Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính
Chương 192
Giữa màn đêm tĩnh lặng, tiếng gió thổi nhẹ nhàng qua kẽ lá, Đường Trâm nghe thấy giọng nói trầm ấm của Nhậm Ngôn Kinh vang lên: “Nếu như không có em, thì cho dù anh có đạt đến đỉnh cao của ngành người máy, cho dù anh có chế tạo ra được mẫu robot đa năng hoàn hảo nhất, hay gặt hái được vô số thành công rực rỡ đi chăng nữa, thì tất cả những điều đó còn có ý nghĩa gì chứ?”
chương 130 : đồ phụ nữ xấu xa
Bàn tay phải của Đường Trâm vô thức siết c.h.ặ.t lấy vạt áo, cô lắp bắp hỏi lại: “Tại... tại sao lại không có ý nghĩa gì chứ?”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng chân thành: “Bởi vì những điều đó, anh chỉ muốn được chia sẻ cùng em mà thôi.”
Những khoảnh khắc bước lên bục vinh quang nhận cúp vô địch, những giây phút hào quang khi Robert đ.á.n.h bại đối thủ, nếu không có cô đứng ở đó chứng kiến thì tất cả đối với anh đều trở nên vô nghĩa. Chẳng có ai khác có thể thay thế được vị trí của cô trong lòng anh. Ngành robot đúng là sự nghiệp mà anh vô cùng đam mê, và tương lai anh vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi nó đến cùng. Thế nhưng giờ đây, anh đã tìm thấy một báu vật còn cao quý hơn cả niềm đam mê ấy, đó chính là tình yêu dành cho cô. Chẳng cần phải đắn đo lựa chọn, bởi câu trả lời đã luôn hiển hiện rõ ràng ngay từ đầu rồi.
Đường Trâm ngập ngừng nói tiếp: “Vậy... còn Robert thì sao?”
Nhậm Ngôn Kinh ôn tồn giải thích: “Mọi dữ liệu của Robert đều đã được sao lưu đầy đủ rồi.”
Với Nhậm Ngôn Kinh, việc chú robot Robert sau khi được nạp lại dữ liệu có còn là chú robot của ngày hôm qua hay không thực chất chẳng còn quan trọng. Mỗi người sẽ có một cách nhìn nhận khác nhau về vấn đề này. Nhưng ít nhất đối với anh, Robert vẫn mãi là Robert. Bất kể là với anh hay với các thành viên khác, Robert quả thực mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt, nhưng khi đặt niềm đam mê ấy lên bàn cân với tình yêu đích thực, cái nào nặng cái nào nhẹ đã quá rõ ràng rồi.
Nhậm Ngôn Kinh nói tiếp: “Bé cưng à, thực ra thất bại ngày hôm qua cũng là một điều tốt.” Ít nhất nó đã gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh cho cả đội Future, giúp mọi người làm việc thận trọng và tỉnh táo hơn sau này.
Đường Trâm mím môi: “Nhưng còn nhóm Trương Miễn...” Trông họ ai nấy đều vô cùng sầu não và khổ sở.
“Họ buồn bã và hụt hẫng vì rất nhiều lý do khác nhau.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lòng người vốn dĩ rất phức tạp. Nỗi đau của họ lúc này, ngoài việc tiếc cho Robert, còn bao gồm cả sự nghi ngờ vào năng lực của chính mình, sự xấu hổ khi thất bại trước mặt đối thủ, và cả cảm giác không thể chấp nhận được cú sốc lớn đầu đời này.
À, hóa ra là như vậy sao... Đường Trâm bỗng thấy mình đuối lý, cô dứt khoát giở trò nũng nịu, chẳng muốn nói thêm gì nữa: “Thôi không nói nữa, dù sao em cũng chẳng nói lại được anh.” Trong mắt Nhậm Ngôn Kinh, thất bại của Robert luôn là do những nguyên nhân khách quan khác, tóm lại là chẳng liên quan gì đến cô cả.
Nhậm Ngôn Kinh cúi xuống áp trán mình vào trán cô: “Bé cưng, anh nói hoàn toàn là sự thật mà.” Dứt lời, anh lại nắm tay cô, hai người chậm rãi bước về phía phòng thí nghiệm.
Vào khoảnh khắc này, gió đêm thật dịu dàng, và người ở bên cạnh cô còn dịu dàng hơn thế. Đường Trâm bỗng chẳng còn muốn cố chấp vào việc có nên chia tay hay không nữa. Tại một góc khuất mà chẳng ai hay biết, tiến độ nhánh phụ đã bất ngờ nhảy vọt từ mức bốn mươi lăm phần trăm lên thẳng mốc tám mươi phần trăm. Lần tăng tiến độ gần nhất là khi Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trâm quay lại với nhau, khi đó nó cũng chỉ tăng từ ba mươi sáu lên bốn mươi lăm phần trăm, hoàn toàn không thể so sánh với sự nhảy vọt thần tốc lần này.
Vừa quay lại phòng thí nghiệm, Trương Miễn đã tò mò hỏi Nhậm Ngôn Kinh: “Đội trưởng, lúc nãy anh với chị dâu đứng ngoài đường nói chuyện gì mà lâu thế?”
