Truyenxk
Truyenxk
khotruyenchu.me - Đọc Truyện Online Hay Nhất 2026 | Kho Truyện Chữ Cập Nhật Liên Tục

Xuyên Thành Cô Bạn Gái Cũ Tâm Cơ Của Nam Chính

Chương 187

“Nhậm Ngôn Kinh đừng có thiên vị như vậy chứ! Bạn học của anh ta chẳng lẽ không phải là bạn học sao?! Không thể đối xử công bằng cho cả hai bên được à?”

Ba Thanh đã lén lút nằm vùng trong nhóm đó rất lâu, nhưng thật đáng tiếc là nó vẫn chưa thấy tài khoản “Một Quả Lê” lên tiếng, khiến nó có chút hụt hẫng.

Buổi chiều hôm đó, Nhậm Ngôn Kinh đã trực tiếp xuất hiện tại trường, anh còn mang theo cả những món đồ ngọt cho bữa xế dành tặng bạn học cùng lớp của Đường Trâm. Vậy là xong, giờ thì dù là người nên biết hay không nên biết cũng đều đã nắm rõ tường tận diện mạo của bạn trai Đường Trâm ngoài đời thực ra sao rồi.

Ngay khoảnh khắc thưởng thức miếng bánh ngọt nhỏ mà Nhậm Ngôn Kinh mua, Đường Trâm bất ngờ nhận được nhiệm vụ số ba mươi lăm:

“Hãy để chính tai cô nghe thấy Nhậm Ngôn Kinh nói cô là một người xấu.”

Đường Trâm chỉ biết lặng thinh: “...”

Cô vừa nhâm nhi lớp kem tươi vừa thầm đoán: “Ba Thanh này, chắc vì Nhậm Ngôn Kinh ghét kiểu phụ nữ xấu tính nên mới xuất hiện cái nhiệm vụ oái oăm này đúng không?”

Ba Thanh cũng cảm thấy bất lực: “Trâm ơi, chắc chắn là như vậy rồi.”

Nam chính càng ghét điều gì thì nhiệm vụ sẽ càng xoáy sâu vào những điểm đó. Ba Thanh lầm bầm trong đầu để hệ thống lại kịch bản truyện.

“Một bên là nam chính, đội trưởng Future, dẫn dắt đội ngũ bảy thành viên toàn nam, mẫu robot nghiên cứu mang tên Robert. Một bên lại là nữ chính, đội trưởng Fate, dẫn dắt đội ngũ bảy thành viên toàn nữ, mẫu robot mang tên Bức Thư Tỏ Tình...”

“Đội của hai người đều bắt đầu bằng chữ F, tên robot cũng đều có ba chữ...”

Vì vậy, hào quang của nữ chính vẫn đang nỗ lực vùng vẫy những giây phút cuối cùng, khao khát đưa nam chính quay trở về với đúng người định sẵn. Những nỗ lực đó bao gồm việc biến cô nữ phụ trở nên xấu tính hơn, đáng ghét hơn để làm nổi bật lên sự ưu tú và xuất chúng của nữ chính. Và cả việc khiến nam chính tin rằng nữ phụ là một người tồi tệ, nhằm tôn vinh sự tốt đẹp của nữ chính. Tất cả chỉ cốt để tạo ra một sự so sánh khập khiễng mà thôi.

Giờ nghỉ trưa vẫn còn lại nửa tiếng đồng hồ, thời gian để làm nhiệm vụ vẫn còn rất dư dả. Đường Trâm vừa ăn bánh vừa lặng lẽ quan sát Nhậm Ngôn Kinh đang ngồi cạnh mình. Anh đang xem qua các cuốn sách giáo khoa của cô, chăm chú nhìn từng nét chữ cô viết trên đó. Thỉnh thoảng anh lại cầm b.út lên, ghi chú thêm vài kinh nghiệm học tập quý báu ngay sát cạnh những dòng chữ của cô. Đường Trâm nhìn thấy những nét chữ của mình và Nhậm Ngôn Kinh đang nằm cạnh nhau trên trang giấy nhỏ hẹp.

Ba Thanh lại được dịp xuýt xoa: “Sao mà thấy ngọt ngào thế này cơ chứ?” Ngay cả nét chữ mà nam chính cũng muốn quấn quýt lấy nét chữ của nữ phụ sao! Trong mắt Đường Trâm, chữ viết của Nhậm Ngôn Kinh thực sự rất đẹp, nhưng điều quan trọng nhất là tư duy logic vô cùng mạch lạc, giúp việc học của cô trở nên hiệu quả hơn rất nhiều.

Thế nhưng, trong hoàn cảnh nào thì anh mới có thể buông lời nhận xét cô là một người xấu được chứ? Đường Trâm chống cằm, bất ngờ cất tiếng gọi thật nhỏ: “Nhậm Ngôn Kinh ơi?”

