Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 78
Nhậm Ngôn Kinh nhanh ch.óng đưa ra quyết định: “Anh ra siêu thị gần đây mua đồ một lát, cậu giúp anh trông nom bạn gái anh trước nhé.”
Trương Miễn đáp: “Vâng, anh cứ yên tâm.”
Trong lúc Đường Trâm còn chưa kịp định thần, cô đã được dẫn tới ngồi trên một chiếc ghế gỗ gần đó. Nhậm Ngôn Kinh đi mua đường nâu và túi chườm, Thẩm Thuyên Lễ thì tất tả đi lấy nước nóng cho cô, còn Trương Miễn thì túc trực bên cạnh xem cô có cần thêm gì không. Đường Trâm khẽ cúi đầu, sống mũi bỗng thấy cay cay. Thực ra cô không cần mọi người phải vất vả như vậy, thế nhưng họ vẫn đối xử với cô vô cùng chu đáo.
Khi Nhậm Ngôn Kinh quay trở lại, đập vào mắt anh chính là đôi mắt ửng hồng và nơi đáy mắt còn vương chút nước của cô. Nhìn cô lúc này thật mỏng manh và đáng thương, hệt như một chú mèo nhỏ đang phải chịu ấm ức vậy. Anh xách túi đồ rảo bước tới, dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên má cô để kiểm tra nhiệt độ: “Bụng đau lắm sao em? Hay là mình đến bệnh viện nhé?”
Đường Trâm vội vàng lắc đầu: “Dạ thôi không cần đâu ạ.”
Trương Miễn bấy giờ mới vỗ trán tự trách, cậu thấy mình thật là thiếu tinh tế, chị dâu đã đỏ cả mắt từ nãy đến giờ mà cậu chẳng hề hay biết, mãi đến khi đội trưởng về mới nhận ra. Nhậm Ngôn Kinh lấy đường nâu và túi chườm ra, trong túi đồ anh mua ngoài những thứ đó ra còn có cả những vật dụng thiết yếu khác nữa. Đường Trâm không ngờ nam chính lại có thể tinh tế đến nhường này, đến cả những chuyện đó anh cũng nghĩ tới. Cô đứng dậy nói: “Em xin phép đi vệ sinh một lát.”
Nhậm Ngôn Kinh liền ngăn cô lại: “Uống hết ly nước đường nâu ấm này đã, lát nữa anh sẽ đi cùng em.”
Thẩm Thuyên Lễ vừa mới mang nước nóng tới, chỉ cần cho đường vào là xong. Đường Trâm từng hớp nhỏ nhâm nhi ly nước đường ấm áp, sau đó cô cùng Nhậm Ngôn Kinh đi tới nhà vệ sinh. Khi cô bước ra, cả hai đều có chút ngượng ngùng.
“Bụng em còn đau không?”
Vì nhiệm vụ nên Đường Trâm đành phải nói dối: “Vẫn còn đau một chút ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh tiến tới nắm lấy tay cô: “Đi thôi, Trương Miễn và mọi người đã chuẩn bị xong túi chườm nóng rồi, chườm một lúc chắc là sẽ hết đau thôi.”
Khi hai người quay lại, túi chườm ấm quả nhiên đã được chuẩn bị sẵn sàng. Đường Trâm vừa hay dùng nó để sưởi ấm đôi bàn tay. Thẩm Thuyên Lễ và nhóm Trương Miễn cũng không ra biển chơi nữa, thấy chị dâu bị đau bụng nên họ cũng chẳng nỡ bỏ mặc cô và đội trưởng để đi chơi riêng. Nhậm Ngôn Kinh chuyển cho Trương Miễn một khoản tiền, bảo cậu ta đi mua chút đồ ăn mang về đây.
Thế là trong đêm đầu tiên ở bãi biển, cả nhóm đã cùng nhau ngồi quây quần ăn uống một cách vô cùng yên tĩnh. Và toàn bộ cảnh tượng ấy đã lọt vào tầm mắt của Lê Nhiễm và Lộ Ngư.
