Đường Trâm vốn dĩ đã có nhan sắc rạng ngời, hôm nay chiếc váy đen phối cùng áo khoác lông lại càng làm tôn lên vẻ quý phái. Nhìn cô lúc này, ai mà ngờ được mười mấy năm trước cô từng phải sống trong khu nhà ổ chuột, đến miếng cơm cũng chẳng đủ ăn? Chỉ cần đứng ở đó thôi, cô đã toát ra một hào quang khiến người ta không thể rời mắt. Khó khăn lắm mới gả được vào nhà họ Chu, mẹ Đường thực sự không muốn dính dáng gì đến quá khứ nữa. Bà không muốn nhớ lại, và bà nghĩ chắc hẳn Đường Trâm cũng chẳng muốn, phải không? Trong ký ức của Đường Trâm, bố Đường là một họa sĩ rất tài năng, chỉ có điều tính tình quá cứng nhắc, không biết thức thời nên chẳng thể biến những bức họa của mình thành tiền bạc. Đối với ông, việc kiếm tiền hoàn toàn không quan trọng bằng việc gặp được tri kỷ hay thực hiện lý tưởng. Trước đây cũng không phải là không có người muốn mua tranh của ông, nhưng người mua lại chẳng hiểu gì về hội họa, họ chỉ thấy tranh rẻ nên muốn mua về treo trang trí cho vui. Cuối cùng, bức tranh ấy vẫn không được bán đi. Có lẽ ông là một người theo đuổi giấc mơ chân chính, một người cha luôn dành thời gian chơi đùa cùng con gái, nhưng rõ ràng ông không phải là một người chồng đạt chuẩn.

Cô vốn không phải là nguyên chủ nên đối với bố Đường cô không hề có lòng thù hận, cũng chẳng có tình yêu thương sâu đậm, có lẽ trạng thái không làm phiền đến nhau chính là điều tốt nhất.

Mẹ Đường trò chuyện với Đường Trâm thêm một lát rồi đi tìm người chồng hiện tại cùng hai đứa con riêng. Đợi sau khi bà đi khỏi, Nhậm Ngôn Kinh mới từ gần đó bước tới và hỏi: “Dì vừa nói gì với em vậy?”

Chủ đề chính của cuộc trò chuyện lúc nãy thực chất là hỏi xem khi nào cô mới chia tay. Nhưng những lời đó đương nhiên không cần thiết phải kể cho Nhậm Ngôn Kinh nghe. Đường Trâm tiến lên ôm lấy cánh tay anh, nũng nịu nói: “Chẳng có gì đâu ạ, mẹ bảo em đừng để tâm đến những lời của Du Vu thôi.”

Nhậm Ngôn Kinh khẽ mỉm cười, anh không bóc trần lời nói dối nhỏ nhoi này của cô. Với một người như mẹ Đường, làm sao bà ấy có thể an ủi con gái đừng để tâm đến những lời nói đó được chứ? Thế nhưng bé cưng của anh lại quá đỗi tinh tế. Lần nào cô cũng tìm cách nói đỡ cho người khác. Tính cách của Đường Trâm chắc hẳn là giống bố cô nhiều hơn, chẳng có nét nào giống mẹ cả. Dù anh thấy có chút tiếc cho bố Đường, nhưng cũng may là anh không thiếu tiền, khả năng kiếm tiền cũng rất khá. Xem ra sau này anh cần phải nỗ lực kiếm tiền nhiều hơn nữa mới được.

Đám cưới lần này gần như toàn bộ thành viên nhà họ Nhậm đều có mặt. Họ còn mời cả những người nổi tiếng và những gia đình có quan hệ làm ăn thân thiết. Cả không gian lễ cưới vô cùng náo nhiệt. Tại đây, Đường Trâm đã được diện kiến cha mẹ của Nhậm Ngôn Kinh. Đó là một cặp vợ chồng trung niên trông rất hiền hậu, họ mặc đồ đôi sang trọng, trên khuôn mặt vẫn còn giữ được nét điển trai và xinh đẹp của thời trẻ.

Trong lần đầu gặp mặt, mẹ Nhậm đã tặng cho Đường Trâm một chiếc vòng tay ngọc lục bảo. Ngay cả một người không rành về đồ trang sức như cô cũng hiểu được giá trị của món quà này. Nó quá đỗi quý giá. Đường Trâm lúng túng không biết có nên nhận hay không. Mẹ Nhậm mỉm cười dịu dàng: “Cháu cứ cầm lấy đi.”

Đường Trâm khẽ mím môi: “Cháu cảm ơn bác ạ.”