Nhậm Ngôn Kinh hơi ngẩn người, có chút bất ngờ hỏi lại: “Mọi người nhìn thấy sao?”
Trương Miễn giải thích: “Không phải bọn em thấy, mà là có người đi ngang qua nhìn thấy hai người, rồi chụp ảnh đăng lên nhóm chat của trường đấy. Họ bảo hai người đang hẹn hò dưới ánh trăng kìa.”
Nhậm Ngôn Kinh rút điện thoại ra xem thử. Quả nhiên, trên nhóm lớn của trường đang rôm rả bàn tán về cái gọi là tình yêu dưới trăng gì đó. Thậm chí có người còn đoán già đoán non xem hai người đang nói gì, vì nhìn từ xa trông cứ hệt như một cặp đôi đang hờn dỗi nhau vậy. Nhưng phải công nhận một điều là người chụp lén này chọn góc rất đẹp, Nhậm Ngôn Kinh đã lập tức tải tấm hình về máy để làm kỷ niệm.
Lưu xong tấm ảnh, anh ghé sát vào Đường Trâm và hỏi: “Bé cưng, lúc đó em thực sự định nói với anh điều gì vậy?”
Vào giây phút ấy anh đã lờ mờ cảm nhận được cô dường như có rất nhiều điều muốn bày tỏ với mình. Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi. Thực ra lúc đó cô đã định nói với anh rằng cô sẽ giao quyền quyết định việc chia tay cho anh, bất kể kết quả ra sao cô cũng sẽ chấp nhận, bởi cô nghĩ rằng rời xa cô thì sự nghiệp của anh sẽ suôn sẻ hơn nhiều.
Thế nhưng Nhậm Ngôn Kinh lần này cũng dứt khoát không cho cô cơ hội để thốt ra những lời đó, anh khẽ đưa tay quẹt ngang má cô rồi thì thầm: “Đồ phụ nữ xấu xa này.” Chỉ bằng vài hành động nhỏ thôi mà cô đã khiến trái tim anh phải thổn thức không yên rồi. Anh vừa phải bận tâm suy đoán những tâm tư của cô, lại vừa phải tìm mọi cách để ngăn cô không nói ra những lời đau lòng.
Mặc dù miệng thì gọi cô là người phụ nữ xấu xa, nhưng giọng điệu của Nhậm Ngôn Kinh lại vô cùng dịu dàng và tràn đầy sự cưng chiều. Đường Trâm còn chưa kịp phản ứng gì thì Ba Thanh đã lớn tiếng reo hò trong đầu: “Trâm ơi, nhiệm vụ ba mươi lăm đã chính thức hoàn thành rồi nhé!”
chương 130 : đồ phụ nữ xấu xa
Bàn tay phải của Đường Trâm vô thức siết c.h.ặ.t lấy vạt áo, cô lắp bắp hỏi lại: “Tại... tại sao lại không có ý nghĩa gì chứ?”
Nhậm Ngôn Kinh nhìn cô bằng ánh mắt vô cùng chân thành: “Bởi vì những điều đó, anh chỉ muốn được chia sẻ cùng em mà thôi.”
Những khoảnh khắc bước lên bục vinh quang nhận cúp vô địch, những giây phút hào quang khi Robert đ.á.n.h bại đối thủ, nếu không có cô đứng ở đó chứng kiến thì tất cả đối với anh đều trở nên vô nghĩa. Chẳng có ai khác có thể thay thế được vị trí của cô trong lòng anh. Ngành robot đúng là sự nghiệp mà anh vô cùng đam mê, và tương lai anh vẫn sẽ tiếp tục theo đuổi nó đến cùng. Thế nhưng giờ đây, anh đã tìm thấy một báu vật còn cao quý hơn cả niềm đam mê ấy, đó chính là tình yêu dành cho cô. Chẳng cần phải đắn đo lựa chọn, bởi câu trả lời đã luôn hiển hiện rõ ràng ngay từ đầu rồi.
Đường Trâm ngập ngừng nói tiếp: “Vậy... còn Robert thì sao?”
Nhậm Ngôn Kinh ôn tồn giải thích: “Mọi dữ liệu của Robert đều đã được sao lưu đầy đủ rồi.”
Với Nhậm Ngôn Kinh, việc chú robot Robert sau khi được nạp lại dữ liệu có còn là chú robot của ngày hôm qua hay không thực chất chẳng còn quan trọng. Mỗi người sẽ có một cách nhìn nhận khác nhau về vấn đề này. Nhưng ít nhất đối với anh, Robert vẫn mãi là Robert. Bất kể là với anh hay với các thành viên khác, Robert quả thực mang một ý nghĩa vô cùng đặc biệt, nhưng khi đặt niềm đam mê ấy lên bàn cân với tình yêu đích thực, cái nào nặng cái nào nhẹ đã quá rõ ràng rồi.
Nhậm Ngôn Kinh nói tiếp: “Bé cưng à, thực ra thất bại ngày hôm qua cũng là một điều tốt.” Ít nhất nó đã gióng lên một hồi chuông cảnh tỉnh cho cả đội Future, giúp mọi người làm việc thận trọng và tỉnh táo hơn sau này.
