Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 207
Thế nhưng nam chính vừa mở miệng ra đã khẳng định ngay: “Em chính là người mà anh yêu nhất.”
Bởi vì sự rung động của con tim... vốn dĩ chưa bao giờ biết nói dối.
chương 139 : anh ấy cực kỳ thích cô
Đây là lần đầu tiên Đường Trâm nhìn thấy một Nhậm Ngôn Kinh say thật sự.
Cô cố tình trêu chọc anh: “Nhậm Ngôn Kinh, lúc nãy anh còn bảo thích em, vậy mà giờ đến tên em là gì anh cũng chẳng nhớ.”
Nhậm Ngôn Kinh đưa tay xoa nhẹ thái dương: “Anh xin lỗi, anh say thật rồi.”
Đường Trâm vờ như đang vô lý gây sự: “Say rồi là có thể quên luôn cả em sao?”
Mỗi lần nhận lỗi Nhậm Ngôn Kinh đều làm rất nhanh: “Là lỗi của anh. Anh không nên uống nhiều như thế.”
Thấy thái độ nhận lỗi của anh tốt như vậy, Đường Trâm cũng chẳng nỡ trách móc thêm điều gì nữa. Thực ra anh uống đâu có nhiều, chỉ đúng một ly sâm banh mà thôi, nếu là lúc bình thường thì anh tuyệt đối không thể say được.
Nhậm Ngôn Kinh rời giường đi vào phòng vệ sinh rửa mặt để mong bản thân tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng dù đã rửa xong anh vẫn thấy đầu óc quay cuồng vì hơi men. Rốt cuộc là hôm nay anh đã uống bao nhiêu cơ chứ? Nhậm Ngôn Kinh vừa mới bước ra từ phòng vệ sinh thì có tiếng gõ cửa vang lên. Đường Trâm chạy lại mở cửa, bên ngoài là cả một đám người đang đứng đợi.
Trương Miễn lên tiếng giải thích: “Chị dâu ơi, nhân viên bên ban tổ chức vừa mang t.h.u.ố.c giải rượu tới đây ạ.”
Đường Trâm mở rộng cửa để mọi người cùng vào. Ngoài mấy anh em trong đội Future, còn có cả người của đội Star và Fate nữa.
Thẩm Khiết khoanh tay trước n.g.ự.c, buông lời mỉa mai: “Nhậm Ngôn Kinh, t.ửu lượng của cậu kém đến mức này cơ à?” Chẳng lẽ lại định diễn kịch để lấy lòng ban tổ chức sao? Nhưng nghĩ lại thì không đúng, Nhậm Ngôn Kinh không phải hạng người thích làm mấy trò đó. Cậu ta tiến lại gần Lê Nhiễm, khẽ huých vai cô rồi thì thầm: “Nhậm Ngôn Kinh hôm nay lạ lắm nhé.”
Cũng giống như Trương Miễn, Thẩm Khiết không tin Nhậm Ngôn Kinh lại dễ gục ngã vì một ly rượu như vậy. Họ đương nhiên không biết rằng cơn say này là do sự tác động của kịch bản truyện, nên chỉ có thể âm thầm đoán mò trong lòng. Thẩm Khiết tặc lưỡi hỏi nhỏ Lê Nhiễm: “Cô có đ.á.n.h t.h.u.ố.c anh ta không đấy?”
Lê Nhiễm nhìn cậu ta với vẻ mặt đầy kinh ngạc và tức giận: “Cậu nghĩ cái gì vậy hả?” Dù cô có yêu Nhậm Ngôn Kinh suốt bao nhiêu năm đi chăng nữa thì có những việc cô có thể làm, nhưng có những việc cô vĩnh viễn không bao giờ chạm tới.
Thẩm Khiết vẫn cố gặng hỏi lại để chắc chắn: “Vậy là không có đúng không?”
Lê Nhiễm khẳng định: “Chắc chắn là không!”
Thẩm Khiết khẽ ồ một tiếng.
Người nhân viên trao viên t.h.u.ố.c giải rượu vào tay Nhậm Ngôn Kinh, rồi mỉm cười chỉ tay về phía cửa: “Mọi người ở đây đều rất quan tâm đến cậu đấy.”
Phải công nhận là đội trưởng đội Future có mối quan hệ rất tốt. Chỉ là một cơn say thôi mà chẳng những đồng đội túc trực ngoài cửa suốt cả buổi, đến cả các đối thủ cạnh tranh cũng tranh nhau vào thăm. Dù mỗi người mang một mục đích khác nhau, nhưng ít nhất là quân số đã đông đủ cả rồi, ai nấy đều đang chen chúc phía ngoài.