Lộ Ngư đầy vẻ hằn học: “Cái hạng người gì không biết, chỉ là đến tháng thôi mà làm như to tát lắm, bắt cả một đám người phải vây quanh chăm sóc. Đúng là tiểu thư rắc rối mà.”
Lê Nhiễm giữ im lặng không đáp lời. Cô không muốn nói cho Lộ Ngư biết rằng thực ra cô có chút ghen tị. Hay chính xác hơn là cô vô cùng ngưỡng mộ. Ánh mắt cô cứ vô thức dõi theo từng cử động của Nhậm Ngôn Kinh, giá như người được anh chăm sóc lúc này là cô thì tốt biết mấy... Tại sao anh lại có thể tốt đến thế? Tại sao anh hoàn hảo như vậy mà lại không thuộc về cô cơ chứ? Nhậm Ngôn Kinh đã đặt sẵn bốn phòng tại một khách sạn gần đó. Các đồng đội ở ba phòng, còn anh và Đường Trâm ở chung một phòng. Sau khi họ nhận phòng chưa được bao lâu thì Lê Nhiễm và Lộ Ngư cũng đến thuê một phòng, thật tình cờ là căn phòng của họ nằm ngay sát cạnh phòng của Đường Trâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Túi chườm trong phòng đã nguội lạnh, Nhậm Ngôn Kinh bèn xuống quầy lễ tân để xin thêm nước nóng. Lúc này trong phòng chỉ còn lại một mình Đường Trâm. Bỗng nhiên, chiếc điện thoại của cô reo lên liên hồi không dứt. Cô cầm máy lên xem thì thấy đó là cuộc gọi từ mẹ Đường. Ngay khi vừa bắt máy, cô đã phải hứng chịu một tràng trách mắng thậm tệ từ bà: “Cái con bé Uyển vừa về nhà là đã khóc lóc ầm ĩ, nó bảo con đang yêu đương, mà người con yêu lại là người nó đã thầm thích từ lâu, có đúng như vậy không?”
Quả nhiên Chu Uyển đã biết chuyện cô và Nhậm Ngôn Kinh đang hẹn hò. Đường Trâm còn chưa kịp lên tiếng thì mẹ Đường đã nói tiếp: “Con mau chia tay với bạn trai đi, rồi nhường cậu ta cho con bé Uyển. Còn về phần con, con với anh cả con thành một đôi là vừa vặn nhất rồi.”
Đường Trâm trố mắt nhìn, vẻ mặt đầy sự kinh ngạc. Sao mẹ cô lại có thể nảy sinh ra cái ý nghĩ quái đản như vậy cơ chứ? Đường Trâm ngày thường vốn là một cô gái rất hiền lành và ít khi nổi nóng. Cô hiếm khi cáu gắt và cũng chẳng mấy khi lớn tiếng với ai. Thế nhưng lần này cô thực sự không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, cô thốt lên: “Mẹ ơi, mẹ đang nói cái gì vậy? Con tuyệt đối sẽ không bao giờ nhường Nhậm Ngôn Kinh cho chị Uyển đâu.”
Mẹ cô coi Nhậm Ngôn Kinh là cái gì chứ? Là một món đồ vật có thể tùy ý nhường qua nhường lại hay sao?
“Mẹ bảo cho con biết, con phải chia tay với bạn trai ngay lập tức! Con có nghe thấy mẹ nói gì không?”
Đường Trâm dứt khoát cúp điện thoại ngay lập tức. Cô không thể hiểu nổi mẹ mình đang nghĩ gì mà lại đưa ra một đề nghị nực cười đến như vậy. Cô vừa mới cất điện thoại xong, vừa quay người lại thì đã thấy Nhậm Ngôn Kinh đang đứng ngay ở cửa phòng.
