Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính

Chương 220

Thực tế thì đó chỉ là một hành động giúp đỡ nhỏ nhặt, hoàn toàn không cần đến mức phải mời ăn cơm. Thế nhưng chẳng hiểu sao, Nhậm Ngôn Kinh lại như bị bỏ bùa mê, anh lẳng lặng rút điện thoại của mình ra, khẽ gật đầu đồng ý: “Được thôi.”

Hành động này hoàn toàn khác hẳn với con người thường ngày của anh. Thông thường khi thấy ai đó gặp khó khăn, anh cũng sẽ sẵn lòng ra tay giúp đỡ. Bất kể là ai, chỉ cần trong khả năng của mình là anh làm ngay. Nhưng sau khi giúp xong, anh tuyệt đối không bao giờ kết bạn hay nhận lời mời ăn uống của bất kỳ ai. Thế nhưng hôm nay... anh đã phá lệ.

Sau này khi hồi tưởng lại, anh chỉ biết tự giải thích cho hành động bất thường đó là vì sự ngưỡng mộ trước cái đẹp mà thôi. Dù sao thì đối diện với một gương mặt xinh xắn và nụ cười tỏa nắng như vậy, thật khó để có thể thốt ra lời từ chối.

Sau khi kết bạn thành công với nam chính, lòng Đường Trâm bớt đi phần nào sự lo lắng. Hệ thống 000 không tiếc lời khen ngợi: “Ký chủ làm tốt lắm!”

Việc kết bạn mới chỉ là bước đệm đầu tiên, bước tiếp theo chính là phải làm cho mối quan hệ trở nên thân thiết hơn, đợi khi thời cơ chín muồi sẽ chủ động đề nghị hẹn hò. Đường Trâm có chút băn khoăn: “Ba Vòng này, ngộ nhỡ đến lúc đó nam chính không đồng ý yêu tôi thì sao?”

Hệ thống 000 thản nhiên đáp: “Thì không kiếm được điểm sinh lực chứ sao nữa.” Nhưng nó cũng không quá đặt nặng vấn đề này: “Ký chủ cứ yên tâm đi, một lần không được thì hai lần, hai lần không xong thì ba lần, giờ nữ chính vẫn chưa xuất hiện nên cô chẳng có đối thủ cạnh tranh nào đâu mà lo!”

“Được rồi!”

Trong những ngày tiếp theo, Đường Trâm thỉnh thoảng lại gửi cho Nhậm Ngôn Kinh vài tin nhắn để làm quen. Thế nhưng Nhậm Ngôn Kinh quá đỗi bận rộn, anh tuyệt đối không bao giờ trả lời tin nhắn ngay lập tức, nhanh nhất cũng phải mất tới nửa tiếng đồng hồ.

Ba Vòng lên tiếng an ủi cô: “Chuyện bình thường thôi ký chủ ạ, nam chính vốn dĩ là người của công việc mà, cứ nghĩ theo hướng tích cực đi, ít nhất là tin nhắn nào anh ta cũng đều trả lời đầy đủ mà.” Thế này chẳng phải cũng được coi là mọi lời nói đều có hồi đáp hay sao? Vì Nhậm Ngôn Kinh quá bận nên hai người đã hẹn nhau mười bốn ngày sau mới cùng đi ăn cơm. Đường Trâm sẽ là người mời khách.

Mười ngày trôi qua, Đường Trâm nhìn vào khung đối thoại ít ỏi với vài dòng ngắn ngủi mà chỉ biết lặng im thở dài.

Trâm: Anh khóa trên ơi, anh ăn cơm chưa ạ? Đối tượng cần chinh phục: Rồi em.

Trâm: Anh lúc nào cũng bận rộn như vậy sao ạ?

Đối tượng cần chinh phục: Đúng vậy.

Trâm: Anh khóa trên này, hình như anh có chút ghét em phải không ạ?

Đối tượng cần chinh phục: Không có chuyện đó đâu.

Đường Trâm đau khổ vỗ nhẹ vào trán: “Ba Vòng ơi, nam chính đúng là một gã trai thẳng chính hiệu mà.”

Hệ thống 000 cũng chỉ biết im lặng một hồi rồi mới đáp: “Dường như là vậy thật.”

“Hay là anh ấy ghét tôi thật nhỉ?”

Câu hỏi này thì 000 trả lời được ngay: “Chắc chắn là không rồi, nếu ghét cô thì anh ta đã xóa bạn bè từ lâu rồi, còn giữ liên lạc thì chứng tỏ là không ghét đâu. Nam chính vốn là một chàng trai độc thân ròng rã suốt hai mươi năm trời nên kinh nghiệm tình trường bằng không, lại thêm việc quá bận rộn nên không thạo chuyện tán gẫu, cô phải thông cảm chứ.”

