Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 195
Chiều hôm đó khi tan học, Đường Trâm cùng người bạn mới bước ra khỏi cổng trường đã thấy xe của Nhậm Ngôn Kinh đỗ sẵn gần đó. Chiếc xe thể thao màu cam rực rỡ ấy dù ở bất cứ đâu cũng đều vô cùng nổi bật, thu hút mọi ánh nhìn.
Ba Thanh cười hì hì trong đầu cô, cái chiêu trò gây chú ý này của nam chính làm sao mà qua mắt được nó cơ chứ? Chẳng phải anh làm vậy để Đường Trâm vừa ra khỏi cổng là đã có thể nhìn thấy mình ngay lập tức hay sao? Sau khi chào tạm biệt bạn, Đường Trâm rảo bước chạy lại rồi leo lên xe.
Vừa ngồi vào chỗ, Nhậm Ngôn Kinh đã nghiêng người sang giúp cô thắt dây an toàn. Đường Trâm liếc nhìn khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính của anh, trong lòng lại chợt nhớ đến nhiệm vụ mới. Quá khứ của anh... thực lòng cô cũng thấy tò mò lắm.
Cô dùng giọng điệu ngọt ngào hỏi: “Lát nữa chúng mình đi đâu vậy anh?”
Nhậm Ngôn Kinh ngẩng đầu lên đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô rồi mới trả lời: “Chúng mình đi ăn tối trước, sau đó qua phòng thí nghiệm một lát nhé, được không em?”
Đường Trâm ngoan ngoãn gật đầu, không có ý kiến gì phản đối. Nhậm Ngôn Kinh không kìm được lòng, lại ghé sát hôn nhẹ lên má cô thêm cái nữa: “Bé cưng muốn ăn món gì nào?”
Đường Trâm thuận miệng đáp: “Thịt nướng được không anh?”
“Được chứ.”
Hai người tìm đến một quán thịt nướng đang rất đông khách để dùng bữa tối, ăn xong xuôi, Đường Trâm cùng Nhậm Ngôn Kinh đi đến phòng thí nghiệm của đội Future. Cô cứ ngỡ buổi tối hôm nay cũng sẽ diễn ra bình thường như bao ngày khác. Thế nhưng ngay khi vừa bước chân vào phòng thí nghiệm, đập vào mắt cô là một chú robot đang tỏa ra ánh kim loại sáng loáng. Chú robot này sở hữu vẻ ngoài vô cùng hiện đại, toát lên sự mạnh mẽ và tinh tế trong từng đường nét.
Đó chính là Robert! Vừa thấy Đường Trâm, Robert đã cúi người thực hiện một tư thế chào đầy lịch lãm như mọi khi, sau đó cất giọng điện t.ử vô cùng rành mạch: “Bé Trâm ơi, lâu rồi không gặp. Tôi, Robert, đã chính thức quay trở lại rồi đây!”
Đường Trâm sững sờ kinh ngạc: “!!!”
chương 132 : tôi rất yêu cô ấy
Robert hào hứng biểu diễn ngay một đoạn nhảy hiphop tại chỗ: “Bé Trâm ơi, cảm ơn bạn đã lo lắng cho tôi nhé, giờ tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn trước rất nhiều rồi!”
Đường Trâm cúi người xoa nhẹ cái đầu kim loại của chú robot, dịu dàng nói: “Chào mừng mày quay trở lại nhé, Robert.”
Trong lúc cô đang mải mê trò chuyện và chơi đùa với Robert, Thẩm Thuyên Lễ bước lại gần Nhậm Ngôn Kinh và nói nhỏ: “Đội trưởng, em đã biết kẻ nào bày trò trêu chọc em rồi.”
Nhậm Ngôn Kinh bình thản hỏi lại: “Là ai vậy?”
“Lộ Ngư ạ. Nhưng cô ta nhờ một người bạn thực hiện cuộc gọi chứ không trực tiếp ra mặt.”
Nghe thấy cái tên này, Nhậm Ngôn Kinh không hề tỏ ra bất ngờ. Những người có mặt ở đây đều là những bộ não thông thái, Trương Miễn thở dài đầy bất lực: “Chẳng lẽ lại là vì cô bạn thân của cô ta sao?”
Thẩm Thuyên Lễ cười nhạt: “Cô ta đúng là hết lòng vì chị em thật đấy.” Nói xong, cậu ta tò mò hỏi thêm: “Đội trưởng định xử lý việc này thế nào ạ?”
Hết lần này đến lần khác, Lộ Ngư cứ dăm bữa nửa tháng lại tìm cách gây phiền phức, chẳng khác nào một con ruồi cứ vo ve bên tai khiến người ta thấy bực mình. Đương nhiên, Lê Nhiễm cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhậm Ngôn Kinh điềm tĩnh đáp: “Anh đã có cách giải quyết ổn thỏa rồi.”
