Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính

Chương 57

Đường Trâm về ký túc xá chưa được bao lâu thì chị họ của Nhậm Ngôn Kinh gọi điện bảo cô xuống lầu. Vừa xuống đến nơi, cô đã thấy chị ấy mang theo gà rán, bánh ngọt, đồ nướng và cả trà sữa nữa. Mà trà sữa không chỉ có một ly mà là tận bốn ly.

Đường Trâm há hốc mồm kinh ngạc: “Chị ơi, sao tự dưng chị mua nhiều đồ thế này ạ?”

“A Kinh nhờ chị qua bầu bạn với em một lát. Sao thế? Hai đứa cãi nhau à?” Ánh mắt chị họ hiện lên vẻ tò mò muốn hóng hớt chuyện của Nhậm Ngôn Kinh.

Cũng không hẳn là cãi nhau đúng không? Cùng lắm chỉ là Đường Trâm đơn phương buộc tội anh mà thôi: “Dạ cũng không hẳn là vậy đâu ạ.”

Chị họ thong thả buông một câu: “A Kinh nhờ chị nhắn lại với em một câu, bảo em đừng có mà không thèm để ý đến nó nữa.”

Đường Trâm: “!!!” Hiện tại cô đang cảm thấy vô cùng xấu hổ, chỉ muốn tìm cái hố để chui xuống ngay lập tức! Tại sao câu nói này anh không tự mình nói trong điện thoại? Tại sao nhất định phải nhờ chị họ nhắn lại cơ chứ? Chị họ thầm đắc ý vì được hóng chuyện. Nhậm Ngôn Kinh ơi Nhậm Ngôn Kinh, chú cũng có ngày hôm nay sao.

Chị ấy hài lòng nói: “Mấy thứ này em cứ mang về phòng chia cho các bạn cùng phòng ăn cùng nhé.”

“Em cảm ơn chị nhiều ạ.”

Chị họ mỉm cười phóng khoáng: “Chị cũng là vì được A Kinh nhờ vả thôi mà.” Nhậm Ngôn Kinh vừa đi nước ngoài một cái là cô đã gần như trở thành công cụ của nó luôn rồi. Đêm hôm khuya khoắt còn phải lặn lội đi giao đồ ăn cho cô bạn gái nhỏ của nó. Hồi cô yêu đương, cô còn chưa bao giờ đi giao đồ ăn cho bạn trai như thế này đâu nhé!

Sau khi về phòng, số đồ ăn đêm mà chị họ mang tới quả nhiên nhận được sự hưởng ứng nồng nhiệt từ nhóm Điềm Điềm.

“Nhậm Ngôn Kinh đúng là có tâm thật đấy.”

“Chị họ của anh ấy cũng vất vả quá!”

“Người thì ở tận nước ngoài mà vẫn không quên nhờ chị họ qua giao đồ ăn cho cậu. Đây đúng là tình yêu trong mơ mà!”

Đường Trâm có chút ngạc nhiên: “Điềm Điềm, cậu thấy đây là tình yêu trong mơ sao?”

Điềm Điềm hỏi vặn lại: “Chẳng lẽ như thế này mà còn chưa được gọi là tình yêu trong mơ à?”

Dù bản thân Nhậm Ngôn Kinh không có mặt ở đây nhưng chị họ của anh vẫn luôn thay anh quan tâm đến Đường Trâm. Nếu không phải do Nhậm Ngôn Kinh yêu cầu thì làm sao chị ấy lại phối hợp nhiệt tình như vậy được? Đường Trâm cầm chiếc bánh ngọt nhỏ trên tay, ngón tay nắm c.h.ặ.t chiếc nĩa nhựa, cô thong thả hỏi hệ thống: “Ba Vòng này, trong cuốn tiểu thuyết ăn khách kia, tình yêu giữa nữ phụ và nam chính trong mắt mọi người vốn là chẳng hề xứng đôi và vô cùng tồi tệ đúng không?”

Ba Vòng ngập ngừng đáp: “Đúng là như vậy ạ.”

Đường Trâm băn khoăn: “Vậy tại sao hiện giờ mọi chuyện lại như thế này?”

Ba Vòng cũng thấy khó hiểu: “Tôi cũng không rõ nữa.” Rõ ràng là các nhiệm vụ điều chỉnh trước đó đều hoàn thành rất thuận lợi, tại sao nam chính lại có thể thốt ra câu “anh nhớ em” trong cuộc gọi thoại cơ chứ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trong cốt truyện nguyên tác, vào lúc này tình cảm giữa nữ phụ và nam chính đáng lẽ đã gần chạm đến mức đóng băng rồi, về sau lần nào cũng là nữ phụ mặt dày mày dạn sấn đến trước mặt nam chính, cầu xin được tiếp tục hẹn hò, cầu xin đừng chia tay thì mối quan hệ này mới được duy trì. Nữ phụ một mặt thì hận nam chính không có thời gian bên cạnh mình, mặt khác lại yêu sự ưu tú của anh, vừa làm mình làm mẩy đến tận trời xanh lại vừa cam chịu làm kẻ bám đuôi, tâm lý vô cùng mâu thuẫn, chính vì thế mà hai người mới miễn cưỡng bên nhau thêm được khoảng một tháng nữa. Sau một tháng đó, tình cảm hoàn toàn tan vỡ, nam chính và nữ phụ chính thức đường ai nấy đi.