Nhậm Ngôn Kinh ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của bốn người đang đứng ngay lối vào: Trương Miễn, Thẩm Thuyên Lễ, Thẩm Khiết và Lê Nhiễm. Với tâm thế đã đến đây rồi thì cũng nên chào hỏi một câu, Lê Nhiễm thản nhiên lên tiếng: “Nhậm Ngôn Kinh, anh thấy thế nào rồi?”
Nhậm Ngôn Kinh cũng đáp lại bằng giọng điệu hờ hững không kém: “Cũng ổn.”
Sau khi đưa t.h.u.ố.c xong, thấy trạng thái của Nhậm Ngôn Kinh cũng không có gì đáng lo, người nhân viên mới yên tâm rời đi. Đợi người lạ đi khuất, Thẩm Thuyên Lễ và Trương Miễn không kìm được mà bước vào phòng. Thẩm Thuyên Lễ đóng cửa lại rồi hỏi: “Đội trưởng, anh đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
“Chưa.” Nhậm Ngôn Kinh đáp.
“Vậy anh mau uống t.h.u.ố.c giải rượu đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng lúc lấy viên t.h.u.ố.c ra, Nhậm Ngôn Kinh lại lóng ngóng làm rơi xuống sàn, và thật không may là đúng lúc đó Thẩm Thuyên Lễ lại dẫm chân lên. Chú chim mỏ hỗn trên đầu cậu ta nhảy dựng lên quát tháo: “Đồ ngốc! Chủ nhân là đồ đại ngốc! Không có ai ngốc hơn ông đâu!”
Thẩm Thuyên Lễ luống cuống xin lỗi: “Em xin lỗi đội trưởng, em không cố ý đâu ạ.”
“Tôi biết rồi.”
Ban tổ chức chỉ đưa đúng một viên, giờ hỏng mất rồi, Thẩm Thuyên Lễ định đi xin viên khác nhưng Nhậm Ngôn Kinh bảo thôi không cần. Cảm thấy mình chẳng giúp được gì lại còn gây thêm rắc rối, Thẩm Thuyên Lễ ngượng ngùng không dám ở lại lâu, liền dắt Trương Miễn ra ngoài cửa đứng gác tiếp. Trong phòng giờ đây lại chỉ còn lại hai người là Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh.
Đường Trâm ghé sát lại gần anh, tò mò hỏi: “Bạn nữ lúc nãy, anh còn nhớ là ai không?”
Nhậm Ngôn Kinh lắc đầu: “Anh không nhớ.”
Đường Trâm hỏi tiếp: “Vậy cảm nhận của anh dành cho cô ấy thế nào?”
Nhậm Ngôn Kinh dứt khoát đáp: “Không thích.”
Đường Trâm đỡ Nhậm Ngôn Kinh nằm lại xuống giường, còn cô thì ngồi bên cạnh, nghiêng đầu nhìn anh: “Cô ấy cũng là một người học rất giỏi, giống hệt như anh vậy.”
“Hửm?” Nhậm Ngôn Kinh khẽ thốt lên.
Đường Trâm nói tiếp: “Còn em thì học dốt lắm. Mấy thứ như toán khó hay người máy, em chẳng hiểu gì cả.”
Nhậm Ngôn Kinh hỏi: “Em có muốn xem quá trình nghiên cứu người máy không?”
Đường Trâm gật đầu ngay tắp lự: “Em muốn chứ.”
“Vậy lần tới khi anh làm người máy, em cứ ngồi bên cạnh mà xem anh thực hiện nhé.”
Đường Trâm tò mò: “Làm vậy không sợ em làm phiền anh sao?”
“Không sao đâu, chẳng ảnh hưởng gì cả.” Nói xong, anh lại hỏi thêm: “Em có thích hình dáng người máy nào đặc biệt không?”
Đôi mắt Đường Trâm sáng rực lên: “Em thích mèo con!”
“Còn gì nữa không?”
Đường Trâm không nén nổi thắc mắc: “Anh không muốn làm một chú mèo máy sao?”
“Hình như là không muốn cho lắm.”
Đường Trâm gặng hỏi: “Vì sao vậy anh?”
Nhậm Ngôn Kinh im lặng không đáp. Có lẽ vì trong lòng anh luôn có một tiếng nói nhắc nhở rằng, anh đã sở hữu một cô mèo nhỏ của riêng mình rồi.
Đường Trâm lại bắt đầu sinh nghi: “Nhậm Ngôn Kinh, anh là say thật hay đang giả vờ vậy?”
Nhậm Ngôn Kinh bật cười: “Anh say thật mà.” Dứt lời, anh không nhịn được mà hỏi ngược lại: “Từ trước đến giờ anh đã bao giờ lừa em chưa?”
Lừa cô sao? Hình như là chưa bao giờ. Đường Trâm thầm hỏi hệ thống: “Ba Thanh này, nam chính có từng nói dối tôi lần nào chưa?”