Nhậm Ngôn Kinh tạm thời dời mắt khỏi cuốn sách, anh nhìn sâu vào mắt cô: “Anh nghe đây?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đường Trâm lại tiếp tục lôi chuyện cũ ra: “Hôm qua anh bảo là em đúng thực sự rất xấu tính mà.” Cô hỏi anh liệu cô có xấu tính không, và anh đã gật đầu thừa nhận như vậy!

Nhậm Ngôn Kinh đặt b.út xuống, bày ra vẻ mặt vô cùng nghiêm túc: “Ơi?”

Đường Trâm vẫn giữ nguyên tư thế chống cằm rồi hỏi tiếp: “Vậy trong lòng anh, em rốt cuộc là hạng người gì thế?” Là một người phụ nữ xấu xa sao? Hay là một cái gì đó khác? Nhậm Ngôn Kinh thở hắt ra một hơi, anh nhìn cô đầy chân thành và dõng dạc nói: “Em chính là... nàng tiểu thư của riêng mình anh.”

Là người cứ vài ba bữa lại bày trò hành hạ anh, nhưng lại khiến anh cảm thấy vô cùng hạnh phúc khi được chiều chuộng cô.

Chương 127 : Nàng tiểu thư tỏa sáng

Hệ thống Ba Thanh thốt lên kinh ngạc: “Á á á á á á!”

Sau những từ như bé cưng hay vợ yêu, Đường Trâm lại nhận thêm một danh xưng thứ ba từ Nhậm Ngôn Kinh, đó là: “Tiểu thư”.

Ba Thanh hào hứng nói: “Trâm ơi, thực ra nam chính nói chẳng sai chút nào đâu.”

Trước đây Đường Trâm là em gái hờ của Chu Tự Tư. Mặc dù gia đình họ Chu rất hiển hách, bản thân Chu Tự Tư cũng rất tài giỏi, nhưng với danh phận em kế, lại thêm việc Chu Tự Tư đã có em gái ruột, nên vị trí của Đường Trâm trong nhà họ Chu thực sự rất gượng gạo. Mỗi lần cô đến đó đều cảm thấy không thoải mái. Ngoại trừ mẹ Đường, chẳng có ai thực lòng chào đón cô cả. Có lẽ Chu Tự Tư có chào đón, nhưng anh ta hiếm khi ở nhà, còn sự ghét bỏ của Chu Uyển thì đã lộ rõ ra mặt rồi.

Nhà họ Chu không phải là nhà của nữ phụ, nó chỉ giống như một chỗ ở tạm bợ mà thôi. Từ khi Đường Trâm xuyên không tới đây, trừ khi bắt buộc, cô rất hiếm khi quay về đó vì nơi ấy không cho cô cảm nhận được hơi ấm gia đình. Thế nhưng bây giờ thì khác rồi. Sau khi vai nữ phụ kết thúc, cô đã có một thân phận hoàn toàn mới. Giờ đây cô là con gái duy nhất trong nhà, người mẹ vì muốn bù đắp nên đối xử với cô cực kỳ tốt, cha mẹ đều khỏe mạnh, thấu tình đạt lý, cuộc sống vô cùng hạnh phúc. Cô đã cảm nhận được hơi ấm mà mình chưa từng có khi ở nhà họ Chu.

Ba Thanh vui vẻ reo lên: “Trâm ơi, giờ cô đúng thực sự là một nàng tiểu thư rồi đấy.”

Cũng vì cái danh xưng “tiểu thư” này mà Đường Trâm đã dễ dàng bỏ qua cho Nhậm Ngôn Kinh, không tiếp tục thực hiện nhiệm vụ nữa. Hiện tại tim cô đang đập hơi nhanh, cô chỉ muốn được yên tĩnh một mình. May mắn là tiếng chuông vào học đã vang lên, Nhậm Ngôn Kinh cũng quay về trường đại học B, đôi gò má nóng bừng của cô lúc này mới dần hạ nhiệt. Cô mở cuốn sách giáo khoa mà Nhậm Ngôn Kinh vừa xem lúc nãy, bắt gặp những dòng chữ anh để lại trên đó.

Ba Thanh không nhịn được mà cảm thán: “Nam chính đúng là làm việc gì cũng rất tâm huyết.”

Những lời chú thích anh để lại đều rất đơn giản, dễ hiểu, ngay cả một học sinh kém như Đường Trâm cũng có thể đọc hiểu một cách dễ dàng. Bộ não của Nhậm Ngôn Kinh đúng là quá đỉnh.

Đường Trâm nói khẽ: “Ba Thanh này, dạo này tôi chẳng muốn làm nhiệm vụ ba mươi lăm chút nào.” Cứ hễ định làm nhiệm vụ đó là cô lại nhớ tới câu nói “nàng tiểu thư của anh” mà anh đã thốt ra. Giọng điệu của anh khi ấy vừa có chút bất lực, lại vừa mang theo sự tình nguyện nuông chiều.

Ba Thanh tặc lưỡi, cũng không hề ép buộc cô: “Được rồi Trâm ơi, không muốn làm thì thôi vậy.”