Anh đã đứng đó từ lúc nào vậy? Cuộc điện thoại vừa rồi anh đã nghe thấy được bao nhiêu phần rồi? Trong lòng Đường Trâm bỗng chốc thấy bồn chồn không yên. Nhậm Ngôn Kinh bước tới, đưa túi chườm nóng vừa mới pha xong cho cô rồi hỏi: “Mẹ em nói gì với em vậy?”
Đường Trâm cúi đầu, khẽ đáp: “Dạ cũng không có gì to tát đâu ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh hỏi tiếp: “Chu Uyển là ai thế?”
“Dạ là chị hai hờ của em ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh ngay lập tức đã nắm rõ được toàn bộ câu chuyện. Anh kéo Đường Trâm vào lòng và ôm c.h.ặ.t lấy cô: “Bé cưng ơi.”
“Lúc nãy nghe em nói như vậy, anh thực sự rất vui.”
Đường Trâm chỉ biết im lặng. Cô biết rõ sớm muộn gì mình cũng sẽ phải chia tay với Nhậm Ngôn Kinh. Thế nhưng chuyện chia tay là việc riêng của hai người. Chẳng liên quan gì đến mẹ cô, và càng chẳng liên quan gì đến Chu Uyển cả.
Nhậm Ngôn Kinh tựa cằm lên đỉnh đầu cô, khẽ cọ xát: “Mẹ em muốn em nhường anh cho chị hờ của em sao?”
Đường Trâm khẽ vâng một tiếng đầy buồn bã. Cô tự hỏi liệu nam chính có thấy chuyện này thật lố bịch hay không? Thực tế thì chính cô cũng thấy nó quá đỗi nực cười. Nhậm Ngôn Kinh bỗng bật cười khe khẽ. Tiếng cười của anh nghe thật sảng khoái và tràn đầy niềm vui. Thanh âm trầm ấm ấy khiến tai cô như tê dại đi. Anh khẽ nói: “Em cứ yên tâm đi bé cưng.”
“Anh sẽ không bao giờ thuộc về ai khác cả.”
Trương Miễn đáp: “Vâng, anh cứ yên tâm.”
Trong lúc Đường Trâm còn chưa kịp định thần, cô đã được dẫn tới ngồi trên một chiếc ghế gỗ gần đó. Nhậm Ngôn Kinh đi mua đường nâu và túi chườm, Thẩm Thuyên Lễ thì tất tả đi lấy nước nóng cho cô, còn Trương Miễn thì túc trực bên cạnh xem cô có cần thêm gì không. Đường Trâm khẽ cúi đầu, sống mũi bỗng thấy cay cay. Thực ra cô không cần mọi người phải vất vả như vậy, thế nhưng họ vẫn đối xử với cô vô cùng chu đáo.
Khi Nhậm Ngôn Kinh quay trở lại, đập vào mắt anh chính là đôi mắt ửng hồng và nơi đáy mắt còn vương chút nước của cô. Nhìn cô lúc này thật mỏng manh và đáng thương, hệt như một chú mèo nhỏ đang phải chịu ấm ức vậy. Anh xách túi đồ rảo bước tới, dùng mu bàn tay chạm nhẹ lên má cô để kiểm tra nhiệt độ: “Bụng đau lắm sao em? Hay là mình đến bệnh viện nhé?”
Đường Trâm vội vàng lắc đầu: “Dạ thôi không cần đâu ạ.”
Trương Miễn bấy giờ mới vỗ trán tự trách, cậu thấy mình thật là thiếu tinh tế, chị dâu đã đỏ cả mắt từ nãy đến giờ mà cậu chẳng hề hay biết, mãi đến khi đội trưởng về mới nhận ra. Nhậm Ngôn Kinh lấy đường nâu và túi chườm ra, trong túi đồ anh mua ngoài những thứ đó ra còn có cả những vật dụng thiết yếu khác nữa. Đường Trâm không ngờ nam chính lại có thể tinh tế đến nhường này, đến cả những chuyện đó anh cũng nghĩ tới. Cô đứng dậy nói: “Em xin phép đi vệ sinh một lát.”
