“Vâng.”
Nhậm Ngôn Kinh với đôi chân dài sải bước rất nhanh, chỉ loáng một cái là anh đã quay về đến trước cửa phòng khách. Vừa mở cửa bước vào, đập vào mắt anh là hình ảnh một cô mèo nhỏ xinh đẹp trông như vừa làm chuyện gì có lỗi. Lúc này, cô nàng đang chớp chớp đôi mắt to tròn, nhìn anh với vẻ vô cùng lúng túng. Trông cô thật là đáng thương, hệt như một chú mèo nhỏ đang phải chịu ấm ức vậy.
Trong phòng đầy rẫy những dấu chân nước. Trên mặt sàn, chỗ nào cũng thấy nước loang lổ. Kẻ gây ra chuyện này lúc này cả người vẫn còn vương lại hơi nước sau khi vừa tắm xong. Trong không khí phảng phất một mùi hương ngọt ngào rất đặc trưng. Đó chính là mùi hương trên cơ thể của Đường Trâm. Nó không giống mùi sữa tắm mà giống như mùi hương tự nhiên từ người cô tỏa ra vậy.
Cô đang khoác trên mình chiếc áo choàng tắm mà phía nhà chú rể đã chuẩn bị sẵn. Dù là kiểu dáng rất kín đáo, thắt lưng cũng được buộc vô cùng ngay ngắn, nhưng nhan sắc ấy vẫn rạng rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt. Nhậm Ngôn Kinh không dám nhìn quá lâu, anh vừa bước về phía nhà vệ sinh vừa hỏi: “Sao em không sấy khô tóc đi?”
Bởi vì phải làm như vậy thì mới có thể khiến căn phòng trở nên bừa bộn được. Sau khi tắm xong, Đường Trâm đã xỏ dép lê đi lại quanh phòng một hồi lâu. Những dấu nước này, dù có để mặc đó không dọn dẹp thì đến sáng mai chắc cũng sẽ tự khô thôi.
Nhậm Ngôn Kinh cầm một chiếc khăn khô bước ra: “Ngồi xuống đây nào.”
Đường Trâm theo phản xạ ngồi xuống giường. Nhậm Ngôn Kinh dùng khăn nhẹ nhàng lau khô tóc cho cô, sau đó anh lấy máy sấy tóc ra để sấy cho cô. Dưới bàn tay anh, mái tóc đen của cô mềm mại và mượt mà vô cùng, chất tóc cực kỳ tốt và đặc biệt là không hề bị rụng tóc.
Đến khi Nhậm Ngôn Kinh sấy khô tóc cho cô xong, trên sàn nhà cũng chỉ lác đác vài sợi tóc dài rụng xuống, rất dễ dàng để thu dọn sạch sẽ. Mái tóc khô nhanh hơn nhiều so với dự tính khiến Nhậm Ngôn Kinh cảm thấy có chút nuối tiếc. Chẳng phải mọi người vẫn bảo tóc dài sấy lâu khô lắm sao? Tại sao thực tế lại chẳng giống như những gì người ta nói vậy?