Robert biểu diễn liên tục mấy đoạn nhảy hiphop cho Đường Trâm xem. Khi nhắc đến trận đấu quyền anh lần trước, Robert tỏ ra rất lạc quan: “Bé Trâm yên tâm đi, lần sau tôi nhất định sẽ còn lợi hại hơn nữa!”
Đường Trâm nhiệt tình vỗ tay cổ vũ cho chú robot. Lúc chuẩn bị rời khỏi phòng thí nghiệm, đôi mắt cô sáng rực rỡ: “Nhậm Ngôn Kinh ơi, không ngờ mọi người lại có thể sửa xong Robert nhanh đến như vậy.”
Nhậm Ngôn Kinh mỉm cười đáp: “Giờ thì em có thể yên tâm được rồi đấy.” Đừng suy nghĩ quá nhiều làm gì cho mệt.
Đường Trâm đúng là đã thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Cô vờ như vô tình hỏi: “Nhậm Ngôn Kinh này, hồi cấp ba anh là người như thế nào vậy?”
Nhậm Ngôn Kinh có chút ngạc nhiên: “Bé cưng thấy tò mò về thời học sinh của anh sao?” Anh nhớ trước đây cũng từng kể qua với cô một chút rồi, cuộc sống khi đó rất đỗi bình thường, chẳng có gì đặc sắc cả. Cô cũng đã gặp thầy Lận, giáo viên chủ nhiệm năm lớp mười hai của anh, và cũng đã thấy bức ảnh anh nhận huy chương tại đại hội thể thao trên bảng danh dự của trường. Thực tế thì cô đã phần nào hình dung được quãng thời gian đó của anh rồi.
Đường Trâm gật đầu: “Vâng ạ, em muốn biết thêm.”
Nhậm Ngôn Kinh hồi tưởng lại một chút rồi nói: “Mỗi ngày trôi qua thực ra cũng không có gì khác biệt lắm.” Giờ nghĩ lại, anh chỉ thấy những ngày tháng ấy giống như một dây chuyền sản xuất đều đặn và không hề thay đổi, hoàn toàn khác hẳn với cuộc sống hiện tại. Kể từ khi quen biết Đường Trâm, mỗi ngày trôi qua đối với anh đều tràn đầy sự mong đợi và hứng khởi.
Đường Trâm hỏi tiếp: “Vậy hồi đó anh có nhiều bạn thân không?”
Nhậm Ngôn Kinh vòng tay ôm lấy eo cô: “Mấy người như Trương T.ử Vọng, Giang Chức hay Đổng Triều, em đều đã gặp hết cả rồi còn gì.”
À đúng rồi. Thời cấp ba của anh đối với cô giờ đây đã không còn là một khoảng trắng m.ô.n.g lung nữa. Cô đã được gặp gỡ không ít bạn bè cũ của anh.
Đường Trâm tiếp tục dẫn dắt câu chuyện: “Còn ai nữa không anh?”
Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Còn một người nữa em chưa gặp, nhưng cái vụ đắp người tuyết với sửa máy lạnh đợt trước đều là do cậu ta chỉ dẫn từ xa đấy.”
“Vậy còn ai khác nữa không?”
Nhậm Ngôn Kinh dường như đã nhận ra điều gì đó, anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Đường Trâm: “Bé cưng nghe phong phanh được chuyện gì rồi sao?”
Đường Trâm thành thật thú nhận: “Dạ, đúng là em có nghe kể một chút.” Chính là từ cái miệng của Ba Thanh chứ đâu. “Nghe nói còn một người bạn nữa đã tuyệt giao với anh, lâu rồi hai người không còn liên lạc gì nữa đúng không ạ?”
Thấy Nhậm Ngôn Kinh quá đỗi thành thật như vậy, Đường Trâm bỗng thấy phân vân không biết có nên hỏi tiếp hay không, cô ngập ngừng hỏi: “Chuyện đó có tiện để nói không anh?”
Nhậm Ngôn Kinh kéo cô lại gần mình hơn: “Cũng chẳng có gì là không thể nói cả, đơn giản là vì quan điểm sống của anh và cậu ta không còn phù hợp, lý tưởng khác nhau nên nảy sinh xích mích rồi thôi không chơi với nhau nữa.”
Đường Trâm gật gật đầu, nói thật nhỏ: “Vậy thì chắc chắn người đó không tốt đẹp gì rồi.”
Nhậm Ngôn Kinh kinh ngạc hỏi lại: “Bé cưng, sao em lại khẳng định như vậy?”
Đường Trâm trả lời một cách hiển nhiên: “Bởi vì anh là người rất tốt mà, người nào mà không cùng quan điểm sống với anh thì chắc chắn là do bản thân họ có vấn đề rồi.”
