Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 71
Đường Trâm ngay lập tức dùng ngón tay ấn mạnh vào màn hình, bấm nút báo cáo vi phạm. Lý do báo cáo là: Quảng cáo sai sự thật! Điềm Điềm thấy cô báo cáo cũng vội vàng kêu gọi mọi người cùng vào báo cáo theo. Thấy cô có vẻ không vui, Điềm Điềm an ủi: “Chúng mình đều biết Robert thực sự rất tuyệt vời mà! Chẳng qua là lúc đó nó không có sự phòng bị thôi!”
Rõ ràng Bảo tàng Khoa học và Công nghệ đã thông báo là trận thi đấu hữu nghị, không phân thắng bại, chỉ là một buổi biểu diễn nên Robert đã không chuẩn bị kỹ lưỡng cho việc chuyển đổi từ vũ công nhảy đường phố sang võ sĩ quyền Anh. Kết quả là mọi chuyện diễn ra hoàn toàn khác so với những gì đã thỏa thuận ban đầu. Chỉ có thể nói là phía trường F đã dùng mọi thủ đoạn bất chấp để giành chiến thắng trước đội Future. Các bạn cùng lớp cũng rất phối hợp: “Đúng vậy, nhất định phải báo cáo cho sập cái bài đó luôn!”
Đường Trâm thấy có chút cảm động, cô khẽ nói: “Cảm ơn mọi người nhiều nhé.”
Những bạn học khác bèn xua tay: “Có gì đâu chứ? Việc nên làm mà! Vốn dĩ là lỗi của đám người trường F kia, nghe nói họ còn chưa thèm xin lỗi người của đội Future nữa đấy!”
Hôm nay Đường Trâm có ít tiết học, trong khi Nhậm Ngôn Kinh vẫn còn một tiết nữa nên cô không đợi anh mà tự mình bắt xe về nhà trước. Trong lúc mở cửa, cô vẫn thầm nghĩ không biết Nhậm Ngôn Kinh và mọi người đã đọc được bài đăng kia chưa nhỉ? Cũng may là Robert không thể đọc được bài đó, nếu không chắc nó sẽ buồn lắm cho mà xem.
Ngay khi vừa mở cửa bước vào nhà, một cái đầu tròn trĩnh đã lọt ngay vào tầm mắt cô. Cô theo phản xạ lùi lại một bước phía sau. Xuất hiện ngay trước mặt cô là một chú robot đang khoác trên mình một chiếc váy công chúa màu hồng bồng bềnh. Chú robot này cao khoảng đến thắt lưng của cô. Vừa thấy cô, chú robot nhỏ đã dùng một giọng nói cơ khí vô cùng ngọt ngào để chào hỏi: “Chào buổi chiều nhé bé Trâm, tôi là Trâm Ngoan đây.”
Hóa ra đây chính là chú robot Trâm Ngoan trong truyền thuyết sao? Nhậm Ngôn Kinh vậy mà lại mặc váy hồng cho nó cơ đấy!
Trâm Ngoan tiếp lời: “Bé Trâm ơi, rất vui được làm quen với bạn nhé.”
“Hôm nay bạn có thấy vui không?”
Đường Trâm cúi người nhìn nó, đôi mắt khẽ cong lại thành hình trăng khuyết: “Tôi vui lắm.” Vừa nhìn thấy bạn là tôi đã thấy vui rồi.
Chú robot nhỏ dường như thẹn thùng mà mỉm cười: “Tôi hiện giờ vẫn chưa phải là phiên bản hoàn thiện nhất, đáng lẽ ra phải đến kỳ nghỉ đông tôi mới được ra mắt bạn cơ.”
“Thế nhưng tôi đã không thể chờ đợi thêm được nữa, tôi thực sự rất muốn được gặp bạn ngay bây giờ.”
“Dù hiện tại tôi không được đa năng như Robert, cũng không được ngoan ngoãn như Puppy, nhưng tôi lại là người thích bạn nhất trên đời này đấy!”
Chương 49 : Siêu ngoan luôn
Khi nghe thấy câu “Tôi thích bạn nhất trên đời”, trái tim của Đường Trâm bỗng hẫng đi một nhịp.