Nhậm Ngôn Kinh liền ngăn cô lại: “Uống hết ly nước đường nâu ấm này đã, lát nữa anh sẽ đi cùng em.”
Thẩm Thuyên Lễ vừa mới mang nước nóng tới, chỉ cần cho đường vào là xong. Đường Trâm từng hớp nhỏ nhâm nhi ly nước đường ấm áp, sau đó cô cùng Nhậm Ngôn Kinh đi tới nhà vệ sinh. Khi cô bước ra, cả hai đều có chút ngượng ngùng.
“Bụng em còn đau không?”
Vì nhiệm vụ nên Đường Trâm đành phải nói dối: “Vẫn còn đau một chút ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh tiến tới nắm lấy tay cô: “Đi thôi, Trương Miễn và mọi người đã chuẩn bị xong túi chườm nóng rồi, chườm một lúc chắc là sẽ hết đau thôi.”
Khi hai người quay lại, túi chườm ấm quả nhiên đã được chuẩn bị sẵn sàng. Đường Trâm vừa hay dùng nó để sưởi ấm đôi bàn tay. Thẩm Thuyên Lễ và nhóm Trương Miễn cũng không ra biển chơi nữa, thấy chị dâu bị đau bụng nên họ cũng chẳng nỡ bỏ mặc cô và đội trưởng để đi chơi riêng. Nhậm Ngôn Kinh chuyển cho Trương Miễn một khoản tiền, bảo cậu ta đi mua chút đồ ăn mang về đây.
Thế là trong đêm đầu tiên ở bãi biển, cả nhóm đã cùng nhau ngồi quây quần ăn uống một cách vô cùng yên tĩnh. Và toàn bộ cảnh tượng ấy đã lọt vào tầm mắt của Lê Nhiễm và Lộ Ngư.
Lộ Ngư đầy vẻ hằn học: “Cái hạng người gì không biết, chỉ là đến tháng thôi mà làm như to tát lắm, bắt cả một đám người phải vây quanh chăm sóc. Đúng là tiểu thư rắc rối mà.”
Lê Nhiễm giữ im lặng không đáp lời. Cô không muốn nói cho Lộ Ngư biết rằng thực ra cô có chút ghen tị. Hay chính xác hơn là cô vô cùng ngưỡng mộ. Ánh mắt cô cứ vô thức dõi theo từng cử động của Nhậm Ngôn Kinh, giá như người được anh chăm sóc lúc này là cô thì tốt biết mấy... Tại sao anh lại có thể tốt đến thế? Tại sao anh hoàn hảo như vậy mà lại không thuộc về cô cơ chứ? Nhậm Ngôn Kinh đã đặt sẵn bốn phòng tại một khách sạn gần đó. Các đồng đội ở ba phòng, còn anh và Đường Trâm ở chung một phòng. Sau khi họ nhận phòng chưa được bao lâu thì Lê Nhiễm và Lộ Ngư cũng đến thuê một phòng, thật tình cờ là căn phòng của họ nằm ngay sát cạnh phòng của Đường Trâm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Túi chườm trong phòng đã nguội lạnh, Nhậm Ngôn Kinh bèn xuống quầy lễ tân để xin thêm nước nóng. Lúc này trong phòng chỉ còn lại một mình Đường Trâm. Bỗng nhiên, chiếc điện thoại của cô reo lên liên hồi không dứt. Cô cầm máy lên xem thì thấy đó là cuộc gọi từ mẹ Đường. Ngay khi vừa bắt máy, cô đã phải hứng chịu một tràng trách mắng thậm tệ từ bà: “Cái con bé Uyển vừa về nhà là đã khóc lóc ầm ĩ, nó bảo con đang yêu đương, mà người con yêu lại là người nó đã thầm thích từ lâu, có đúng như vậy không?”