Ba Thanh cười hì hì trong đầu cô, cái chiêu trò gây chú ý này của nam chính làm sao mà qua mắt được nó cơ chứ? Chẳng phải anh làm vậy để Đường Trâm vừa ra khỏi cổng là đã có thể nhìn thấy mình ngay lập tức hay sao? Sau khi chào tạm biệt bạn, Đường Trâm rảo bước chạy lại rồi leo lên xe.
Vừa ngồi vào chỗ, Nhậm Ngôn Kinh đã nghiêng người sang giúp cô thắt dây an toàn. Đường Trâm liếc nhìn khuôn mặt góc cạnh đầy nam tính của anh, trong lòng lại chợt nhớ đến nhiệm vụ mới. Quá khứ của anh... thực lòng cô cũng thấy tò mò lắm.
Cô dùng giọng điệu ngọt ngào hỏi: “Lát nữa chúng mình đi đâu vậy anh?”
Nhậm Ngôn Kinh ngẩng đầu lên đặt một nụ hôn nhẹ lên môi cô rồi mới trả lời: “Chúng mình đi ăn tối trước, sau đó qua phòng thí nghiệm một lát nhé, được không em?”
Đường Trâm ngoan ngoãn gật đầu, không có ý kiến gì phản đối. Nhậm Ngôn Kinh không kìm được lòng, lại ghé sát hôn nhẹ lên má cô thêm cái nữa: “Bé cưng muốn ăn món gì nào?”
Đường Trâm thuận miệng đáp: “Thịt nướng được không anh?”
“Được chứ.”
Hai người tìm đến một quán thịt nướng đang rất đông khách để dùng bữa tối, ăn xong xuôi, Đường Trâm cùng Nhậm Ngôn Kinh đi đến phòng thí nghiệm của đội Future. Cô cứ ngỡ buổi tối hôm nay cũng sẽ diễn ra bình thường như bao ngày khác. Thế nhưng ngay khi vừa bước chân vào phòng thí nghiệm, đập vào mắt cô là một chú robot đang tỏa ra ánh kim loại sáng loáng. Chú robot này sở hữu vẻ ngoài vô cùng hiện đại, toát lên sự mạnh mẽ và tinh tế trong từng đường nét.
Đó chính là Robert! Vừa thấy Đường Trâm, Robert đã cúi người thực hiện một tư thế chào đầy lịch lãm như mọi khi, sau đó cất giọng điện t.ử vô cùng rành mạch: “Bé Trâm ơi, lâu rồi không gặp. Tôi, Robert, đã chính thức quay trở lại rồi đây!”
Đường Trâm sững sờ kinh ngạc: “!!!”
chương 132 : tôi rất yêu cô ấy
Robert hào hứng biểu diễn ngay một đoạn nhảy hiphop tại chỗ: “Bé Trâm ơi, cảm ơn bạn đã lo lắng cho tôi nhé, giờ tôi đã trở nên mạnh mẽ hơn trước rất nhiều rồi!”
Đường Trâm cúi người xoa nhẹ cái đầu kim loại của chú robot, dịu dàng nói: “Chào mừng mày quay trở lại nhé, Robert.”
Trong lúc cô đang mải mê trò chuyện và chơi đùa với Robert, Thẩm Thuyên Lễ bước lại gần Nhậm Ngôn Kinh và nói nhỏ: “Đội trưởng, em đã biết kẻ nào bày trò trêu chọc em rồi.”
Nhậm Ngôn Kinh bình thản hỏi lại: “Là ai vậy?”
“Lộ Ngư ạ. Nhưng cô ta nhờ một người bạn thực hiện cuộc gọi chứ không trực tiếp ra mặt.”
Nghe thấy cái tên này, Nhậm Ngôn Kinh không hề tỏ ra bất ngờ. Những người có mặt ở đây đều là những bộ não thông thái, Trương Miễn thở dài đầy bất lực: “Chẳng lẽ lại là vì cô bạn thân của cô ta sao?”
Thẩm Thuyên Lễ cười nhạt: “Cô ta đúng là hết lòng vì chị em thật đấy.” Nói xong, cậu ta tò mò hỏi thêm: “Đội trưởng định xử lý việc này thế nào ạ?”
Hết lần này đến lần khác, Lộ Ngư cứ dăm bữa nửa tháng lại tìm cách gây phiền phức, chẳng khác nào một con ruồi cứ vo ve bên tai khiến người ta thấy bực mình. Đương nhiên, Lê Nhiễm cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhậm Ngôn Kinh điềm tĩnh đáp: “Anh đã có cách giải quyết ổn thỏa rồi.”