Rõ ràng người nói câu này là robot Trâm Ngoan, nhưng cô lại vô thức nghĩ ngay đến Nhậm Ngôn Kinh. Bởi vì người nạp dữ liệu cho nó chính là anh. Anh đã nạp những lời này vào lúc nào nhỉ? Và khi làm điều đó, anh đã nghĩ gì trong đầu? Hệ thống Ba Thanh suýt chút nữa thì lại nổi m.á.u đẩy thuyền, nhưng nó chợt nhớ ra mức độ yêu thích mà Nhậm Ngôn Kinh dành cho Đường Trâm vốn đã bị trừ đi không ít. Vậy nên nó tự nhủ câu nói này chắc chỉ là một lời chào hỏi mở đầu bình thường mà thôi, tuyệt đối không mang ẩn ý gì đặc biệt.
Robot mà, con nào chẳng được cài đặt cho đáng yêu một chút. Câu tự giới thiệu đầu tiên đương nhiên phải thiết lập sao cho dễ mến rồi. Phải biết rằng Nhậm Ngôn Kinh ghét nhất hạng người luộm thuộm và thiếu ý thức về bản thân, mà dạo gần đây Đường Trâm lại mắc cả hai lỗi này. Thế nên câu nói kia chắc chắn không có ý nghĩa sâu xa gì đâu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Buổi tối khi cùng nhau dùng bữa, Nhậm Ngôn Kinh giả vờ như vô tình hỏi thăm: “Hôm nay Trâm Ngoan có ngoan không em?”
Cứ nghĩ đến thành viên mới trong nhà là ánh mắt Đường Trâm lại trở nên dịu dàng hơn hẳn, cô đáp: “Nó siêu ngoan luôn anh ạ.”
“Thật sao?” Nhậm Ngôn Kinh hơi ghé sát lại, ánh mắt mang theo ý cười: “Nó còn ngoan hơn cả em cơ à?”
Đường Trâm bỗng thấy hơi thẹn thùng: “Em không có ngoan đâu.”
Ngay buổi sáng đầu tiên dì Du đến làm việc, cô đã để mặt mộc chưa rửa, răng cũng chưa thèm chải mà xuất hiện trước mặt dì ấy rồi. Thật là thiếu sót quá đi mất. Chắc chắn dì Du sẽ nghĩ cô là một cô gái không biết giữ lễ nghĩa cho mà xem.
Nhậm Ngôn Kinh đưa tay vén lọn tóc mai lòa xòa bên má cô: “Thế sao? Anh lại chẳng thấy vậy.” Nói xong, anh khẽ hắng giọng rồi hỏi: “Trâm Ngoan đã chào hỏi em chưa?”
Nghĩ đến lời chào mở đầu của Trâm Ngoan, Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi rồi khẽ vâng một tiếng.
“Em có thích nó không?”
Là thích robot, hay là thích người làm ra nó đây?
Đường Trâm rũ mắt, nhìn chằm chằm vào đĩa tôm rim đường trước mặt, cô nói khẽ: “Em thích Trâm Ngoan lắm.”
Thích là tốt rồi. Nhậm Ngôn Kinh mỉm cười hài lòng: “Vậy tối nay cứ để nó ngủ cùng phòng với em đi. Nó có thể kể chuyện cho em nghe trước khi ngủ đấy.”
Đường Trâm cạn lời. Cô đâu còn là trẻ con nữa mà cần nghe kể chuyện đêm khuya. Tuy nhiên, nếu có Trâm Ngoan ở bên cạnh thì dường như cũng không tệ chút nào.
Khi bữa ăn gần kết thúc, Nhậm Ngôn Kinh lại gợi mở một câu chuyện khác: “Hôm nay ba người bạn của anh vừa từ nước ngoài trở về, họ hẹn anh ra ngoài tụ tập và bảo anh dẫn theo bạn gái đi cùng. Bé cưng có muốn đi không?”
Đường Trâm còn chưa kịp trả lời thì Ba Thanh đã hối thúc trong đầu: “Trâm ơi, đi đi, nhất định phải đi đấy!”
Đường Trâm nhắn lại cho Nhậm Ngôn Kinh một tiếng được, sau đó mới quay sang hỏi Ba Thanh: “Có chuyện gì thế? Sao nhất định phải bắt tao đi cho bằng được vậy?”
Ba Thanh khẳng định chắc nịch: “Bởi vì đi chắc chắn sẽ có nhiệm vụ mới để làm.”