Bởi vì sự rung động của con tim... vốn dĩ chưa bao giờ biết nói dối.
chương 139 : anh ấy cực kỳ thích cô
Đây là lần đầu tiên Đường Trâm nhìn thấy một Nhậm Ngôn Kinh say thật sự.
Cô cố tình trêu chọc anh: “Nhậm Ngôn Kinh, lúc nãy anh còn bảo thích em, vậy mà giờ đến tên em là gì anh cũng chẳng nhớ.”
Nhậm Ngôn Kinh đưa tay xoa nhẹ thái dương: “Anh xin lỗi, anh say thật rồi.”
Đường Trâm vờ như đang vô lý gây sự: “Say rồi là có thể quên luôn cả em sao?”
Mỗi lần nhận lỗi Nhậm Ngôn Kinh đều làm rất nhanh: “Là lỗi của anh. Anh không nên uống nhiều như thế.”
Thấy thái độ nhận lỗi của anh tốt như vậy, Đường Trâm cũng chẳng nỡ trách móc thêm điều gì nữa. Thực ra anh uống đâu có nhiều, chỉ đúng một ly sâm banh mà thôi, nếu là lúc bình thường thì anh tuyệt đối không thể say được.
Nhậm Ngôn Kinh rời giường đi vào phòng vệ sinh rửa mặt để mong bản thân tỉnh táo hơn đôi chút, nhưng dù đã rửa xong anh vẫn thấy đầu óc quay cuồng vì hơi men. Rốt cuộc là hôm nay anh đã uống bao nhiêu cơ chứ? Nhậm Ngôn Kinh vừa mới bước ra từ phòng vệ sinh thì có tiếng gõ cửa vang lên. Đường Trâm chạy lại mở cửa, bên ngoài là cả một đám người đang đứng đợi.
Trương Miễn lên tiếng giải thích: “Chị dâu ơi, nhân viên bên ban tổ chức vừa mang t.h.u.ố.c giải rượu tới đây ạ.”
Đường Trâm mở rộng cửa để mọi người cùng vào. Ngoài mấy anh em trong đội Future, còn có cả người của đội Star và Fate nữa.
Thẩm Khiết khoanh tay trước n.g.ự.c, buông lời mỉa mai: “Nhậm Ngôn Kinh, t.ửu lượng của cậu kém đến mức này cơ à?” Chẳng lẽ lại định diễn kịch để lấy lòng ban tổ chức sao? Nhưng nghĩ lại thì không đúng, Nhậm Ngôn Kinh không phải hạng người thích làm mấy trò đó. Cậu ta tiến lại gần Lê Nhiễm, khẽ huých vai cô rồi thì thầm: “Nhậm Ngôn Kinh hôm nay lạ lắm nhé.”
Cũng giống như Trương Miễn, Thẩm Khiết không tin Nhậm Ngôn Kinh lại dễ gục ngã vì một ly rượu như vậy. Họ đương nhiên không biết rằng cơn say này là do sự tác động của kịch bản truyện, nên chỉ có thể âm thầm đoán mò trong lòng. Thẩm Khiết tặc lưỡi hỏi nhỏ Lê Nhiễm: “Cô có đ.á.n.h t.h.u.ố.c anh ta không đấy?”
Lê Nhiễm nhìn cậu ta với vẻ mặt đầy kinh ngạc và tức giận: “Cậu nghĩ cái gì vậy hả?” Dù cô có yêu Nhậm Ngôn Kinh suốt bao nhiêu năm đi chăng nữa thì có những việc cô có thể làm, nhưng có những việc cô vĩnh viễn không bao giờ chạm tới.
Thẩm Khiết vẫn cố gặng hỏi lại để chắc chắn: “Vậy là không có đúng không?”
Lê Nhiễm khẳng định: “Chắc chắn là không!”
Thẩm Khiết khẽ ồ một tiếng.
Người nhân viên trao viên t.h.u.ố.c giải rượu vào tay Nhậm Ngôn Kinh, rồi mỉm cười chỉ tay về phía cửa: “Mọi người ở đây đều rất quan tâm đến cậu đấy.”
Phải công nhận là đội trưởng đội Future có mối quan hệ rất tốt. Chỉ là một cơn say thôi mà chẳng những đồng đội túc trực ngoài cửa suốt cả buổi, đến cả các đối thủ cạnh tranh cũng tranh nhau vào thăm. Dù mỗi người mang một mục đích khác nhau, nhưng ít nhất là quân số đã đông đủ cả rồi, ai nấy đều đang chen chúc phía ngoài.
Nhậm Ngôn Kinh ngước mắt lên, bắt gặp ánh nhìn của bốn người đang đứng ngay lối vào: Trương Miễn, Thẩm Thuyên Lễ, Thẩm Khiết và Lê Nhiễm. Với tâm thế đã đến đây rồi thì cũng nên chào hỏi một câu, Lê Nhiễm thản nhiên lên tiếng: “Nhậm Ngôn Kinh, anh thấy thế nào rồi?”