Mẹ Nhậm không kìm được lòng, bèn tiến lại gần khẽ nhéo má Đường Trâm một cái. Đường Trâm ngơ ngác chớp chớp mắt. Mẹ Nhậm cười nói: “Không có gì đâu, bác chỉ muốn xem làn da của cháu thôi mà. Hình như cháu không trang điểm phải không?”

Đường Trâm khẽ vâng một tiếng: “Dạ đúng vậy thưa bác.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Chao ôi. Da dẻ sao mà mềm mại, nhéo sướng tay quá đi mất. Đúng là Nhậm Ngôn Kinh vớ được món hời rồi. Cha mẹ Nhậm hôm nay cũng khá bận rộn vì phải tiếp đón nhiều quan khách, nên sau khi trò chuyện vài câu họ cũng xin phép rời đi. Ngay khi vừa ra khỏi tầm mắt của con trai, mẹ Nhậm liền giơ bàn tay phải lên và nói với chồng: “Ông nó này, ông không biết là sờ vào thích thế nào đâu.”

Cha Nhậm khẽ hắng giọng không nói gì, với tư cách là bậc tiền bối, ông làm sao có thể tùy tiện bình phẩm về hậu bối được chứ? Mẹ Nhậm vẫn tiếp tục lẩm bẩm một mình: “Thực sự là nhéo rất thích luôn. Tôi ghen tị với con trai mình quá, số nó đúng là đỏ thật, mà mắt nhìn người cũng tinh tường nữa.”

Cha Nhậm bật cười: “Con gái các gia đình quen biết nó chẳng thèm để ý đến một ai, tôi cứ ngỡ số nó sinh ra là để đi tu cơ đấy, ai dè là do tiêu chuẩn của nó quá cao thôi.”

Chậc. Thật là không ngờ tới mà.

Vợ chồng cha mẹ Nhậm vừa rời đi không lâu thì Nhậm Yến Phù trong bộ vest lịch lãm sải bước tới. Trên tay anh ta cầm một ly sâm panh, anh ta chào Đường Trâm một tiếng rồi quay sang nói với Nhậm Ngôn Kinh: “Có một cậu phù rể bị đau bụng nên không thể lên sân khấu được, ý của Nhạn Ân là muốn chú lên thay thế một chút, chú thấy sao?”

Đúng lúc này, một tiếng “tinh tong” vang lên trong đầu Đường Trâm, hệ thống vừa định ban bố nhiệm vụ thì bên kia Nhậm Ngôn Kinh đã dứt khoát từ chối: “Không đâu ạ.”

Đường Trâm lần đầu tiên chứng kiến cảnh nhiệm vụ bị đứng máy. Tiếng chuông cứ vang lên liên hồi rồi bỗng nhiên biến thành một tiếng “bíp” dài và rơi vào trạng thái nhiễu sóng. Chẳng lẽ là bị kẹt rồi sao? Vốn dĩ nhiệm vụ hai mươi tư sắp được làm mới, vậy mà mới thực hiện được một nửa nó lại rụt về. Đường Trâm không nhịn được mà hỏi: “Ba Thanh ơi, chuyện này là sao vậy?”

Ba Thanh giải thích: “Ừm, hệ thống hằng ngày đều bám sát thiết lập nhân vật nữ phụ để đưa ra nhiệm vụ phù hợp nhất. Có lẽ nhiệm vụ vừa rồi không còn phù hợp nữa, hoặc là ban đầu thì ổn nhưng sau đó lại không ổn nên nó đã tự động hủy bỏ rồi.”

Đường Trâm khẽ “ồ” một tiếng chứ cũng không nghĩ ngợi gì thêm. Nhậm Yến Phù có chút bất ngờ hỏi lại: “Sao vậy chú? Chỉ là lên thay một chút thôi mà.” Anh ta cũng là một trong những phù rể, và Nhậm Yến Lý cũng vậy.

Lễ cưới của con cháu nhà họ Nhậm đương nhiên là vô cùng xa hoa và rầm rộ. Chỉ riêng dàn phù dâu phù rể đã lên tới hai mươi tư người. Giờ một người gặp sự cố, tìm người thay thế phù hợp ngay lúc này quả thực là không dễ dàng gì. Họ nghĩ đi nghĩ lại thì cũng chỉ thấy có mỗi Nhậm Ngôn Kinh là sáng giá nhất.

Nhậm Ngôn Kinh hỏi ngược lại: “Có thiếu phù dâu không anh?”
Chương 87 - Chương 87 | Đọc truyện tranh