Vừa hay lúc này Đường Trâm đang rất cần hoàn thành thêm nhiều nhiệm vụ để tích lũy thêm tuổi thọ. Cô vừa ăn xong là đã được Nhậm Ngôn Kinh dắt tay ra khỏi cửa. Địa điểm họp mặt là một quán rượu nhỏ yên tĩnh, khi họ đến nơi, người ca sĩ trên sân khấu đang vừa đàn vừa hát.
Rõ ràng Bảo tàng Khoa học và Công nghệ đã thông báo là trận thi đấu hữu nghị, không phân thắng bại, chỉ là một buổi biểu diễn nên Robert đã không chuẩn bị kỹ lưỡng cho việc chuyển đổi từ vũ công nhảy đường phố sang võ sĩ quyền Anh. Kết quả là mọi chuyện diễn ra hoàn toàn khác so với những gì đã thỏa thuận ban đầu. Chỉ có thể nói là phía trường F đã dùng mọi thủ đoạn bất chấp để giành chiến thắng trước đội Future. Các bạn cùng lớp cũng rất phối hợp: “Đúng vậy, nhất định phải báo cáo cho sập cái bài đó luôn!”
Đường Trâm thấy có chút cảm động, cô khẽ nói: “Cảm ơn mọi người nhiều nhé.”
Những bạn học khác bèn xua tay: “Có gì đâu chứ? Việc nên làm mà! Vốn dĩ là lỗi của đám người trường F kia, nghe nói họ còn chưa thèm xin lỗi người của đội Future nữa đấy!”
Hôm nay Đường Trâm có ít tiết học, trong khi Nhậm Ngôn Kinh vẫn còn một tiết nữa nên cô không đợi anh mà tự mình bắt xe về nhà trước. Trong lúc mở cửa, cô vẫn thầm nghĩ không biết Nhậm Ngôn Kinh và mọi người đã đọc được bài đăng kia chưa nhỉ? Cũng may là Robert không thể đọc được bài đó, nếu không chắc nó sẽ buồn lắm cho mà xem.
Ngay khi vừa mở cửa bước vào nhà, một cái đầu tròn trĩnh đã lọt ngay vào tầm mắt cô. Cô theo phản xạ lùi lại một bước phía sau. Xuất hiện ngay trước mặt cô là một chú robot đang khoác trên mình một chiếc váy công chúa màu hồng bồng bềnh. Chú robot này cao khoảng đến thắt lưng của cô. Vừa thấy cô, chú robot nhỏ đã dùng một giọng nói cơ khí vô cùng ngọt ngào để chào hỏi: “Chào buổi chiều nhé bé Trâm, tôi là Trâm Ngoan đây.”
Hóa ra đây chính là chú robot Trâm Ngoan trong truyền thuyết sao? Nhậm Ngôn Kinh vậy mà lại mặc váy hồng cho nó cơ đấy!
Trâm Ngoan tiếp lời: “Bé Trâm ơi, rất vui được làm quen với bạn nhé.”
“Hôm nay bạn có thấy vui không?”
Đường Trâm cúi người nhìn nó, đôi mắt khẽ cong lại thành hình trăng khuyết: “Tôi vui lắm.” Vừa nhìn thấy bạn là tôi đã thấy vui rồi.
Chú robot nhỏ dường như thẹn thùng mà mỉm cười: “Tôi hiện giờ vẫn chưa phải là phiên bản hoàn thiện nhất, đáng lẽ ra phải đến kỳ nghỉ đông tôi mới được ra mắt bạn cơ.”
“Thế nhưng tôi đã không thể chờ đợi thêm được nữa, tôi thực sự rất muốn được gặp bạn ngay bây giờ.”
“Dù hiện tại tôi không được đa năng như Robert, cũng không được ngoan ngoãn như Puppy, nhưng tôi lại là người thích bạn nhất trên đời này đấy!”
Chương 49 : Siêu ngoan luôn
Khi nghe thấy câu “Tôi thích bạn nhất trên đời”, trái tim của Đường Trâm bỗng hẫng đi một nhịp.
Rõ ràng người nói câu này là robot Trâm Ngoan, nhưng cô lại vô thức nghĩ ngay đến Nhậm Ngôn Kinh. Bởi vì người nạp dữ liệu cho nó chính là anh. Anh đã nạp những lời này vào lúc nào nhỉ? Và khi làm điều đó, anh đã nghĩ gì trong đầu? Hệ thống Ba Thanh suýt chút nữa thì lại nổi m.á.u đẩy thuyền, nhưng nó chợt nhớ ra mức độ yêu thích mà Nhậm Ngôn Kinh dành cho Đường Trâm vốn đã bị trừ đi không ít. Vậy nên nó tự nhủ câu nói này chắc chỉ là một lời chào hỏi mở đầu bình thường mà thôi, tuyệt đối không mang ẩn ý gì đặc biệt.