Đường Trâm mím môi: “Nhưng còn nhóm Trương Miễn...” Trông họ ai nấy đều vô cùng sầu não và khổ sở.
“Họ buồn bã và hụt hẫng vì rất nhiều lý do khác nhau.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lòng người vốn dĩ rất phức tạp. Nỗi đau của họ lúc này, ngoài việc tiếc cho Robert, còn bao gồm cả sự nghi ngờ vào năng lực của chính mình, sự xấu hổ khi thất bại trước mặt đối thủ, và cả cảm giác không thể chấp nhận được cú sốc lớn đầu đời này.
À, hóa ra là như vậy sao... Đường Trâm bỗng thấy mình đuối lý, cô dứt khoát giở trò nũng nịu, chẳng muốn nói thêm gì nữa: “Thôi không nói nữa, dù sao em cũng chẳng nói lại được anh.” Trong mắt Nhậm Ngôn Kinh, thất bại của Robert luôn là do những nguyên nhân khách quan khác, tóm lại là chẳng liên quan gì đến cô cả.
Nhậm Ngôn Kinh cúi xuống áp trán mình vào trán cô: “Bé cưng, anh nói hoàn toàn là sự thật mà.” Dứt lời, anh lại nắm tay cô, hai người chậm rãi bước về phía phòng thí nghiệm.
Vào khoảnh khắc này, gió đêm thật dịu dàng, và người ở bên cạnh cô còn dịu dàng hơn thế. Đường Trâm bỗng chẳng còn muốn cố chấp vào việc có nên chia tay hay không nữa. Tại một góc khuất mà chẳng ai hay biết, tiến độ nhánh phụ đã bất ngờ nhảy vọt từ mức bốn mươi lăm phần trăm lên thẳng mốc tám mươi phần trăm. Lần tăng tiến độ gần nhất là khi Nhậm Ngôn Kinh và Đường Trâm quay lại với nhau, khi đó nó cũng chỉ tăng từ ba mươi sáu lên bốn mươi lăm phần trăm, hoàn toàn không thể so sánh với sự nhảy vọt thần tốc lần này.
Vừa quay lại phòng thí nghiệm, Trương Miễn đã tò mò hỏi Nhậm Ngôn Kinh: “Đội trưởng, lúc nãy anh với chị dâu đứng ngoài đường nói chuyện gì mà lâu thế?”
Nhậm Ngôn Kinh hơi ngẩn người, có chút bất ngờ hỏi lại: “Mọi người nhìn thấy sao?”
Trương Miễn giải thích: “Không phải bọn em thấy, mà là có người đi ngang qua nhìn thấy hai người, rồi chụp ảnh đăng lên nhóm chat của trường đấy. Họ bảo hai người đang hẹn hò dưới ánh trăng kìa.”
Nhậm Ngôn Kinh rút điện thoại ra xem thử. Quả nhiên, trên nhóm lớn của trường đang rôm rả bàn tán về cái gọi là tình yêu dưới trăng gì đó. Thậm chí có người còn đoán già đoán non xem hai người đang nói gì, vì nhìn từ xa trông cứ hệt như một cặp đôi đang hờn dỗi nhau vậy. Nhưng phải công nhận một điều là người chụp lén này chọn góc rất đẹp, Nhậm Ngôn Kinh đã lập tức tải tấm hình về máy để làm kỷ niệm.
Lưu xong tấm ảnh, anh ghé sát vào Đường Trâm và hỏi: “Bé cưng, lúc đó em thực sự định nói với anh điều gì vậy?”
Vào giây phút ấy anh đã lờ mờ cảm nhận được cô dường như có rất nhiều điều muốn bày tỏ với mình. Đường Trâm khẽ c.ắ.n môi. Thực ra lúc đó cô đã định nói với anh rằng cô sẽ giao quyền quyết định việc chia tay cho anh, bất kể kết quả ra sao cô cũng sẽ chấp nhận, bởi cô nghĩ rằng rời xa cô thì sự nghiệp của anh sẽ suôn sẻ hơn nhiều.
Thế nhưng Nhậm Ngôn Kinh lần này cũng dứt khoát không cho cô cơ hội để thốt ra những lời đó, anh khẽ đưa tay quẹt ngang má cô rồi thì thầm: “Đồ phụ nữ xấu xa này.” Chỉ bằng vài hành động nhỏ thôi mà cô đã khiến trái tim anh phải thổn thức không yên rồi. Anh vừa phải bận tâm suy đoán những tâm tư của cô, lại vừa phải tìm mọi cách để ngăn cô không nói ra những lời đau lòng.
Mặc dù miệng thì gọi cô là người phụ nữ xấu xa, nhưng giọng điệu của Nhậm Ngôn Kinh lại vô cùng dịu dàng và tràn đầy sự cưng chiều. Đường Trâm còn chưa kịp phản ứng gì thì Ba Thanh đã lớn tiếng reo hò trong đầu: “Trâm ơi, nhiệm vụ ba mươi lăm đã chính thức hoàn thành rồi nhé!”