Trong niềm mong mỏi được kiếm điểm sinh lực, cuối cùng Đường Trâm cũng đợi được đến ngày đi ăn riêng cùng Nhậm Ngôn Kinh. Địa điểm cô chọn là một quán lẩu nằm gần trường Đại học B, khách hàng ở đây chủ yếu là sinh viên nên không khí vô cùng náo nhiệt. Để phù hợp với hình tượng cô gái mưu mô, hôm nay cô đã dày công dùng kẹp mi để làm cho hàng lông mi của mình cong v.út một cách đầy tinh tế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hệ thống 000 không nhịn được mà khen ngợi: “Ký chủ đúng là mưu mô thật đấy!”

Trong suốt bữa ăn, Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh hầu như chỉ lặng lẽ dùng bữa. Vì chưa thân thiết lại không có nhiều chủ đề chung để bàn luận, nên cả buổi hai người chỉ trao đổi với nhau vài câu xã giao. Đợi khi đã gần no bụng, Đường Trâm chống cằm, hơi buồn bã nói: “Anh khóa trên ơi, anh đúng là người ít nói thật đấy.”

Nhậm Ngôn Kinh im lặng một lúc rồi khẽ nói lời xin lỗi: “Anh xin lỗi nhé, tính anh hơi khó gần lúc ban đầu.”

Khuôn mặt đối diện quá đỗi rạng rỡ khiến anh vô thức phải dời tầm mắt đi chỗ khác, không dám nhìn thẳng vào cô. Đường Trâm không nhận ra sự bối rối của anh, cô tò mò hỏi tiếp: “Vậy đợi khi chúng mình thân nhau hơn, anh có nói nhiều hơn chút nào không?”

Nhậm Ngôn Kinh khẳng định chắc nịch: “Có chứ.”

Hệ thống 000 liền hiến kế: “Ký chủ ơi, hay là nhân lúc này đang thuận lợi, cô thử ngỏ lời hẹn hò trực tiếp xem sao.”

Đường Trâm sững sờ: “Chuyện này... liệu có ổn không?”

“Có gì mà không ổn chứ, phải hẹn hò với nam chính thì mới mở được mạch nhiệm vụ, ký chủ chẳng lẽ không muốn kiếm điểm sinh lực nữa sao?”

Cô đương nhiên là muốn rồi. Nhưng cô và Nhậm Ngôn Kinh thực sự vẫn chưa thân thiết gì cả. Số tin nhắn hai người trao đổi với nhau còn chưa đầy một trăm câu. Khả năng cô bị từ chối là cực kỳ cao.

Ba Vòng thản nhiên đáp lại: “Thì cứ yêu nhau đi rồi từ từ sẽ thân thôi mà! Đừng có xoắn quẩy lên thế!”

“Vả lại, lần này không được thì vẫn còn lần sau kia mà!”

Đường Trâm thấy lời của Ba Vòng cũng có lý. Không việc gì phải sợ thất bại cả. Điều quan trọng nhất là chỉ có hẹn hò với nam chính mới có thể bắt đầu câu chuyện theo đúng kịch bản. Nghĩ vậy cô liền hớp một ngụm trà lúa mạch lấy can đảm, rồi dõng dạc nói: “Anh khóa trên ơi! Em thấy anh là một người rất tốt! Liệu anh có thể làm bạn trai của em được không?”

Nhậm Ngôn Kinh hoàn toàn đứng hình. Cái cảm giác nhịp tim tăng nhanh đột ngột ấy lại một lần nữa ập đến. Ngay cả màng nhĩ của anh dường như cũng đang rung lên bần bật. Cô vậy mà lại hỏi anh có thể làm bạn trai của cô không... Mãi không thấy Nhậm Ngôn Kinh trả lời, Đường Trâm cứ ngỡ mình đã quá đường đột, cô định lên tiếng chữa ngượng: “Anh ơi, nếu anh thấy...”

“Được.”

Lần này đến lượt Đường Trâm sững sờ, cô mở to đôi mắt xinh đẹp đầy vẻ kinh ngạc: “Anh ơi, anh vừa nói gì cơ ạ?”

Nhậm Ngôn Kinh khẽ hắng giọng, hơi cúi đầu xuống để điều chỉnh lại nhịp thở đang có chút rối loạn, vài giây sau anh chậm rãi nhắc lại: “Anh bảo là, anh đồng ý.”

Nhậm Ngôn Kinh nói tiếp: “Chúng mình hẹn hò đi.”

Đường Trâm kinh ngạc: “!!!”

Hệ thống 000 gào thét sung sướng: “A a a a a, ký chủ ơi, anh ta đồng ý rồi, anh ta thực sự đã đồng ý rồi đấy!”

“Anh ta bảo cô hãy hẹn hò với anh ta kìa!!!”

Việc mà cô cứ ngỡ là vô cùng khó khăn, hóa ra lại được thực hiện một cách nhẹ nhàng đến thế. Bước đi đầu tiên của nhiệm vụ... đã thành công rực rỡ! Và từ đây, một câu chuyện tình yêu mới chính thức bắt đầu...

(Ngoại truyện sau khi kết hôn và ngoại truyện về lần đầu gặp gỡ đã chính thức khép lại. Cảm ơn các bạn đã theo dõi, câu chuyện đến đây là kết thúc rồi. Hẹn gặp lại các bạn nhé!)