Robert biểu diễn liên tục mấy đoạn nhảy hiphop cho Đường Trâm xem. Khi nhắc đến trận đấu quyền anh lần trước, Robert tỏ ra rất lạc quan: “Bé Trâm yên tâm đi, lần sau tôi nhất định sẽ còn lợi hại hơn nữa!”
Đường Trâm nhiệt tình vỗ tay cổ vũ cho chú robot. Lúc chuẩn bị rời khỏi phòng thí nghiệm, đôi mắt cô sáng rực rỡ: “Nhậm Ngôn Kinh ơi, không ngờ mọi người lại có thể sửa xong Robert nhanh đến như vậy.”
Nhậm Ngôn Kinh mỉm cười đáp: “Giờ thì em có thể yên tâm được rồi đấy.” Đừng suy nghĩ quá nhiều làm gì cho mệt.
Đường Trâm đúng là đã thấy nhẹ lòng hơn hẳn. Cô vờ như vô tình hỏi: “Nhậm Ngôn Kinh này, hồi cấp ba anh là người như thế nào vậy?”
Nhậm Ngôn Kinh có chút ngạc nhiên: “Bé cưng thấy tò mò về thời học sinh của anh sao?” Anh nhớ trước đây cũng từng kể qua với cô một chút rồi, cuộc sống khi đó rất đỗi bình thường, chẳng có gì đặc sắc cả. Cô cũng đã gặp thầy Lận, giáo viên chủ nhiệm năm lớp mười hai của anh, và cũng đã thấy bức ảnh anh nhận huy chương tại đại hội thể thao trên bảng danh dự của trường. Thực tế thì cô đã phần nào hình dung được quãng thời gian đó của anh rồi.
Đường Trâm gật đầu: “Vâng ạ, em muốn biết thêm.”
Nhậm Ngôn Kinh hồi tưởng lại một chút rồi nói: “Mỗi ngày trôi qua thực ra cũng không có gì khác biệt lắm.” Giờ nghĩ lại, anh chỉ thấy những ngày tháng ấy giống như một dây chuyền sản xuất đều đặn và không hề thay đổi, hoàn toàn khác hẳn với cuộc sống hiện tại. Kể từ khi quen biết Đường Trâm, mỗi ngày trôi qua đối với anh đều tràn đầy sự mong đợi và hứng khởi.
Đường Trâm hỏi tiếp: “Vậy hồi đó anh có nhiều bạn thân không?”
Nhậm Ngôn Kinh vòng tay ôm lấy eo cô: “Mấy người như Trương T.ử Vọng, Giang Chức hay Đổng Triều, em đều đã gặp hết cả rồi còn gì.”
À đúng rồi. Thời cấp ba của anh đối với cô giờ đây đã không còn là một khoảng trắng m.ô.n.g lung nữa. Cô đã được gặp gỡ không ít bạn bè cũ của anh.
Đường Trâm tiếp tục dẫn dắt câu chuyện: “Còn ai nữa không anh?”
Nhậm Ngôn Kinh đáp: “Còn một người nữa em chưa gặp, nhưng cái vụ đắp người tuyết với sửa máy lạnh đợt trước đều là do cậu ta chỉ dẫn từ xa đấy.”
“Vậy còn ai khác nữa không?”
Nhậm Ngôn Kinh dường như đã nhận ra điều gì đó, anh cúi xuống nhìn thẳng vào mắt Đường Trâm: “Bé cưng nghe phong phanh được chuyện gì rồi sao?”
Đường Trâm thành thật thú nhận: “Dạ, đúng là em có nghe kể một chút.” Chính là từ cái miệng của Ba Thanh chứ đâu. “Nghe nói còn một người bạn nữa đã tuyệt giao với anh, lâu rồi hai người không còn liên lạc gì nữa đúng không ạ?”
Thấy Nhậm Ngôn Kinh quá đỗi thành thật như vậy, Đường Trâm bỗng thấy phân vân không biết có nên hỏi tiếp hay không, cô ngập ngừng hỏi: “Chuyện đó có tiện để nói không anh?”
Nhậm Ngôn Kinh kéo cô lại gần mình hơn: “Cũng chẳng có gì là không thể nói cả, đơn giản là vì quan điểm sống của anh và cậu ta không còn phù hợp, lý tưởng khác nhau nên nảy sinh xích mích rồi thôi không chơi với nhau nữa.”
Đường Trâm gật gật đầu, nói thật nhỏ: “Vậy thì chắc chắn người đó không tốt đẹp gì rồi.”
Nhậm Ngôn Kinh kinh ngạc hỏi lại: “Bé cưng, sao em lại khẳng định như vậy?”
Đường Trâm trả lời một cách hiển nhiên: “Bởi vì anh là người rất tốt mà, người nào mà không cùng quan điểm sống với anh thì chắc chắn là do bản thân họ có vấn đề rồi.”