Nhậm Ngôn Kinh cũng đáp lại bằng giọng điệu hờ hững không kém: “Cũng ổn.”
Sau khi đưa t.h.u.ố.c xong, thấy trạng thái của Nhậm Ngôn Kinh cũng không có gì đáng lo, người nhân viên mới yên tâm rời đi. Đợi người lạ đi khuất, Thẩm Thuyên Lễ và Trương Miễn không kìm được mà bước vào phòng. Thẩm Thuyên Lễ đóng cửa lại rồi hỏi: “Đội trưởng, anh đã thấy đỡ hơn chút nào chưa?”
“Chưa.” Nhậm Ngôn Kinh đáp.
“Vậy anh mau uống t.h.u.ố.c giải rượu đi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thế nhưng lúc lấy viên t.h.u.ố.c ra, Nhậm Ngôn Kinh lại lóng ngóng làm rơi xuống sàn, và thật không may là đúng lúc đó Thẩm Thuyên Lễ lại dẫm chân lên. Chú chim mỏ hỗn trên đầu cậu ta nhảy dựng lên quát tháo: “Đồ ngốc! Chủ nhân là đồ đại ngốc! Không có ai ngốc hơn ông đâu!”
Thẩm Thuyên Lễ luống cuống xin lỗi: “Em xin lỗi đội trưởng, em không cố ý đâu ạ.”
“Tôi biết rồi.”
Ban tổ chức chỉ đưa đúng một viên, giờ hỏng mất rồi, Thẩm Thuyên Lễ định đi xin viên khác nhưng Nhậm Ngôn Kinh bảo thôi không cần. Cảm thấy mình chẳng giúp được gì lại còn gây thêm rắc rối, Thẩm Thuyên Lễ ngượng ngùng không dám ở lại lâu, liền dắt Trương Miễn ra ngoài cửa đứng gác tiếp. Trong phòng giờ đây lại chỉ còn lại hai người là Đường Trâm và Nhậm Ngôn Kinh.
Đường Trâm ghé sát lại gần anh, tò mò hỏi: “Bạn nữ lúc nãy, anh còn nhớ là ai không?”
Nhậm Ngôn Kinh lắc đầu: “Anh không nhớ.”
Đường Trâm hỏi tiếp: “Vậy cảm nhận của anh dành cho cô ấy thế nào?”
Nhậm Ngôn Kinh dứt khoát đáp: “Không thích.”
Đường Trâm đỡ Nhậm Ngôn Kinh nằm lại xuống giường, còn cô thì ngồi bên cạnh, nghiêng đầu nhìn anh: “Cô ấy cũng là một người học rất giỏi, giống hệt như anh vậy.”
“Hửm?” Nhậm Ngôn Kinh khẽ thốt lên.
Đường Trâm nói tiếp: “Còn em thì học dốt lắm. Mấy thứ như toán khó hay người máy, em chẳng hiểu gì cả.”
Nhậm Ngôn Kinh hỏi: “Em có muốn xem quá trình nghiên cứu người máy không?”
Đường Trâm gật đầu ngay tắp lự: “Em muốn chứ.”
“Vậy lần tới khi anh làm người máy, em cứ ngồi bên cạnh mà xem anh thực hiện nhé.”
Đường Trâm tò mò: “Làm vậy không sợ em làm phiền anh sao?”
“Không sao đâu, chẳng ảnh hưởng gì cả.” Nói xong, anh lại hỏi thêm: “Em có thích hình dáng người máy nào đặc biệt không?”
Đôi mắt Đường Trâm sáng rực lên: “Em thích mèo con!”
“Còn gì nữa không?”
Đường Trâm không nén nổi thắc mắc: “Anh không muốn làm một chú mèo máy sao?”
“Hình như là không muốn cho lắm.”
Đường Trâm gặng hỏi: “Vì sao vậy anh?”
Nhậm Ngôn Kinh im lặng không đáp. Có lẽ vì trong lòng anh luôn có một tiếng nói nhắc nhở rằng, anh đã sở hữu một cô mèo nhỏ của riêng mình rồi.
Đường Trâm lại bắt đầu sinh nghi: “Nhậm Ngôn Kinh, anh là say thật hay đang giả vờ vậy?”
Nhậm Ngôn Kinh bật cười: “Anh say thật mà.” Dứt lời, anh không nhịn được mà hỏi ngược lại: “Từ trước đến giờ anh đã bao giờ lừa em chưa?”
Lừa cô sao? Hình như là chưa bao giờ. Đường Trâm thầm hỏi hệ thống: “Ba Thanh này, nam chính có từng nói dối tôi lần nào chưa?”