Quả nhiên Chu Uyển đã biết chuyện cô và Nhậm Ngôn Kinh đang hẹn hò. Đường Trâm còn chưa kịp lên tiếng thì mẹ Đường đã nói tiếp: “Con mau chia tay với bạn trai đi, rồi nhường cậu ta cho con bé Uyển. Còn về phần con, con với anh cả con thành một đôi là vừa vặn nhất rồi.”
Đường Trâm trố mắt nhìn, vẻ mặt đầy sự kinh ngạc. Sao mẹ cô lại có thể nảy sinh ra cái ý nghĩ quái đản như vậy cơ chứ? Đường Trâm ngày thường vốn là một cô gái rất hiền lành và ít khi nổi nóng. Cô hiếm khi cáu gắt và cũng chẳng mấy khi lớn tiếng với ai. Thế nhưng lần này cô thực sự không thể nhẫn nhịn thêm được nữa, cô thốt lên: “Mẹ ơi, mẹ đang nói cái gì vậy? Con tuyệt đối sẽ không bao giờ nhường Nhậm Ngôn Kinh cho chị Uyển đâu.”
Mẹ cô coi Nhậm Ngôn Kinh là cái gì chứ? Là một món đồ vật có thể tùy ý nhường qua nhường lại hay sao?
“Mẹ bảo cho con biết, con phải chia tay với bạn trai ngay lập tức! Con có nghe thấy mẹ nói gì không?”
Đường Trâm dứt khoát cúp điện thoại ngay lập tức. Cô không thể hiểu nổi mẹ mình đang nghĩ gì mà lại đưa ra một đề nghị nực cười đến như vậy. Cô vừa mới cất điện thoại xong, vừa quay người lại thì đã thấy Nhậm Ngôn Kinh đang đứng ngay ở cửa phòng.
Anh đã đứng đó từ lúc nào vậy? Cuộc điện thoại vừa rồi anh đã nghe thấy được bao nhiêu phần rồi? Trong lòng Đường Trâm bỗng chốc thấy bồn chồn không yên. Nhậm Ngôn Kinh bước tới, đưa túi chườm nóng vừa mới pha xong cho cô rồi hỏi: “Mẹ em nói gì với em vậy?”
Đường Trâm cúi đầu, khẽ đáp: “Dạ cũng không có gì to tát đâu ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh hỏi tiếp: “Chu Uyển là ai thế?”
“Dạ là chị hai hờ của em ạ.”
Nhậm Ngôn Kinh ngay lập tức đã nắm rõ được toàn bộ câu chuyện. Anh kéo Đường Trâm vào lòng và ôm c.h.ặ.t lấy cô: “Bé cưng ơi.”
“Lúc nãy nghe em nói như vậy, anh thực sự rất vui.”
Đường Trâm chỉ biết im lặng. Cô biết rõ sớm muộn gì mình cũng sẽ phải chia tay với Nhậm Ngôn Kinh. Thế nhưng chuyện chia tay là việc riêng của hai người. Chẳng liên quan gì đến mẹ cô, và càng chẳng liên quan gì đến Chu Uyển cả.
Nhậm Ngôn Kinh tựa cằm lên đỉnh đầu cô, khẽ cọ xát: “Mẹ em muốn em nhường anh cho chị hờ của em sao?”
Đường Trâm khẽ vâng một tiếng đầy buồn bã. Cô tự hỏi liệu nam chính có thấy chuyện này thật lố bịch hay không? Thực tế thì chính cô cũng thấy nó quá đỗi nực cười. Nhậm Ngôn Kinh bỗng bật cười khe khẽ. Tiếng cười của anh nghe thật sảng khoái và tràn đầy niềm vui. Thanh âm trầm ấm ấy khiến tai cô như tê dại đi. Anh khẽ nói: “Em cứ yên tâm đi bé cưng.”
“Anh sẽ không bao giờ thuộc về ai khác cả.”