Robot mà, con nào chẳng được cài đặt cho đáng yêu một chút. Câu tự giới thiệu đầu tiên đương nhiên phải thiết lập sao cho dễ mến rồi. Phải biết rằng Nhậm Ngôn Kinh ghét nhất hạng người luộm thuộm và thiếu ý thức về bản thân, mà dạo gần đây Đường Trâm lại mắc cả hai lỗi này. Thế nên câu nói kia chắc chắn không có ý nghĩa sâu xa gì đâu!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Buổi tối khi cùng nhau dùng bữa, Nhậm Ngôn Kinh giả vờ như vô tình hỏi thăm: “Hôm nay Trâm Ngoan có ngoan không em?”
Cứ nghĩ đến thành viên mới trong nhà là ánh mắt Đường Trâm lại trở nên dịu dàng hơn hẳn, cô đáp: “Nó siêu ngoan luôn anh ạ.”
“Thật sao?” Nhậm Ngôn Kinh hơi ghé sát lại, ánh mắt mang theo ý cười: “Nó còn ngoan hơn cả em cơ à?”
Đường Trâm bỗng thấy hơi thẹn thùng: “Em không có ngoan đâu.”
Ngay buổi sáng đầu tiên dì Du đến làm việc, cô đã để mặt mộc chưa rửa, răng cũng chưa thèm chải mà xuất hiện trước mặt dì ấy rồi. Thật là thiếu sót quá đi mất. Chắc chắn dì Du sẽ nghĩ cô là một cô gái không biết giữ lễ nghĩa cho mà xem.
Nhậm Ngôn Kinh đưa tay vén lọn tóc mai lòa xòa bên má cô: “Thế sao? Anh lại chẳng thấy vậy.” Nói xong, anh khẽ hắng giọng rồi hỏi: “Trâm Ngoan đã chào hỏi em chưa?”
Nghĩ đến lời chào mở đầu của Trâm Ngoan, Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi rồi khẽ vâng một tiếng.
“Em có thích nó không?”
Là thích robot, hay là thích người làm ra nó đây?
Đường Trâm rũ mắt, nhìn chằm chằm vào đĩa tôm rim đường trước mặt, cô nói khẽ: “Em thích Trâm Ngoan lắm.”
Thích là tốt rồi. Nhậm Ngôn Kinh mỉm cười hài lòng: “Vậy tối nay cứ để nó ngủ cùng phòng với em đi. Nó có thể kể chuyện cho em nghe trước khi ngủ đấy.”
Đường Trâm cạn lời. Cô đâu còn là trẻ con nữa mà cần nghe kể chuyện đêm khuya. Tuy nhiên, nếu có Trâm Ngoan ở bên cạnh thì dường như cũng không tệ chút nào.
Khi bữa ăn gần kết thúc, Nhậm Ngôn Kinh lại gợi mở một câu chuyện khác: “Hôm nay ba người bạn của anh vừa từ nước ngoài trở về, họ hẹn anh ra ngoài tụ tập và bảo anh dẫn theo bạn gái đi cùng. Bé cưng có muốn đi không?”
Đường Trâm còn chưa kịp trả lời thì Ba Thanh đã hối thúc trong đầu: “Trâm ơi, đi đi, nhất định phải đi đấy!”
Đường Trâm nhắn lại cho Nhậm Ngôn Kinh một tiếng được, sau đó mới quay sang hỏi Ba Thanh: “Có chuyện gì thế? Sao nhất định phải bắt tao đi cho bằng được vậy?”
Ba Thanh khẳng định chắc nịch: “Bởi vì đi chắc chắn sẽ có nhiệm vụ mới để làm.”
Vừa hay lúc này Đường Trâm đang rất cần hoàn thành thêm nhiều nhiệm vụ để tích lũy thêm tuổi thọ. Cô vừa ăn xong là đã được Nhậm Ngôn Kinh dắt tay ra khỏi cửa. Địa điểm họp mặt là một quán rượu nhỏ yên tĩnh, khi họ đến nơi, người ca sĩ trên sân khấu đang vừa đàn vừa hát.