Ba Vòng đưa ra lời khuyên: “Hay là đợi khi nam chính về nước, cô cứ thử đề nghị chia tay một lần xem sao.”

“Nếu nam chính trực tiếp đồng ý thì cô hãy dùng đủ mọi cách để níu kéo, không cho anh ấy chia tay.”

“Còn nếu nam chính không đồng ý...”

“Thì lúc đó tính tiếp vậy.”

“Nhưng tôi nghĩ nam chính chắc chẳng đến mức không đồng ý đâu.”

“Trâm ơi, nếu anh ấy có đồng ý thật thì cô cũng không được để anh ấy đồng ý thật đâu nhé.”

Chương 40 : Chồng

Trong lúc Đường Trâm đang cùng hệ thống bàn bạc xem nên đề nghị chia tay với nam chính một cách khéo léo như thế nào, thì chị họ của Nhậm Ngôn Kinh đang hào hứng chia sẻ chuyện hóng hớt của mình trong nhóm chat.

Nhậm Yên Nhi nhắn: “Đêm hôm khuya khoắt còn phải đi làm người truyền tin, bảo em Đường đừng có không thèm để ý đến A Kinh nữa, ha ha ha ha.”

Nhậm Yến Lý hỏi ngay: “Chị ơi, có dưa gì thế, kể em nghe với?”

Nhậm Yên Nhi đáp: “Chắc là A Kinh làm gì đó khiến em Đường phật lòng rồi, bản thân nó không có ở đây nên đành phải phái chị qua dỗ dành hộ. A Kinh ơi, người chị này cũng chỉ giúp chú được đến đây thôi đấy nhé.”

Trong nhóm bỗng có một người lớn tuổi lên tiếng: “Con bé đó sao mà lại kiêu kỳ và cậy được nuông chiều mà sinh hư vậy?”

Nhậm Yên Nhi biết có những người lớn tuổi không hiểu chuyện nên vội vàng giải thích thay cho Nhậm Ngôn Kinh: “Em Đường không có cậy được nuông chiều mà sinh hư đâu ạ, tính cách con bé tốt lắm. Ông ba ơi, ông không biết là con bé xinh đẹp đến nhường nào đâu, thực sự đấy, chỉ cần nhìn thấy con bé thôi là tâm trạng con cũng thấy tốt hơn hẳn, một đại mỹ nhân như vậy thì có chút nũng nịu cũng là điều hoàn toàn dễ hiểu mà.”

Nếu không thì dù có được Nhậm Ngôn Kinh nhờ vả, cô cũng chẳng đời nào chịu lặn lội đêm hôm đi một chuyến như vậy đâu.

Nhậm Yến Lý cũng tiếp lời: “Con xin làm chứng, chị dâu là người xinh đẹp nhất con từng gặp đấy ạ.”

Nhậm Yên Nhi bồi thêm: “Lần đầu tiên nhìn thấy con bé, con đã thầm nghĩ, sao trên đời này lại có người đẹp đến mức khó tin như vậy cơ chứ? Con cứ ngỡ chẳng còn ai có thể khiến mình thấy kinh ngạc hơn được nữa, vậy mà không ngờ lần thứ hai gặp mặt, con bé lại càng khiến con thấy choáng ngợp hơn.”

Ai mà tin được, Đường Trâm vốn đã sở hữu nhan sắc đỉnh cao rồi mà lại còn thuộc kiểu người càng nhìn càng thấy đẹp. Nhậm Yên Nhi kết luận: “Ông ba ơi, nếu ông được gặp con bé, chắc chắn ông cũng sẽ thích con bé cho mà xem.”

Sáng sớm ngày hôm sau, Đường Trâm được bạn học kể cho nghe một tin tức, đó là Chu Tự Tư đã tài trợ xây dựng cho trường một tòa nhà. Hôm nay nhà trường sẽ tổ chức lễ bàn giao, và cô được yêu cầu đại diện cho sinh viên lên sân khấu tặng hoa. Đường Trâm còn chưa kịp định thần trước tin tức tài trợ xây dựng kia thì đã nhận được thông báo từ giảng viên chủ nhiệm, bảo rằng Chu Tự Tư đã đích danh chỉ định cô là người tặng hoa.

Đường Trâm: “...”

Ba Vòng thở dài: “Trâm ơi, cái anh nam phụ này giờ nhìn cũng cứ thấy kỳ kỳ thế nào ấy, tôi đã báo cáo tình hình lên trụ sở chính rồi, bên đó yêu cầu tôi phải nâng cấp hệ thống một chút.”